Truyen3h.Co

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐇𝐨𝐚 Đà𝐨 𝐕ã𝐧 𝐊𝐡𝐚𝐢

Chương 10

maudonzsww

Nụ hôn sâu càng lúc càng trở nên nồng nhiệt, cuốn phăng đi chút lý trí ít ỏi còn sót lại trong tâm trí hai người. Môi lưỡi quấn quýt, tráo đổi nước bọt ra tiếng chùn chụt dâm mĩ. Thời Ảnh giữ chặt lấy gáy Tạ Doãn, ép y ngả dần người xuống lớp nệm, thân hình dứt khoát đè nghiến Khôn Trạch nhỏ bé dưới thân.

Môi hắn vẫn găm chặt vào khuôn miệng nhỏ nhắn của y không một giây rời ra, gặm nhấm, mút mát như muốn nuốt trọn sự ngọt ngào ấy. Cùng lúc đó, bàn tay của Thời Ảnh đã luồn xuống eo y, giật đứt dải thắt lưng.

Vạt áo trung y lỏng lẻo trượt sang hai bên, lòng bàn tay nóng rực của hắn trực tiếp áp lên làn da mềm mại, trơn nhẵn của Tạ Doãn, không ngừng xoa nắn, mơn trớn dọc theo sườn eo mảnh khảnh.

"Ưm... ha..."

Khi Thời Ảnh tạm thời rời môi để trút bỏ xiêm y, Tạ Doãn chỉ kịp bật ra một tiếng thở dốc dồn dập. Trong không gian tối mờ của tẩm điện, quần áo của cả hai nhanh chóng bị lột sạch, vứt ngổn ngang xuống nền gạch lạnh lẽo.

Không còn một lớp vải che chắn, Thời Ảnh lại lao vào ôm lấy Tạ Doãn, tiếp tục khóa chặt lấy môi y.

Dưới lớp chăn, bàn tay to lớn của hắn luồn thẳng xuống giữa hai chân y. Ngón tay gẩy nhẹ, chuẩn xác nắm lấy vật nhỏ nhạy cảm đang run rẩy mà day miết kịch liệt, lòng bàn tay chà xát mạnh mẽ lên toàn bộ mật huyệt non nớt.

Sự kích thích dồn dập ở nơi tư mật khiến Tạ Doãn run lên bần bật, eo nhỏ vô thức hẩy mạnh lên theo bản năng cầu hoan, vách thịt bên trong co thắt điên cuồng, trào ra từng dòng nước trong suốt, ướt đẫm cả ngón tay hắn.

Cảm giác sung sướng tột đỉnh ập đến khiến Tạ Doãn muốn hét lên, nhưng toàn bộ tiếng rên rỉ mê muội trong cổ họng đều bị khóa chặt, tiêu biến hoàn toàn trong nụ hôn bá đạo của Thời Ảnh.

Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, Thời Ảnh rút tay ra, vách thịt nhớp nháp lập tức phát ra âm thanh mời gọi. Hắn đứng giữa hai chân y, cự vật thô đại nổi đầy gân xanh nhắm thẳng vào cửa huyệt đang mở hờ.

"Á...!"

Tạ Doãn ngửa cổ nấc nghẹn, hai mắt trừng lớn, lệ nóng sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Sự lấp đầy thô bạo và nóng rực khiến mật huyệt non mềm như bị nong rộng ra hết cỡ. Thời Ảnh gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn, thắt lưng bắt đầu dập mạnh liên hồi, tạo nên những tiếng va chạm da thịt chan chát đầy kịch liệt.

Hắn cúi xuống, một tay cố định hông y, vừa địt mạnh bạo vừa áp sát gương mặt tuấn mỹ vào tai y, khàn giọng ra lệnh:

"Gọi tên ta."

Tạ Doãn bấy giờ đã bị những cú thúc càn quét đến mức thần trí điên đảo, tai ù đi, cả cơ thể nảy lên bần bật. Y chỉ biết vặn vẹo eo rên rỉ đê mê, hoàn toàn không nghe rõ lời hắn:

"A... ha... thiếu gia... nhẹ... nhẹ một chút... ưm..."

