#18
"Anh... cố tình làm rơi điện thoại đấy."
*
Khi Kim Doyoung lần đầu tiên nhận thấy có gì đó không ổn, ấy thực sự là một đêm rất bình thường.
Kể ra cũng rất dài.
Quá trình cậu và Jung Jaehyun trở thành người yêu rất chóng vánh, hai người không cần nhiều thời gian để thổ lộ tấm lòng, hơn nữa ngoài chút xíu ngăn cách bên ngoài của Sim Taeyun, những chuyện khác đều suôn sẻ lạ thường. Rõ ràng họ chưa ở bên nhau bao lâu nhưng Jung Jaehyun thực sự hiểu rất rõ Kim Doyoung, thật lòng mà nói Sim Taeyun còn không biết nhiều bằng hắn.
Bản thân Kim Doyoung cũng cảm thấy bất ngờ, từ phút bắt đầu cảm xúc ngọt ngào hạnh phúc này đã khiến tâm trí cậu lâng lâng choáng váng, khiến một người luôn u uất lầm lì ở ranh giới tàng hình như cậu cũng như được tắm mình trong tình yêu trọn vẹn, dần dần để lộ một hai nụ cười vui vẻ từ tận đáy lòng. Một ngày trôi qua với Kim Doyoung đều là một ngày hạnh phúc, bạn trai của cậu nắm rõ tất cả sở thích của cậu như thể chính anh được đo ni đóng giày cho riêng Kim Doyoung, có lẽ trên đời này sẽ không còn ai yêu chiều cậu được như người bạn trai này nữa.
Khi Kim Doyoung hỏi Jung Jaehyun vì sao hắn lại hiểu mình đến vậy, hắn vừa đeo tạp dề làm há cảo vừa chấm bột mì lên chóp mũi Kim Doyoung, trầm ngâm một lúc mới cười tủm tỉm: "Bởi vì anh đã thích Thỏ Con từ lâu rồi mà... nên những thói quen cũng dần giống nhau luôn? Có lẽ đây chính là ý trời muốn anh và Thỏ Con bên nhau đó."
Kim Doyoung cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, cậu cảm thấy mình thật không ra gì, rõ ràng cậu cũng yêu thầm Jung Jaehyun hai ba năm nhưng thực ra lại biết rất ít về con người tài tình linh hoạt kia. Áy náy nảy sinh trong lòng khiến Kim Doyoung luôn nhìn về phía Jung Jaehyun với ánh mắt mong ngóng, cậu nằm cuộn tròn trên ghế sô pha như một bé mèo mun chân hồng yên lặng, mà Jung Jaehyun lần nào trông thấy cũng đều không nhịn được đè cậu xuống, hôn đến khi người bên dưới nức nở.
Sau khi hẹn hò được khoảng một tháng, Kim Doyoung và Jung Jaehyun hằng ngày đều đến lớp như bình thường, cùng nhau ăn cơm, về nhà và ôm hôn, và cho dù lúc ấy có hứng tình đến mức nào, bọn họ cũng chỉ làm đến bước đó. Nguyên do ban đầu là Kim Doyoung xấu hổ, cậu vốn không hề biết hai người đàn ông bên nhau sẽ làm thế nào, còn tưởng rằng chỉ cần đôi bên sờ soạng đụng chạm một chút là có thể xong chuyện. Lúc đó Jung Jaehyun biết được liền kinh ngạc trong giây láy, cảm xúc trên mặt thay đổi một chút rồi lại quay về với vẻ dịu dàng ngọt ngào, hắn tự mình vào nhà vệ sinh gần bốn mươi phút mới ra ngoài.
Kim Doyoung bỗng chốc lại cảm thấy mình không xứng đáng. Trước giờ cậu vẫn thường cho rằng bản thân làm chưa đủ, bản tính lại luôn mong vừa lòng người khác nên chỉ cần nhìn thấy Jung Jaehyun, Kim Doyoung sẽ sốt ruột muốn dâng lên cho hắn tất cả những gì mình có.
Vì thế thời gian sau đó, Kim Doyoung thường thường bần thần.
