59
🦦
Sau khi vội vã cơm nước xong, Điền Chính Quốc lau miệng đứng lên: "Tôi phải trở về, có tin tức mới thì nói cho tôi biết."
Kim Thái Hanh sán lại gần người hắn, bắt lấy cổ tay Điền Chính Quốc: "Còn món điểm tâm ngọt nữa."
"Không ăn."
"Chúng ta cùng nhau chơi game đi. Em đã mua một game mới."
"Tôi phải trở về."
Kim Thái Hanh ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy khát vọng: "Trời đã tối rồi, anh đừng về."
Điền Chính Quốc hất tay hắn ra: "Cậu cho rằng tôi đến đây để cùng cậu lăn giường?"
Biểu cảm của Kim Thái Hanh hiện ra mấy phần quẫn bách: "Em không có ý đó. Mặc dù em rất nhớ anh.... em chẳng qua là muốn giống như trước đây thôi."
"Kim Thái Hanh, chúng ta vĩnh viễn không thể như trước đây đâu."
Bàn tay Kim Thái Hanh dần nắm lại thành quyền: "Ừ vậy anh trở về đi, có muốn em đưa anh về không."
"Không cần." Điền Chính Quốc đi giày vào, đẩy cửa ra, muốn đi.
"Anh Chính Quốc." Kim Thái Hanh gọi hắn từ sau lưng thấp giọng nói: "Tại sao anh không đi Pháp."
Điền Chính Quốc quay đầu lại, biểu cảm như mèo xù lông, hung hăng nói: "Đ*t mẹ. Đừng có nghe trộm điện thoại của tôi nữa!"
"Em vì muốn bảo vệ anh thôi."
"Nói láo."
"Tại sao anh không đi?" Đôi mắt Kim Thái Hanh lấp lánh, không thể biết được suy nghĩ nào đang ẩn giấu trong ánh mắt ấy.
"Không biết nói tiếng Pháp." Điền Chính Quốc dập cửa, rời đi.
Sau khi rời khỏi nhà của Kim Thái Hanh, hắn đến cửa hàng điện thoại di động đổi điện thoại và thẻ lần nữa, nhưng mà đổi như vậy thì thực sự quá lãng phí, hơn nữa cho dù hắn có đổi thì Kim Thái Hanh vẫn có biện pháp tra ra được để nghe trộm.
Loại cảm giác này thật sự khiến cho người ta muốn phát điên.
Chờ khi nào chuyện của Kim Thái Hanh và Hội trưởng Thường qua đi, hắn nhất định phải giải quyết vấn đề này.
Chuyện của Kim Thái Hanh, hắn không nói cho bất kỳ ai nhưng trong lòng quả thực đã kìm nén đến phát hoảng.
Hắn mua rượu, sau khi La Duệ tan làm thì liền đi tìm hắn ta.
La Duệ thấy hắn mang rượu tới thì xoay người xem thường: "Muốn uống rượu thì đến nhà tôi đi có được không. Chỗ này của người ta là tiệm bánh kem, không uống loại đồ chất lượng kém này."
"Tớ thích uống loại chất lượng kém này đấy."
Điền Chính Quốc đặt rượu lên trên bàn làm việc của hắn ta, chỉ huy nói: "Cầm chút bánh ngọt tới đây, sang cách vách mua cổ vịt và lưỡi vịt, thêm nhiều hạt tiêu."
La Duệ chống nạnh nhìn hắn: "Cậu dù gì cũng là một triệu phú, có thể chú ý chút phong cách không."
"Phong cách cái mông ý, ngày ngày ở ngoài giả bộ mệt chết đi được."Điền Chính Quốc lấy gương và son môi ra, vừa bôi son vừa nói: "Với khuôn mặt xinh đẹp của tôi, khi ăn cơm Pháp uống rượu thì đó phong cách, mà khi ăn cổ vịt uống bia thì thô thiển quê mùa."
