3 (II)
🫶: Vote/cmt của bạn là động lực cho tôi viết, xin cảm ơn. Tôi vẫn mong những ai thực sự đủ tuổi hẳn đọc chapter này thôi...
"Quỷ" không dành cho tất cả mọi người. Không khuyến khích người dưới vị thành niên. Đọc tiếp đồng nghĩa bạn đã tự chịu trách nhiệm với trải nghiệm của mình.
Chân thành cảm ơn.
BL, Alternate Universe (AU), OC (Original Character), Asngt, Fluff and Angst , smut, Darkfic, Whump, OOC (Out of Character), dom/sub, punishment kink, toxic relationship, co-deêpndency, manipulation, Prompt (Lee Heeseung & Sim Jaeyun ENHYPEN),...
—
Cái hôn lúc này không nhẹ nhàng một chút nào, như muốn nuốt Thẩm Tại Luân vào bụng, gã kéo cậu ngồi lên thành giường rồi ấn xuống. Âm thanh môi lưỡi tràn ngập phòng ngủ, chủ nhân của nó thở từng hớp bất định khi được người kia cho tha, gáy cậu bị xoa nắn ấn định khi hạ từng cái hôn. Lý Hy Thừa theo thói quen sờ lên từng thớ thịt, gã nhớ cái hông này, dưới đùi trong bị anh chạm vào mân mê không dứt, thắt lưng cậu giật lên từng cơn kích thích và môi bị hôn đến sưng đau.
Dù bị anh bắt nạt đến đỏ mắt, con chó nhỏ ngoan ngoãn này cũng không dám một chút phản kháng, ngồi im cho anh tùy ý xoa nắn. Dứt quãng hơi trên miệng, Lý Hy Thừa cắn môi dưới của cậu bật máu, sợ hãi kêu "a" một tiếng mới được buông tha. Thẩm thiếu nhe ra lưỡi bị mút sưng, thờ hổn hển từng hơi.
Gợi tình như thế, chưa dám nặng tay mà cả người đã đỏ lên như con tôm luộc, gã hài lòng liếm lấy vệt máu vừa bị mình cắn ra, ngón tay từ từ mân mê đùi trong dưới lớp vải trắng.
Cả người Lý Hy Thừa khuỵ xuống, híp mắt nhìn hạ thân ẩn hiện dưới lớp vái trắng, ruy băng màu trắng kem siết lấy đùi trái, tay hắn vén mép váy lên mở lời trêu chọc.
"Anh trai mới hôn một cái đã tiểu ướt hết cả váy rồi?"
"Em...em không có tiểu, anh nói bậy!"
Thẩm Tại Luân xấu hổ đến mức đầu muốn nổ tung, lắp bắp sửa lời anh, không chịu được cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm phía dưới, đá vào chân anh hai cái. Cắn răng chịu đựng khoái cảm dâm dục này.
"Vậy sao, thì ra là bị sờ đến bắn tinh? Vừa rồi bắn như thế nào diễn lại cho anh xem có được không?"
Tay anh nắm lấy phía dưới vừa bắn xong còn giật giật của Thẩm Tại Luân, cậu không trả lời câu nói, hắn liền độc ác nghịch ngợm tuốt lộng lên xuống, dương vật bị chạm vào liền dựng đứng trong lòng bàn tay anh, tinh dịch vừa bắn ra trơn trượt bóng nhẫy quả thật nhìn rất sướng mắt. Tiếng rên rỉ của em tầng suất cao hơn, hai bên đùi bị gã tách rộng ra, tay vừa lên xuống vừa dột ngột cắn mạnh vào mép đùi, gần tấm ruy băng vừa được thắt nơ xinh đẹp.
"A!... hức hức anh..anh cắn nhẹ thôi em-em đau lắm"
Thẩm Tại Luân bị hắn cắn đau không nhịn được mà khóc lóc, mở miệng rên rỉ cầu xin. Khoái cảm và cơn đau kích thích cậu đến phát điên, bụng dưới nóng lên co quặng, mãi khi bị mút mát lên đùi đến sưng thịt mới sung sướng bắn ra tay Lý Hy Thừa một vũng tinh.
Bị tay anh chơi mạnh bạo mà chỉ biết ngứa đầu rên la, hồi sau cậu mới cúi đầu nhìn xuống phía dưới, xấu hổ thấy mình lở thỏa mãn quá độ mà bắn dính lên cả mặt anh.
Vết cắn gần nơ ruy băng đỏ như chảy máu, bị hắn vừa cắn vừa mút, dấu răng in đậm còn bon chen thêm mấy vết tím xanh, thử động chân liền cảm thấy đau rát. Thẩm Tại Luân thở ra từng hơi lấy lại tỉnh táo sau cơn hứng tình, em mím môi khe khẽ xin lỗi anh rồi lấy tay lau đi vệt trắng trên má, tự cảm thấy minh thật trơ trẽn.