Rốt cuộc tại sao, tại sao người yêu lại hiểu rõ mình như vậy nhưng bản thân lại luôn... chẳng biết gì về anh cả. Người yêu không hề bất mãn với chuyện gì, cuộc sống trôi qua rất hoàn hảo, thậm chí anh không có bất kì bạn bè nào, điện thoại cũng luôn luôn im lặng. Khi ở nhà anh không xem TV thì sẽ chơi game cùng mình – cũng không phải anh nghiện ngập gì, dường như anh chỉ làm vậy để chiều chuộng mình mà thôi.
Cuộc sống hằng ngày rất hạnh phúc.
Thế nhưng thật lạ kì.
Rất lạ kì.
Với cậu, Jung Jaehyun tựa như một giấc mộng quá mức mĩ miều, mĩ miều tới nỗi không thể vươn tay bắt lấy.
Từ đó trở đi, đôi khi nụ cười của Kim Doyoung theo phản xạ sẽ có chút căng thẳng, cứng nhắc. Lúc trước vì sợ bắt nạt, cậu đã kiềm chế mọi cảm xúc và biểu cảm của mình chỉ để sống sót thì bây giờ, vì lo sợ bị Jung Jaehyun vứt bỏ, Kim Doyoung cũng cố gắng giấu đi tất cả nỗi bất an của mình, vờ như bản thân luôn ổn chỉ để được ở bên Jung Jaehyun.
Cho đến đêm hôm đó.
Họ chọn xem một bộ phim có chút kinh dị kể về câu chuyện một người điên yêu một người điên khác. Kẻ điên nặng là một sát nhân biến thái, bên cạnh nỗi hận thù bắt nguồn từ ngày thơ bé tận mắt trông thấy người nhà bị hành hạ tới chết, không ngờ trong hắn lại nảy sinh lòng ham muốn với máu tươi. Từ đó về sau, hắn bắt đầu đi săn giết tội phạm, dấn thân vào con đường không thể quay đầu. Người điên ít hơn là một kẻ đáng thương thường xuyên bị bạo lực gia đình, trong lần quá khích duy nhất, y đã đâm một gã đàn ông hai mươi tám nhát rồi nhét xác gã vào vali.
Hai người gặp nhau vào lúc ném thi thể ở một nơi hoang vu nào đó. Từ ngày yêu nhau, hai kẻ điên đã cố gắng hết sức để che đậy dấu vết trong quá khứ, tên điên nặng phải rửa tay hàng chục lần mỗi khi giết người, kẻ điên ít hơn lần nào bịt mặt đâm tội phạm bạo lực gia đình cũng lén lén lút lút sợ làm bẩn quần áo.
Hai kẻ thối nát lại cứ muốn làm người tình hoàn mỹ trong mắt nhau. Cả hai đều nghĩ rằng người còn lại là một người bình thường hiền lành và lương thiện, họ ước mơ trở thành một cặp đôi bình thường, hạnh phúc và dành trọn quãng đời còn lại bên nhau, thế nhưng bọn họ không hề biết tới khát vọng với máu me, trả thù và tàn sát trong lòng mỗi người.
Đây là một bộ phim tương đối hài hước, đánh giá về bộ phim này khá phân cực, về cơ bản chỉ có bình chọn năm sao và một sao.
Jung Jaehyun xem xong không nhịn được cười, hắn vừa đút khoai tây chiên cho Kim Doyoung vừa thích thú nhận xét kỹ năng diễn xuất của hai nhân vật chính. Có lẽ trong lúc vô tình, Jung Jaehyun đã quay đầu lại, ánh mắt có chút âm trầm dừng trên người Kim Doyoung, giọng điệu êm đềm đến mức muốn nhấn chìm cậu:
"Thỏ Con, em thấy tình cảm của bọn họ... thế nào?"
Gương mặt Kim Doyoung cứng đờ.