Nói xong thì bặm môi "bặp"một cái, rồi nói: "Đi mau."
La Duệ miễn cưỡng gọi nhân viên của tiệm đi mua đồ ăn.
Điền Chính Quốc sắp xếp bia và bánh ngọt xong thì lấy điện thoại ra và chụp ảnh tự sướиɠ, lầm bầm trong miệng: "Đã lâu rồi không cập nhật blog."
La Duệ ngồi đối diện với hắn: "Hôm nay cậu bị sao thế?"
Điền Chính Quốc ngước lên nhìn: "Sao lại hỏi thế? Không phải là tớ đến đây để ăn bánh ngọt sao."
"Đột nhiên tìm tới uống rượu nhất định là có chuyện." La Duệ thở dài: "Là chuyện liên quan tới Kim Thái Hanh đúng không?"
"Đừng nhắc tới hai chữ này nữa, ảnh hưởng tới khẩu vị." Điền Chính Quốc cầm một miếng mousse việt quất lên, hung hăng cắn một miếng lớn.
"Khẩu vị của cậu không phải mới dao động trong ngày một ngày hai, đề cập tới có thể khiến cậu chết à?"
Điền Chính Quốc múc một muỗng rồi nhét thẳng vào miệng hắn: "Cậu ăn của cậu đi."
La Duệ cắn cái muỗng, quệt miệng nhìn hắn.
Lúc này, nhân viên trong tiệm đã mua cổ vịt về. Điền Chính Quốc dùng hai tay, mở túi ra, cái miệng nhỏ nhắn ăn đến dính đầy dầu mỡ, tuyệt đối không có hình tượng.
La Duệ duỗi cằm ra nhìn hắn một hồi, nhỏ giọng nói: "Tớ cũng ghét Kim Thái Hanh."
Điền Chính Quốc dừng lại: "Tại sao?"
"Trước kia cậu rất phóng khoáng, cái gì cũng không phiền não quá ba ngày. Sau khi chia tay với hắn, cậu càng ngày càng không giống cậu."
"Đó là đương nhiên, trước kia tớ là quỷ nghèo. Bây giờ tớ là người có tiền."
"Nghèo nhưng mà vui."
"Mẹ nhỏ." Điền Chính Quốc lau miệng, "Cậu nói xem sau này tớ còn gặp được người thích mình không?"
"Dĩ nhiên rồi. Bây giờ cậu mới mấy tuổi, 22, còn lo bản thân không gặp được một người tốt sao?"
"Cậu nguyền rủa tớ thất tình mấy lần rồi đấy."
"Cậu không phát hiện ra nó khác nhau ở chỗ nào à?"
Điền Chính Quốc thổi thổi ngón tay, "Tớ cảm thấy cảm xúc trên người tớ là có hạn, chỉ có một mức nhất định thôi, Kim Thái Hanh sắp dùng hết rồi thì tớ biết lấy cái gì mà thích người khác đây."
La Duệ nhéo mặt hắn một cái, cau mày nói: "Cậu đừng có đột nhiên đa cảm như vậy, thật là không quen. Mà cậu suy nghĩ nhiều quá, chuyện gì cũng sẽ qua thôi, qua hai năm nữa thì cậu sẽ quên được Kim Thái Hanh."
Điền Chính Quốc trầm mặc một lát rồi nói: "Không chừng cậu nói đúng, tớ hẳn là nên yêu một lần nữa."
La Duệ dùng sức gật đầu: "Lê Sóc, Lê Sóc rất tốt."
Điền Chính Quốc vùi đầu tiếp tục ăn cổ vịt, trong lòng không rõ bản thân đang nghĩ gì.
Ban đầu hắn chọn sai, có lẽ hắn nên sửa chữa sai lầm của mình, nhưng mà thích chuyện như thích một người thì có thể sửa lại sao?
Hai người bất tri bất giác tiêu diệt hết bảy lon bia.