"rất ngoan ngoãn"
Lý Hy Thừa khẽ than, bàn tay rời sang nơi khác, song ánh mắt vẫn không rời chỗ cũ, lặng yên để cậu lau mặt mình. Liền tự coi đó là lời khen của anh, trong mắt mang theo ý cười, dáng vẻ khả ái lại biết nghe lời. Niềm vui lan ra, giống chú chó nhỏ ngoắc đuôi mừng chủ, khóe môi cong lên, nở một nụ cười dịu dàng.
Gã đứng lên cúi đầu cọ mũi lên má cậu thay vì hôn, làm Thẩm Tại Luân hở môi nhè lưỡi đòi hôn nhưng không thành, đôi mày nhíu lại khó chịu. Lý Hy Thừa bật cười vì hiểu trong đầu cậu nghĩ gì, nghe tiếng thì thầm bên tai — "tại sao lại không chịu hôn em".
"Hôm nay cấm hôn, Tiểu Luân bị phạt.
Kể từ bây giờ"
Dứt lời liền cắn lên bên tai đỏ ửng của cậu, đẩy cậu nằm hẳn xuống giường, Thẩm Tại Luân theo thói quen dạng chân ra hai bên. Cảm nhận phía sau bị đầu ngón tay anh chơi đùa, hôm nay không cần gel bôi trơn vì phía dưới đã ướt đẫm, cổ họng không kềm chế mà rên ư ử theo nhịp độ ngón tay, từ từ cảm nhận sự xâm nhập.
"E-em đã xin lỗi anh rồi mà, anh..nh a ...đừng giận em nữa"
Vì nghĩ Lý Hy Thừa vẫn còn giận chuyện trước, Thẩm Tại Luân chỉ biết dồn hết tâm trí vào lời cầu xin, chẳng kịp nhận ra khi y thình lình chen thêm hai ngón tay cùng lúc. Thân thể cậu run lên, hạ bộ lại một lần nữa cứng ngắc dựng thẳng. Ba ngón tay ra vào không ngừng, vách thịt bên trong khít chặt, ẩm ướt đến mức thấm ra ướt cả drap giường. Nhịp điệu khi gấp gáp, khi chậm rãi, từng lần ấn sâu khiến hông cậu giật mạnh liên tục, miệng hé mở, tiếng van nài đứt quãng giữa hơi thở hỗn loạn.
"A"
Thẩm Tại Luân hét lên một tiếng, hạ bộ và lỗ nhỏ cùng lúc phun ra chất dịch. Ba ngón tay đang ra vào kịch liệt chợt rút khỏi nơi tư mật, dòng dâm dịch theo đà chảy ra, trượt dài xuống tay Lý Hy Thừa. Hắn khẽ cong khóe môi, ý cười nửa ẩn nửa hiện, nhìn cậu run bần bật kèm với cái váy tennis ba lần hứng tinh.
Toàn thân cậu khẽ co lại, hai chân tê mỏi vì bị banh rộng quá lâu. Trên đùi phải, dấu răng còn rỉ một vệt máu nhỏ, chói mắt đến mức khiến người ta nhìn thôi cũng thấy đau. Thẩm Tại Luân thở hổn hển, nghiêng người sang một bên, cảm nhận rõ nơi mép háng đang sưng rát; phía dưới mông ướt nhẹp hỗn độn, tất cả đều do chính cậu đỗ đốn mà tạo ra. Ánh mắt đảo quanh, tìm kiếm bóng dáng Hy Thừa vừa rời đi.
"Do anh không tìm thấy của em cất ở đâu, nên là dùng tạm cái này đi"
Gã trở lại, trên tay chỉ cầm duy nhất một chiếc bao cao su, hiển nhiên là đồ dự phòng lấy từ balo. Ngay khi tay hắn vừa định xé vỏ, cậu liền đưa tay chặn lại. Chống tay ngồi thẳng dậy, Thẩm Tại Luân giật lấy thứ trong tay hắn, thẳng tay ném xuống sàn. Đôi mắt ươn ướt, như muốn khóc lớn, chăm chú nhìn anh bởi cậu vừa nghĩ ra một cách để dỗ Lý Hy Thừa hết giận mình.
"Hôm nay... anh không dùng cũng được, chỉ là, không giận em nữa có được không?"
Giọng lã đi vì rên khóc, Thẩm Tại Luân cả gan không đợi cái gật đầu cho phép. Ngay lập tức một tay kéo ngón tay anh lên miệng cắn mút, tay kia chạm vào hạ bộ hắn từ từ lên xuống, nhịp nhàng mà chậm rãi. Ánh mắt cậu không rời khỏi môi người trước mặt, như muốn nói rằng rất thèm được hôn.
Lý Hy Thừa nhìn cậu ngậm duy hai ngón tay mình, vụng về liếm ướt, nắm lấy bàn tay mềm mại đang nắm dương vật của mình cật lực tuốt lộng. Hắn không nhịn được buông lời trêu chọc:
"Không chịu mang bao cao su là để muốn làm anh trai hết giận sao?"
Thẩm Tại Luân không để anh chờ lâu, gật đầu quyết đoán. Cậu ra sức thọc hai ngón tay sâu trong khoang miệng, như lúc bú mút thứ dưới tay. Lòng bàn tay em nóng hổi, ma sát liên tục trên cậu vật lớn, kéo dài một lúc lâu; cổ tay cậu mỏi nhừ, chịu trọn sự kiểm soát của bàn tay anh đang áp lên mình.
