Truyen3h.Co

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐒𝐮̉𝐧𝐠 𝐍𝐚𝐦 𝐂𝐮̉𝐚 𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 Đ𝐞̂́

Chương 26 (H)

maudonzsww

Tiêu Chiến bãi giá Kỳ Âm Các trong cơn cuồng nộ còn kinh khủng hơn cả lần trước. Hai ngày qua, kể từ sau đêm bị giày vò tàn khốc, Nhất Bác gần như không ăn uống gì, thân thể gầy gò vốn đã yếu ớt nay lại càng thêm mỏng manh.

Lúc này, y đang ngồi co ro trên trường kỷ, đôi mắt sưng mọng vì khóc quá nhiều thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ, tay ôm chặt lấy Bạch Bạch.

"RẦM!"

Cánh cửa điện bị đạp ra đầy thô bạo. Nhất Bác giật mình, cơ thể run bắn lên vì sợ hãi, chú thỏ Bạch Bạch trên tay cũng vì thế mà rơi xuống trường kỷ.

Tiêu Chiến xông vào hắn quét ánh mắt đỏ ngầu qua hai nha hoàn đang run rẩy:

"Cút hết ra ngoài cho trẫm!"

Bích Hoàn và Bích Liên sợ hãi đến phát khóc, nhưng nhìn thấy bàn tay siết chặt đầy gân xanh của Hoàng đế, họ chỉ biết nghẹn ngào nhìn chủ tử một cái rồi lùi ra ngoài, nặng nề khép cánh cửa điện lại.

Tiêu Chiến không cho Nhất Bác lấy một giây để định thần. Hắn lao tới kéo Nhất Bác đến ném y lên giường, bàn tay to lớn thô bạo bóp chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh của y. Hắn kề sát mặt mình vào gương mặt tái nhợt của y, gầm lên qua kẽ răng:

"Vương Nhất Bác! Ngươi giỏi lắm! Hóa ra bấy lâu nay ngươi luôn mong nhớ về hắn, muốn gả cho hắn đến phát điên đúng không? Đã làm người của trẫm, nằm dưới thân trẫm rồi mà tâm can vẫn không an phận, vẫn muốn tư tình với hắn, thề non hẹn biển với hắn sao?!"

Nhất Bác bị bóp nghẹt đến mức khó thở, đôi mắt phượng tràn đầy nước mắt nhìn hắn với vẻ bàng hoàng. Y hoàn toàn không hiểu những lời cáo buộc kia là từ đâu ra. Trái tim y đau nhói như bị nghìn mũi kim đâm vào, từng cơn quặn thắt khiến y không thốt nên lời.

Trong cơn tuyệt vọng và oan ức tột cùng, y chỉ có thể yếu ớt lắc đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên mu bàn tay đang siết chặt của Tiêu Chiến.

Trong đầu Tiêu Chiến lúc này chỉ còn văng vẳng những lời Lý Mộc Vu về lời thề non hẹn biển của Nhất Bác với kẻ khác. Hắn nhìn Nhất Bác đang yếu ớt run rẩy trên giường, không một chút xót thương.

Hắn thô bạo đè Nhất Bác xuống, hai tay gồng lên ghì chặt lấy đôi vai gầy của y vào mặt giường gấm. Nhất Bác hốt hoảng, gương mặt trắng bệch vì sốt nay lại càng thêm tái nhợt:

"Hoàng thượng... người nghe đệ nói... hức... chuyện đó không phải... á!"

Hắn thô bạo ép Nhất Bác quỳ xuống sàn điện lạnh lẽo. Nhất Bác vốn đang sốt, cơ thể rệu rã không còn chút sức lực, y chỉ kịp thốt lên một tiếng "A" đau đớn thì đã bị Tiêu Chiến túm lấy tóc, kéo ngược đầu y ra sau.

"Ngươi muốn gả cho hắn đến thế sao? Miệng lưỡi này hằng ngày vẫn thốt lời yêu thương trẫm, hóa ra lại dùng để thề thốt với kẻ khác!"

Tiêu Chiến gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng và hận thù. Hắn đứng sừng sững trước mặt y, nhanh tay tháo thắt lưng long bào, giải phóng cự vật cứng rắn đang sưng tấy vì giận dữ. Không một chút xót thương cho gương mặt đang tái nhợt vì kinh hãi của Nhất Bác, hắn thô bạo ấn mạnh cự vật nóng rực vào miệng y.

