Truyen3h.Co

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐇𝐨𝐚 Đà𝐨 𝐕ã𝐧 𝐊𝐡𝐚𝐢

Chương 15

maudonzsww

Trong gian nhà thoang thoảng hương gỗ mới, Thời Ảnh vẫn ôm chặt Tạ Doãn trong lòng. Tạ Doãn gục đầu vào ngực hắn, gương mặt ngập tràn niềm hạnh phúc dịu dàng, đôi môi khẽ mỉm cười mãn nguyện. Y hoàn toàn chìm đắm trong viễn cảnh về một mái ấm nhỏ chỉ có hai người. Thế nhưng, ở góc độ y không thể nhìn thấy, ánh mắt Thời Ảnh lại trầm xuống, một tia tính toán lạnh lùng và phức tạp thoáng lướt qua đôi đồng tử thâm sâu như mực.

Tạ Doãn sau một lúc tận hưởng hơi ấm, bỗng như sực nhớ ra điều gì. Y khẽ lùi lại, rời khỏi cái ôm của hắn, ngước đôi mắt trong veo đầy vẻ thắc mắc lên hỏi:

"Nhưng mà A Ảnh... chàng là gia chủ của Thời thị, đại cục trong thành đều một tay chàng gánh vác, làm sao có thể không ở lại Thời gia quán xuyến được chứ?"

Thời Ảnh nhìn biểu cảm ngây thơ của y, trái tim khẽ thắt lại một nhịp. Hắn vươn tay, dịu dàng xoa nhẹ lên gò má mềm mại của y, thanh âm trầm thấp ôn nhu như dỗ dành:

"Chúng ta sẽ ở đây, nhưng ta sẽ phải thường xuyên quay trở lại Thời gia để xử lý công việc. Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, ta nhất định sẽ lập tức quay về với em."

Nghe đến đây, Tạ Doãn khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác có chút không đúng. Y mím môi, thấp giọng hỏi lại:

"Vậy... chàng sẽ phải đi đi về về thường xuyên sao?"

Tạ Doãn thực sự không hiểu. Công việc của hắn vốn đã chất cao như núi, mỗi ngày ngủ không đủ giấc, tại sao lúc này hắn lại nhất quyết đưa y ra tận ngoại thành xa xôi này để định cư? Đi qua đi lại giữa hai nơi vừa mất thời gian, nếu muốn gặp nhau chẳng phải lại càng thêm phiền phức hay sao?

Nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt Khôn Trạch nhỏ, Thời Ảnh vẫn giữ thần sắc bình thản, không để lộ một chút sơ hở. Hắn nắm lấy bàn tay của y, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, chân thành nói:

"Đúng vậy. Nhưng ta sẽ tự sắp xếp thời gian để đến bên em. Doãn nhi, em phải hiểu cho ta, hiện tại tình hình ở Thời trạch vô cùng phức tạp, sóng ngầm cuộn cuộn. Em cũng biết Thời thị lớn mạnh, độc quyền kinh tế trong thành, nhưng kéo theo đó là biết bao nhiêu kẻ thù ngoài sáng trong tối luôn dòm ngó, tìm cách hạ bệ ta."

Hắn siết chặt tay y, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, xoáy sâu vào tâm trí Tạ Doãn:

"Ta không sợ bọn chúng, nhưng ta lo sợ cho an nguy của em. Em không có võ công, lòng dạ lại quá lương thiện, nếu ở lại Thời trạch, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành điểm yếu để bọn chúng nhắm vào. Cho nên trước mắt, đưa em đến nơi này là cách duy nhất để ta bảo vệ em vẹn toàn. Đợi đến khi ta xử lý xong mọi việc, nhổ tận gốc những mối họa kia, ta sẽ buông bỏ tất cả để quay lại đây. Quãng đời còn lại, ta chỉ muốn yên bình bên em."