"Vậy thì quỳ xuống, để anh bắn lên mặt cưng"
Thẩm Tại Luân ngoan ngoãn quỳ dưới sàn, thân thể cúi phục, miệng tích cực ngậm chặt lấy đầu khấc của anh mà mút vào, từng nhịp ra vào đều vội vã, khát khao lấy lòng. Khoang miệng ấm nóng siết chặt khiến Lý Hy Thừa hít thở nặng nề, tiếng rên thấp trầm dội ra từ lồng ngực, ngón tay siết chặt tóc cậu, không ngừng nhả ra nuốt vào. Lý Hy Thừa thở ồ ồ theo nhịp cái đầu đang nhún nhảy dưới háng.
Một lúc sau, theo cách bất ngờ nhất, hắn giật tóc cậu đầu ngửa ra phía sau, tiếng "póc" vang lên đỏ mặt. Ngón tay cái vuốt dọc mi mắt, rút cự vật sưng to bóng màu nước bọt, hắn tự tuốt liên tục, một tay siết chặt cằm đè ngón tay lên lưỡi em.
Lý Hy Thừa răng nghiến chặt, tiếng gầm gừ trong cổ họng kềm nén, hắn bắn thẳng lên mặt người tình. Lớp tinh dịch trắng đục phủ khắp dung nhan vốn xinh đẹp, cảnh tượng dâm mỹ khiến hắn như nổ tung trong đầu, bụng dưới căng thắt, phóng thêm một đợt nóng bỏng cuối cùng vào miệng "bé nhỏ".
Cả người Thẩm Tại Luân không đâu là không có vết tích hắn để lại, áo phông mỏng bị kéo lệch một vai, váy tennis bị xốc lên quá nửa bụng, bộ dạng lôi thôi khó coi. Hơn hết, cả gương mặt bị người yêu cưỡng hiếp bắn tinh không thành cái dạng gì, phía dưới bị kích thích rỉ rả dâm dịch. Lý Hy Thừa cao hứng đập đập dương vật vừa bắn xong lên má cậu, nhớp nháp tinh dịch trắng đục tạo ra tiếng động theo từng cái vả, trông Thẩm Tại Luân thảm hại đến đáng thương.
Bị hắn thô bạo bắt nạt chỉ biết ngoan ngoãn quỳ trên sàn, da mặt phát đỏ vì hạ bộ người phía trên đánh lên cái má ướt tinh, miệng nhè ra mớ tinh trùng màu trắng vừa bị bắn vào miệng. Rất cố gắng lấy lòng hắn.
Cậu im lặng nhắm chặt mắt, phó mặc cho anh dùng khăn ướt chậm rãi lau sạch, cảm giác bản thân như một con cún nhỏ được chủ nhân cưng chiều toàn tâm toàn ý phục tùng, chỉ mong đổi lấy nụ cười vừa lòng nơi anh.
Trong khoảnh khắc lớp tinh dịch nóng bỏng phủ đầy gương mặt, Thẩm Tại Luân chỉ cảm thấy bản thân chẳng còn chút tôn nghiêm nào. Xấu hổ vô cùng, vành tai em đỏ bừng, ngực phập phồng hơi thở như sắp khóc. Chưa bao giờ có ý nghĩ phản kháng, chỉ quỳ yên như vậy, ngửa mặt, cho anh tùy ý làm nhục. Trong lòng em thấp thỏm, biết mình đủ quan trọng để hắn xả hết dục vọng lên người.
Đến tờ khăn giấy thứ ba hết áp lên mặt, Thẩm Tại Luân từ từ mở mắt ra, nhìn hắn nghiêm túc cẩn thận lau sạch cho mình, cậu càng thêm yêu anh. Dung nhan ngày thường đã phong độ khí chất, giờ đây ánh mắt nhẹ nhàng dành riêng cho cậu lại càng thấy đẹp trai hơn. Mồ hôi chảy dọc thái dương, cho rằng Lý Hy Thừa đã thuận lòng, khả ái cười lấy lòng anh:
"Anh... hôn em có được không, Hy Thừa?"
Thẩm Tại Luân nắm lấy hai tay anh, được đỡ lại giường ngủ, hắn không trả lời. Chỉ đáp lại cậu là cái lắc đầu và nụ cười khoái chí. Trong mắt Lý Hy Thừa lóe lên tia sáng tà mị, tựa như thợ săn kiêu ngạo thưởng thức con mồi đang dẫy dụa trong lưới. Hắn cố tình không cho em một lời đáp, bởi càng chối từ, em càng tuyệt vọng, lại càng dán chặt lấy hắn.
Không chịu được ấp ức, hai mắt em liền tuông trào nước mắt, miệng ngứa ngáy đòi hôn. Nước mắt tủi thân lăn trên má, hoà với tiếng nghẹn ngào đáng thương. Nhưng chính cái dáng vẻ yếu ớt cầu xin ấy lại làm lửa dục trong ngực hắn cháy rực, như thể càng bắt nạt, càng muốn nghiền nát em.
