Day 18
Sáng hôm sau, khi Sunoo vẫn còn trong chăn ấm thì Heeseung đã dậy từ sớm. Anh chuẩn bị một vài chiếc bánh kèm một cốc sữa ấm, sau đó lại tất bật chuẩn bị cơm hộp. Heeseung vừa làm vừa mỉm cười, anh nhớ lại những hình ảnh trước đây, đây đều là những chuyện gắn với kỉ niệm của cả hai.
Anh cúi xuống giường hôn cậu như để đánh thức. Sunoo nhìn ngắm xung quanh, cảm thấy khung cảnh trước mắt chưa bao giờ là quen thuộc, liền hỏi Heeseung.
"Chúng ta đang ở đâu vậy?"
"Chúng ta đang ở Maldives, em mau dậy ăn sáng lát nữa anh sẽ đưa em đến nơi này."
Cậu vốn luôn nghi hoặc, nhưng khi ánh mắt bắt gặp chiếc vali vẫn còn chưa kịp sắp xếp hết thì mới dần thả lỏng. Dạo này bản thân đúng là có yếu đi đôi chút, cũng hay đãng trí quên đi vài điều.
Sunoo cũng không nghĩ nhiều mà nhanh chóng bước xuống giường, bỏ qua hình bóng của bông hồng trắng được xếp ngay ngắn cạnh giường.
Sunoo đi khắp căn nhà, thu hết mọi hình ảnh vào mắt mình. Heeseung nhìn cậu không nói gì, nhưng trong lòng lại rối như tơ vò, cậu không nhớ gì hết.
Anh vội kéo tay cậu vào bàn ăn, đẩy đĩa bánh kẹp cũng như cốc sữa ra nhỏ đến trước mặt cậu. Sunoo nhận lấy rồi nhẹ nhàng thưởng thức, cậu hơi nhấc đôi lông mày, tấm tắc khen dư vị của thức ăn. Khóe miệng lại một lần nữa giương cao, trong lòng anh tràn ngập hạnh phúc.
Đột nhiên, Sunoo nói với anh đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy chiếc bánh này ngon tới vậy. Nghe điều đó, ánh mắt anh chợt trùng xuống, hơi nhẹ giọng nói.
"Anh vẫn thường làm cho em, chỉ là em không nhớ thôi..."
Chỉ một buổi sáng mà trong lòng anh rộn ràng biết bao nhiêu là cảm xúc, hạnh phúc khi nhìn thấy hình ảnh cậu đầu tiên vào mỗi sớm thức dậy, lặng đi khi thấy cậu hoàn toàn quên những kí ức đẹp đẽ cùng anh ở ngày hôm qua, và quên đi những thói quen của hai người...
Heeseung không nói gì, chỉ khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc cậu.
***
Nơi anh muốn đưa Sunoo tới là Malé, thủ đô của Maldives.
Vì hai người đang ở ngoài đảo, vậy nên muốn vào trong thành phố phải đi bằng đường thủy. Heeseung cẩn thận dìu cậu lên thuyền, không quên lưu lại vài tấm ảnh. Anh nói sẽ in hết tất thảy những bức ảnh đã chụp, sau đó dán lên khắp phòng để cậu không bao giờ quên đi. Sunoo nghe thì chỉ biết bật cười, không suy nghĩ nhiều.
Thuyền cứ thế chầm chậm lướt đi, cậu kéo then chốt cửa sổ, trực tiếp để từng hạt nắng lẫn từng đợt gió biển lặng lẽ ùa vào. Làn nước trong xanh đến kì lạ, chỉ cần nghiêng mình đôi chút là có thể nhìn thấy cả đàn cá đang tung tăng dưới kia.
Biển xanh, cát mịn, nước trong, sóng êm, con người lại hiền hòa, quả thật Maldives quá mê hoặc lòng người. Sunoo hít một hơi thật lớn và thả lỏng cơ thể, ngắm nhìn nơi được mệnh danh là thiên đường nhiệt đới.
Thuyền đã cập bến sau 20 phút. Malé là thành phố đông dân cư nhất và cũng là thành phố nhộn nhịp nhất của Maldives, có thể coi là nơi đầu nguồn cung cấp đầy đủ các loại sản phẩm, dịch vụ mà những du khách từ xa đến đây hằng mong đợi. Với những tòa nhà cao tầng nhìn ra biển xanh màu ngọc lam, những trung tâm thương mại, cơ quan chính phủ lớn cũng như nhiều địa danh lịch sử và tôn giáo quan trọng, tất cả đã phản ánh được sự thịnh vượng về kinh tế tại thành phố nhỏ bé này.