Đối với Điền Chính Quốc mà nói, này không tính là gì cả, nhưng với La Duệ, người chỉ cần uống một lon liền bốc hết lên mặt, hắn ta uống đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bụng cũng căng tròn.
Hắn đặt cằm lên bàn, khua khua tay: "Không được. Thật sự là không thể uống nữa đâu. Không thể chống đỡ nổi. Chóng mặt quá đi."
"Cậu chỉ có chút tửu lượng này thôi à?" Điền Chính Quốc nằm lên bàn cười hà hà, xoa xoa lọn tóc mềm mại của La Duệ, trong lòng có một loại bình tĩnh đến trống rỗng, rượu bia là một thứ rất tốt, có thể tạm thời khiến người ta quên đi phiền não.
Cả hai đều uống đến đầu óc choáng váng và có xu hướng sẽ ngủ lăn ra trong vài giây nữa.
Lúc này, cửa phòng làm việc đột nhiên bị gõ khiến cho bọn họ giật mình một cái, đầu óc có chút tỉnh táo hơn.
La Duệ nấc cụt: "Hề hề. Vào đi. Vào đi."
--
Cánh cửa mở ra, một người dáng vẻ cao lớn xuất hiện ở cửa, là Kim Thái Hanh.
Cả hai người đều ngẩn ra.
Sau khi lấy lại tinh thần, La Duệ kinh ngạc nhìn về phía Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc nhanh chóng đứng lên, kết quả là bởi vì đột ngột đứng lên, men rượu đột nhiên dâng trào, nhất thời choáng váng, thân thể run rẩy loạng choạng.
Kim Thái Hanh tiến lên đỡ hắn giọng nói tràn đầy sự quan tâm: "Tại sao anh lại uống rượu ở chỗ này?"
Điền Chính Quốc đẩy hắn ra, lớn tiếng nói: "Cậu tới đây làm gì?"
"Tôi đang ở gần đây, đột nhiên cảm thấy có thể anh đang ở chỗ này, cho nên mới tới xem một chút, anh quả nhiên đang ở đây."
"Nói dối. Có phải cậu theo dõi tôi không?" Vì không muốn Kim Thái Hanh nghe trộm điện thoại, hắn đã cố gắng không dùng điện thoại liên lạc với người khác.
"Em không theo dõi anh, em chỉ tới thử may mắn." Kim Thái Hanh gật đầu với La Duệ một cái, "anh La Duệ".
La Duệ lấy dũng khí nói: "Cậu, cậu tới tiệm của tôi làm gì? Cậu và Chính Quốc không phải đã chia tay nhau sao?"
Kim Thái Hanh cười nhạt không đáp lời.
"Cậu mau về đi." Điền Chính Quốc không khách khí nói.
"Em đưa anh về."
"Không cần cậu đưa, đi mau, sau này không cho phép tới cửa hàng của La Duệ nữa."
Kim Thái Hanh khuyên nhủ: "Hay là mình tới chỗ của em đi. Bây giờ anh trở về lại khiến dì tức giận."
Điền Chính Quốc hung hăng đẩy hắn một cái: "Tôi nói cậu cút nhanh, không nghe à?"
Ngay trước mặt La Duệ, hắn cảm thấy rất mất mặt, hắn vốn không biết phải giải thích với La Duệ lý do tại sao hắn lại cãi nhau với Kim Thái Hanh.
Đẩy hơi mạnh tay, Kim Thái Hanh theo bản năng ôm Điền Chính Quốc đang lảo đảo thiếu chút nữa nhào xuống đất, Kim Thái Hanh ôm lấy hắn nhẹ giọng nói: "Đừng làm rộn. Anh La còn phải làm ăn."
Điền Chính Quốc ngẩng đầu trợn mắt nhìn hắn: "Biết cậu ấy muốn làm ăn sao cậu còn tới!"
Kim Thái Hanh sờ đầu hắn một cái: "Đi về."