Hắn nằm ngửa thoải mái tận hưởng tình yêu trước mặt khóc nức nở luôn miệng cầu hôn, cả người cậu nương vào tay hắn đưa đẩy. Với Lý Hy Thừa, tất cả kháng cự hay phục tùng của em đều đẹp đẽ như nhau. Hắn nhìn em ngồi trên thân mình, khóc đến run rẩy mà vẫn ra sức lấy lòng, liền sinh ra một loại cảm giác "nắm toàn quyền trong tay" khoái lạc tột cùng.
Thẩm Tại Luân ngồi lên hông anh, để phía dưới của mình cọ lên cọ xuống muốn làm dương vật vừa bắn xong cứng lên lại, chính xác là cậu chủ động muốn làm những chuyện này.
Để đổi lại một cái hôn.
Thân thể run lẩy bẩy vì nhục cảm, nhưng nội tâm lại khao khát được hắn khống chế, được hắn thương xót mà ban cho một nụ hôn. Ý nghĩ ngây ngô ấy lại khiến hắn thấy đáng yêu vô cùng.
Hạ thân bị ma sát cùng nước dâm nhầy nhụa, tiếng rên rỉ cầu xin kèm theo gương mặt khả ái phục tùng, thành công làm hắn dựng đứng lên lại lần nữa.
Hai chân Thẩm Tại Luân dùng sức rướn người lên, cật lực nhét cự vật quá cỡ vào lỗ nhỏ mình, phía trên kia Lý Hy Thừa không rảnh miệng mà khen cậu vài câu, cổ vũ tinh thần người ta. Trượt ra trượt vào đến lần thứ ba mới chật vật vào được phía sau, đầu khất từ từ đi vào, cậu run rẩy không thôi. Khóc lóc, vừa đau vừa sướng, cảm giác bên trong bị thâm nhập sâu tận cùng, da đầu tê dại như người mất trí.
Lý Hy Thừa đợi lâu cậu vẫn chưa chịu ngồi xuống sâu hơn, một tay kéo eo cậu xuống một nửa gốc cự vật chưa vào xong, "Ha-a" từ miệng cậu thoát ra, mông chạm mạnh vào háng hắn kêu lên một tiếng. Hắn thở dài hơi thoả mãn, dương vật nóng hổi bị vách thịt bóp chặt to ra một vòng.
Thẩm Tại Luân dường như cảm nhận được nước dâm mình chảy ra ngày càng nhiều, dương vật lại cứng lên cọ lên bụng dưới hắn. Cắn răng để làm quen với vật lạ đâm thẳng trong thân mình, tay hắn vuốt ve hai bên eo cậu như an ủi, như ra tín hiệu. Sự nhẹ nhàng ấy làm cậu mủi lòng, cả người mềm nhũn, tận tâm tận lực ngoan ngoãn nhịn đau nghe lời.
Ngay lúc hắn định tự mình thúc hông, lại thấy Thẩm Tại Luân dâm đãng rên rỉ tự thân vận động, thắt lưng từ từ lên xuống nhẹ nhàng, dường như đã làm bằng hết sức.
"Hôm nay công chúa còn biết ngoái mông nữa à?"
Hắn buông lời trêu chọc, hai tay giữ quanh eo, hai ngón tay cái đùa nghịch lỗ rốn ở bụng Thẩm Tại Luân. Em nức nở, tiếng khóc bị dồn nén trong cổ họng, chỉ còn lại những tiếng "ưm a" lẫn lộn, ngón tay bấu chặt cánh tay anh.
Ý nghĩ táo bạo nảy nở ra trong đầu hắn.
"Em xin anh mà...đừng giận em nữa"
Chịu tủi thân trong lòng, giọng đặc trong cổ họng chứa vạn ấm ức, cậu mở miệng làm nũng cầu xin, từng chút tôn nghiêm bị dục vọng thổi bay.
"Hôm nay bé nhỏ chủ động như vậy, anh rất vui, cưng có biết mình nhìn dâm đãng như thế nào không?"
Lý Hy Thừa cao hứng sỉ vả người đang cưỡi dương vật mình, trái tim cậu thắt lại, lần đầu tiên bị anh mắng là "thứ dăm đãng" làm cậu khóc càng thêm dữ dội, chật vật giữa cảm giác được khen và " được mắng".
"Đúng rồi, Tiểu Luân Luân ngoan ngoãn, đến cưỡi anh trai cũng thật giỏi"
Cậu vừa rên vừa la khóc, toàn thân rả rời, hai tai đỏ bừng khi nghe những lời tán dương của lớp trường khối trên, càng không thể mở miệng đáp lại chữ nghĩa dung tục mà anh nói cho mình.
Hơi thở dồn dập, chân Thẩm Tại Luân run rẩy vì mất sức, khoái cảm bên dưới làm cậu vừa đau vừa sướng. Cố gắng nhún người lên xuống, dập mạnh mông vào dương vật sưng to, mồ hôi làm tóc cậu loà xoà đáng thương.