Tuy nhiên diện tích nơi đây lại khá hẹp, chỉ cần đi bộ vài tiếng là đã có thể tham quan được hết mọi ngóc ngách của Malé.
Heeseung trên vai đeo một chiếc balo nhỏ, một tay vừa xem bản đồ đã được đánh dấu lại những địa điểm nổi tiếng, tay còn lại khẽ đan với tay Sunoo. Mọi thứ xung quanh đều khác xa với Hàn Quốc, không còn là đô thị xa hoa phồn vinh, không còn là lối sống ồn ào vội vã. Nơi đây giản dị và mộc mạc, là thành phố của hi vọng giữa lòng đại dương, là thiên đường sống, là biểu tượng của những đôi tình nhân.
Heeseung lúc nào cũng nâng máy ảnh, anh muốn lưu giữ mọi khoảnh khắc, mọi kỉ niệm khi có Sunoo ở bên.
Đã quá giờ trưa, hai người liền dừng chân tại một công viên nhỏ trong thành phố. Heeseung phấn khởi lôi từng hộp thức ăn ra. Anh đã dậy từ sớm để chuẩn bị chúng cho cậu. Nhớ lại ngày trước khi cả hai còn là học sinh trung học, Sunoo rất hay mang đồ ăn của mình đến cho cậu bạn lớp bên, rồi dần dần không biết từ lúc nào mà cả hai đã về chung một nhà.
Heeseung chỉ biết bật cười, không ngờ thời gian lại trôi nhanh tới vậy, nhanh tới nỗi mọi phút giây đối với anh đều vô cùng trân trọng.
"Đây đều là những món em thích ăn, anh đã chuẩn bị, có cả những món khi xưa chúng ta thường ăn nữa...."
Heeseung theo dõi biểu hiện của cậu, một cỗ hi vọng đổi lại bằng một tiếng nín thở. Những món ăn vừa thân thuộc vừa xa lạ trước mặt, Sunoo thật lòng không hề có chút kí ức gì về chúng. Cậu có chút ngờ vực, song cũng không dám hỏi anh, cả hai đột nhiên chìm trong im lặng.
Nghỉ trưa xong, anh cùng cậu tới phiên chợ nổi tiếng ở Malé. Điểm đến này thu hút du khách không chỉ bởi cảnh quan thiên nhiên thơ mộng mà còn bởi sự hồn nhiên cũng như thân thiện của những người dân chài lưới nơi đây. Chợ cá luôn ồn ào với nhịp sống vội vã, thực phẩm tươi ngon được bày bán ở khắp nơi.
Heeseung kéo cậu tới một cửa hàng lưu niệm, anh vươn tay lấy một quả cầu tuyết, hình ảnh bên trong gợi cho anh về những kỉ niệm xưa. Heeseung vội mỉm cười, lặng lẽ đặt chúng vào trong giỏ hàng. Xong xuôi, cả hai lại rẽ vào khu phố ẩm thực để thưởng thức những món ăn truyền thống của nơi đây.
Người dân xung quanh dường như đang tất bật trang trí thành phố, họ treo cờ dây khắp mọi nơi, còn có cả kèn và trống. Thấy cậu cũng đang tò mò, anh mới hỏi người dân xung quanh.
"Ngày mai là ngày lễ hội truyền thống hằng năm của Malé, có vẻ là lễ hội lớn, anh thấy ai cũng đều phấn khởi cả."
Sunoo gật đầu xem như đã hiểu, nhìn mọi người hào hứng chuẩn bị làm tâm tình của cậu cũng vui vẻ hẳn.
"Heeseung à, đêm nay chúng ta ở lại đây đi, em muốn tham gia lễ hội."
Heeseung có chút bất ngờ, anh đăm chiêu trong giây lát. Ở lại đây một đêm không phải là vấn đề. Cái anh lo chính là cậu sẽ đối diện với ngày mai như thế nào...
"Người yêu em nhất không phải là người xuất hiện khi em tỏa sáng, mà là khi nhìn thấy em khó khăn, một mình chống chọi với cuộc sống đầy nhẫn tâm này, họ không quan tâm kết cục sẽ ra sao mà dịu dàng đưa tay về phía em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co