Truyen3h.Co

Guria • @dearkeria

[44]

cmibyt

Keria cúi đầu, dường như đã hài lòng với nốt Si vừa chỉnh.

Một tiếng cạch nhỏ vang lên khi cậu siết chặt khóa dây đàn. Ngón tay mảnh dẻ bắt đầu lướt dọc từng dây, cây guitar cũ kỹ trong vòng tay phát ra âm thanh trầm ấm, mộc mạc.

"Em sẽ dạo thử một đoạn trước nhé ạ~"

"Đợi đã."

Hyukkyu lên tiếng, đưa điện thoại cho dì chủ quán.

Hyukkyu có thói quen ghi lại mọi khoảnh khắc Keria biểu diễn, dù là ở nhà với chỉ một mình anh làm khán giả hay giữa sân khấu đông nghịt người. Như thể anh chẳng muốn bỏ lỡ bất kỳ giây phút nào Keria thật sự sống với đam mê.

Dì khập khiễng bước tới góc phòng, di chuyển vài món đồ, điều chỉnh từng chút để chọn được góc quay tốt nhất sao cho mọi người đều lọt vào khung hình.

Minhyung nhanh chóng bước tới giúp. Hắn cúi thấp người, kiểm tra ánh sáng và điện thoại vài lần cho đến khi mọi thứ đều hoàn hảo rồi bấm quay.

Xong xuôi, hắn đỡ dì quay trở lại ghế rồi cũng lùi về chỗ của mình, tựa người vào cạnh bàn.

Và rồi, không kịp chuẩn bị trước, khi 8 hợp âm đầu vừa vang lên, trái tim đang yên ổn của Minhyung bỗng bị kéo rách bởi một cơn đau sắc lẹm khiến hắn rùng mình tận trong sâu thẳm.

D - A - Bm - F#m - G#m - D - G - A.

Vòng lặp ai cũng từng nghe qua ít nhất một lần trong đời. Trong đám cưới, trong quảng cáo rẻ tiền, trong bộ phim ai cũng khóc; phổ biến đến mức người ta thường bỏ qua.

Nhưng không phải với Minhyung.

Với hắn, 8 hợp âm ấy là đường viền của một cánh cửa. Và giờ, cánh cửa ấy mở ra, không báo trước.

Cả thế giới đang chao đảo. Dòng thời gian cũng theo đó mà vỡ nát.

Hơi ấm của quán nhỏ, tiếng cười, ánh đèn, mùi bánh ngọt và dâu tây tan biến trong một nốt nhạc. Hắn bị kéo tuột vào một không gian không thuộc về hiện tại.

Chỉ còn tiếng guitar quen thuộc lặp đi lặp lại.

Vòng Canon in D mà Keria cực kỳ yêu thích.

Sở thích này không được viết trong "Giáo trình nhập môn Keria", cũng chưa từng được thổ lộ với ai, nhưng Minhyung biết.

Vì hắn đã thấy.

Trong mơ? Trong tương lai? Trong một kiếp khác?

Hắn không rõ.

Không ai nói. Nhưng Minhyung biết chắc chắn, như việc mình đang thở, dù giờ đây mỗi hơi thở như hít phải thuỷ tinh.

Đó là Keria.

Keria của hắn. Trong những viễn cảnh xa xôi.

Và trong từng nốt nhạc em yêu.

Trong căn bếp nhỏ ấm áp sơn màu xanh ngọc, có mấy cuốn sách nấu ăn xếp chồng, có rổ rau thơm, có chiếc loa nhỏ phát ra chính bản nhạc này.

Có tiếng nước rót vào ấm, có lời nhắc nhở mang ý cười.

"Anh rán trứng hơi quá lửa rồi đó, Minhyungie."

Có đôi chân trần của em chạm sàn lạnh, hắn bế em lên càm ràm không thôi, có áo sơ mi rộng che người bị cuộn lên.

Minhyung hít thở không thông. Những hình ảnh không rõ là ký ức, mộng mị, hay là thứ gì khác cứ dâng lên như sóng biển cuồn cuộn.

Trong viễn cảnh đó có
Ryu Minseok của Lee Minhyung.

Của những bình minh êm đềm, em cuộn tròn trong lòng hắn chẳng muốn dậy.

Của những buổi sáng bận rộn nhưng vẫn tranh thủ selfie một tấm vội vàng kèm dòng tin nhắn "Em nhớ anh Minghyungie quá ㅠㅠ"

Của những buổi trưa tranh thủ chạy xuống đón hắn, chỉ để được nhìn nhau năm, mười phút.