Lời nói của Thời Ảnh vô cùng kín kẽ, tầng tầng lớp lớp lý do đều xuất phát từ sự "lo lắng cho an nguy" của y, khiến Tạ Doãn hoàn toàn tin tưởng không một chút nghi ngờ. Trái tim y run lên, sự hoài nghi vừa nhen nhóm lập tức biến thành niềm xúc động nghẹn ngào.

Y không những không trách hắn vì phải sống xa nhau, mà ngược lại còn dâng lên nỗi xót xa vô hạn cho nam nhân này. Hóa ra, hắn đã phải gánh vác nhiều hiểm nguy, chịu nhiều áp lực như vậy để bảo vệ y.

Tạ Doãn không kìm được lòng, y nhào vào lòng hắn, hai tay ôm thật chặt lấy cổ Thời Ảnh, rúc mặt vào hõm cổ hắn, giọng nói nghẹn ngào vì cảm động:

"A Ảnh... chàng vất vả rồi, em sẽ ngoan ngoãn ở đây chờ chàng. Chàng ở kinh thành đối phó với kẻ thù, nhất định phải giữ gìn thân thể, đừng để bản thân bị thương."

Thời Ảnh đưa tay lên vỗ về tấm lưng mảnh khảnh của y, nhưng trong lòng hắn lúc này lại là một mảnh ngũ vị tạp trần, đắng chát có, tính toán có. Những lời hắn vừa nói, thực chất không hẳn hoàn toàn là lời lừa dối để đẩy y đi.

Trong thâm tâm hắn, Thời Ảnh đã tự vạch sẵn một nước cờ dài hạn cho cuộc đời mình. Hiện tại hắn bắt buộc phải cưới Bạch Cát Tường để chiếm trọn huyết mạch giao thương của Bạch thị. Nhưng đó chỉ là một cuộc giao dịch thương mại. Hắn tự hứa với lòng mình, chờ đến vài năm sau, khi thế lực của hắn đã vững chắc không còn gì lay chuyển được, một tay che trời ở Chiến Sơn Thành, hắn sẽ tìm lý do để hòa ly với Bạch Cát Tường. Lúc đó, hắn không còn sợ bất kỳ thế lực nào nữa, hắn sẽ đường đường chính chính rước Tạ Doãn trở về Thời trạch, trao cho y danh phận chính thất phu nhân cao quý nhất.

Hắn nghĩ rằng sự sắp đặt này là vẹn cả đôi đường, là cách tốt nhất cho tương lai của cả hai. Hắn ngửi lấy hương hoa đào thoang thoảng trên tóc y, thầm nghĩ. Doãn nhi, chịu khổ thầm lặng vì ta vài năm thôi. Giang sơn này ta muốn, mà em, ta cũng tuyệt đối không buông tay.

Sau khi trút bỏ hết những ngờ vực, Thời Ảnh không để Tạ Doãn có thời gian suy nghĩ thêm. Hắn bất ngờ vươn tay bế sốc y lên. Tạ Doãn khẽ rùng mình, hai tay vội vã ôm lấy cổ hắn khi Thời Ảnh sải bước dài tiến thẳng vào gian phòng ngủ bên trong.

Nắng trưa ngoài thung lũng rực rỡ, xuyên qua khung cửa sổ lớn bằng gỗ đang mở toang, rọi thẳng vào chiếc giường gấm, phủ lên không gian một sắc vàng ấm áp. Thời Ảnh đặt y xuống đệm, bàn tay nhanh chóng gạt bỏ lớp y phục vướng víu trên người Khôn Trạch. Khi toàn bộ thân thể trần trụi, trắng ngần phơi bày dưới ánh nắng chan hòa, Tạ Doãn không khỏi dâng lên cảm giác ngại ngùng. Y khẽ khép hai chân lại, hai má ửng hồng, đôi mắt đẫm nước nhìn hắn như cầu xin.

"A Ảnh... ban ngày ban mặt, cửa sổ còn..."

