Bữa ăn
Trên con tàu Red Force, không khí đêm nay tĩnh lặng khác hẳn với vẻ ồn ào thường thấy. Sanji đã được mời lên tàu của Tứ hoàng Shanks "Tóc Đỏ" như một vị khách danh dự sau khi anh vô tình giúp băng hải tặc này tìm thấy một loại gia vị quý hiếm trên hòn đảo vừa ghé qua.
Trong khu vực nhà bếp của Red Force, mùi hương của những nguyên liệu thượng hạng đang lan tỏa khắp không gian. Sanji, với bộ vest chỉnh tề và điếu thuốc quen thuộc, đang tập trung cao độ vào món hầm đặc biệt. Anh vốn ngưỡng mộ khí chất của Shanks, nên bữa ăn lần này là cách anh thể hiện lòng kính trọng.
Cánh cửa bếp khẽ mở, Shanks bước vào. Anh không mang theo uy áp của một Tứ hoàng, mà chỉ là một người đàn ông với nụ cười điềm tĩnh, chiếc áo choàng khoác hờ trên vai. Anh lặng lẽ tiến lại gần, quan sát đôi bàn tay linh hoạt của Sanji.
"Ngươi thực sự là một đầu bếp tài ba, Sanji," Shanks lên tiếng, giọng trầm ấm và đầy sự chân thành. "Ta đã đi khắp đại dương, nhưng hiếm khi thấy ai đặt nhiều tâm huyết vào từng hương vị như ngươi."
Sanji hơi khựng lại, anh quay đầu nhìn Shanks, đôi lông mày xoắn ốc khẽ nhướn lên, rồi anh nở một nụ cười tự tin: "Một người như ngài, Shanks-san, xứng đáng với những bữa ăn khiến ngài phải nhớ mãi. Đó là nguyên tắc của ta."
Shanks cười lớn, một âm thanh hào sảng vang lên. Anh không rời đi mà đứng dựa vào quầy, nhìn Sanji làm việc. Sự xuất hiện của vị thuyền trưởng lừng danh khiến không gian bếp trở nên trang trọng hơn, nhưng cũng đầy sự kết nối kỳ lạ.
"Ta nghe nói về băng Mũ Rơm từ Luffy," Shanks nói, ánh mắt xa xăm. "Thằng bé thực sự may mắn khi có một đầu bếp như ngươi bên cạnh."
Sanji cảm thấy một sự tự hào dâng lên. Anh múc một thìa nước dùng nhỏ, đưa cho Shanks nếm thử. "Ngài thử xem, đây là chút tinh túy từ những nguyên liệu ngài đã giúp ta thu thập được."
Shanks nếm thử, đôi mắt anh sáng lên. "Tuyệt vời. Nó gợi cho ta nhớ về những ngày đầu ra khơi, khi mọi thứ đều tươi mới và đầy hy vọng."
Sanji lặng lẽ mỉm cười. Anh thấy ở Shanks một sự từng trải, một nỗi buồn kín đáo dưới vẻ ngoài phóng khoáng. Anh tiến lại gần, đặt bát súp xuống bàn. Khi họ chạm tay vào nhau, Sanji cảm nhận được một luồng năng lượng bình yên lạ kỳ.
Shanks đặt bàn tay còn lại lên vai Sanji, một cái chạm đầy sự tin tưởng. Anh không nói gì, chỉ nhìn sâu vào mắt người đầu bếp trẻ. Trong khoảnh khắc đó, giữa sự ồn ào của đại dương ngoài kia, họ tìm thấy một điểm chạm chung – sự trân trọng đối với cuộc sống và những người đồng đội.
"Cảm ơn vì bữa ăn này, Sanji," Shanks nói nhỏ, nụ cười của anh dịu dàng hơn bao giờ hết.
Sanji đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ. Anh biết, trong chuyến hành trình dài bất tận này, khoảnh khắc được nấu ăn cho một huyền thoại như Shanks sẽ mãi là một mảnh ghép quý giá trong ký ức của anh.
Đêm đó, tàu Red Force lướt đi trên mặt biển êm đềm. Trong căn bếp nhỏ, mùi hương của món súp vẫn còn vương vấn, như một dấu ấn của tình bạn mới chớm giữa chàng đầu bếp tận tâm và vị Tứ hoàng tóc đỏ tự do.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co