Của những chiều trò chuyện không chính thức qua livestream, ánh mắt em lấp lánh nhìn màn hình, cố nén cười, nhưng khoé môi xinh vẫn nhếch lên trước những bình luận vô thưởng vô phạt chỉ hai người hiểu.

Của những hoàng hôn mong đến giờ tan làm, chỉ để lao vội về bên hắn.

Của những buổi tối cùng nhau nấu ăn, rửa bát và những chủ đề không hồi kết.

Và của những đêm mệt nhoài, mùi hương vương trên gối, hơi thở dồn dập tan vào trong nhau, từng nụ hôn sâu đến khi em ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.

Nhưng Minhyung có đang nghĩ quá nhiều không? Khi Canon in D là vòng hợp âm cổ điển mà bất cứ người học guitar nào cũng sẽ thử qua, phổ biến như bánh mì trong bữa sáng.

Minghyung có cảm giác hắn đang rơi tự do.

Không phải một cú rơi chậm rãi. Hắn lao thẳng xuống vực sâu hun hút, nơi những suy tưởng điên cuồng không cách nào hãm lại.

Mọi giác quan bị tách rời. Run rẩy khởi phát từ đầu ngón chân, luồn lên sống lưng như một dòng điện, chạm tới từng đốt ngón tay, quét qua sau gáy rồi vỡ tung dữ dội ở đỉnh đầu.

Hắn buộc phải ngồi xuống ghế, vì nếu đứng thêm chỉ một giây nữa, đôi chân sẽ không còn đủ sức gánh hỗn loạn đang lan tràn trong lồng ngực. Tay hắn run bần bật, như thể não bộ và các thớ cơ bắp đã không còn kiểm soát được cơ thể.

Hắn vò đầu. Lần thứ ba. Không tìm nổi điểm tựa giữa thực tại và những thứ đang ập vào.

Một phần Minhyung muốn tin đó là điềm báo. Rằng tất cả những gì hắn thấy, nghe, mơ, từng vụn vặt nhặt nhạnh suốt bao tháng qua đều là thật.

Rằng sẽ có một ngày, Keria và hắn sẽ cùng nhau ở đó - nơi vòng Canon in D vang lên từ chiếc loa nhỏ, cùng giọng hát em hoà vào theo thói quen khi bắt đầu buổi nấu ăn cùng hắn.

Nhưng một phần khác, lạnh lẽo và sắc bén hơn, phủ định tất cả. Rằng là, phải chăng tất cả những điều kia chỉ là sản phẩm từ lòng tham, một lời nói dối đẹp đẽ sinh ra từ khát vọng?

Minhyung khép mắt, cố hít một hơi, nhưng không khí vào phổi như biến thành dao nhọn. Ngón tay lạnh ngắt. Lồng ngực đau nhói như bị bóp từ bên trong, không giống bất kỳ cơn đau nào hắn từng biết.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, mắt Minhyung ráo hoảnh, nhưng mọi thứ đã trở nên quá đỗi nhòe nhoẹt và chao đảo. Hắn không có bệnh nền, nên dường như đây là cách cơ thể hắn phản kháng khi tâm hồn rung động đến tận cùng.

Không ai trong phòng nhận ra những bất thường ấy.

Keria vẫn cúi đầu, bắt đầu gảy những nốt phức tạp hơn. Lưng thẳng, vai thả lỏng, mắt khép hờ. Động tác ung dung và tỉ mỉ.

Và rồi vòng Canon in D hoàn chỉnh hiện lên.

D - A - Bm - F#m - G#m - D - G - A.

Một lần nữa, cứ thế, luân phiên; ồn ào, nhưng cũng thanh bình như tiếng mưa rơi trên mái hiên vắng lặng, rả rích, dai dẳng làm lòng người hoang hoải.

Minhyung chẳng nghe thấy gì nữa. Cả căn phòng, cả thế giới chỉ còn lại tiếng guitar vang lên như tiếng gọi từ một nơi không có bản đồ.

Nhưng con tim hắn lại biết đường.

Mỗi nốt nhạc như một cái gõ nhẹ lên vách tâm trí, rồi dội lại một âm thanh cũ - âm thanh hắn từng nghe ở một nơi không tồn tại.

Tay Minhyung gồng siết chặt dưới bàn, mắt không rời Keria.

Hai người chỉ cách nhau hai bước chân, mà Keria như cách hắn cả đời người.

Độc ác nhỉ?

Ngay cả hy vọng cũng có thể là một cách để tương lai cười vào mặt mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co