Truyen3h.Co

Em hàng xóm

24

ling2kwong1209

Môi trường Đại học Luật không chỉ có sách vở khô khan mà còn có mạng lưới quan hệ rất rộng. Ling với tư cách là Thủ khoa, lại sở hữu ngoại hình "cực phẩm", nên việc trở thành trung tâm của các nhóm học tập là chuyện dễ hiểu.

Ban đầu Ling cũng giữ khoảng cách, nhưng đúng là học thầy không tày học bạn, có những bộ luật khó nhằn hoặc tài liệu chuyên ngành từ các khóa trên mà chỉ có tham gia các nhóm kín, các buổi offline mới có được. Ling bắt đầu kết bạn nhiều hơn, trong đó không thiếu những cô nàng xinh đẹp, sắc sảo của giới Luật khoa.

Một buổi chiều, Ling về phòng trọ với vẻ mặt hớn hở, vừa ôm Orm vừa thủ thỉ:
— Em ơi, tối nay cho chị đi ăn với mấy bạn trong nhóm học tập nha? Có mấy chị khóa trên chia sẻ kinh nghiệm chọn chuyên ngành hay lắm, với lại tụi chị cũng mới lập nhóm để chuẩn bị cho bài thảo luận sắp tới.

Orm đang mải mê phác thảo mẫu váy mới, nghe vậy cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Em vốn dĩ rất tin tưởng Ling

— Dạ, chị đi đi. Nhớ về sớm đừng có uống rượu bia nhiều đó. Với lại... đi với mấy bạn nữ thì giữ kẽ một chút, đừng có thấy người ta khen xinh mà tít mắt lại! Orm vừa nói vừa cười, tay vẫn không rời cây bút.

Ling hôn chụt lên má em một cái rõ kêu:
— Tuân lệnh vợ! Chị đi một lát rồi về trả bài cho em liền!

Buổi đi chơi và những vệ tinh quanh Ling
Tại quán cà phê sang trọng, Ling ngồi giữa một nhóm bạn toàn là trai xinh gái đẹp của trường Luật. Trong số đó có Keaw – một cô nàng tiểu thư nhà luật sư danh tiếng, người vốn đã để mắt tới Ling từ ngày đầu nhập học.

Keaw liên tục rót nước, hỏi han và ngồi sát cạnh Ling để cùng xem tài liệu. Những cô gái khác cũng hùa theo, không khí vô cùng náo nhiệt. Ling tuy trong lòng chỉ nhớ đến Orm, nhưng tính cách phóng khoáng và lịch sự khiến chị không nỡ đẩy ra quá phũ phàng. Chị cười nói, kết bạn Facebook, thậm chí còn chụp ảnh chung với cả nhóm.

Khoảng 10 giờ tối, Ling về đến phòng, thấy Orm vẫn đang cặm cụi bên bàn vẽ. Chị sà vào lòng em, mùi nước hoa lạ thoang thoảng từ áo Ling khiến Orm hơi nhíu mày, nhưng em nghĩ chắc là do ngồi trong quán đông người nên bị ám mùi.

— Sao rồi chị? Buổ hội thảo có gì vui không? Orm hỏi, giọng vẫn dịu dàng

Ling lấy điện thoại ra, hăm hở khoe:
— Vui lắm em! Đây nè, nhóm chị toàn quái vật học thuật không đó. Có bạn Keaw này giỏi cực, chị ấy hứa sẽ cho chị mượn bộ tài liệu hiếm nữa.

Orm nhìn vào tấm ảnh, thấy Ling đứng giữa, xung quanh là mấy cô nàng xinh đẹp đang cười rạng rỡ, có người còn khoác tay Ling. Một chút cảm giác bất an thoáng qua, nhưng rồi nhìn vẻ mặt vô số tội và hào hứng của Ling khi kể về chuyện học hành, Orm lại tự gạt đi:
— Chắc mình nhạy cảm quá thôi, Ling thương mình thế mà.

