Chương 9
Yu Jimin đối với Kim Minjeong không hề có chút phòng ngự gì. Điều này có lẽ xuất hiện khi Yu Jimin còn trẻ và bồng bột, lần đầu tiên mà dục vọng chiếm lấy cơ thể chị.
Khi đó, không lâu sau vụ bắt cóc, chị vẫn còn đang chìm đắm trong vòng xoáy tiêu cực, hiện thực tàn khốc bao bọc lấy con người chị, nó nói cho chị biết rằng chị chỉ là một kẻ bại liệt, một kẻ tàn tật. Còn Kim Minjeong, người con gái ấy thì lại điên cuồng tự hành hạ bản thân mình, ngày ngày rèn luyện chiến đấu với kẻ mạnh nhất trong quân đội, cô cứ như thế, âm thầm đổ hết lỗi lên trên người mình, âm thầm chịu đựng từng cơn giày vò của cả thể xác lẫn tinh thần.
Sau đó, Yu Sun-yup không thể chịu đựng được nữa, ông nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục như này thì một ngày nào đó hai đứa trẻ này chắc chắn sẽ bị hủy hoại.
Kim Minjeong và Yu Jimin vào lúc đó vẫn mới chỉ là hai đứa trẻ mười mấy tuổi, chúng được Yu Sun-yup dẫn vào ngục tối. Yu Sun-yup sai người đưa Ju Jin Mo ra ngoài, trói vào cột. Đặt thiết bị tra tấn lên giá trước mặt hai đứa trẻ, ông cho chúng tự lựa chọn dụng cụ, cho chúng tự bản thân mình đi trả thù.
Yu Jimin thu mình vào chiếc xe lăn như một quả bóng nhỏ vô tội. Không nói gì, cũng chẳng làm gì.
Lúc đó, Kim Minjeong chợt bước ra từ đằng sau Yu Jimin.
Cô với tay, lấy chiếc roi thép ra khỏi bàn chứa dụng cụ tra tấn.
Cây roi dài hơn cả người cô, nhưng cô vẫn cứng rắn như vậy, lôi kéo đi tới trước mặt Ju Jin Mo.
Hai tay cầm cán roi, cô nhấc thật mạnh và giáng xuống Ju Jin Mo một cái "Chát".
Mỗi lần giáng xuống, cô đều thở hổn hển. Ngày ngày luyện tập quá mức đã tiêu hao gần như toàn bộ thể lực của Kim Minjeong, nhưng đối mặt với Ju Jin Mo, hung thủ khiến tiểu thư không thể đi lại, nỗi hận trong lòng cô lại càng bùng phát.
Yu Jimin nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng kiên nghị của cô gái, chị nhíu mày, rồi từ từ chống đỡ, cố gắng đứng thẳng dậy.
Từng chút, từng chút một.
Không biết đã qua bao lâu, hai tay Kim Minjeong dần dần mất sức, nhưng vẫn vậy, cô không hề dừng lại.
Dường như là oán hận vô tận, dường như không chỉ là nỗi phẫn nộ cỏn con của một đứa trẻ chưa đến tuổi trưởng thành, Kim Minjeong muốn trút hết lên đầu Ju Jin Mo, cô muốn khiến hắn sống không bằng chết.
"Minjeong..." Yu Jimin không thể chịu đựng được nữa.
Chị khẽ gọi.
Nghe thấy chị gọi, Kim Minjeong dừng tay rồi quay người lại. Nước mắt đã chảy dài trên khuôn mặt luôn lạnh lùng bình lặng của cô.
Yu Jimin mở rộng vòng tay, "Lại đây."
Đừng đánh nữa, đau tay em, cẩn thận.
Lại đây, đến vòng tay của chị.
Lúc đó, Yu Jimin chẳng qua chỉ mới là đứa trẻ mười sáu tuổi, Kim Minjeong mười lăm tuổi. Kim Minjeong vùi vào trong vòng tay của Yu Jimin, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, cô khóc lớn như vậy, khóc đến khàn cổ….
Cuối hôm đó, Yu Jimin đã cầm lấy tay của Kim Minjeong, nhắm từng phát một, bắn trúng hai xương bánh chè của Ju Jin Mo, rồi hướng lên Yu Sun-yup thuật lại.
Yu Sun-yup hài lòng gật đầu, và ông biết rõ rằng đứa con gái này của mình không phải là một con chim non hèn nhát.
Đêm đó, Yu Jimin đã có một giấc mơ.
Nó không phải là một cơn ác mộng sinh ra từ máu thịt, mà là một giấc mộng xuân mơ hồ và quyến rũ.
Trong giấc mơ, chị bị trói vào ghế, không thể di chuyển.
Minjeong của chị đứng trước mặt chị với tấm lưng gầy gò, xương bướm lộ ra, vòng eo thon thả, cơ thể tràn đầy sức quyến rũ.
Cầm cây roi thép, cô ném mạnh, quật ngã lũ côn đồ đáng ghét cứ lần lượt đổ về từ mọi phía, cô cứ như vậy, không để lũ chúng nó lại gần chị dù chỉ một chút.
Tiếng thở của cô cứ thì thầm bên tai chị, sau khi xử lý xong xuôi, cô mới chậm rãi quay người lại. Dòng máu đỏ tươi dính vào giữa đôi lông mày rồi đến cả bên tai của cô, lại có thể mang một màu sắc mê hoặc như vậy.
Yu Jimin vẫn đang bị trói, không cách nào cử động được. Nhưng Kim Minjeong đã cầm roi, đứng trước mặt chị, cô từ trên cao nhìn xuống, nhìn thẳng vào mắt chị.
Yu Jimin nhận ra rằng mình đang run, đúng vậy, chị đang run.
Nhưng không phải sợ hãi mà nó là cảm giác kích thích cùng háo hức, khát vọng được lại gần, dường như có hàng ngàn con kiến đang đốt lấy chị, bức bối, khó chịu.
Trong lòng chị thầm thương trộm nhớ cây roi trên tay Minjeong sẽ rơi xuống người mình.
Mong đợi trái tim của Minjeong, cơ thể của Minjeong, vũ khí của Minjeong, ánh mắt của Minjeong…..
Tất cả đều rơi xuống người chị, đều chỉ là của mình chị.
Vết thương đau đớn siết chặt lại, đâm sâu vào tận xương tủy không buông rời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co