Cậu ngơ ngác nhìn tên điện nhẹ trên màn hình rất lâu, trông thấy y khóc nửa ngày vì làm bẩn quần áo người yêu giặt sạch nửa ngày cho mình mà thấy mũi như cũng cay cay. Mãi sau Kim Doyoung mới rụt đầu lại, nhỏ giọng đáp:
"Nếu... nếu một người như vậy thì rất khổ sở. Cũng may cả hai đều giống nhau."
"..."
Thế gian dường như đứng yên lúc này.
Cảm xúc trong mắt Jung Jaehyun thoáng biến sạch, một lúc sau, hắn đè Kim Doyoung xuống ghế sô pha, hôn cậu cho tới khi Kim Doyoung khóc lên giữa tiếng dẫn chuyện trong phim mới ngừng, Kim Doyoung bị hôn chỉ biết thở hổn hển từng chút, túm chặt cổ áo Jung Jaehyun nài nỉ xin tha. Jung Jaehyun rõ ràng là một gã đàn ông trưởng thành bình thường, hắn vội vã cắn cổ Kim Doyoung một miếng rồi đi vào phòng tắm.
Có tiếng nước chảy ào ào.
Kim Doyoung bị hôn đến mê muội mất một lát mới tỉnh táo lại, cậu ngồi dậy nhìn bộ phim vẫn đang phát trên màn hình, ánh mắt hiện lên mấy phần hoang mang.
Có phải cậu vừa nói điều gì không hay không?
Suy nghĩ như vậy không ngừng luẩn quẩn trong đầu, Kim Doyoung ngẫm nghĩ nửa ngày có chút hối hận, muốn chạy đến tạm xí xóa chuyện này với Jung Jaehyun nhân lúc hắn còn chưa kịp tỏ thái độ gì.
Hai tiếng ầm ì vang lên, điện thoại Jung Jaehyun để trên ghế sô pha bất chợt đổ chuông. Kim Doyoung như thể chộp được cơ hội vàng, hai mắt cậu sáng lên, vội vàng cầm điện thoại, nhóm chân yên lặng đi về phía phòng tắm.
"Jaehyun."
Kim Doyoung nhỏ nhẹ gọi tên Jung Jaehyun, đứng ngóng trước cửa phòng tắm nửa ngày vẫn không nghe thấy người đàn ông bước ra gọi mình bé ơi bé à như trước.
Cậu do dự một lúc rồi vẫn đưa tay ra, đỏ mặt mở cửa phòng tắm...
Bên trong trống không.
Nước vẫn chảy ào ào nhưng không thấy người đâu.
Kim Doyoung đứng ngẩn người, trong chớp mắt nghi ngờ trí nhớ của mình có vấn đề. Điện thoại trong tay đang không ngừng kêu lên, trên màn hình cũng không lưu tên danh bạ nên không biết là ai, tất cả đều quỷ quái như một giấc mơ hư ảo.
"Jaehyun."
Kim Doyoung không nhìn được hô lớn hơn một chút, hai tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại đang kêu ong ong, cậu vội vàng bình tĩnh lại, đi vào phòng ngủ rồi lại vội vàng chạy ra ghế sô pha. Vào lúc cậu đang cuống cuồng như rắn mất đầu, người đàn ông chỉ quấn khăn tắm dưới hông đi ra khỏi phòng thay đồ, hắn giấu kĩ chiếc điện thoại đã hẹn giờ trong tay, chỉ để lộ một cái bóng thoáng qua.
Trên mặt hắn hiện lên một nét cười hơi khác thường nhưng lát sau lại biến mất như thể không có chuyện gì xảy ra.
"Thỏ con." Jung Jaehyun ngu ngơ hỏi: "Sao thế em? Có chuyện gì vậy?"
Kim Doyoung vội vã lao vào vòng tay của Jung Jaehyun, cơ thể cậu khẽ run lên từng đợt, cái run rảy khẽ khàng tới mức không thể trông thấy tựa như mèo con đáng thương đang rùng mình khi sợ hãi cực độ.
"Nào bé ơi." Jung Jaehyun cúi đầu, thực sự đau lòng vuốt tóc cậu, "Có chuyện gì vậy, nói cho anh biết được không?"