Nhưng Orm không biết rằng, trên Facebook của Vy, tấm ảnh chụp riêng với Ling đã được đăng lên với dòng trạng thái đầy ẩn ý:
— Tìm được partner cùng chí hướng rồi!

Sự hồn nhiên của Ling đôi khi chính là con dao hai lưỡi. Chị vốn tính phóng khoáng, lại nghĩ rằng mình và Keaw chỉ là bạn bè cũ, nhưng chị không hiểu rằng ranh giới là thứ cực kỳ quan trọng trong một mối quan hệ, nhất là khi đối phương là người cũ hoặc một người đang có ý đồ rõ rệt.

Những đêm muộn, khi không gian phòng trọ chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc, màn hình điện thoại của Ling lại sáng lên. Orm nằm bên cạnh, dù nhắm mắt nhưng trái tim em thắt lại mỗi khi nghe tiếng rung quen thuộc

Keaw: Ling ngủ chưa? Keaw chán quá.

Keaw: Ling đang làm gì đó? Nay Keaw đi mua đồ, thấy cái cà vạt này hợp với Ling cực, định hôm nào gửi tặng nè.

Ling vẫn trả lời, đôi khi là những câu ngắn gọn như
— Chưa, đang đọc luật
— Cảm ơn nha, mà thôi đừng mua tốn kém
Chị nghĩ mình thẳng thắn, nhưng chị không biết rằng việc duy trì đối thoại chính là đang bật đèn xanh cho đối phương. Orm im lặng, em cố nhịn vì không muốn làm một người hay ghen tuông vô lối, nhưng sự nhẫn nhịn đó đang bào mòn niềm tin trong em.

Sáng hôm ấy, Ling đi vội nên quên mất xấp tài liệu thuyết trình quan trọng. Orm dù còn giận nhưng vẫn tất tả bắt xe sang trường Luật cho chị. Em đứng trước sảnh, định gọi điện thì bắt gặp một cảnh tượng khiến trái tim em như vỡ vụn.
Dưới tán cây cổ thụ giữa sân trường, Ling đang đứng đó, tay cầm túi xách và mấy quyển giáo trình cho Keaw.
Keaw đứng sát bên, gương mặt đỏ hồng, cười ngại ngùng nhìn Ling. Còn Ling? Chị cũng đang mỉm cười nụ cười rạng rỡ mà Orm cứ ngỡ chỉ dành riêng cho mình.
Nhìn từ xa, họ giống như một cặp đôi đẹp nhất cái trường Luật này, còn Orm chỉ là một kẻ ngoài lề đang cầm trên tay sự quan tâm thừa thãi.
Tờ tài liệu trên tay Orm nhăm nhúm lại. Em cảm thấy mình như một con ngốc. Hóa ra bận rộn là để đi xách túi cho người khác?

Ling vô tình ngước mắt lên và khựng lại. Nụ cười trên môi chị tắt ngấm khi thấy dáng nhỏ nhắn của Orm đang đứng chôn chân giữa đám đông sinh viên.

— Orm! Sao em lại ở đây?

Ling vội vàng đưa trả đồ cho Keaw rồi định chạy tới, nhưng Orm đã nhanh hơn. Em không hét lên, không chất vấn, em chỉ nhìn Ling bằng ánh mắt thất vọng cùng cực rồi quay đầu chạy thẳng ra cổng trường.

— Orm! Đứng lại! Nghe chị giải thích đã!
Ling đuổi theo, nhưng giữa dòng người tan học đông đúc, chị bị mất dấu. Orm leo đại lên một chiếc xe ôm, nước mắt chỉ chực trào ra nhưng em cố nuốt vào trong. Em không muốn khóc ở nơi đông người, em chỉ muốn về cái phòng trọ nhỏ bé kia, đóng cửa lại và biến mất khỏi thế giới của Ling.
Ling hớt hải chạy về đến phòng trọ, lồng ngực chị phập phồng vì vừa chạy bộ quãng đường dài, mồ hôi đầm đìa trên trán. Chị run rẩy đưa tay đẩy cửa, thấy Orm đang ngồi sụp dưới sàn nhà, đôi vai gầy rung lên bần bật.