Hắn đỡ Điền Chính Quốc ra khỏi phòng làm việc.
La Duệ đuổi theo Kim Thái Hanh: "Để tôi đưa Chính Quốc trở về. Tôi có xe."
Kim Thái Hanh quay đầu nhìn La Duệ bằng ánh mắt bình tĩnh lạnh như băng, tràn đầy ý tứ cảnh cáo: "Chuyện của tôi và Chính Quốc, anh không cần quan tâm."
La Duệ cứng người, trái tim đập loạn, da đầu nổi lên từng trận tê dại.
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được, tại sao Điền Chính Quốc nói Kim Thái Hanh có lúc rất đáng sợ.
Chỉ bằng một ánh mắt lại khiến hắn không dám tiến lên dù chỉ một bước.
Điền Chính Quốc tức giận, tát Kim Thái Hanh một cái: "Cậu đang làm cái quái gì thế? Tôi bảo cậu cút thì cậu cút đi."
Trong tiệm không có khách, nhưng vẫn có một vài nhân viên đang rối rít nghiêng đầu nhìn bọn họ, càng khiến người ta không tưởng được chính là lúc này lại có một người đẩy cửa đi vào, mà người này không phải là ai khác, chính là Lê Sóc.
Bốn người đều ngẩn ra, trong tiệm an tĩnh như có người chết.
La Duệ nhỏ giọng nói với nhân viên: "Các cậu mau đi dọn dẹp phòng bếp đi."
Nhân viên nhanh chóng vội vã vào bếp.
Lê Sóc khôi phục trạng thái bình thường rất nhanh: "Tôi chỉ đi ngang qua, thuận tiện lấy một chiếc bánh ngọt thôi."
La Duệ nói: "Anh Lê, mời vào."
Điền Chính Quốc hơi lúng túng nói: "Anh Lê."
Sau khi gặp một loạt tình huống như vậy, hắn cũng bị dọa đến tỉnh rượu rồi.
Kim Thái Hanh lạnh lùng nhìn Lê Sóc, không lên tiếng.
Hiển nhiên là ngay cả khách khí cũng lười giả bộ.
Lê Sóc lại gần hai bước, gật đầu với Kim Thái Hanh một cái, trong mắt thoáng qua một tia sáng.
Điền Chính Quốc nói: "Anh Lê, em mời anh ăn cơm nhé, chúng ta đi luôn đi."
"Được." Lê Sóc nhìn Kim Thái Hanh một cái.
"Hắn không đi." Điền Chính Quốc lãnh đạm nói: "La Duệ, đi thôi."
"Đây." La Duệ bê một chiếc bánh ngọt nhỏ chạy tới:"Anh Lê, món mới trong thực đơn của bọn em."
Lê Sóc cười cười, nhận lấy bánh ngọt: "Hôm nay hẳn là anh tới không đúng lúc, nếu không ngày khác để anh mời lại các cậu nhé."
"Không sao đâu, bây giờ bọn em cũng định đi luôn mà."
Điền Chính Quốc kéo tay La Duệ đi ra ngoài.
Kim Thái Hanh thấp giọng nói: "Em có lời muốn nói với anh."
"Để ngày khác đi." Điền Chính Quốc không quay đầu lại, đi ra khỏi tiệm.
Sau khi ngồi trong xe của Lê Sóc, trong xe có một sự im lặng đáng xấu hổ.
La Duệ và Lê Sóc đều có một bụng thắc mắc, tâm trạng Điền Chính Quốc lại cực kém, mới vừa rồi hắn chỉ muốn thoát khỏi Kim Thái Hanh.
Bây giờ thì ngược lại, hắn lại chỉ muốn thoát khỏi chiếc xe này.
Hắn chỉ muốn một mình một chỗ, không muốn giải thích với bất kỳ ai.
Chẳng tiếc không ai để cho hắn như nguyện.