Bình tĩnh lại một lát, Kim Doyoung không biết nên nói thế nào, một lúc lâu sau cậu mới nói khẽ: "Vừa nãy anh không ở trong phòng tắm, điện thoại của anh lại kêu. Em... em đi khắp nhà mà không tìm thấy anh đâu cả."
"Bé ngoan, điện thoại của anh vừa kêu sao?"
Cùng lúc đó, một hồi chuông lờ mờ đột nhiên vang lên bên ngoài.
Kim Doyoung hoàn toàn sững người tại chỗ.
Đôi mắt trong veo của cậu như lóng lóng ánh nước, Kim Doyoung sau mày khó tin, ngơ ngác nhìn Jung Jaehyun: "Em... em lại nghe thấy..."
"..."
Jung Jaehyun sửng sốt một chút rồi chợt mỉm cười, hắn ôm Kim Doyoung vào lingf, hôn cậu tỉ mẩn một lần mới nhẹ giọng nói: "Em nói gì thế bé ơi..."
"Anh không nghe thấy gì mà."
Không, không phải.
Kim Doyoung không nói được vấn đề ở đâu nhưng cậu cảm thấy được gì đó không ổn, dường như có điều gì đó trước giờ luôn bị cậu bỏ qua.
Điện thoại trên tay cậu, tại sao chuông lại reo ở một nơi khác?
Điện thoại đang cầm có ốp mình mua, đây chắc chắn là điện thoại của Jung Jaehyun, không thể sai được.
Chẳng lẽ trong nahf còn một chiếc khác?
Có.
Chắc có rồi.
Nếu không lúc rơi điện thoại, Jung Jaehyun liên lạc với cậu bằng cách nào?
Vậy là ban nãy...
Kim Doyoung đột nhiên có chút sợ hãi.
Chẳng lẽ ban nãy Jung Jaehyun vẫn luôn ở bên ngoài, dừng một chiếc điện thoại khác, gọi điện cho người khác?
Suy nghĩ này một khi đã gieo xuống đất liền điên cuồng hấp thu chất dinh dưỡng, vươn cành mọc lá um tùm trong đầu Kim Doyoung.
"Không phải..." Kim Doyoung lắp bắp: "Điện thoại ở đây, sao bên ngoài lại có chuông reo?"
Lúc này, âm thanh vang lên từ đâu đó bỗng dừng lại.
"Được rồi bé ơi." Jung Jaehyun hôn lên môi Kim Doyoung, ánh mắt hơi u ám, "Em phải ngủ sớm mới tốt cho sức khỏe, đừng suy nghĩ lung tung."
Kim Doyoung hờn hờn tủi tủi ôm lấy cổ Jung Jaehyun, gương mặt lạnh lùng như con mèo ngốc im lặng không nói gì, chỉ có đuôi mày hơi nhăn lại mới lộ ra sự buồn bực chần chừ của cậu.
Jung Jaehyun đưa cậu về đi ngủ nhưng đầu Kim Doyoung vẫn quay cuồng với những suy nghĩ tán loạn.
Jung Jaehyun chắc chắn có hai chiếc điện thoại.
Nhưng anh không nói với mình.
Hơn nữa ở nhà anh chỉ dùng một cái.
Một cái còn lại không biết anh để ở đâu.
Tại sao?
Tại sao?!
Lúc ấy Jung Jaehyun đã làm rơi điện thoại như thế nào? Vì sao anh lại để mình thoải mái xem hết?
Kim Doyoung bần thần suy nghĩ tới chuyện này, cậu nằm bên cạnh Jung Jaehyun, ôm chặt cánh tay người đàn ông mà tủi thân trong lòng. Mãi đến khi cậu sắp sửa mất ý thức thiếp đi, trong giây phút buồn ngủ cực kì mơ màng đó, Kim Doyoung đột nhiên nghe thấy Jung Jaehyun lên tiếng.
Giọng nam nhẹ nhàng êm ái, mang theo vô vàng mê hoặc, tận sức cám dỗ.
"Bé à."
"Anh... cố tình làm rơi điện thoại đấy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co