Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 10

kiurax2t1m

"Từ email gửi bài anh đã đi tìm địa chỉ và biết nhà đó, nhưng anh không gặp được ai trong nhà, anh đã vô tình gặp một người bạn của tên đó và người đó đã kể về những lúc tên đó nói đùa là sẽ giết gia đình, với lại theo lời kể của người bạn đó thì tên đó cũng khá đáng sợ, hoặc kiểu nguy hiểm, đôi khi hắn ta lẩm nhẩm cái tên công viên Memory một cách kì quặc lắm, cũng vừa đúng hôm nay gia đình họ lại trở về công viên Memory, anh chẳng biết nói sao, nhưng trời ạ, vậy mà chúng ta còn nghĩ hắn sẽ tự tử. Bây giờ anh đang ở chỗ cảnh sát, họ đang tiếp tục truy bắt và điều tra"

Sau khi kết thúc cuộc gọi, trời nổ sấm, có lẽ là sắp mưa

"Jungwon, qua đây đi" - Jongseong chỉ vào chỗ ngồi trống bên cạnh, do 2 người đang ngồi 2 hàng ghế đối diện nhau

Jungwon không đáp, em im lặng đứng dậy và ngồi ngay bên cạnh Jongseong

"Kì lạ nha, không phản kháng gì à?" - Jongseong cười

"Giờ này còn cười được" - Jungwon giơ ngón giữa

"Trời sắp mưa đấy"

"Tôi biết rồi"

Tí tách.

Mưa, tiếng súng ngoài cửa sổ vẫn không ngớt, giờ đây cũng chẳng còn tiếng la hét, chỉ còn tiếng giậm chân bình bịch chạy đi tìm kiếm tội phạm và tiếng mưa xối xả, vài người đã giã từ cuộc đời trên chính một nơi mà họ không nghĩ là mình sẽ chết, thật tiếc. Phần người còn lại, vẫn có vài người đang mắc kẹt trong cabin, nhưng cũng vì khoảng cách quá xa, Jungwon và Jongseong cũng chẳng biết họ có đang thì thầm những gì với nhau hay không.

"Trưởng phòng" - Jungwon khẽ gọi

"Lại gì đấy?" - Jongseong đáp

"Nếu hôm nay chúng ta chết thì sao?" - Jungwon nói, đầu tựa và bức tường của cabin

"Sao cậu lại nghĩ là mình sẽ chết chứ?" - Jongseong lơ đễnh nói

"Không biết nữa, muốn thì hỏi thôi"

"Đừng lo, cậu sẽ không chết đâu, hứa đấy" - Jongseong thở dài

"Anh vẫn như vậy nhỉ?" - Jungwon cười trừ

Ừ thì là vậy đó, Jungwon ước Jongseong có thể biết hết toành toạch cuộc đời của cậu, để tránh xa cậu một chút.

"Như vậy là như nào?" - Jongseong khó hiểu

Chẳng lẽ em ấy biết rồi?

"Này trưởng phòng, nếu nhỡ đâu hôm nay chết thì tôi cũng muốn trăn trối"

"Thôi đừng, trăn trối lỡ đâu chết thiệt bây giờ" - Jongseong nhìn ra bên ngoài cửa sổ đã hứng đầy mưa

Jongseong vừa nói dứt câu, đèn điện của khu công viên chợt sáng lên, các đu quay cũng bắt đầu chuyển động, hình như ban nãy có vấn đề kĩ thuật điện gì đó.

Vài người trên đu quay chưa kịp nép vào đã bị tên sát nhân nả đạn. Hắn chợt để ý đến một chiếc đu quay không có người (thực ra là Jongseong và Jungwon đang ở trong đó nhưng họ đang nép vào nên tên đó không thấy). Khi chiếc đu quay của Jongseong và Jungwon gần tới nơi, cổng cabin được mở ra, tên sát từ từ tiến tới kiểm tra, Jungwon nắm chặt tay Jongseong, sau khi tên sát nhân và bọn họ chạm mắt nhau, hắn vừa định dùng súng nổ đạn thì lập tức một cô gái hét từ phía xa

"Anh Hwanjin thôi đi!"