Thời Ảnh không đáp, ánh mắt hắn tối sầm lại đầy dục vọng. Hắn quỳ giữa hai chân y, cúi thấp người, ngậm chặt lấy một bên đầu vú hồng hào của y mà mút mát, gặm cắn. Đầu lưỡi hắn thô ráp liên tục đảo quanh nụ hoa nhỏ, trong khi bàn tay còn lại cũng không hề rảnh rỗi, bóp mạnh vào ngực bên kia, ngón cái vân vê đầu vú còn lại đến sưng đỏ.

"Ưm... A Ảnh..."

Tạ Doãn vô thức ưỡn cong ngực lên đón nhận sự yêu chiều thô bạo của hắn. Cùng lúc đó, tay kia của Thời Ảnh đã luồn xuống dưới, mâm mê cặp đùi thon thả rồi dứt khoát tách rộng chúng ra. Ngón tay thon dài thọc sâu vào trong mật huyệt ấm nóng, tàn nhẫn khuấy động. Sự kích thích từ cả trên lẫn dưới khiến Tạ Doãn sung sướng đến run rẩy, những tiếng rên rỉ dâm mỹ không tự chủ được mà thốt ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn.

Khi hai đầu vú trên ngực y đã ướt đẫm nước bọt, đỏ rực lên đầy gợi cảm, Thời Ảnh mới chịu buông tha. Hắn từ từ trườn thân hình cao lớn xuống phía dưới, ánh mắt găm chặt vào nơi tư mật của Khôn Trạch đang không ngừng rỉ nước. Hắn tách rộng hai chân y hơn nữa, kéo sát hông y về phía mình rồi vùi mặt vào giữa hai bờ mông tuyết trắng, hôn lên khe thịt đang ướt đẫm mật dịch.

"A..." Tạ Doãn hốt hoảng, hai tay bấu chặt vào nệm gấm, cố né tránh nhưng hai chân đã bị hai chân Thời Ảnh khóa chặt.

Thời Ảnh khẽ cười trầm thấp, thanh âm khàn đặc đầy dục tính: "Của Doãn nhi là ngọt nhất."

Nói rồi, hắn vươn chiếc lưỡi dài và ấm nóng, dứt khoát liếm dọc từ dưới lên trên khe thịt dâm mỹ, dừng lại ngay tại vật nhỏ đang sưng to vì kích thích. Đầu lưỡi hắn liên tục liếm láp, gảy nhẹ rồi xoay tròn quanh đỉnh đầu non nớt ấy.

Sự kích thích điên cuồng bằng miệng của hắn khiến Tạ Doãn hoàn toàn tam chảy. Thân thể y co giật mạnh mẽ trên giường, mật huyệt bên dưới thắt chặt, co bóp liên hồi theo từng nhịp liếm, dịch dâm từ sâu bên trong tràn ra xối xả, làm ướt đẫm cả khóe miệng và cằm của Thời Ảnh.

"Aaaa! Nhẹ... nhẹ một chút... A Ảnh... em chịu không nổi... hưm..."

Thời Ảnh nghe tiếng rên rỉ nức nở của y thì càng thêm hưng phấn. Hắn há miệng ngậm chặt lấy vật nhỏ, ra sức bú mút như một đứa trẻ khát sữa. Tiếng mút mát, bú chùn chụt vang lên vô cùng rõ ràng và dâm mị trong gian phòng yên tĩnh, hòa cùng tiếng nước lép nhép dính dính đầy tình dục. Hắn vừa mút vừa dùng răng cọ xát nhẹ, khiến Tạ Doãn sướng đến mức da đầu tê dại, hai tay y buông ga giường, chuyển sang cào mạnh vào bờ vai của Thời Ảnh để tìm điểm tựa.

