Truyen3h.Co

"Đừng Vội Rời Đi"

Chương 17

QTMN2411

Bảo Châu gật gật đầu. Ngày mai so với vài tháng nữa quả thật có sự cách biệt khá lớn, nhưng suy cho cùng sớm hay muộn thì cũng phải về nhà. Bảo Huy khẽ xoa đầu em gái, mặc dù biết rằng Bảo Châu không nỡ rời đi ngay nhưng còn có thể làm gì khác được nữa đâu.

Cô mở cửa phòng ra, nhìn thấy ba và mẹ đã ngồi sẵn ở đấy. Hình như cũng đã lâu lắm rồi Bảo Châu không được gặp mẹ, vì tính chất công việc mà bà cũng thường hay đi đây đi đó, ít khi ở nhà:

- Con về rồi đấy à?

Mẹ Bảo Châu mỉm cười, tay hơi đưa lên nhè nhẹ gọi Bảo Châu lại gần chỗ mình:

- Thưa ba mẹ, con mới về.

Đột nhiên, Bảo Châu cứ cảm giác ngường ngượng:

- Con đi thay đồ đã nha.

Ba mẹ cô chỉ mỉm cười gật đầu. Trong nhà vệ sinh, Bảo Châu nhẹ nhàng cởi bỏ bộ đồ đồng phục, lộn ngược mặt rồi cho vào máy giặt. Cô ngồi thụp xuống, ánh mắt dõi theo từng vòng xoay của quần áo bên trong, tâm trí lại bắt đầu trở nên mông lung.

Một tiếng thở dài bật ra. Cô chẳng biết mình đang muộn phiền vì điều gì, chỉ là cảm giác nặng nề trong lòng khiến ngột ngạt, khó thở:

- Nhật Thiên...

Bảo Châu khẽ lẩm bẩm. Dường như sự buồn phiền này có liên quan đến anh. Cô đứng dậy tự vỗ vỗ vào mặt mình vài cái để tự trấn tĩnh. Xong xuôi hết tất cả mọi chuyện cần làm, Bảo Châu lúc này mới rời khỏi phòng tắm.

Ba mẹ và anh trai vẫn ngồi ở đó, vừa xem ti vi lại còn nói chuyện vô cùng vui vẻ. Bảo Châu bước đến ngồi cạnh mẹ:

- Đi chơi vui chứ con?

Mẹ hỏi, Bảo Châu gật đầu:

- Rất vui mẹ ạ.

Nhưng vừa nói xong, ký ức về vụ tai nạn lại ùa về. Thật ra cũng không hẳn là vui, chỉ có vài khoảnh khắc ngắn ngủi. Bảo Châu đan những ngón tay vào nhau, thôi không nói thêm gì nữa.

Còn chưa đầy một tiếng đồng hồ, Bảo Châu lại vô cùng muốn được gặp Nhật Thiên.

Mẹ tiếp tục câu chuyện ban nãy:

- Hay chiều nay sẵn dịp gia đình mình đi chơi, con mang theo mấy ảnh chụp cho nhà mình mấy kiểu nhé?

Vẻ mặt của mọi người bây giờ cũng đều vô cùng háo hức. Khoảng bốn giờ chiều, sau khi ngủ một giấc ngắn, tâm trạng của Bảo Châu đã trở nên khá hơn. Cô sửa soạn quần áo rồi cùng gia đình rời khách sạn. Hà Nội mùa thu có quá nhiều nơi để đi. Ba mẹ đi phía trước, Bảo Huy và Bảo Châu theo sau:

- Bình thường anh thấy em nói nhiều lắm, sao nay im hơi lặng tiếng vậy?

Bảo Huy huých vai em gái. Bảo Châu bĩu môi, bước vài bước ra xa để cách ly anh trai của mình:

- Ò, thì có gì đâu. Em mà nói thì anh lại cằn nhằn hỏi tại sao em nói nhiều vậy.

Cô nhún vai. Chưa kịp nói thêm, ba mẹ đã vẫy tay gọi cô đến chụp vài kiểu ảnh với khung cảnh mùa thu Hà Nội.

Sau chuyến đi dài, cả nhà ghé một nhà hàng gần khách sạn để ăn tối. Trong lúc chờ món, Bảo Châu tranh thủ xem lại những tấm hình vừa chụp, lựa vài tấm đẹp để mang đi rửa. Nhưng lạ thay, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy ảnh mình chụp thật tệ.

Cô lướt mãi, chẳng chọn được tấm nào ưng ý, cho đến khi màn hình dừng lại ở bức ảnh cuối cùng - ảnh chụp cùng Nhật Thiên ở trường. Cảm giác khác lạ tràn đến. Ảnh của anh dưới góc máy của cô không hề tệ chút nào.

Bảo Châu nheo mày, vậy vấn đề là nằm ở đâu thế? Cô chẹp miệng bực bội liền quay sang kéo tay Bảo Huy:

- Anh, xem giúp em tấm này.

Cô đưa ảnh của ba mẹ mới được chụp hồi chiều cho Bảo Huy xem, cậu cũng gật gù bảo không tệ. Sau đó Bảo Châu lại đưa ảnh của Nhật Thiên cho Bảo Huy xem, vừa nhìn thấy người trong ảnh, Bảo Huy lập tức cau mày nhìn Bảo Châu với vẻ mặt khó hiểu:

- Em...!?

Bảo Châu chỉ tay, giọng nghiêm túc:

- Tấm này với tấm kia, tấm nào đẹp hơn? Anh phải trả lời thật lòng đấy, không được nói dối.

Cô sợ mình đang tương tư quá mức, đến nỗi bất cứ thứ gì liên quan đến Nhật Thiên đều trở nên quá đỗi đẹp đẽ trong mắt mình.

- Tấm này.

Bảo Huy xoay mặt đi, tay thì chỉ vào máy ảnh. Hóa ra anh trai cũng cảm thấy ảnh của Nhật Thiên đẹp hơn. Nhưng dù có tốt hơn thế nào đi chăng nữa, những tấm ảnh vừa rồi Bảo Châu chụp rất tệ, chính bản thân cô cũng nhìn thấy như thế.

Từ lúc nào kỹ năng chụp hình của Bảo Châu lại trở nên như thế này?

Cô tắt máy ảnh, bỏ vào túi xách, rồi khẽ nói:

- Anh biết gì không…

Bảo Châu lên tiếng, giọng nói có phần trầm tư:

- Chuyện gì?

Bảo Huy hỏi, cô lúc này mới quay sang nhìn anh:

- Em nghĩ có lẽ mình... chẳng thể chụp thứ gì đó một cách đàng hoàng được nữa.

Bảo Huy không hiểu lắm, hỏi vặn lại:

- Là sao?

Bảo Châu hít vào một hơi:

- Ý em là hóa ra em không thích nhiếp ảnh vốn như em đã nghĩ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co