Truyen3h.Co

[DEWTEE] Chạm

CHƯƠNG 19 - TẦM MẮT

elpida0712


Bình minh đầu xuân trải dài một dải xanh nhạt trên bầu trời, gió nhẹ thổi qua những tán cây quanh ký túc xá, mang theo cái dư vị ẩm ướt của sương sớm. Hôm nay không chỉ là một ngày đặc biệt vì hai trận chung kết rực lửa diễn ra cùng giờ, mà còn là một ngày thầm lặng trong lòng Dew: Sinh nhật của Tee.

Tee dường như đã quên bẵng đi ngày của mình, tâm trí cậu lúc này chỉ lấp đầy bởi trái bóng cam và những chiến thuật chạy sân. Nhưng Dew thì không quên. Cậu chẳng nói lời chúc nào hào nhoáng, chỉ âm thầm ghi nhớ và nhìn Tee bằng ánh mắt dịu dàng hơn tất thảy những ngày đã qua.

Cả hai chuẩn bị từ rất sớm. Những bước chân vang lên đều đặn trên nền gạch sảnh ký túc xá trước khi hòa vào đám đông đồng đội đang đứng chờ. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, ai nấy đều thu mình vào thế giới riêng để tập trung tinh thần cao độ.

Tee khẽ quay sang Dew, nở một nụ cười mỏng manh nhưng kiên định:

- Thi đấu tốt nha. Đừng để bị thương đấy.

Dew nhướng mày, nửa đùa nửa thật, vỗ mạnh lên vai Tee một cái chắc nịch:

- Mày cũng thế. Ra sân thì cứ tự tin mà "cháy". Tao sẽ gặp lại mày với tấm huy chương vàng trên cổ.

Không cần thêm bất kỳ lời thề thốt nào, ánh mắt họ khóa chặt vào nhau như một lời hứa ngầm định. Rồi họ chia đôi ngả đường, hòa vào hai màu áo khác nhau, sẵn sàng cho một ngày rực rỡ nhất tuổi trẻ.

Bípppppppppp!

Tiếng còi khai cuộc vang lên xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Sân bóng đá lập tức biến thành một chảo lửa thực sự. Đội đối thủ tổ chức phòng ngự tầng tầng lớp lớp, chơi cực kỳ rát. Nhịp độ trận đấu căng như dây đàn bị kéo căng hết cỡ.

Phút thứ 20, cơ hội vàng xuất hiện. Sau một pha cướp bóng chớp nhoáng giữa sân, Gemini chuyền một đường bóng dài xé toạc hàng phòng ngự đối phương. Dew tăng tốc như một mũi tên, bứt phá qua hai hậu vệ, khống chế bóng gọn gàng bằng ngực rồi tung cú dứt điểm sấm sét.

Vào! 1 - 0 cho GMM!

Trận đấu sau đó là một cuộc rượt đuổi tỷ số điên rồ: 1-1, rồi 2-1, rồi lại 2-2. Sân cỏ như bốc cháy dưới từng bước chạy. Phút thứ 88, khi tất cả đã bắt đầu nghĩ về loạt sút luân lưu, Dew bất ngờ thoát xuống đón đường chuyền từ Gemini. Cậu xoay người một nhịp cực nhanh rồi dứt điểm bóng sống. Bóng lướt qua kẽ tay thủ môn, nằm gọn trong lưới.

3 - 2!

Tiếng còi mãn cuộc vang lên giữa những tiếng gào thét khản đặc của cổ động viên. Cả đội lao vào ôm chầm lấy Dew – vị MVP xuất sắc nhất trận đấu. Cậu đứng trên bục nhận huy chương, nụ cười rạng rỡ nhưng trái tim lại hướng về một nơi khác. Tee vẫn còn đang chiến đấu.

Dew không chần chừ. Ngay sau tấm ảnh lưu niệm, cậu lao ra khỏi sân bóng đá, chạy thục mạng sang khu thi đấu bóng rổ bất chấp hơi thở dồn dập và đôi chân đã bắt đầu biểu tình.

Khi Dew đến nơi, đồng hồ điểm 44:30, tỷ số đang hòa nghẹt thở: 44 - 44.

Không khí trong nhà thi đấu đặc quánh đến mức có thể cắt ra được. Tiếng giày cao su rít trên mặt sàn vang lên chói tai. Chỉ còn 30 giây cuối cùng. Mọi con mắt đều đổ dồn vào quả bóng đang luân chuyển chóng mặt.

Bịch! Một pha phạm lỗi đẩy người từ đội bạn. GMM được hưởng quyền ném phạt quyết định. Và người bước lên vạch... chính là Tee.

Trái tim Dew thắt lại. Cậu chen qua đám đông, tìm một vị trí gần nhất để Tee có thể nhìn thấy mình.

Tee bước chậm rãi ra vạch ném, mồ hôi lấm tấm trên trán, lồng ngực phập phồng vì kiệt sức. Cậu dội bóng xuống sàn hai lần để lấy lại cảm giác tay. Và như một thói quen đã ăn vào máu thịt, Tee liếc mắt lên khán đài. Cậu tìm kiếm một hình bóng duy nhất – người đã hứa sẽ luôn ở đó khi cậu lo lắng nhất.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Giữa hàng ngàn con người đang gào thét, Dew đứng đó, bình thản và kiên định như một ngọn hải đăng. Cậu gật đầu nhẹ, khóe môi cong lên một nụ cười trấn an: "Cứ ném đi, có tao ở đây rồi."

Tee hít một hơi thật sâu, cảm giác cổ tay chấn thương hôm nào giờ đây lại tràn đầy sức mạnh.

3... 2... 1...

Bóng rời tay, vẽ một đường cung hoàn hảo giữa không trung. Thời gian như ngưng đọng. Cả sân thi đấu nín lặng dõi theo đường bay của quả bóng cam.

Soạt!

Bóng xuyên thẳng qua mặt lưới không một chút rung rinh. Cú ném ba điểm tuyệt diệu! Tiếng còi kết thúc vang lên cùng lúc. GMM chiến thắng!

Mọi thứ vỡ òa trong sung sướng. Đồng đội nhảy cẫng lên, nhấc bổng Tee rời khỏi mặt đất. Cậu cười rạng rỡ, hít hà bầu không khí của chiến thắng, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm.

Dew vẫn ở đó, đứng giữa đám đông náo nhiệt, ánh mắt lặng lẽ nhưng rực sáng niềm tự hào. Họ nhìn nhau qua khoảng cách của sân đấu và khán đài, không cần một lời nói, không cần một cái ôm phô trương.

Chỉ một nụ cười và cái vỗ tay nhè nhẹ của Dew cũng đủ để Tee hiểu: "Tao đã giữ lời. Tao luôn ở đây, trong tầm mắt mày."

Món quà sinh nhật lớn nhất của Tee năm nay, không phải là tấm huy chương vàng lấp lánh trên cổ, mà là sự hiện diện kiên định của người con trai tên Dew kia – người đã cùng cậu đi qua cả một mùa xuân rực rỡ.

---

Chạm lần thứ mười chín
là ánh nhìn giữa biển người, một lời hứa không cần thốt ra, nhưng vẫn nghe rõ nhịp tim của nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co