Vừa thấy bóng Ling, mọi sự kìm nén suốt bao nhiêu ngày qua trong Orm vỡ òa. Em không còn dịu dàng nữa, em đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt, gào lên trong tiếng nấc nghẹn:

— Ling? Chị thấy như vậy là đủ chưa? Chị trả lời em đi, ĐỦ CHƯA?

Ling sững sờ, định bước tới ôm lấy em:
— Orm, nghe chị nói, chuyện hôm nay chỉ là...

— Đừng chạm vào em. Orm hét lớn, đẩy tay Ling ra
— Chị định giải thích cái gì? Chị định nói là chị hồn nhiên, chị vô tư đúng không? Những tin nhắn rung lên lúc nửa đêm, em thức trắng để nghe chị gõ bàn phím trả lời cô ta, em đã nói bao giờ chưa? Những lần chị nói đi thư viện học nhóm nhưng thực chất là chỉ có hai người ngồi riêng với nhau, em đã chất vấn chị lần nào chưa?

Nước mắt Orm chảy dài, giọng em khàn đặc đi vì uất ức:
— Em đã cố nhịn, em đã tự lừa dối bản thân rằng vì chị quá ưu tú nên người ta mới theo đuổi, rằng chị chỉ coi người ta là bạn. Nhưng Ling ơi, chị là Thủ khoa Luật mà, chị học về lý lẽ, về ranh giới mà tại sao chị lại không biết điểm dừng?
Tại sao chị lại để cô ta đứng đó cười với chị, để chị cầm đồ cho cô ta ngay giữa thanh thiên bạch nhật như vậy? Chị coi em là cái gì? Là đứa ngốc chỉ biết cầm tài liệu chạy theo sau chị à?

Ling đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trắng bệch. Lần đầu tiên chị thấy Orm phẫn nộ đến mức này. Sự hồn nhiên mà chị tự hào bỗng chốc trở nên nực cười và tàn nhẫn vô cùng. Chị lắp bắp:

— Chị... chị chỉ nghĩ là giúp bạn một chút... Chị không ngờ nó lại khiến em đau lòng đến thế này...
— Bạn? Orm cười trong nước mắt, nụ cười đầy cay đắng
Bạn mà nhắn tin hỏi 'Ling ngủ chưa' lúc 1 giờ sáng à? Bạn cũ mà tặng cà vạt, tặng quà cáp à? Chị không biết điểm dừng, hay chị thực sự tận hưởng cảm giác được người ta săn đón như vậy? Em mệt rồi Ling... Em thực sự kiệt sức rồi.

Sự yên bình mong manh đó chỉ kéo dài được chưa đầy 24 giờ. Sáng hôm sau, không khí giữa hai người vẫn đặc quánh sự gượng gạo. Ling cố gắng làm mọi thứ để chuộc lỗi, nhưng mỗi khi điện thoại của chị báo có thông báo mới, Orm lại giật mình, còn Ling thì lộ rõ vẻ lúng túng.

Đến chiều tối, sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Orm vô tình thấy Ling vẫn chưa chặn số Keaw như lời chị hứa. Trận cãi vã bùng nổ còn dữ dội hơn đêm trước.

— Tại sao chị vẫn giữ liên lạc? Chị nói chị sẽ chặn cô ta mà? Lời hứa của chị Luật rẻ mạt vậy sao Ling? Orm nghẹn ngào, sự thất vọng dâng cao tột độ.

