8.
trần đăng dương cảm nhận như mắt mình muốn lọt ra ngoài,mồm không khép lại được,còn toàn thân thì đóng băng.
hắn cố dụi mắt thật mạnh để không nhìn lầm ra một lớn một nhỏ đang cầm tay nhau đứng trước cửa nhà hắn,nhìn lại đồng hồ - đúng một tiếng sau khi hắn rời khỏi nhà của cậu,hắn nhéo mạnh vào tay để chắc chắn rằng mình không ảo tưởng,rằng sữa và lê quang hùng đang đứng trước cửa nhà của trần đăng dương!!!
hắn vội ra mở cửa,mồm lắp bắp "h...hùng,em...em mệt sao?a....anh đưa em đi bệnh viện nhé?" dù trong lòng đang muốn hét lên thật to nhưng vì trước mặt cậu và con trai nên hắn không muốn biến mình thành kẻ ngốc.
"cha ơi,ba cho sữa sang đây gặp cha đó" đứa nhỏ bước đến ôm hắn rồi ngước lên nhìn hắn với ánh mắt long lanh cùng nụ cười tươi không cần tưới.
đăng dương bế đứa nhỏ lên rồi mang vẻ mặt đầy bất ngờ quay sang nhìn cậu,cậu không nói gì chỉ cúi xuống xoa đầu sữa để tránh ánh mắt của hắn.
"sữa ở đây ngoan nhé,mai ba sang đón sữa về" cậu quay lưng chuẩn bị bước đi thì có một lực nắm lấy cổ tay cậu,ngoái lại nhìn thấy trần đăng dương đang nhìn mình đầy thắc mắc, "tôi đang bệnh,không muốn lây cho sữa nên mang sang đây nhờ anh trông giúp,làm phiền anh đêm nay"
"hùng,em cũng ở lại luôn đi,em ốm ở một mình anh không yên tâm"
cậu muốn từ chối lời đề nghị kia,nhưng nắm tay trắng trắng múp thịt của sữa đã kịp ngăn điều đó lại, đứa nhỏ ôm lấy hai bên má cậu, nũng nịu hôn hôn lên mặt cậu mà ra sức lấy lòng.
ok,lê quang hùng thua rồi.
sự nũng nịu của sữa là thứ vũ khí hủy diệt tối cao đối với cậu và đáng buồn thay, đứa nhỏ lém lỉnh kia nhận thức rất rõ điều đó.
cậu theo hắn bước vào trong nhà, nhìn không gian trống trơn không một món nội thất trong phòng khách thì bất ngờ không thôi,cả căn nhà gần như không có gì cả, lầu trệt chỉ có một cái tủ lạnh, một cái bàn ăn cùng một chiếc ghế trong bếp, bếp ga hay lò vi sóng gì cũng không có,trên lầu hai thì có hai phòng, nhưng chỉ có một phòng là được kê tạm bợ một cái tủ quần áo và một cái giường, còn phòng kia thì để đóng bụi một xó,đây mà gọi là nhà sao?
nhìn vẻ mặt thay đổi biểu cảm liên tục của cậu khiến hắn hơi ngại ngùng xoa gáy "anh ở một mình nên không chăm sóc nhà cửa" hắn đặt sữa lên giường,đưa nó cái điện thoại,xoa đầu hôn chóc lên má nó rồi tiến về phía cậu đang đứng chỗ tủ quần áo.
"anh...anh lại đây làm gì?"
hắn thấy cậu bối rối thì phì cười, vẫn không dừng lại bước chân tiến về phía tủ quần áo,đến lúc cả hai chỉ còn cách nhau nửa bước chân hắn mới dừng lại, trầm giọng.
"đã có với nhau một đứa con rồi mà vẫn ngại nhỉ?" nén cười nhìn bộ dáng vừa sợ vừa ngại của cậu, hắn vòng tay qua người cậu, mở tủ lấy một cái chăn rồi rời đi, để lại cậu ngây người ra.
mãi đến khi sữa í ới gọi cậu mới sực tỉnh, theo đứa nhỏ đến ngồi bên chiếc giường, nhìn xung quanh căn phòng một lượt,đúng là đã quen với việc có người dọn dẹp chăm lo, căn nhà chỉ một mình hắn thật sơ sài, không đến nỗi bẩn nhưng lại khá bừa bộn, quần áo bẩn còn dồn một góc phòng và chưa có dầu hiệu sẽ được làm sạch cho đến cuối tuần.
giường của hắn tuy khá rộng nhưng bên trên chỉ trơ trọi một cái gối và một cái chăn nhàu nhĩ, bên trên ám toàn mùi hương đàn ông,tủ quần áo bằng gỗ khá lớn, trên tay nắm cửa tủ vẫn vắt vẻo một hai cái áo sơmi chẳng rõ mặc từ bao giờ,tham quan căn phòng một vòng bằng mắt, cậu dễ dàng đưa ra một kết luận:
căn nhà này chưa hề có sự xuất hiện của phụ nữ.
không hiểu sao cái kết luận kia lại khiến cậu vô cùng hài lòng, cảm giác bất đắc dĩ khi nãy lại dịu xuống một chút,nhìn sang sữa đang nằm sấp trên giường chơi điện thoại, hình như là điện thoại của hắn, cái mông vểnh của đứa nhỏ thấp thoáng sau bộ quần áo ngủ liền, trông thấy liền muốn nựng,cậu sà ngay xuống cạnh sữa , gối đầu lên cái mông ụ thịt của con trai mà cọ cọ làm đứa nhỏ vì nhột mà dời tầm chú ý ra khỏi điện thoại.
sau một hồi hai cha con đùa giỡn lại nằm trên ngực ba mà lăn quay ra ngủ khò,thấy con trai ngủ đến thoải mái, cậu mặc kệ cơ thể tê mỏi mà ôm đứa nhỏ, chỉnh tay chân cho đứa thoải mái rồi lại cứ tiếp tục để cục thịt kia ngáy o o trên người mình.
2 giờ sáng,trần đăng dương lén mở cửa phòng, thò mái đầu nâu hạt dẻ vào dòm hai người yêu thương, nhìn thấy cậu nằm cứng đơ bên dưới,sữa thoải mái nằm vắt vẻo trong lòng cậu,không nỡ nhìn cậu bị thằng con cưng được chăm đến béo ủm đè bẹp, hắn rón rén lại gần, gỡ tay sữa đang bám lấy cậu toan muốn bế nó xuống.
dường như cảm nhận được có người muốn mang đứa nhỏ đi, cậu mở bừng mắt, tay nhanh nhảu đem đứa nhỏ ôm lại thật chặt,đến khi nhận ra người trước mặt là hắn thì tia phòng bị trong mắt lại càng tăng thêm, chỉ thiếu chút nữa là ôm đứa nhỏ chạy biến về nhà.
lê quang hùng sợ trần đăng dương cướp mất sữa của mình...
—————
hehe đến đây thui nhoa
đoán xem tiếp theo quang hùng sẽ làm zì???
với lại bé này nó sắp 1k view gòi,yêu mng gất nhiềuuuuu🥺❤️🔥
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co