Lê Sóc thay đổi tác phong cẩn thận ngày xưa, đi thẳng vào vấn đề mà hỏi: "Em và Kim Thái Hanh xảy ra chuyện gì vậy?"
Điền Chính Quốc hơi buồn bực nói: "Cãi nhau."
"Anh nhìn có vẻ không chỉ đơn giản là cãi nhau đi." Lê Sóc nhìn hắn một cái từ kính chiếu hậu.
Điền Chính Quốc nghiêng đầu nhìn cửa sổ bên ngoài hồi lâu rồi mới nói: "Anh Lê, em không muốn đi ăn, nãy em uống hơi nhiều, bây giờ không thoải mái cho lắm. Anh đi cùng La Duệ đi đi, thả em xuống bên đường là được."
Ánh mắt Lê Sóc tối sầm lại, đột nhiên bẻ nhanh tay lái, dừng xe lại ven đường.
Điền Chính Quốc và La Duệ đều rất kinh ngạc và hoảng sợ.
Đây là lần đầu tiên bọn họ cảm giác được Lê Sóc đang tức giận.
Điền Chính Quốc có chút không biết phải làm như thế nào, hắn thấy mặt Lê Sóc vô cảm, theo bản năng muốn chạy trốn khỏi cơn giận, vì vậy hắn vội vàng xuống xe.
Một giây sau, Lê Sóc cũng mở cửa, anh nói với La Duệ, "Em chờ trong xe một lúc." Sau đó, anh đóng sầm cửa lại, chỉnh lại quần áo rồi điều chỉnh hơi thở, bình tĩnh lại.
Anh không ngừng nhìn chằm chằm Điền Chính Quốc: "Anh có một suy đoán không được tốt cho lắm, nếu như anh đoán sai rồi thì hi vọng em có thể tha thứ cho anh. Em và Kim Thái Hanh có phải không hề có mối quan hệ máu mủ không? Tức là hắn vốn không phải là cháu ngoại của em ấy?"
Điền Chính Quốc nhất thời khẩn trương lên: "Chúng em không có liên hệ máu mủ gì."
Lê Sóc nheo mắt lại nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên khẽ cười một tiếng: "Cho nên em cự tuyệt anh là vì một đứa bé trai?"
Điền Chính Quốc nuốt nước miếng một cái, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy có chút sợ Lê Sóc.
Lê Sóc vò mái tóc của mình khiến nó trở lên lộn xộn, có một vài sợi tóc rủ xuống trán khiến anh trở nên hoang dại hơn.
Anh thở ra một hơi, cợt nhả cười một tiếng: "Điều này thật sự rất bất ngờ đấy, anh vẫn luôn tò mò xem người em thích là cái dạng gì, thật không ngờ..."
Điền Chính Quốc không ngẩng đầu lên, không phải là áy náy vì cự tuyệt Lê Sóc mà là áy náy vì sự ngu xuẩn của mình.
Hắn bị một đứa bé trai đùa bỡn lừa dối, thậm chí còn bỏ lỡ duyên phận chân chính tốt đẹp.
Hai tay Lê Sóc ôm ngực, cúi đầu nhìn đôi giày da sáng bóng của mình, anh trầm mặc một lát rồi ngẩng mặt lên, có vẻ như đã khống chế xong suy nghĩ của mình, mim cười nói: "Xin lỗi, thất thố rồi."
Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói: "Anh không có lỗi, là em... em đã tự làm mình mất mặt."
"Đừng nói như vậy, tình cảm vốn chính là một vấn đề vô cùng khó nói đối với mỗi người. Hôm nay anh có chút nghi ngờ về sự tu dưỡng tâm tính của chính mình, anh vậy mà lại đi ghen tị với một đứa con nít." Lê Sóc khẽ cười một cái, lắc đầu nói: "Đàn ông luôn khó tránh khỏi việc dễ sinh ra ý nghĩa tranh đoạt háo thắng mà. Điểm này rất tốt trong kinh doanh nhưng lại không tốt trong tình cảm. Xin lỗi, em lên xe đi, anh đưa em về nhà."