Hắn ta xoay người lại nhìn, một cô gái mặc một chiếc đầm màu xanh nước biển, đơn giản, bình thường, không mặc áo mưa, người ướt sũng, Jongseong nhân cơ hội kéo tay Jungwon chạy đi trốn

"Em... em thành thật xin lỗi... em đã đối xử với anh một cách xấu tính từ khi còn nhỏ... Nhưng mà em-"

Cô ấy chưa kịp nói hết câu, tên sát nhân đã thẳng tay bắn một phát vào đầu cô ấy.

Sau đó, phát hiện Jungwon và Jongseong đã chạy trốn, hắn vội vã đi tìm, dĩ nhiên trên đường đi gặp ai thì hắn đều sẽ nổ súng.

Cuối cùng hắn phát hiện ra một khu căn tin, hắn chui vào tìm kiếm Jungwon và Jongseong.

Họ nín thở sợ hãi

"Mau ra đây nào!" - hắn ta cười lớn

"Dm tên điên" - Jongseong chửi rủa

"Anh Jongseong, cô gái lúc nãy..."

Jungwon chưa kịp đâm chiêu suy nghĩ thì tên sát nhân đã thù lù trước mắt họ

"Ố là là, thấy rồi nha" - hắn chĩa súng vào đầu Jungwon

"Này, anh từ từ đã" - Jongseong lấy tay chặn nòng súng

"Ồ, tính làm anh hùng cứu mĩ nhân à, đừng để tao nóng"

Hắn bóp cò

Nhưng không có gì xảy ra cả, vì súng hết đạn

"Dm" - hắn lục tìm đạn thay trong túi áo khoác nhưng không còn đạn để mà thay nữa

Thấy nguy, hắn vứt súng, lao vào đánh nhau với Jongseong. Jongseong cũng không vừa, cũng lao vào đánh bầm dập tên sát nhân

Jungwon chợt thấy tên sát nhân có gì đó quen quen.

"Do Hwanjin" - Jungwon khẽ hỏi

Hắn lập tức ngưng đánh nhau và nhìn Jungwon một cách đầy man rợ.

"Là Do Hwanjin đúng chứ?" - Jungwon ngập ngừng nói

"Này thằng kia, mày đi đâu đó" - Jongseong nói được vài câu khi nhìn thấy hắn ta tiến tới chỗ Jungwon

"Đừng, mau dừng lại" - Jungwon nói với Jongseong tính tiến tới, em từ từ đứng lên và đối mặt với tên sát nhân

"Cậu biết tôi là ai?" - tên sát nhân hỏi

"Cậu đã gửi bài cho Dostory" - Jungwon bình tĩnh trả lời dù nước mắt sợ hãi đã rơi

"À vậy cậu đúng là Yang Jungwon nhỉ, hèn gì tôi thấy cậu quen quen"

"Ừm..."

"Lâu rồi không gặp"

"Ừ, lâu rồi"

Vừa đúng lúc này, những ánh đèn cảnh sát từ đâu xuất hiện. Jongseong thở phào nhẹ nhõm

Đến cuối cùng, tên sát nhân cũng bị bắt.

Cả Jongseong và Jungwon được chuẩn bị áo mưa để mặt, tên sát nhân cũng vậy.

Hắn trùm kín đầu bằng mũ áo mưa, tay còng sắt, nhưng khuôn mặt thì không che nổi. Jungwon từng lướt thấy ánh mắt đó ở đâu đó, một cái nhìn đầy sâu thẵm và u uất.

Năm ấy Jungwon có dịp đi công viên Memory với gia đình, khi đó Jungwon đang ngồi chờ ba mẹ mua kem ở một ghế đá gần máy bán nước tự động, em vô tình chứng kiến tên sát nhân hồi còn nhỏ.

- 2T1M -

"From the email containing the information, I tracked down the address and found the house, but I couldn't find anyone there. I accidentally met a friend of the guy, and that friend told me about times he joked about killing the family. Also, according to that friend, the guy was quite scary, or rather dangerous. Sometimes he would strangely mumble the name of Memory Park. And coincidentally, the family returned to Memory Park today. I don't know what to say, but my God, we even thought he would commit suicide. Now I'm at the police station; they're continuing their pursuit and investigation."

After the call ended, there was thunder, probably a rainstorm.

"Jungwon, come here," Jongseong pointed to the empty seat next to him, as the two were sitting in opposite rows.

Jungwon didn't answer; he silently stood up and sat right next to Jongseong.

"Strange, not protesting at all?" Jongseong chuckled.