Ling, sau một ngày dài căng thẳng ở trường mới và mệt mỏi vì phải dỗ dành, bỗng nhiên mất kiểm soát. Chị gằn giọng:

— Em thôi đi! Chị bận rộn đủ thứ, chị quên mất thôi. Em cứ phải soi mói từng chút một để dồn chị vào đường cùng mới hả dạ à? Chị ngạt thở lắm rồi!

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại Ling sáng lên. Tin nhắn của Keaw hiện ra:

— Ling ơi, Keaw đang ở quán cũ, tâm trạng tệ quá. Ling ra uống với Keaw một ly được không? Chỉ một lúc thôi...

Trong cơn giận mất khôn và muốn trốn chạy khỏi sự ngột ngạt, Ling vồ lấy chìa khóa xe. Chị nhìn Orm bằng ánh mắt lạnh lùng chưa từng thấy:

— Được rồi, nếu em đã muốn nghĩ chị là hạng người đó, thì chị đi cho em vừa lòng!

Tiếng cửa sập mạnh "rầm" một cái như nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng. Orm đứng chết trân giữa phòng, tiếng động cơ xe máy gầm lên rồi xa dần. Ling đi thật rồi. Chị chọn đến bên người phụ nữ đó ngay lúc em đang vụn vỡ nhất.

Orm ngồi bó gối trên sàn nhà, căn phòng tối mịt không ánh đèn. Em không còn nước mắt để khóc, chỉ còn sự tê dại đến tận cùng. Đúng 2 giờ sáng, điện thoại em rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng tấm hình đính kèm đã nói lên tất cả.
Keaw:Nhìn... quen không Orm? Keaw biết rõ Ling là của ai, nhưng tối nay, chị ấy chọn ở bên Keaw. Cảm ơn vì đã nhường nhé.

dòng tin nhắn lạnh lùng và tàn nhẫn găm thẳng vào lòng tự trọng cuối cùng của Orm.

Keaw: Đến địa chỉ này nhé: khách sạn X, phòng 302. Ling say quá, chắc đêm nay không về được đâu. Orm không phiền nếu Keaw chăm sóc chị ấy chứ?

Tiếng chuông điện thoại báo tin nhắn "đã xem" từ Orm khiến Keaw nhếch môi đầy thỏa mãn. Cô ta không tắt đèn, cố tình để ánh sáng mờ ảo của căn phòng khách sạn làm tăng thêm vẻ ám muội.
Keaw ngồi xuống cạnh Ling, bàn tay cô ta lướt nhẹ trên sống mũi của chị, thì thầm:
— Ling à, nhìn xem, cuối cùng thì ai mới là người ở lại cạnh Ling lúc này?

30 phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Không phải tiếng đập cửa dồn dập của một người đi đánh ghen, mà là ba tiếng gõ nhẹ nhàng, đều đặn đến đáng sợ.
Keaw chỉnh lại chiếc khăn tắm cho trễ xuống một chút, giả vờ vẻ mặt hốt hoảng nhưng trong lòng đang mở hội, cô ta tiến lại mở cửa.
Orm đứng đó.

Em không hề khóc lóc, tóc tai không hề rối bời.
Nhìn thấy Keaw trong bộ dạng thiếu vải, Orm không hề bất ngờ, em chỉ liếc nhìn vào trong phòng, nơi Ling đang nằm mê man.

Keaw định lên tiếng mỉa mai:
— Orm à, Ling say quá nên...
CHÁT!
Một cái tát khô khốc vang lên giữa hành lang khách sạn vắng lặng. Keaw sững sờ, một bên má đỏ ửng. Cô ta chưa kịp định thần thì Orm đã lạnh lùng lên tiếng, giọng nói bình thản đến mức khiến người ta rợn tóc gáy:

— Cái tát này, là dành cho sự rẻ tiền của cô.
Keaw run lên vì nhục nhã, định lao vào Orm nhưng ánh mắt của Orm khiến cô ta khựng lại.