"Anh Lê." Điền Chính Quốc cảm thấy vô cùng không thoải mái, hắn nói bằng chất giọng khàn khàn: "Em xin lỗi. Em đã sai."
Lê Sóc khẽ mim cười: "Thật sự đáng tiếc."
Điền Chính Quốc vào giờ khắc này mới ý thức được hắn và Lê Sóc đã thật sự kết thúc rồi.
Lấy phương diện tôn nghiêm của một người đàn ông thì Lê Sóc không thể chấp nhận được việc hắn đã chọn một người khác, là Kim Thái Hanh - một đứa bé trai, đây là một vấn đề rất rõ ràng, đổi lại là hắn thì hắn cũng không có cách nào tiếp nhận được.
Đoạt được một con ngựa tốt từ đối thủ ngang hàng và lái một chiếc xe 2hand bị kẻ không bằng mình đào thải là hai khái niệm khác nhau một trời một vực. Kiểu so sánh này rất tàn khốc, rất vô đạo đức, nhưng là đàn ông hắn ực rõ ràng điều này.
Hắn không thể nói rõ trong lòng mình có tư vị gì.
Có chút mất mát, có chút tiếc nuối, có chút giải thoát.
Nhưng cho dù là như thế nào đi nữa thì hắn vẫn cảm thấy có thể quen biết Lê Sóc là một chuyện vô cùng tốt, anh khiến cho hắn biết rằng thế giới này hóa ra còn có một người hoàn mỹ đến vậy.
Lê Sóc đưa bọn họ đến nhà La Duệ, cửa xe vừa đóng một cái thì La Duệ liền hét lên: "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không phải cậu nói cậu không liên lạc với hắn ta nữa sao?"
Điền Chính Quốc chà xát lỗ tai, thấp giọng nói: "Đừng lớn tiếng như vậy."
La Duệ lôi hắn vào nhà, Điền Chính Quốc nhìn màu hồng và màu xanh khắp nơi tràn ngập không khí thiếu nữ mới lớn, lúc này mới cảm thấy ấm áp và thư thái hơn, cả cơ thể dường như được thả lỏng đi rất nhiều.
"Nói rõ ràng mau, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?"
"Cậu ta làm phiền tớ, tớ không có cách nào khác."
"Chuyện này không phải là có thể được giải quyết bằng một cái bạt tai hay sao?"
Điền Chính Quốc cau mũi một cái: "Tớ cũng không muốn để ý đến hắn, nhưng mà lại không thể bỏ rơi hắn, đây không phải là lỗi của tớ."
La Duệ thở dài nặng nề, hận không thể rèn sắt thành thép, nói: "Điền Chính Quốc, làm người cầm được thì phải bỏ được, đây là những gì cậu dạy tớ. Cậu quên ban đầu cậu đau khổ như thế nào rồi à? Sao đã vậy rồi mà vẫn còn vương vấn không dứt với hắn."
Tớ không phải là đang vương vấn không dứt với hắn." Điền Chính Quốc phiền não nói:
"Giữa chúng tớ một lời khó nói hết, cậu đừng lải nhải nữa, tớ đi ngủ đây."
"Cậu đứng lại, cậu...."
Điền Chính Quốc nhảy lên, vọt vào phòng, thuần thục cởi đồ ra chui vào chăn.
"Cậu không rửa mặt hả?" La Duệ vọt vào kéo chân hắn ra.
"Không rửa, ngủ đây." Điền Chính Quốc bực bội nói trong chăn.