"Ưm... hực..."

Nhất Bác trừng lớn mắt, nước mắt sinh lý tức khắc trào ra. Sự thâm nhập đột ngột và to lớn khiến y nghẹn đắng ở cổ họng, cảm giác buồn nôn và đau đớn ập đến cùng lúc.

Nhưng Tiêu Chiến không cho y lùi lại, bàn tay hắn như gọng kìm bóp chặt lấy gáy y, ép y phải tiếp nhận toàn bộ sự thô bạo của mình.

"Hầu hạ trẫm! Dùng cái miệng gian dối này mà làm trẫm thỏa mãn đi!"

Hắn bắt đầu thúc mạnh thắt lưng, mỗi nhịp đâm vào đều lút tận cuống họng, khiến Nhất Bác không thể hít thở.

Tiếng nấc nghẹn bị chặn đứng bởi sự cứng rắn tàn nhẫn. Nhất Bác run rẩy, đôi tay nhỏ bé vô lực bám lấy đùi hắn, cố gắng đẩy ra trong tuyệt vọng nhưng chỉ nhận lại sự trấn áp càng thêm dữ dội.

Tiếng "ọc ọc" vang lên đầy ám muội trong gian điện. Tiêu Chiến điên cuồng càn quét khoang miệng nhỏ bé, mặc kệ Nhất Bác đang khổ sở đi vì thiếu dưỡng khí, mặc kệ những giọt nước mắt lăn dài thấm khuôn mặt xinh đẹp này. Hắn muốn dùng sự nhục nhã này để trừng phạt y.

Càng nghĩ đến việc y từng ôm ấp nam nhân khác, Tiêu Chiến càng thúc mạnh hơn, tàn nhẫn hơn.

Hắn gầm lên một tiếng tàn bạo, thắt lưng thúc mạnh cú cuối cùng lút sâu vào tận cuống họng của Nhất Bác, đồng thời bắn ra luồng tinh dịch nóng hổi, nồng đậm vào khoang miệng nhỏ bé ấy.

Nhất Bác trừng lớn đôi mắt đẫm lệ, cơ thể co giật dữ dội vì nghẹn và vì cú sốc đột ngột. Y muốn nôn ra theo bản năng, nhưng bàn tay Tiêu Chiến vẫn giữ chặt gáy y như gọng kìm, ép chặt hàm y lại, giọng nói khàn đặc đầy ra lệnh:

"Nuốt xuống!"

Nhất Bác run rẩy, trong tiếng nấc nghẹn đau đớn, y buộc phải nuốt xuống thứ chất lỏng tanh nồng ấy. Nước mắt hòa cùng dịch thủy chảy dài xuống cằm, trông thê lương tột cùng.

Không để y kịp thở dốc, Tiêu Chiến thô bạo hất mạnh Nhất Bác ngã xuống giường. Tiếng sột soạt chát chúa vang lên khi hắn dứt khoát xé toạc lớp y phục mỏng manh còn sót lại trên người y, phơi bày cơ thể trắng ngần, đầy dấu vết của trận hoan ái tàn bạo đêm trước.

Hắn lao xuống như một con mãnh thú, ngấu nghiến gặm nhấm chiếc cổ thon dài, để lại những vết cắn đỏ thẫm rướm máu. Nụ hôn trượt dần xuống lồng ngực đang phập phồng dữ dội vì sợ hãi, Tiêu Chiến đê mê mút mát hai nụ hoa hồng hào đến mức sưng tấy, dùng răng day cắn tàn nhẫn như muốn khảm sâu sự chiếm hữu vào da thịt y.

Trong khi miệng lưỡi vẫn đang giày vò phía trên, bàn tay to bản của Tiêu Chiến lân la xuống phía dưới, tách rộng hai chân Nhất Bác. Hắn không chút lưu tình, đột ngột đâm mạnh hai ngón tay thô to vào lỗ nhỏ đang run rẩy.

"A!"

Nhất Bác hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể cong lên như một cánh cung. Ngón tay Tiêu Chiến điên cuồng khuấy đảo, day nắn bên trong.

"Hah... hức...!"

Nhất Bác nức nở, đôi tay bấu chặt lấy ga giường đến trắng bệch. Cảm giác trướng đau cộng hưởng với sự nhục nhã tột cùng khiến y gần như ngất lịm.