"Hy Thừa...a-anh ơi..em không chịu nổi nữa"
Sau vài cái nhún người liền không chịu nổi mà ngã xuống thân hắn, mệt mỏi thở từng hơi bên hỏm cổ, như con cún vàng đang làm nũng.
Lý Hy Thừa lạnh lùng không hôn cũng không dỗ — vẫn chưa hết giận!
Hắn đặt cậu nằm yên trên giường, dùng gối lót dưới hông, bắt đầu việc chính. Từ nãy đến giờ Thẩm Tại Luân cưỡi trên người hắn chỉ là dạo đầu, em tự dạng rộng chân ra thành chữ M, thân thể run rẩy không ngừng mời gọi anh mau xỏ khuyên mình.
Khi anh rút ra cậu liền cảm nhận được mất mát trống rỗng, bên trong ngứa ngáy phun nước ào ào. Thật sự Thẩm tiểu thiếu gia thấy mình điên thật rồi, cậu bị lệ thuộc vào người trước mặt, khát cầu tình dục từ hắn đến xấu hổ.
Tay anh miết lên dấu răng đỏ máu kế bên sợi ruy băng đã lỏng nút từ lâu, đúng là xinh đẹp, ánh mắt sắt bén ngắm nhìn vật nhỏ khổ dâm dưới thân. Hắn đặt quy đầu trên miệng lỗ nhỏ mấp máy dịch nhầy, miệng huyệt màu đỏ hồng bị dày vò đến sưng lên, nhưng vẫn ra sức mời gọi hắn.
Lý Hy Thừa thúc một phát từ đầu sâu đến tận gốc, nghiến răng tay nắm mạnh chân cậu, từ từ đưa đẩy, dập từng cái mạnh bạo vào bên trong vách tràng đỏ nước.
Thẩm Tại Luân hét lên một cái, cả người giật nảy lên trên, bên dưới cùng lúc siết mạnh một cái, cả hai sung sướng trong khoái cảm.
Cơn đau từ sự xâm nhập xa lạ biến thành khoái cảm tràn lên đại não, miệng há ra rên to gọi tên hắn. Nước bọt tràn ra cằm cùng với nước mắt, gương mặt đỏ bừng đón nhận dục vọng hắn mang lại theo từng cú mạnh giật nảy cả người. Dáng vẻ bị khuất phục triệt để.
"Anh nghĩ rằng, nếu em xỏ khuyên rốn thì sẽ đẹp biết mấy"
Hắn nhìn cậu, nghiến răng gằng từng chữ suy nghĩ của mình, tay đã từ đùi chuyển lên bụng từ lâu, bàn tay lớn giữ chặt eo cậu để không lệch từng cái dập, Lý Hy Thừa đè tay mạnh lên bụng dưới cậu liền nghe tiếng rên khóc lớn hơn.
Nghe đến hai chữ "khuyên rốn", trong đầu Thẩm Tại Luân lập tức lóe lên hình ảnh chiếc kim xuyên qua làn da mềm mại, cảm giác đau nhói khiến sống lưng cậu lạnh buốt. Vốn sợ đau, cậu theo bản năng thốt ra một tiếng khẽ khàng:
"Đ-au"
Chưa mở miệng nói hết câu đã bị dương vật hắn động vào điểm nhạy cảm, trợn mắt hít sâu một hơi. Thẩm Tại Luân đáp lại rồi lắc đầu nguầy nguậy.
Lý Hy Thừa nhìn cậu, cười thích thú giữa tiếng khóc la, hăng hái vui lòng đâm dậm mạnh hơn.
Bị hắn chơi dồn dập, bụng dưới bị nhấn một cái liền không nhịn được mà bắn tinh. Hông run lên bần bật, không kiềm được mà thét lên, bên trong vách thịt siết chặt làm hắn suýt khong nhịn được mà bắn ra theo.
Lần này là lần thứ tư suất ra, cảm nhận lỗ niệu đã bắt đầu đau rát, nếu còn bị chơi tiếp chắc chắn cậu sẽ tiểu ra trước mặt anh cho xem.
Cậu xấu hổ trốn sau hai cánh tay của mình, bên dưới vẫn không ngừng phun nước dâm, dương vật rút ra dập vào tạp ra tiếng chóp chép, nghe mà phát ngại. Tay Lý Hy Thừa sục dương vật để cậu bắn nốt, nó cương cứng trong tay hắn, sưng đỏ lại bị rụng gần hết lông thô loã lồ, nhìn rất dâm dục.
Thấy anh nắm cự vật mình trong tay tuốt, xong lại còn ngắm nhìn, Thẩm Tại Luân nhục nhã khóc to hơn. Váy áo bị vứt đi từ lâu, chân dạng ra giờ đã phát mỏi, cậu thở hổn hển từng hơi, nhưng Lý Hy Thừa vẫn còn tràn trề sức lực chốc lại dập mạnh từng cái vào cái lỗ nhỏ phía sau. Cảm giác lâng lâng thoả mãn làm cậu trợn trắng mắt, đung đưa theo từng cú dập, cảm giác như cũng vừa bắn nước dâm cùng lúc xuất tinh lúc nãy, đúng thật bị chơi đến mất trí.