"You can still laugh at this hour?" Jungwon gave him the middle finger.

"It's going to rain."

"I know."

Drip, drip.

The rain continued, the gunfire outside the window still relentless. Now there were no more screams, only the pounding of feet as people ran to find the criminals and the torrential rain. Some had already met their end in a place where they never imagined dying; it was a tragedy. As for the rest, a few were still trapped in the cabin, but the distance was too great; Jungwon and Jongseong couldn't tell if they were whispering to each other.

"Chief" Jungwon called softly.

"What is it now?" Jongseong replied.

"What if we die today?" Jungwon said, resting his head against the cabin wall.

"Why would you think we're going to die?" Jongseong said casually.

"I don't know, I just asked."

"Don't worry, you won't die, I promise," Jongseong sighed.

"You're still the same, aren't you?" Jungwon chuckled.

Well, that's true. Jungwon wished Jongseong knew every detail of his life, so he could stay away from him.

"What do you mean by 'the same'?" Jongseong asked, confused.

Could he already know?

"Hey, boss, if I die today, I want to say my last words."

"No, don't. What if you really die now?" - Jongseong looked out the window, which was already filled with rain.

Just as Jongseong finished speaking, the park's lights suddenly came on, and the Ferris wheels began to move. It seemed there had been some kind of electrical problem earlier.

Several people on the Ferris wheels hadn't had time to take cover before the killer opened fire. He noticed an empty Ferris wheel (actually, Jongseong and Jungwon were inside, but they were hiding, so the killer didn't see them). As Jongseong and Jungwon's Ferris wheel approached, the cabin doors opened, and the killer slowly approached to inspect. Jungwon held Jongseong's hand tightly. After the killer and they made eye contact, he was about to fire when a girl suddenly screamed from a distance:

"Hwanjin, stop!"

He turned around to look, a girl in a simple, ordinary navy blue dress, without a raincoat, soaking wet. Jongseong seized the opportunity to pull Jungwon away and run to safety.

"I... I'm so sorry... I've treated you badly since we were little... But I-"

Before she could finish her sentence, the killer shot her in the head.

Then, realizing Jungwon and Jongseong had escaped, he frantically searched for them, naturally firing at anyone he encountered along the way.

Finally, he found a cafeteria and went inside to look for Jungwon and Jongseong.

They held their breath in fear.

"Come out!" he laughed loudly.

"Damn you, you lunatic!" Jongseong cursed.

"Jongseong hyung, the girl just now..."

Jungwon hadn't even had time to think when the killer loomed before them.

"Oh, I see you!" - he pointed the gun at Jungwon's head.

"Hey, hold on a minute!" - Jongseong blocked the gun barrel with his hand.

"Oh, trying to be a hero saving the damsel in distress, huh? Don't make me angry!"

He pulled the trigger.

But nothing happened, because the gun was out of bullets.

"Damn!" - he searched for a replacement in his jacket pocket, but there were no more bullets.

Seeing the danger, he threw down the gun and lunged at Jongseong. Jongseong was no pushover either, joining the fight and beating the killer mercilessly.

Jungwon suddenly found the killer somewhat familiar.

"Do Hwanjin?" - Jungwon whispered.

The killer immediately stopped fighting and looked at Jungwon with a savage gaze.

"It's Do Hwanjin, right?" - Jungwon hesitated.

"Hey, you! Where are you going?" - Jongseong managed to say a few words when he saw the killer approaching Jungwon.

"No, stop!" Jungwon said to Jongseong, who was about to approach. Jongseong slowly stood up and confronted the killer.

"Do you know who I am?" the killer asked.

"You sent the article to Dostory," Jungwon calmly replied, though tears of fear streamed down his face.

"Ah, so you really are Yang Jungwon, huh? No wonder you looked familiar."

"Um..."

"Long time no see."

"Yeah, a long time."

Just then, police lights appeared from nowhere. Jongseong breathed a sigh of relief.

Finally, the killer was caught.

Both Jongseong and Jungwon were given raincoats to wear, as was the killer.

He was completely covered by the hood of his raincoat, his hands were handcuffed, but his face was exposed. Jungwon had glimpsed that look somewhere before, a look so deep and melancholic.

That year, Jungwon had the opportunity to go to Memory Park with his family. While waiting for his parents to buy ice cream on a bench near a vending machine, he accidentally witnessed the killer as a child.

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co