Thế nhưng, Tiêu Chiến dường như không nghe thấy, động tác của hắn càng thêm hung hãn, tàn bạo hơn, ngón tay gia tăng lực đạo day nghiến mạnh bạo vào điểm nhạy cảm bên trong, ép hài tử tội nghiệp phải đón nhận sự trừng phạt vắt kiệt thể xác lẫn linh hồn này.

Nhìn thấy Nhất Bác dưới thân run rẩy, đôi mắt mờ mịt vì lệ và hơi thở đứt quãng do cơn sốt, Tiêu Chiến chẳng những không dừng lại mà càng thêm điên cuồng.

Hắn thô bạo rút mạnh những ngón tay đang giày vò nơi tư mật ra, tiếng dịch thủy "chẹp chẹp" vang lên. Ngay sau đó, Tiêu Chiến nắm chặt lấy hai cổ chân y, thô bạo đẩy ngược lên sát ngực, phơi bày hoàn toàn nơi yếu ớt nhất trước tầm mắt rực lửa của mình.

Tiêu Chiến gầm khẽ một tiếng, dồn lực vào thắt lưng, đâm sầm cự vật nóng rực, to lớn vào sâu bên trong lỗ nhỏ đang co thắt dữ dội.

"Á...!"

Nhất Bác hét lên một tiếng xé lòng, cơn đau trướng xé rách mọi giác quan khiến y trợn trừng mắt, cả người co giật liên hồi trên mặt giường gấm hỗn độn. Sự thâm nhập đột ngột và hung hãn đẩy lượng tinh dịch còn sót lại từ tối qua trào ngược ra ngoài, hòa cùng dịch tiết mới, tạo nên một cảnh tượng đầy dâm mĩ.

Tiêu Chiến bắt đầu những cú thúc mạnh bạo như vũ bão. Hắn không hề có ý định nâng niu, mỗi lần đâm vào đều lút tận gốc, va đập mạnh mẽ vào nơi sâu nhất trong cơ thể Nhất Bác.

"Hah... Hoàng... Hoàng thượng... xin người... hức...thần đệ đau..."

Nhất Bác nức nở, đôi tay nhỏ bé vô lực đẩy vào lồng ngực rắn chắc của Tiêu Chiến nhưng chỉ đổi lại sự trấn áp càng thêm dữ dội. Tiêu Chiến cúi xuống, bàn tay bóp chặt lấy cổ y, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đẫm lệ của hài tử dưới thân, gằn lên qua kẽ răng:

"Đau sao? Cơn đau này có bằng một phần mười sự phản bội ngươi dành cho trẫm không?"

Hắn vừa mắng nhiếc vừa tăng tốc độ, những cú thúc dồn dập khiến thân hình gầy yếu của Nhất Bác bị đẩy lên phía đầu giường liên tục, mái tóc đen rối bời xõa tung trên gối. Nhất Bác hoàn toàn đê mê trong sự đau đớn tột cùng, y chỉ biết ngửa cổ thở dốc, những tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra từ đôi môi sưng mọng.

Trong cơn cuồng loạn, Tiêu Chiến xoay người y lại, ép y quỳ sấp trên giường, rồi từ phía sau một lần nữa đâm vào y. Hắn vừa làm tình vừa hung bạo cắn lên bờ vai, để lại những dấu vết hoan tình.

Không thỏa mãn với việc giày vò y trên giường, hắn thô bạo túm lấy thắt lưng y, kéo thân thể mảnh khảnh ấy xuống sàn điện lạnh lẽo.

"Hức...hức..."

Mặc cho Nhất Bác van xin trong tiếng nấc nghẹn, Tiêu Chiến ép y quỳ rạp trên nền đá buốt. Từ phía sau, hắn một lần nữa hung bạo đâm xuyên qua lỗ nhỏ chật hẹp đã sưng tấy của y.

Nhất Bác khi cơ thể y bị thúc mạnh về phía trước, hai đầu gối vốn đã tổn thương lại bị chà xát đau đớn trên mặt đá.

Hắn thay đổi tư thế liên tục, hết ép y đứng tựa vào cột trụ để xâm nhập từ phía trước, lại bế thốc y lên để đôi chân y chơi vơi không điểm tựa. Mỗi lần di chuyển là một lần Nhất Bác cảm thấy như linh hồn mình bị xé toạc.

