Truyen3h.Co

Fanfic [Đình Ảnh]

27

dinhanh97

Không khí trong khoảnh khắc đó đóng băng.
Qua Đình đứng dưới bóng cây, thân ảnh cao lớn bất động, nhưng ánh mắt xanh lục của hắn đã hoàn toàn đổi khác. Không còn là lạnh nhạt xa cách như những ngày qua, mà là sát ý trần trụi, nặng đến mức khiến người đối diện nghẹt thở.
Ánh nhìn ấy ghim thẳng vào Tân Dịch.
Không cần hỏi.
Không cần suy nghĩ.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy bàn tay kia nắm lấy tay Cao Ảnh, thứ trấn áp sâu trong linh hồn hắn đã bị chạm vào giới hạn.
Nếu là ba năm trước .
người trước mặt đã không còn tồn tại.
Tân Dịch nuốt khan, cổ họng khô rát. Hắn không hiểu vì sao tim mình đập loạn, cũng không hiểu vì sao chỉ bị nhìn như vậy thôi mà hai chân đã mềm ra, mồ hôi lạnh rịn đầy lưng áo.
Hắn cố trấn tĩnh, siết tay lại theo bản năng.
và rồi…
“—”
Qua Đình chuyển ánh mắt.
Không nhìn Tân Dịch nữa.
Mà nhìn xuống bàn tay của Cao Ảnh.
Trắng.
Mảnh.
Và ngay trên cổ tay, vết đỏ rõ ràng, in hằn do bị nắm quá mạnh.
Đồng tử Qua Đình co rút lại trong giây lát.
Một cơn đau nhói không tên đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
Cao Ảnh lúc này vẫn cúi đầu, mái tóc che khuất nửa gương mặt. Cậu không thấy được ánh mắt kia , ánh mắt mà nếu nhìn thấy, có lẽ cậu sẽ lập tức bật khóc.
Cậu chỉ thấy tay mình đau.
Và tim mình… còn đau hơn.
“Tân Dịch,” giọng cậu khẽ run,
“Buông ra đi.”
Câu nói rất nhỏ.
Nhưng đủ để châm ngòi.
Qua Đình bước lên một bước.
Chỉ một bước thôi — mặt đất dưới chân hắn dường như nặng xuống. Khí tức lạnh lẽo cuộn trào, ép thẳng về phía Tân Dịch.
Không ai thấy hắn ra tay.
Chỉ thấy Tân Dịch đột ngột buông tay ra, như bị thứ gì đó vô hình cưỡng ép.
“Xin lỗi—!”
Hắn lắp bắp, lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch.
Cao Ảnh khẽ rút tay về, ôm lấy cổ tay mình theo phản xạ. Đến lúc này cậu mới ngẩng đầu lên.
Và ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt Qua Đình.
Tim cậu rơi thẳng xuống đáy vực.
Ánh mắt đó…
không còn là ánh mắt từng nhìn cậu dịu dàng, từng cúi xuống hôn trán cậu, từng ôm cậu vào lòng nói “em là của ta”.
Ánh mắt đó lạnh, xa, và mang theo một khoảng trống đáng sợ.
Nhưng sâu bên trong…
Cao Ảnh vẫn nhìn thấy một tia gì đó rất quen.
Một thứ mà chính Qua Đình cũng không nhận ra,
bản năng bảo vệ.
Qua Đình nhìn cậu rất lâu.
Rồi ánh mắt hắn hạ xuống cổ tay cậu thêm một lần nữa.
Giọng hắn trầm thấp, lạnh như băng: “Đau không?”
Cao Ảnh sững người.
Chỉ ba chữ thôi.
Nhưng khiến nước mắt cậu vỡ òa.
Cậu cắn môi, lắc đầu thật khẽ. “…Không.”
Nói dối.
Qua Đình biết.
Hắn im lặng thêm một nhịp, rồi quay ánh mắt sang Tân Dịch, lần này không còn sát ý bộc lộ, mà là uy áp tuyệt đối.
“Tránh xa cậu ấy ra.”
Không phải yêu cầu.
Là mệnh lệnh.
Tân Dịch không dám nói thêm câu nào, bị khí chất của hắn doạ sợ, rồi quay lưng bỏ đi, gần như chạy trốn.
Con phố trở lại ồn ào.
Chỉ còn lại hai người đứng đối diện nhau.
Gió thổi qua, làm tung mái tóc Cao Ảnh. Cậu siết tay, giọng run run: “Anh… vẫn ghét em sao?”
Qua Đình không trả lời ngay.
Hắn nhìn cậu,
người mà hắn không nhớ là ai,
nhưng lại khiến linh hồn hắn liên tục phản bội lý trí.
Cuối cùng, hắn chỉ nói một câu, giọng thấp đến mức như tự nói với chính mình:
“Ta không biết.”
Rồi hắn quay người rời đi.
Bỏ lại Cao Ảnh đứng đó, ôm lấy cổ tay còn hằn đỏ,
nước mắt rơi không ngừng.
Cậu không biết rằng.
Chỉ riêng việc không thể làm ngơ trước vết đỏ ấy,
đã là bằng chứng rõ ràng nhất:
Dù ký ức có biến mất,
tình yêu của Qua Đình… chưa từng rời đi.
--
Khách sạn Thanh triều.