Hông eo của Khôn Trạch nhỏ vô thức ưỡn ẹo, không ngừng nâng lên hạ xuống, vừa muốn trốn tránh sự kích thích quá mức, lại vừa muốn dâng hiến sâu hơn vào khoang miệng của hắn để tìm kiếm sự thỏa mãn tột cùng.

"Sướng... sướng quá... Chàng mút mạnh quá... A Ảnh... em ra... em muốn ra..."

Tạ Doãn khóc nức nở, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt vặn vẹo vì hoan lạc chạm đỉnh. Thời Ảnh cảm nhận được vách thịt bên trong đang co thắt dữ dội, hắn càng ra sức dùng lưỡi thọc sâu vào cửa huyệt, kết hợp mút mạnh vật nhỏ phía trên.

"Aaaaa!"

Một tiếng thét chói tai của Tạ Doãn vang lên, cả cơ thể y căng cứng, hai chân duỗi thẳng rồi run bần bật. Mật thủy bên trong như vỡ đê, phun trào ra từng đợt, bắn thẳng vào mặt và khoang miệng của Thời Ảnh. Tạ Doãn hoàn toàn đạt đến cao trào, y mềm nhũn ra trên nệm gấm, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt mơ màng ngập tràn sương mù nhìn nam nhân đang dùng ngón tay quệt đi vệt nước dâm bên khóe miệng rồi đưa lên lưỡi nếm thử.

Sau trận hoan lạc điên cuồng bằng miệng, Tạ Doãn hoàn toàn kiệt sức. Y nằm bẹp trên tấm đệm gấm, hai chân vẫn mở rộng, làn da trắng ngần phủ một tầng mồ hôi mỏng lấp lánh dưới ánh nắng trưa. Lồng ngực y phập phồng thở dốc, đôi mắt ngập tràn sương mù mông lung bám chặt vào nam nhân trước mặt.

Thời Ảnh lúc này mới thong thả đứng dậy, dứt khoát trút bỏ toàn bộ y phục trên người. Thân hình cường tráng, hữu lực của hắn lộ ra với những múi cơ săn chắc. Bên dưới hắn, cự vật thô dài đã cương cứng đến cực hạn, nổi đầy gân guốc dữ tợn.

Hắn quỳ gối trườn lên, đưa thẳng khúc thịt nóng bỏng, to lớn ấy đến sát khuôn mặt đang ngơ ngác của Tạ Doãn. Quy đầu thô to quệt qua quệt lại trên chiếc cằm nhỏ rồi ấn mạnh vào đôi môi đỏ mọng, sưng tấy vì nụ hôn ban nãy.

Thời Ảnh cúi đầu, ghé sát tai y dụ dỗ bằng chất giọng khàn đặc đầy từ tính:
"Doãn nhi ngoan, há miệng mút cho ta..."

Tạ Doãn nhìn cự vật hung hãn trước mắt, nuốt nước bọt một cái, nhưng trước lời yêu cầu của nam nhân mình yêu, y không một chút kháng cự. Y ngoan ngoãn há rộng khuôn miệng nhỏ, ngậm lấy quy đầu thô to rồi từ từ nuốt sâu vào trong cuống họng.

Khoang miệng ấm áp, ẩm ướt bao bọc lấy sự nóng bỏng, chiếc lưỡi nhỏ đảo quanh, ra sức liếm láp dọc theo thân gậy gân guốc theo bản năng.

"Hừm..."

Thời Ảnh sung sướng trầm trồ một tiếng, hai tay hắn siết chặt lấy bả vai Tạ Doãn, hông eo khẽ đẩy nhẹ để khúc thịt thọc sâu hơn vào khoang miệng chật hẹp. Tiếng nước nhóp nhép dâm mỹ vang lên liên tục. Được một hồi lâu, khi sự chịu đựng đã chạm đến giới hạn, Thời Ảnh không nhịn nổi nữa. Hắn dứt khoát rút cự vật ra khỏi miệng y, kéo theo một sợi chỉ bạc ám muội.