Khi Nhất Bác tưởng chừng như đã kiệt sức và ngất đi trên sàn, Tiêu Chiến lại thô bạo bế y trở lại giường gấm. Hắn đẩy y nằm ngửa, tách rộng hai chân y sang hai bên rồi một lần nữa điên cuồng càn quét.

Tiếng nức nở của Nhất Bác lúc này đã trở nên khàn đặc, đôi mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn lên trần điện, miệng không ngừng phát ra những âm thanh vỡ vụn:

"A... hah... đừng... sâu quá... Hoàng thượng... xin người... hức..."

Cả căn phòng ngập ngụa mùi hương của Càn Khôn và mùi tinh dịch nồng đậm.

Nhất Bác hoàn toàn kiệt sức, tiếng rên rỉ lịm dần thành những tiếng nấc cụt đau đớn, y buông xuôi đôi tay, mặc cho Tiêu Chiến điên cuồng chiếm hữu mình trong cơn bão tình đầy hận thù cho đến tận trời hửng sáng.

Ánh bình minh mờ ảo bắt đầu xuyên qua khe cửa, nhưng bóng tối trong Kỳ Âm Các vẫn đặc quánh mùi hoan lạc. Tiêu Chiến như một kẻ mất trí, hoàn toàn bị cơn ghen và dục vọng nguyên thủy nuốt chửng. Hắn không dừng lại, lồng ngực phập phồng thở dốc, thắt lưng vẫn dập liên hồi, thô bạo và điên cuồng.

Nhất Bác đã ngất đi không biết bao nhiêu lần, nhưng cứ mỗi khi y vừa chìm vào bóng tối, cơn đau xé rách từ hạ thân lại kéo y tỉnh dậy trong đau đớn tột cùng. Đôi mắt y dại đi, nhìn trân trân lên trần, miệng chỉ còn phát ra được những tiếng rên rỉ khàn đặc không thành lời. Khi Tiêu Chiến gầm lên, bắn luồng tinh dịch nóng hổi lần thứ bao nhiêu không rõ vào sâu bên trong, Nhất Bác cũng chỉ khẽ run lên một cái rồi lại lịm đi.

Nhưng Tiêu Chiến vẫn chưa muốn buông tha. Hắn tiếp tục đâm rút một cách mù quáng.

"Mở mắt ra! Nhìn trẫm!"

Hắn gằn giọng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Tiêu Chiến vẫn hung hăng thúc mạnh thêm hàng chục nhịp, thân thể Nhất Bác lúc này hoàn toàn vô lực, bị đẩy đi theo từng nhịp thúc của hắn như một con búp bê rách nát. Hai chân y buông thõng, mái tóc đen rối bời bết dính mồ hôi và nước mắt che lấp gương mặt tái nhợt.

Mãi đến khi đạt được đỉnh điểm của sự thỏa mãn, Tiêu Chiến mới dần chậm lại. Hắn thở hổn hển, gục đầu xuống hõm cổ của y. Thế nhưng, trái với hơi ấm nóng rực thường ngày, làn da của Nhất Bác lúc này lạnh ngắt một cách bất thường.

Tiêu Chiến giật mình, hắn ngẩng đầu lên, bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt của Nhất Bác.

"Bảo Nhi?"

Không có phản ứng, thân thể y bất động, hắn vội vàng rút ra, bàng hoàng nhìn xuống nơi tư mật của y. Dòng dịch thủy đục ngầu hòa lẫn với những vệt máu tươi rỉ ra không ngừng, loang lổ trên ga giường và bết dính trên đùi y.

Tiêu Chiến vươn tay lay mạnh vai y: "Vương Nhất Bác! Trẫm ra lệnh cho ngươi tỉnh lại!"

Cánh tay của Nhất Bác trượt khỏi giường, rơi xuống không trung. Đến lúc này, nhìn gương mặt trắng bệch không còn một tia huyết sắc và hơi thở mỏng manh như sợi chỉ của hài tử trong lòng, Tiêu Chiến mới bừng tỉnh khỏi cơn điên loạn.

Trái tim hắn đột ngột thắt lại, một nỗi sợ hãi tột độ chưa từng có tràn ngập tâm trí, át đi cả cơn giận dữ lúc trước.

"Người đâu! Truyền thái y! Mau truyền thái y cho trẫm!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co