"Chỗ này của em mà có khuyên rốn thì chắc chắn anh sẽ rất thích đấy, công chúa"
Hắn miết bụng rốn của cậu, nhả ra từng câu, cố gắng thuyết phục người kia làm theo ý mình. Dù Thẩm Tại Luân có đang bị chơi phát dại, nghe đến xỏ khuyên đã lạnh lưng sợ hãi, không vâng lời như mọi khi mà từ chối hắn:
"Không .. không được đâu, sẽ-a a đau lắm
A a a em không muốn"
Giọng của con chó con run rẩy, ra sức lắc đầu, còn muốn hắn suy nghĩ lại mà nắm lấy tay hắn vuốt ve. Lý Hy Thừa bật cười, gã đoán trước được cậu sẽ không chịu, đang ra vào kịch liệt thì đột ngột dừng lại chuyển động dưới hông, kề môi vào tai cậu, thì thầm:
"Anh vẫn còn giận em cơ mà? Nhưng nếu, em ngoan ngoãn nghe lời anh... xỏ một cái khuyên thôi, anh sẽ nhượng bộ tha lỗi cho cưng. Lúc đó anh trai sẽ không giận nữa, sẽ rất yêu thương em, hôn em ôm em thật nhiều.
Nghe có tốt không cơ chứ? Tiểu Luân?"
Thẩm Tại Luân nghe rõ từng câu từng chữ, mỗi nhịp giọng như đóng đinh vào đầu cậu, thân người sợ sệt tên quỷ sai này rút thân lại. Cậu muốn ôm anh lấy lòng, khẽ lắc đầu cầu xin:
"Nhưng em ...em thật sự sợ đau lắm"
Nhẹ giọng nài nỉ hắn, còn chủ động lê thân thể mệt mỏi tự chuyển động mông, bên trong từ dừng lại hẳn chuyển sang có động tĩnh.
"Đau chỉ một chút thôi, một vài giờ sau sẽ hết. Anh sẽ bù cho em sau. Có khuyên rốn rồi, em sẽ xinh đẹp hơn nữa, anh sẽ càng yêu bé ngoan.
Nếu em không chịu, anh trai sẽ còn giận em, không hôn em cũng không cần em nữa!"
Lý Hy Thừa đọc ra câu thoại mình soạn sẵn trong đầu, nhắn đột ngột thúc mạnh bên trong, cả người cậu bật cong hốt hoảng kêu lên một tiếng. Trong lúc cậu mơ màng kích thích hắn lại tiếp tục rót vào tai cậu lời ngon, dồn cậu vào chân tường.
Thầm Tại Luân khóc nấc lên, cậu không chịu được, không muốn mất đi anh, như quỷ dữ che mắt, cậu đáp:
"Anh...đừng như vậy, em nghe mà"
"Ngoan ngoãn nghe lời anh trai, Tiểu Luân Luân chưa bao giò cãi lời anh mà đúng không?"
Hắn cười hiền, cùng thúc mạnh cùng dỗ cậu, âm vực bên tai và mùi vị tình dục bao quanh. Từng cú thúc làm cậu run rẩy, lý trí bị hắn và khoái cảm kéo đi, đầu óc choáng váng trong bể tình thao túng. Cái sự sợ hãi về viễn cảnh Lý Hy Thừa bỏ rơi mình làm che mất nỗi sợ xỏ khuyên.
Trong cơn mê mang choáng váng, Thẩm Tại Luân ngơ ngác gật đầu đồng ý, con cừu non hắn toàn tâm toàn ý yêu thương, luôn ngoan ngoãn vâng lời hắn.
Như đã hết giận, Lý Hy Thừa cúi người hôn cậu mãnh liệt, chao đảo khoan miệng, môi lưỡi điên cuồng hoà vào nhau, không quên dập mạnh vào điểm nhạy cảm bên trong cậu. Thẩm Tại Luân được thoã mãn cơn thèm hôn, cậu như tan chảy vô thần vô lực ôm hắn, cùng đá lưỡi chóp chép.
Cả người bị gậm đỏ ửng, phía dưới nhịp nhàng đưa đẩy, Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại những lời thì thầm của hắn quẩn quanh trong tai:
"Anh hết giận em rồi, sau anh sẽ dẫn công chúa đi nhé"
Lời an ủi dịu tương phản với mỗi cú đập như mệnh lệnh dưới háng, nó khắc sâu vào đầu, là bản năng cậu muốn phản kháng, miệng chỉ nói được những tiếng rên khàn khàn vô lực:
"Anh...em-ư em sợ "
"Đã hứa rồi. Em đã hứa với anh rồi, Tiểu Luân, em ngoan ngoãn nghe lời anh một chút"
Lý Hy Thừa nắm hai chân cậu gác lên vai mình, thuận thế đưa đẩy, nâng mông cậu lên cao rồi đâm mạnh vào lỗ nhỏ, tiếng nhóp nhép vang vọng trong căn phòng. Tiếng cậu khàn đi nhưng vẫn còn ư ử rên, hắn đánh mạnh vào hai má mông, nó bị đánh đến đỏ.