Cảnh tượng ở sảnh khách sạn lúc ấy nghẹn thở đến kỳ lạ.
Qua Đình đứng sững, ánh mắt xanh lục lạnh lùng quét khắp không gian. Hắn nghĩ rằng Cao Ảnh đã về từ trước, nhưng thân ảnh nhỏ bé bước vào khiến hắn lập tức tỉnh táo. Cậu đi chậm, từng bước nặng nhọc, nét mặt hốc hác vì đi lại nhiều nơi, cơ thể rã rời. Hắn thấy cậu, tim lập tức thắt lại.
“Cao… Ảnh…”  giọng hắn lạc đi, thầm gọi tên cậu.
Chỉ kịp vậy, cậu ngã quỵ ngay trước mặt hắn, ngất xỉu vì kiệt sức.
Qua Đình không chần chừ, phản xạ cực nhanh, cúi người ôm trọn cậu vào lòng. Cái ôm ấy vừa mạnh mẽ vừa đầy bảo vệ, như muốn giữ lấy tất cả sự sống mỏng manh còn lại trong cơ thể cậu. Hơi thở hắn nóng hổi phả vào tóc cậu, tay siết chặt cậu hơn, để đảm bảo cậu không rơi khỏi vòng tay.
Hoa Vô Diệp đứng đó, lặng lẽ quan sát. Cô biết, từ lúc đi mua đồ cùng cô, hắn đang lặng lẽ theo dõi Cao Ảnh và Tân Dịch. Mất trí nhớ, nhưng tim hắn vẫn chỉ có một người, chính là Cao Ảnh. Cảnh tượng này khiến cô nhói lòng, hiểu rằng mối tình đơn phương của mình không còn cơ hội. Hơi thở cô gấp, nhưng cô biết lúc này chỉ có thể buông bỏ, rút lui, để hai người ấy có không gian riêng tư và an toàn.
Qua Đình bế Cao Ảnh lên lầu, đi từng bước chậm rãi, nhưng vững chãi. Cậu nhỏ bé, yếu ớt, dựa hoàn toàn vào hắn. Mỗi bước đi của hắn đều tràn đầy trọng lượng tình yêu và trách nhiệm, một phần là để bảo vệ, một phần là để trấn áp cảm giác bất lực nếu cậu có thể rơi khỏi tay hắn.
Cao Ảnh nằm gọn trong vòng tay, hít thở yếu ớt. Mặc dù mất trí nhớ, Qua Đình cảm nhận được sự cần thiết tuyệt đối phải giữ cậu bên mình, dù cho cả thế giới có quay lưng đi.
Hoa Vô Diệp, đứng lại vài bước sau, nhìn ánh mắt lạnh mà đầy chăm sóc của hắn, tự nhủ: “Buông tay thôi, anh ấy không thuộc về mình.” Cô quay đi, trái tim đau, nhưng biết rằng đây là tình cảm mà cô không thể xen vào, bởi người ấy, dù quên mọi thứ, vẫn thuộc về cậu ấy mà thôi.
Cảnh tượng này Qua Đình ôm chặt Cao Ảnh, ánh mắt xanh lục vừa lạnh vừa tràn đầy bảo vệ, và sự buông bỏ im lặng của Hoa Vô Diệp, tạo nên một khoảnh khắc đầy bi thương nhưng cũng tràn ngập tình yêu, một khởi đầu cho những ngày cậu được an toàn bên hắn, dù ký ức có mất đi, hay thời gian có trôi qua.

Phòng 404.