Thấy Khôn Trạch nhỏ không nghe lời, Thời Ảnh nhướng mày, thắt lưng đột ngột thúc mạnh liên tiếp ba phát thật sâu, khiến Tạ Doãn khóc nấc lên thành tiếng. Hắn cắn nhẹ vào vành tai ửng đỏ của y, gằn từng chữ:

"Không phải gọi thiếu gia. Gọi A Ảnh."

Thanh âm trầm thấp, mang theo chút dung túng hiếm hoi ấy cuối cùng cũng lọt vào tâm trí mơ màng của Tạ Doãn. Trái tim y run lên một nhịp vì hạnh phúc ngỡ ngàng. Y vươn hai cánh tay ôm chặt lấy cổ hắn, kéo hắn sát lại gần mình, vừa nương theo nhịp thúc dập dồn dập vừa nũng nịu, nghẹn ngào gọi bằng giọng mũi:

"A Ảnh... ưm... A Ảnh... chậm lại... Doãn nhi đau... ha..."

Tiếng "A Ảnh" mềm mại, chan chứa tình ý phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn kia giống như mồi lửa dội thẳng vào hũ dầu. Thời Ảnh nghe thấy, đồng tử lập tức co rút, toàn thân rần rật huyết khí. Sự ngoan ngoãn và phụ thuộc tuyệt đối của y kích thích thú tính của hắn đến mức cực hạn.

Hắn gầm lên một tiếng, vòng tay siết chặt eo y đến mức hằn năm ngón tay, thắt lưng điên cuồng dồn lực, đâm rút càng thêm mạnh bạo, triệt để đem Khôn Trạch nhỏ bé dìm sâu vào cơn triều hoan không lối thoát.

Cơn triều hoan cuồng bạo rốt cuộc cũng lắng xuống sau cú thúc cuối cùng của Thời Ảnh. Tạ Doãn ưỡn cong thắt lưng, cả cơ thể run lên bần bật rồi đổ sụp xuống nệm, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bản thân y cũng chẳng thể nhớ nổi đây đã là lần cao trào thứ mấy của cả hai trong đêm nay. Nơi tư mật nóng hổi bị lấp đầy vẹn nguyên, dòng tinh dịch đậm đặc của hắn đang chậm rãi rỉ ra, mang theo làn tín hương tuyết tùng đậm đặc bao bọc lấy y.

Thời Ảnh không vội rút cự vật vẫn còn ngậm chặt trong cơ thể y ra. Hắn khẽ gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn, lật người nằm ngả ra giường, đồng thời vươn cánh tay kéo Khôn Trạch nhỏ vào lòng, để y gối đầu lên ngực mình.

Giữa tẩm điện yên tĩnh, hai tiếng thở dốc dồn dập hòa quyện vào nhau. Nhìn gương mặt hồng rực, đôi môi mọng nước còn đang hé mở của Tạ Doãn, Thời Ảnh không kìm được cúi đầu, môi lưỡi tự nhiên quấn lấy nhau một lần nữa. Hắn mút mát cánh môi y, đầu lưỡi vươn sâu vào khoang miệng nhỏ kéo chiếc lưỡi hồng nhuận của y ra ngoài mà trêu đùa. Đến khi hai bờ môi rời nhau, giữa khóe miệng hai người còn kéo theo một sợi chỉ bạc.

Tạ Doãn chớp chớp đôi mắt ngập nước, ánh mắt tràn ngập tình ý và sự ỷ lại vô hạn nhìn hắn, rồi khẽ rúc cái đầu nhỏ vào lồng ngực vững chãi, nhắm nghiền mắt tận hưởng dư vị ấm áp.

Thời Ảnh một tay ôm lấy vai của Tạ Doãn, những ngón tay chậm rãi vân vê làn da mịn màng, trơn nhẵn ở bả vai y. Hắn nhìn trần nhà, đột nhiên trầm giọng hỏi:

"Mệt không?"