La Duệ nhìn cái cục cuộn tròn như một con đà điểu đang giấu mình, l*иg ngực hắn ta kịch liệt phập phồng, hai mắt trợn tròn lạnh lùng nói: "Cậu con mẹ nó tức quá hóa rồ rồi hả? Tớ chỉ biết đến một Điền Chính Quốc không có một ngày nào không rửa mặt, không bảo dưỡng nhan sắc, so với ai khác càng yêu về đẹp của mình hơn, bị người khác khi dễ cũng chưa bao giờ khóc, cho dù có chuyện quan trọng như thế nào đi nữa thì cũng phải ăn uống thật vui vẻ đã, cậu nhìn xem bây giờ cậu thành cái dạng gì?"
Người trong chăn càng cuộn tròn lại cơ thể, hơi run rẩy.
La Duệ nghiến răng đập cửa rời đi.
Qua một lúc lâu sau, Điền Chính Quốc mới kéo chăn xuống, nhìn lên trần nhà được trang trí hình bông hoa, đôi mắt đỏ bừng.
--
Rạng sáng ngày thứ hai, Điền Chính Quốc không chào mà ảo não rời đi, hắn không biết phải đối mặt với La Duệ như thế nào, hắn đang trốn tránh với rất nhiều người, rất nhiều chuyện.
Bởi vì Kim Thái Hanh mà hắn đã mất đi bao nhiêu thứ, thật khó mà tính được.
Vừa mới đến phòng làm việc thì đã thấy Kim Thái Hanh chờ ở đó.
Hắn mặc áo sơ mi trắng, quần thể thao, dựa vào xe đạp, vẫn luôn giống như mọi lần trong 3 năm qua, yên lặng đợi hắn về.
Chẳng qua là so với lúc đầu thì bây giờ hắn đã cao lớn hơn, từ một thiếu niên ngây thơ trong sáng đến thanh niên chững chạc trưởng thành.
Điền Chính Quốc bình tĩnh đi qua.
Kim Thái Hanh nhìn hắn, cau mày "Hôm qua các anh ăn cái gì?"
"Không liên quan đến cậu, đến tìm tôi làm gì?"
"Anh nói anh cho em một cơ hội."
"Tôi không nói cơ hội đó là dành riêng cho cậu, Lê Sóc tốt hơn cậu rất nhiều, ít nhất anh ấy sẽ không lừa gạt tôi." Điền Chính Quốc bỡn cợt.
Kim Thái Hanh lãnh đạm nói: "Anh Chính Quốc, em không muốn hù dọa anh, nhưng nếu như anh và hắn ta thật sự chung một chỗ, em sẽ làm ra những chuyện càng đáng sợ đấy."
Điền Chính Quốc trừng mắt, cắn răng nói: "Cậu dám uy hiếp tôi."
Kim Thái Hanh kéo tay hắn, "Anh là người duy nhất em muốn có, em sẽ không nhường cho người khác."
Điền Chính Quốc hất tay của hắn ra, "Giữa tôi và Lê Sóc cái gì cũng không có, đừng có rắc mấy thứ chủ ý ác độc của cậu lên anh ấy."
Kim Thái Hanh mim cười: "Được."
Điền Chính Quốc cảm thấy ớn lạnh sau lưng, hắn không hề nghi ngờ lời Kim Thái Hanh nói.
Chỉ cần nhớ về cách Kim Thái Hanh dùng để đối phó với Luca, La tổng, chồng chị Tuyết Lê, hắn tuyệt đối không thể để Lê Sóc gặp phải những thứ ấy.
Hắn đổi chủ đề: "Tới tìm tôi làm gì?"
Nụ cười của Kim Thái Hanh dần dần cứng lại, sau đó biến mất hoàn toàn.
Cuối cùng, hắn mới nặng nề nói: "Người kia có một yêu cầu."
"Yêu cầu gì?"
"Em muốn đưa đồ vật cho ông ta nhưng em không muốn gặp ông ta, ông ta cũng không muốn gặp em." Hắn lặng lẽ nói, cúi đầu xuống: "Ông ta bảo anh qua đó."
Điền Chính Quốc giật mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co