Qua Đình đặt Cao Ảnh lên giường một cách cẩn thận, bàn tay vẫn còn giữ lấy cổ tay cậu để cảm nhận nhịp thở. Thân nhiệt cậu hơi cao, hơi mệt mỏi vì ngất xỉu, nhưng không có dấu hiệu gì nghiêm trọng. Hắn hơi thở dài, trong lòng nhẹ nhõm một cách lạ thường — ít nhất giờ cậu an toàn trong tay hắn.
Đây là lần thứ hai hắn bước vào phòng của cậu, nhưng khác với lần trước, bây giờ hắn mới thực sự bắt đầu quan sát xung quanh. Căn phòng quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm — như thể hắn đã từng ở đây, nhưng ký ức hoàn toàn trống rỗng. Hắn đứng giữa phòng, ánh mắt xanh lục lạnh lùng dán lên mọi vật, từng chi tiết đều khiến đầu hắn căng lên như búa bổ.
Rồi ánh mắt hắn chạm vào bức ảnh treo trên tường. Hình ảnh hai người — hắn cúi xuống, môi chạm lên má cậu, nụ hôn dịu dàng nhưng đầy quyết đoán — khiến tim hắn đập loạn nhịp. Hắn bước đến, tháo bức ảnh xuống, giữ nó trong tay, nhìn thật lâu.
Một cảm giác rối bời, lẫn lộn trào lên: sao bản thân hắn lại xuất hiện trong bức ảnh này? Sao mình lại… cúi xuống hôn người này? Từng chi tiết, từng cử chỉ quen thuộc trong ảnh khiến đầu hắn đau nhói như có búa bổ, ánh mắt xanh lục vừa lạnh lùng, vừa tràn đầy hỗn loạn.
Hắn không thể giải thích được cảm giác trong lồng ngực — một nửa là xa lạ, một nửa lại cực kỳ quen thuộc. Tim hắn đập mạnh, bàn tay siết bức ảnh chặt hơn, gần như muốn giữ nó lại, để chứng minh rằng khoảnh khắc đó, người trong ảnh, là của hắn.
Qua Đình lặng lẽ đứng đó, ngắm nhìn bức ảnh và bản thân trong nó, lòng đầy xáo trộn nhưng vẫn biết một điều rõ ràng: người trong ảnh, chính là Cao Ảnh — người hắn sẽ bảo vệ đến cùng, dù quên hay nhớ, dù đau hay hạnh phúc.

Cao Ảnh chậm rãi mở mắt, ánh sáng xuyên qua cửa sổ hắt lên chăn chiếu, nhưng trong lòng cậu lại bừng lên một niềm vui khó tả. Ngay bên cạnh giường, Qua Đình đứng đó, dáng người cao lớn, đôi mắt xanh lục lạnh lùng nhưng tràn đầy sức nặng vô hình khiến cậu vừa muốn chạy đến ôm, vừa e sợ.
Cậu thở nhẹ, ngồi dậy, trái tim đập nhanh. Vẫn là hắn, vẫn ở đây bên cạnh, nhưng cậu nhớ những lần trước, mỗi khi cậu đến gần, hắn lại đẩy ra với vẻ mặt khó chịu — dù lần này cậu không biết tại sao.
Cao Ảnh khẽ cắn môi, ánh mắt lúng túng nhìn Qua Đình, không dám tiến lại gần. Cậu chỉ có thể ngồi trên giường, chậm rãi nhấc chân, giữ khoảng cách an toàn, vừa quan sát vừa sợ hãi, như sợ chỉ một cử chỉ sai lầm sẽ khiến hắn biến mất khỏi vòng tay mình.
Qua Đình đứng yên, ánh mắt theo dõi cậu, vẫn lạnh lùng nhưng trong đầu trống rỗng. Hắn không hề nhận ra cậu là ai, không nhớ những ngày tháng đã bên nhau, nhưng bản năng của hắn vẫn giữ cho cậu an toàn ngay cả khi trí nhớ trống rỗng. Mỗi nhịp thở, mỗi cử động của cậu đều lọt vào ánh mắt xanh lục, khiến hắn không rời đi nửa bước.
Cao Ảnh thấy hắn đứng đó, vừa gần vừa xa, trái tim vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng cảm giác được bảo vệ khiến cậu muốn lao vào vòng tay hắn. Rồi lại lùi lại, vì sợ… sợ bị từ chối, sợ mất đi người mình yêu thương dù không biết hắn có nhớ gì hay không.
Khoảnh khắc im lặng đó, trong phòng 404, chỉ còn lại tiếng thở và nhịp tim, vừa mong ngóng vừa căng thẳng, vừa ngọt ngào vừa bi thương — một cuộc gặp gỡ đầy mâu thuẫn giữa kẻ đã quên và người vẫn chưa hay biết.

