Truyen3h.Co

Đến cuối cùng.....

17

haniyei25

Căn phòng nặng mùi máu.

Chiếc thao đã gần đầy.

Hơi thở Ngu Tử Diên lúc này… mỏng như tơ.

Y sư vẫn đang giữ nàng.

Tay run.

Nhưng cố giữ vững.

Ông đưa tay bắt mạch.

Một lần.

Rồi lần nữa.

“…không đúng…”

Ông lẩm bẩm.

Mày nhíu chặt.

“Không chỉ là mất máu…”

Ông lập tức vạch lại vết thương.

Nhìn kỹ.

Màu máu…

không thuần đỏ.

Mà sẫm.

Hơi đen.

Vết rách xung quanh…

không giống tổn thương bình thường.

Có dấu hiệu…

ăn mòn.

Y sư khựng lại.

Tim đập mạnh.

“…độc…”

Giọng ông khàn đi.

“Không phải vết thương thường…”

Ông quay sang người hầu.

“Lấy nước! Nhanh!”

Ngu Tử Diên nghe thấy.

Mí mắt khẽ động.

“…độc…?”

Nàng thì thầm.

Gần như không thành tiếng.

Y sư không giấu được nữa.

“…phu nhân… ngài đã trúng độc.”

Một khoảng lặng.

Không hoảng.

Không giật mình.

Chỉ có…

một cái chớp mắt rất chậm.

“…vậy à…”

Nàng nói.

Nhẹ.

Như thể… không liên quan đến mình.

Y sư siết chặt tay.

“…độc này không nhẹ.”

“Đã ngấm vào máu.”

“Cho nên mới gây xuất huyết như vậy…”

Ông nhìn chiếc thao.

Máu.

Quá nhiều.

“…nếu không xử lý kịp…”

Ông không nói hết.

Không cần nói.

Cũng hiểu.

Ngu Tử Diên khẽ cử động.

Như muốn cười.

Nhưng không còn sức.

“…phiền thật…”

Một câu nói rất nhỏ.

Rất khẽ.

Không phải sợ chết.

Mà là—

phiền.

“…có giải không…”

Nàng hỏi.

Y sư im lặng.

Một nhịp.

“…ta sẽ thử.”

Không phải “có”.

Không phải “được”.

Chỉ là—

“thử”.

Ngu Tử Diên hiểu.

Nàng nhắm mắt lại.

Một giây.

Rồi mở ra.

“…đừng nói…”

Nàng thì thầm.

Y sư khựng lại.

“…phu nhân—”

“…đừng để…”

Hơi thở nàng vỡ.

“…Giang Trừng biết…”

Vẫn là câu đó.

Ngay cả lúc này.

Y sư nhìn nàng.

Ánh mắt run lên.

“…ngài còn lo chuyện đó sao…”

Ngu Tử Diên không trả lời.

Chỉ khẽ lắc đầu.

Như thể—

đó không phải “chuyện đó”.

Mà là—

chuyện duy nhất.

“Gọi Giang tông chủ vào!”

Y sư quay ra hét.

“Không—!”

Ngu Tử Diên bật ra.

Yếu.

Nhưng dứt.

Cả người nàng run lên.

ộc—

Máu lại trào ra.

“Phu nhân!”

“…không cần…”

Nàng thở.

Gấp.

“…đừng… để hắn…”

Câu nói dừng lại.

Không đủ sức.

Nhưng ý—

rất rõ.

Đừng để hắn biết.

Đừng để hắn thấy.

Đừng để bất cứ điều gì—

phá vỡ—

cái “bình thường” mà nàng đã dựng lên.

Y sư đứng đó.

Bất lực.

Trước mặt ông—

không chỉ là một bệnh nhân.

Mà là một người…

đang lựa chọn.

Giữ lại bí mật.

Hay giữ lại mạng sống.

Và nàng—

đã chọn từ đầu.

Chiếc thao lại đầy thêm.

Máu.

Trong căn phòng nhỏ—

sự thật vừa lộ ra—

lạnh.

Và tàn nhẫn.

Không phải chỉ là vết thương.

Mà là—

một thứ đang âm thầm—

lấy đi nàng—

từng chút một.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co