Truyen3h.Co

dopelgängers

Fur

dainndwayne

Daniel dậy lúc sáu giờ, Danielle cũng thế, đồng hồ sinh học của hai người không cho phép họ ngủ yên bình sau năm rưỡi sáng. Căn hộ vẫn im lặng, chỉ có tiếng sột soạt của chăn gối và vài tia nắng đầu ngày của Moscow mờ mờ len lỏi qua rèm cửa sổ bị đóng chặt.

Trên giường, Solnyshko vẫn cuộn tròn lên cái gối của Daniel, đôi chân trước nhỏ xíu chắp lại như đang cầu nguyện. Mỗi nhịp thở, người nó lại phập phồng nhẹ, hàng ria rung rung như đang hạnh phúc lắm.

"Look at him," Danielle nói, hai tay ôm cốc cà phê chứa nhiều đường hơn cả công thức tiểu đường type một, mái tóc đen ngắn được chải gọn gàng, buộc lên thành một búi thấp nhỏ gọn sau gáy, đôi mắt thâm quầng phần nào được gọng kính vuông mỏng che đi.

Daniel liếc sang, tay cầm chiếc kính không gọng phủ đầy hơi nước — cái mà đã bị cô gọi là cổ lỗ sĩ cả ngàn lần — tay còn lại cũng đang cầm một cốc cà phê nóng hổi có mấy cục marshmallow to đùng nổi lềnh phềnh đang tan dần.

"He's mocking us."

"He's perfect."

"He drooled on my pillow."

"Still perfect."

Tầm chín giờ sáng, khi con mèo cuối cùng cũng dậy, hai đứa quyết định đưa nó đi khám. Không giỏ, không dây, Solnyshko ngoan ngoãn rúc trong lòng Danielle suốt chuyến tàu, đôi mắt màu hổ phách sẫm mở to nhìn xung quanh như đang xem phim tài liệu về loài người.

Đến phòng khám thú y, bác sĩ cũng phải cười khi thấy con mèo cam đeo cái khuyên tai trông hết sức ngổ ngáo ngồi yên trên bàn cân, không hề giãy giụa, than thở một chút nào.

"He's an angel," bác sĩ nói, khẽ vuốt đầu.

"He's plotting," Daniel đáp.

"Plotting what?" Danielle hỏi, nhướng mày.

"Global domination."

Bác sĩ bật cười.

"Well, a Persian–Maine Coon mix like him might just pull that off. He's gonna be big."

"Define big," Daniel hỏi, giọng cẩn trọng.

"Eight kilos, maybe more."

Danielle cười nhẹ.

"Congratulations, dad, your baby is a cloud."

Khi đến lượt tiêm, Solnyshko chỉ chớp mắt một cái, rồi cái đầu màu cam nhỏ xíu của nó dụi dụi vào tay Daniel làm cậu nghiêng đầu khó hiểu.

"He trusts you," Danielle nói khẽ, mắt hơi cong.

"That's... dangerous."

"For who?"

"Me."

Cô bật cười, chọt ngón tay vào chiếc khuyên tai của con mèo.

"You both will survive."

Trên đường về, Solnyshko nằm gọn trong lòng Danielle, hai chân duỗi ra phè phỡn, đuôi phe phẩy nhè nhẹ. Daniel cầm thuốc và sổ tiêm.

"You know," cô nói, "he's cleaner than both of us combined."

"Impossible."

"Admit it. He's perfect."

"...He's okay."

Cô liếc sang, cười nhỏ.

"You like him."

"I didn't say that."

"You didn't have to."

Ánh tà dương màu cam hồng của buổi tan làm ở Moscow xiên xuống qua ô cửa sổ trên tàu, hắt lên bộ lông màu nắng bông xù của Solnyshko.

Nó khẽ ngáp, rồi dụi đầu vào ngực Danielle, con mèo cam vẫn nhỏ xíu như một dấu chấm yên bình giữa hai tâm hồn chằng chịt sẹo.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co