Qua Đình đứng bên giường, ánh mắt xanh lục lạnh lùng nhưng hơi dừng lại khi nhìn Cao Ảnh cúi đầu, dáng vẻ nhỏ bé, im lặng. Một cảm giác lạ lùng, khó tả dâng lên trong lòng hắn, khiến hắn thốt ra lời đầu tiên từ sáng:
“Đói chưa?” giọng trầm, hơi khàn, nhưng mang theo một phần quan tâm thực sự.
Cao Ảnh giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhưng lại ấm áp một cách mơ hồ, khiến cậu không khỏi thở dài trong lòng. Cậu khẽ mỉm cười, giọng nói nhỏ:
“Em… chưa đói.”
Cảm giác được người mình yêu thương dù không nhớ gì quan tâm khiến trái tim cậu ấm lên. Cậu thấy vui, thấy nhẹ nhõm, như thể cả thế giới ngoài kia chẳng còn gì quan trọng, chỉ còn hắn đứng bên cạnh.
Qua Đình nhìn cậu một lúc lâu, tay khẽ siết nhẹ mép giường, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác bất lực xen lẫn bảo vệ. Dù không nhớ gì, dù đầu óc trống rỗng, hắn vẫn muốn cậu an toàn, muốn cậu không buồn, và điều đó khiến hắn — lần đầu tiên sau bao năm kiêu ngạo — cảm thấy khó chịu với chính bản thân vì trái tim mình bị kéo theo những cảm xúc mà hắn không hiểu nổi.
Cao Ảnh, ngồi trên giường, chỉ cười nhẹ, không dám tiến lại gần, nhưng cảm giác ấm áp lan tỏa từ câu nói đơn giản ấy đã khiến cậu thấy hạnh phúc khôn tả, và trong lòng cậu, một niềm tin mơ hồ bắt đầu hình thành: dù hắn có thay đổi, dù quên, dù xa cách, vẫn có một phần nào đó của hắn dành cho cậu.

Qua Đình khẽ nheo mắt, ánh mắt xanh lục lạnh lùng dán vào bức ảnh đặt trên bàn cạnh giường. Tay hắn vẫn siết nhẹ khung ảnh, nhưng trong lòng một cảm giác bối rối và khó chịu trào lên — hắn không hiểu tại sao bản thân lại xuất hiện trong tấm ảnh này, tại sao mình lại cúi xuống hôn cậu, điều mà trí nhớ của hắn hoàn toàn không ghi nhận.
Hắn hạ giọng, trầm thấp nhưng đủ để cậu nghe rõ:
“Cao Ảnh… sao trong ảnh này lại có ta?”
Cao Ảnh giật mình, nhìn lên hắn. Cậu thấy ánh mắt xanh lục kia — vừa lạnh, vừa tập trung, vừa lạ lùng — khiến tim cậu lồng lộn. Một phần cậu vui vì được hắn chú ý, một phần vẫn còn lo sợ hắn sẽ lại đẩy ra.
Cậu cúi đầu, môi khẽ mấp máy, giọng ngập ngừng:
“À… cái… cái đó… là… là lần… lần trước… chúng ta… chụp ảnh chung…”

Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào cậu, rõ ràng muốn cậu nói hết mọi chuyện. Nhưng Cao Ảnh vẫn rụt rè, ngượng ngùng, cúi gằm xuống:

Qua Đình siết nhẹ bức ảnh, trái tim hắn bỗng dưng nhói lên một cảm giác lạ, dù không nhớ gì. Hắn không hiểu, không thể hiểu, nhưng cảm giác muốn bảo vệ, muốn giữ cậu ở bên mình trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cậu nhìn hắn, vừa xấu hổ vừa ngại ngùng, còn hắn đứng im, mặt vẫn lạnh, nhưng ánh mắt không rời khỏi cậu. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm nhận được một sợi dây vô hình kết nối, dù Qua Đình chưa nhớ, nhưng bản năng đã giữ cậu — người cậu yêu thương — an toàn và gần bên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co