Trong cơn điên dại khổ dâm, cậu cảm thấy mình bị đẩy trôi đi, không phân biệt được đâu mà đau, đâu là sướng, đâu thực sự là ý muốn của mình. Lý Hy Thừa ghì chặt cậu, ngắm nhìn con chó nhỏ bị chơi đến lả:
"Công chúa à, có phải bị anh chơi rất sướng không?"
Cậu bật khóc, toàn thân run bần bật, bụng dưới căng chặt, cảm giác sắp ngã xuống vực thẳm. Trong phút giây cuối, hắn gầm khẽ, dập mạnh một cái thật sâu, toàn thân siết chặt lấy nhau.
"A—!!"
Thẩm Tại Luân hét khàn, thân thể co giật dữ dội, dòng khoái cảm vỡ òa khiến cậu trắng xóa ý thức, cậu đau đớn bắn ra lần thứ năm. Ngay lúc ấy, Lý Hy Thừa cắn mạnh lên vai cậu, hông hung bạo dập thêm vài cái rồi nghẹn giọng, bắn dòng tinh trùng nóng rực sâu trong cơ thể cậu.
Nóng bỏng, tràn đầy, cảm giác bị lấp kín từ trong ra ngoài khiến Tại Luân run lẩy bẩy, mơ màng nức nở. Hơi thở hắn nặng nề, vẫn không buông cậu ra, cánh tay rắn chắc siết lấy eo nhỏ như sợ trốn thoát.
—
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng sau cơn cuồng loạn, chỉ còn tiếng thở dồn dập của cả hai. Mùi mồ hôi, tinh dịch và hơi thở nặng nề hòa quyện, nồng đến mức khiến không khí dường như đông đặc lại.
Thẩm Tại Luân nằm nghiêng, thân thể run lẩy bẩy, lỗ nhỏ phía sau vẫn bị tinh dịch nóng hổi rỉ ra, chảy dọc xuống ga giường. Hai mắt đỏ hoe, gương mặt đỏ bừng, miệng khẽ há hốc như vẫn chưa tỉnh khỏi khoái cảm điên dại, nhưng trong đáy mắt là một mảng mơ hồ hoảng loạn.
Cậu nhớ mang mắng ... trong lúc bị anh dập mạnh, mình đã gật đầu, đã nói "vâng" như một kẻ ngoan ngoãn phục tùng. Ý nghĩ đó khiến tim cậu đập thình thịch, lòng ngực nhói buốt.
Cả người bị anh kéo ngồi dậy, tưởng rằng sắp tắm rửa, liền thấy mình ngồi lên đùi anh, hai người đối mặt lại từ từ tiếp tục cuộc chơi.
"Em..." – Cậu run rẩy, muốn mở miệng phủ nhận, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Lý Hy Thừa cúi xuống, mùi mẫn hôn khắp gương mặt ướt đẫm mồ hôi của Thẩm Tại Luân, môi hắn lướt qua đôi mắt đỏ hoe, xuống chóp mũi, rồi phủ kín môi cậu bằng một nụ hôn sâu đến ngạt thở.
"Tiểu Luân ngoan... nghe lời anh, đừng khóc nữa."
Nhưng ngay khi thấy cậu ngập ngừng, ánh mắt thoáng do dự, giọng hắn liền trầm xuống, lạnh lẽo:
"Từ khi nào mà biết trái lời anh rồi? Chỉ vài tuần không dạy dỗ em mà em đã hư như thế rồi sao?"
Thẩm Tại Luân giật bắn, chưa kịp giải thích thì ngực đã bị hắn cúi xuống cắn mạnh, để lại dấu răng đỏ rực, như trừng phạt. Răng hắn gặm từng chút, đau xen lẫn tê, khiến toàn thân Tại Luân run lẩy bẩy, miệng bật ra tiếng nấc nghẹn.
"Đau quá ... anh...
Hức hức, đau quá, em không dám mà"
"Huh?"— Lý Hy Thừa xoa xoa má mông cậu, không cắn ngực cậu nữa, chuyển sang gậm mút cổ.
"Anh thích em xỏ khuyên lắm, nếu có nó anh sẽ càng yêu em hơn, đẹp lắm, trước giờ anh có làm gì hại em bao giờ? Đúng không?"
Câu nói dịu dàng đến mức như đang dỗ một đứa trẻ, nhưng lại mang theo sức ép vô hình khiến hô hấp của Thẩm Tại Luân rối loạn.
"Em...em nghe anh"
Cậu cúi gằm mặt, hàng mi ướt run rẩy, cổ họng nghẹn ứ. Một bên là sợ hãi, một bên lại là khát khao được anh yêu thương, được công nhận. Trong lòng vừa ấm vừa đau, nước mắt lại rơi thêm vài giọt. Dưới sự vỗ về ấy, phản kháng yếu ớt dần dần bị xoa dịu, để lại duy nhất một cảm giác: nếu từ chối nữa, chính là không nghe lời, là không ngoan ngoãn.
Lỗ nhỏ sưng to, đỏ như rướm máu, tinh dịch trắng đục nhầy nhụa còn chưa chảy ra hết, nó còn chưa kép miệng sau cái đày đoạ, liền bị hắn lần nữa nhét dương vật vào, lần nữa bị chơi.