Hắn thô bạo nhấc hai chân y đặt lên vai mình, phơi bày mật huyệt vẫn đang không ngừng rỉ nước dâm bóng loáng. Thời Ảnh không một chút chần chừ, nhắm thẳng cửa huyệt đỏ hồng mà cắm mạnh xuống.

"Á... Chậm... Chàng chậm một chút..."

Tạ Doãn hét lên một tiếng thất thanh, hai tay bấu chặt vào đệm giường, cả cơ thể bị cú đâm làm cho nảy lên. Mật huyệt vốn dĩ đã trơn ướt từ trận cao trào trước, nay lại bị cự vật thô bạo nong rộng, vách thịt non nớt bên trong điên cuồng co thắt, mút chặt lấy thứ đang xâm nhập.

"Doãn nhi... em bên trong chặt quá... kẹp chết ta rồi..."

Thời Ảnh gầm nhẹ một tiếng như dã thú, hai tay giữ chặt lấy hông y, bắt đầu quá trình đâm rút điên cuồng. Hắn như một kẻ khát mồi, dồn hết sức lực thúc mạnh vào sâu tận tử cung, mỗi một lần rút ra là mang theo một dòng mật thủy ấm nóng trào ra ngoài, rồi lại tàn nhẫn đâm sầm vào bên trong. Tiếng da thịt va chạm rôm rả "bạch bạch bạch" vang lên chói tai hòa cùng tiếng rên rỉ khóc lóc vì quá sướng của Tạ Doãn.

"A... A Ảnh... mạnh quá... sâu quá... ưm... trúng chỗ đó rồi... đừng đóng vào đó nữa... áaaa!"

Tạ Doãn khóc nức nở, lắc đầu liên tục trên gối. Mỗi lần Thời Ảnh thúc trúng điểm lồi nhạy cảm sâu bên trong, cả người y lại run bắn lên, hai tay buông nệm giường, vô thức bám chặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi của hắn, cào ra những vệt đỏ dài. Hương hoa đào và hương tuyết tùng hòa quyện vào nhau nồng nặc cả căn phòng.

Thời Ảnh nhìn Khôn Trạch nhỏ bé dưới thân đang khóc lóc vì hoan lạc, dã tâm và dục vọng chiếm hữu trong lòng hắn đạt đến đỉnh điểm. Hắn cúi xuống cắn mạnh vào vành tai y, vừa thở dốc vừa thúc mạnh liên tiếp hàng chục cái:

"Doãn nhi... nói em là của ai? Nói!"

"Của chàng... Doãn nhi là của một mình A Ảnh... á... chậm lại..." Tạ Doãn mê muội thốt lên trong vô thức.

Sự kích thích mãnh liệt kéo dài khiến cả hai nhanh chóng chạm đến bờ vực của cao trào. Vách thịt bên trong của Tạ Doãn co thắt dữ dội như một chiếc kìm hút chặt lấy cự vật, báo hiệu y sắp cao trào lần nữa. Thời Ảnh cảm nhận được sự co bóp điên cuồng ấy, đôi mắt hắn đỏ ngầu, hông eo thúc mạnh dồn dập, gầm lên một tiếng rồi bắn thẳng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu tận tràng đạo của y.

"Aaaa!"

Tạ Doãn ưỡn cong người, mắt trợn ngược, dòng mật thủy bên trong phun trào hòa cùng tinh dịch của Càn Nguyên trào ngược ra ngoài cửa huyệt. Toàn thân y run rẩy dữ dội rồi hoàn toàn xụi lơ vì sung sướng tột cùng.

Thời Ảnh nằm vật xuống bên cạnh, ôm lấy thân thể mềm nhũn của y vào lòng, hơi thở vẫn còn dồn dập. Hắn vuốt ve mái tóc của y, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi rừng hoa Cốc Nhu Tuyền vẫn đang rực rỡ dưới nắng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co