Thân thể Tạ Doãn khẽ sững lại trong thoáng chốc. Y ngơ ngác mở mắt, có chút không tin vào tai mình. Đây là lần đầu tiên kể từ khi phá thân và hầu hạ hắn đến nay, y được nghe từ miệng vị chủ tử cao cao tại thượng này một câu hỏi quan tâm dịu dàng như vậy. Y ngước mắt nhìn cằm hắn, lắc đầu, nở một nụ cười ngọt ngào thuần khiết:

"Được ở bên cạnh thiếu gia, Doãn nhi không thấy mệt."

Thời Ảnh cúi xuống, ngón tay cái vuốt nhẹ bên cằm y, nâng gương mặt y lên để nhìn sâu vào đôi mắt trong veo đang đong đầy tình ý ấy. Hắn vốn dĩ là kẻ thâm trầm, sắc bén, làm sao không nhận ra Khôn Trạch nhỏ này đã sớm có tình ý với hắn từ lâu.

Chỉ là trước đến nay, hắn vốn lạnh huyết, coi tình cảm là thứ không đáng bận tâm nên luôn chọn cách nhắm mắt làm ngơ, không từ chối nhưng cũng chẳng đáp lại, chỉ xem y như một công cụ phát tiết và làm ấm giường.

Thế nhưng, sau nhiều ngày đêm gắn bó, nhìn y toàn tâm toàn ý chăm sóc, ngoan ngoãn chịu đựng mọi sự thô bạo của mình, Thời Ảnh nhận ra bản thân đã dần quen thuộc với sự hiện diện của y. Hắn mê luyến mùi hương hoa đào ngọt ngào dẫu có bị hắn bắt nạt đến thế nào vẫn luôn chào đón hắn, mê luyến cả thân thể tuyệt mỹ, mềm mại đang dính chặt lấy hắn lúc này.

"Từ nay về sau, gọi ta là A Ảnh. Như lúc nãy khi làm tình." Thời Ảnh nhàn nhạt cất giọng.

Tạ Doãn nghe vậy thì gương mặt lập tức đỏ bừng lên như sắp rỉ máu. Y nhớ đến ban nãy khi bị hắn thúc đến thần trí mê muội, bản thân đã liên tục gọi hai từ "A Ảnh" một cách dâm mĩ, nũng nịu thế nào. Nhưng ngoài sự xấu hổ, y bỗng nhận ra hôm nay Thời Ảnh đối với y thực sự rất khác lạ. Bình thường hắn luôn không nóng không lạnh, xa cách kiêu ngạo, nay lại chủ động quan tâm, thậm chí còn không cho y gọi hai chữ "thiếu gia" đầy khoảng cách nữa.

Trong lòng Tạ Doãn dâng lên cảm giác ngọt ngào. Y gật nhẹ đầu, hai tai đỏ ửng, nhỏ giọng gọi thử một tiếng:

"A Ảnh..."

Để lấy lòng hắn, Tạ Doãn rướn người lên, chủ động hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của hắn một cái rồi lập tức rời ra. Y nhìn xuống hạ bộ của hai người, tuy trận hoan lạc đã dứt nhưng vì được ngâm trong mật huyệt ấm nóng, cự vật của hắn lại có dấu hiệu rục rịch trướng to. Y cắn môi, thẹn thùng thốt lên:

"Doãn nhi... muốn hầu hạ bên dưới của ngài."

Thời Ảnh nghe vậy thì bất giác bật cười. Hắn nhìn xuống, thấy gậy thịt to lớn vẫn còn cắm chặt trong mật huyệt mềm mại của y, liền dùng lực ở eo, nhẹ nhàng và chậm rãi rút cự vật ra ngoài.

Tiếng nước nhớp nháp vang lên, Tạ Doãn khẽ rên rỉ một tiếng, gương mặt càng thêm đỏ ửng. Cảm giác trống rỗng đột ngột xuất hiện ở nơi tư mật khiến vách thịt bên trong vô thức co thắt mấy cái, nước dâm và tinh dịch theo đùi y trào ra ngoài.

Thời Ảnh nhìn dáng vẻ thẹn thùng của y, nháy mắt ra hiệu, thanh âm khàn đặc đầy vẻ mong đợi:

"Ngồi dậy đi."

Tạ Doãn ngoan ngoãn gật đầu, y nén lại sự bủn rủn của cơ thể, chậm rãi chống tay ngồi dậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co