Thẩm Tại Luân thảm hại tựa vào vai hắn, mặc cho hắn đánh mông, dập chết mình.
Mỗi cú thúc, nước nhầy cùng tinh trùng tràn ra ngoài, tiếng chóp chép vang lên trong phòng. Cậu ngồi xổm trên đùi hắn, hai bên mép đùi vết máu đau rát, lỗ nhỏ bị cắm đầy đến căng cứng, bụng dưới lại căng tức như muốn vỡ tung.
"Anh... em muốn vào nhà vệ sinh... em không chịu nổi nữa..."
Thẩm Tại Luân nghẹn ngào, đôi chân run rẩy.
"Không được."
Hắn ôm chặt eo cậu, nhấc người cậu lên rồi thả xuống, dập lên xuống như con rối, khiến mông đập mạnh nhiều lần, đỏ ửng.
"Không... em muốn tiểu... a... đừng mà Hy Thừa ..."
Tại Luân khóc nấc, giọng van lớn thảm thiết, cả người như nhảy dựng, vùng vẫy muốn thoát ra,
Lý Hy Thừa chỉ cười khẽ, bàn tay to lớn trượt xuống nắm lấy dương vật đỏ bừng của cậu, vừa mạnh bạo sục, vừa nhấn sâu hạ thân.
"Cưng cứ bắn đi, không sao."
"KHÔNG! A... đừng,... đừng mà!"
Cậu vừa hét vừa khóc, thân thể run rẩy dữ dội. Nhưng khi hắn siết chặt bụng dưới, bàn tay thô ráp cọ nhanh lấy phần đầu nhạy cảm, khoái cảm bùng nổ khiến cậu không kìm nổi.
Một luồng chất lỏng nóng hổi phun ra, lẫn giữa tinh và nước tiểu, bắn vấy lên tay hắn cùng bụng dưới.
"KHÔNG... Aaaaa—!!!"
Thẩm Tại Luân bật khóc nức nở, ôm chặt cổ hắn, vùi mặt trong ngực như muốn trốn khỏi nhục nhã đang bóp nghẹt bản thân.
"Ngại sao? Công chúa, em đến cả tiểu dằm đáng yêu lắm đó"
Lý Hy Thừa ghì chặt eo cậu, hôn loạn lên mái tóc ướt, vừa dỗ vừa nghiền nát sự phản kháng mong manh của cậu. Thẩm Tại Luân nấc từng hồi, nước mắt trào ra, vừa khóc vừa hét toáng khi hắn bất ngờ đập mạnh vài cú dồn dập vào sâu trong cơ thể.
"Đừng nữa! Em chịu không nổi...!"
Nhưng hắn không dừng lại. Một tiếng gằn trầm khàn bật ra từ cổ họng Lý Hy Thừa, rồi toàn thân hắn siết chặt, dương vật căng cứng giật mạnh vài cái, bắn thẳng dòng tinh nóng bỏng sâu vào trong, đến mức Tại Luân run lên, gần như ngất lịm trong vòng tay hắn.
Đặt cậu nằm im lên giường,...Thẩm Tại Luân chưa dứt được cơn dại, trợn mắt há cái miệng tràn nước bọt, rên ư ử, mắt mỏi mệt nhắm nghiền.
Cả người như co giật, làn da màu trắng sau trận tình, thảm thương tơi tả. Cổ em có vài dấu răng chìm dưới da, ngực bị ngậm sưng vù như bé gái mới lớn, vú trái còn bị cắn đỏ máu. Hai bên eo bị hằn xanh tím vết tay hắn nắm lấy khi dập, dưới háng càng thảm hại, mép đùi cậu bị Lý Hy Thừa cắn không tha mảnh thịt vào, vì dao động mạnh khi làm tình mà chúng còn bị chảy máu, trông khá đau đớn... hai mép đùi còn không khép lại được với nhau.
Má mông bị Lý Hy Thừa đánh đỏ một mảng to đến rát, tinh trùng và dâm dịch chảy ra một bãi lớn động lại vì giường không thấm hết, trong vũng nhầy nhụa dâm dịch đó còn vươn màu nước tiểu cậu vừa bắn ra. Lỗ nhỏ đau rát phun ra tinh trùng màu trắng không khép được miệng, đỏ ao mấp máy trong không khí.
Cậu bị hắn chơi thành một bãi hỗn độn, nhầy nhụa chìm trong dịch tanh, nhếch nhát không ra cái dạng gì.
Lý Hy Thừa cười khúc khích ngắm nhìn con dê non, thoã mãn đạt được kịch bản mình dày công sắp xếp. Hắn là quỷ của quỷ, đội đất đi lên đùa giỡn với con vật nhỏ này.
—
Lalalove Eryly
Thiệt sự là nể ai đọc đến đây nha, 6k lận ó ^^ tôi viết mục mắt luôn rồi nè haha, thấy thương xác tôi thì vote và share 1 phát nhé. Một ngày tốt lành.
6 giờ sáng 18/08/2025
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co