Orm bước vào phòng, đứng bên cạnh giường nhìn Ling. Chị vẫn ngủ say, hoàn toàn không biết rằng thế giới của mình đang sụp đổ. Orm không gọi chị dậy, cũng không trách móc thêm một lời nào. Em tháo sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn đôi của hai đứa ra, đặt nhẹ lên ngực áo của Ling.

Em cúi xuống, thì thầm vào tai Ling đủ để Keaw đứng ngoài cửa cũng nghe thấy:
— Ling... Chị đã thắng trong mọi vụ kiện, nhưng chị đã thua trắng trong cuộc đời em. Sự hồn nhiên
của chị là vũ khí sắc bén nhất để giết chết em. Từ nay về sau, chị có thể đi với bất cứ ai, uống với bất cứ người nào, vì em... không còn ở đây để đợi chị nữa.

Orm quay lưng bước đi, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Em đi ngang qua Keaw, nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy thương hại:

— Cô muốn có chị ấy đến thế sao? Vậy thì giữ lấy đi. Một người không biết giữ ranh giới, sớm muộn gì cũng sẽ để người phụ nữ khác bước vào thôi. Chúc hai người... hạnh phúc trên đống đổ nát này.
Sự hối hận muộn màng

Sáng hôm sau, khi Ling tỉnh dậy, chị thấy chiếc nhẫn nằm lạnh lẽo trên ngực mình. Ling quay sang nhìn Keaw đang ngồi thản nhiên quấn khăn tắm, chị gào lên như một con thú bị thương:

— Cô đã làm cái gì? Đêm qua đã xảy ra chuyện gì hả Keaw? Tại sao Orm lại chặn tôi?

Keaw nhún vai, nụ cười nửa miệng đầy vẻ thách thức:
— Thì em ấy đến đây, thấy Ling say quá nên chắc là... hiểu lầm thôi.

Không đợi Keaw nói hết câu, Ling giật phăng chiếc điện thoại trên tay cô ta. Vì Keaw không kịp khóa màn hình, Ling đọc được toàn bộ những gì cô ta đã gửi cho Orm. Từng tấm ảnh góc chụp đầy ám muội, từng dòng tin nhắn khiêu khích: "Chăm sóc Ling đêm nay", "Đến khách sạn X".

Máu trong người Ling như sôi lên. Chị thấy được sự trơ trẽn, sự độc ác của người mà chị từng gọi là bạn. Chị thấy được cách mà Keaw đã dùng sự hồn nhiên ngu ngốc của chị để bóp nát trái tim Orm.
CHÁT

Một cú tát mạnh đến mức Keaw ngã nhào xuống giường, khóe môi rướm máu. Ánh mắt Ling lúc này không còn là sự lạnh lùng của một luật sư, mà là sự điên cuồng của một kẻ vừa mất đi tất cả.

— Cô là đồ khốn nạn! Đừng để tôi nhìn thấy mặt cô một lần nào nữa, nếu không tôi sẽ dùng tất cả những gì tôi học được để khiến cô phải biến mất khỏi cái ngành này

Ling không kịp xỏ tất, chị vơ vội giày rồi lao ra khỏi phòng khách sạn như một cơn lốc. Chị chạy, chạy điên cuồng mặc cho người đi đường nhìn mình như kẻ dại. Trong đầu chị chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
— Orm ơi, xin em, đừng bỏ chị.

Ling dùng chìa khóa run rẩy mở cửa phòng trọ. Chị hy vọng sẽ thấy Orm đang ngồi vẽ, hoặc thậm chí là đang khóc để chị có thể quỳ xuống xin lỗi. Nhưng không.
Căn phòng yên tĩnh một cách đáng sợ.
Mùi tinh dầu oải hương quen thuộc của Orm vẫn còn, nhưng hơi ấm thì không. Góc phòng nơi đặt chiếc máy may giờ chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo. Tủ quần áo mở toang, chỉ còn lại những bộ đồ của Ling, còn tất cả những gì thuộc về Orm đã biến mất không còn dấu vết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co