Chap 12
"Mà nè, mẹ mày mới gọi tao á" - Jongseong chợt nói
"Vậy à?" - Sunghoon không cười nổi
"Bà ấy chỉ hỏi mày có ý định học kinh tế nữa không thôi"
Đầu dây bên kia chợt im lặng
"Đương nhiên là tao đã nói là mày không có-" - Jongseong định tiếp lời
"Sao bà ấy không gọi cho tui nhỉ" - Sunghoon ngậm ngùi nói
"Mày bị sao đấy, không phải mày ghét bà ấy lắm à"
"À, vậy cũng được, không có gì đâu" - Sunghoon nhìn ra bên ngoài nói
"Bộ có gì không vui à?" - Jongseong hỏi
"Không, đã bảo không có gì mà, ông cứ làm việc của ông đi" - Sunghoon định quay trở lại phòng làm việc, nhưng rồi lại chọn đứng một mình ngắm cảnh đêm
Hình như đã lâu rồi anh chưa gặp mẹ. Có lúc Sunghoon đã quyết mặc kệ bà ấy, bởi dẫu sao bà cũng chỉ coi mình như một công cụ để được hưởng phúc. Ngay cả là bây giờ, bà vẫn cứ chăm chăm hỏi anh có muốn học kinh tế không, vì có như vậy mới được bố tin tưởng. Sunghoon thì không thích kinh tế đâu, bằng chứng là bây giờ anh vẫn viết sách. Trước đây mẹ cản không cho học, anh cứ nghĩ đơn thuần là mẹ đang lo lắng cho tương lai anh, vì nghề viết không đem lại lợi ích nhiều nếu chẳng may không nổi tiếng. Nhưng bây giờ, anh đã hiểu mẹ thật sự muốn gì.
Là tiểu tam mà vẫn bon chen cơ đấy, Sunghoon chua chát nghĩ. Người ta còn nể tình nuôi con của mình rồi kia mà.
Sunghoon đi lâu, cỡ 1 tiếng sau mới quay trở lại, tất nhiên là ai cũng hớn hở dọn đồ ra về, Sunoo ngủ quên chẳng biết sao trăng.
Sunghoon dọn đồ của mình gần xong mới để ý vẫn còn một tên biên tập đang nằm ngủ
"Này" - Sunghoon lay lay vai Sunoo
Sunoo cũng từ từ ngốc cái mặt ngáo ngồi dậy, nhìn thấy mặt Sunghoon, Sunoo giật mình tỉnh táo
"Ủa"
"Hay nhỉ, ngủ như chết ấy" - Sunghoon cười nhếch mép
"Em xin lỗi, anh nhà văn"
"Anh nhà văn cái đầu cậu ấy, gọi là anh Sunghoon được rồi"
"Dạ? À vậy em đi về nhé, anh nhà-, à không, anh Sunghoon" - Sunoo chấm hỏi, nhưng em biết chống lại tên này thì mất việc như chơi nên mặc kệ
"Này con cáo kia" - Sunghoon gọi
"Con cáo hả?" - Sunoo trợn tròn mắt
"Giỡn thôi, cho nè" - Sunghoon ném 1 viên kẹo về phía Sunoo
"Ụa" - Sunoo vội chụp lấy
"Về đi" - Sunghoon xua tay
"À em cảm ơn anh" - Sunoo ngơ ngác chuồn lẹ
Vừa chạy ra sảnh, em gọi ngay cho Jungwon
Bên kia, Jungwon sắp ăn mì gói lại bị quấy nhiễu bởi âm thanh cuộc gọi
"Anh gọi đúng lúc quá, anh Sunoo ạ"
"Này này Yang Jungwon Yang Jungwon, em biết nhà văn Park Sunghoon chứ, anh ấy vừa cho anh kẹo này, chắc anh khỏi ăn luôn quá" - Sunoo nhảy cẫng lên
"Cái đồ mê trai"
"Kệ anh, em làm gì được idol cho kẹo như anh đâu:)"
"Thế em đi xin anh Heeseung cục kẹo là xong chứ gì"
"Anh Heeseung sao mà so được với Park Sunghoon" - Sunoo cười tủm tỉm, Heeseung mà nghe được thì từ nay đừng anh em gì nữa nhé:))
"Vậy nhé, em đang ăn, chúc anh tìm được cái hũ đệp đệp đựng cục kẹo nha"
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Sunoo, Jungwon lại ngồi ăn mì, ăn xong rồi đi ngủ
Bên chỗ công ty, Sunoo đã tính đi về nhưng trời mưa nên ngồi chờ hết mưa
"Kim Sunoo" - Sunghoon đi ra cổng phát hiện Sunoo đang ngồi một cục ở đó bấm điện thoại
"Ủa"
"Sao chưa về nữa"
"À do trời mưa ạ" - Sunoo nói
"Đừng nói đang ngồi chờ hết mưa nhé, trời sẽ không hết mưa đâu"
"Dạ..." - Sunoo ngập ngừng nói, thầm nghĩ: ông này đi guốc trong bụng mình hả trời
"Về chung không, xe ô tô có máy lạnh đàng hoàng"
"Nhưng vậy thì phiền quá ạ"
"Không có phiền, đi thôi" - Sunghoon kéo tay Sunoo đi chung với mình
"Ờ cảm ơn anh nhà-, anh Sunghoon"
Hai người đi bộ tới bãi đỗ xe, mỗi người một chiếc ô, tất nhiên Sunghoon đã cho Sunoo mượn 1 cái. Dọc đường đi, Sunoo không ngừng thắc mắc sao anh lại có 2 chiếc ô trong khi đi đi về về có 1 mình, Sunghoon bịa um trời một hồi cũng tới bãi đỗ xe.
"Có phước nhất đấy nhé, tôi sẽ không cho ai đi ké vầy đâu" - Sunghoon vừa thắt dây an toàn vừa nói
"Em biết rồi, anh Sunghoon đẹp trai nhất được chưa"
"Chỉ giỏi nịnh"
"Kệ em"
"Chuyện lần trước xin lỗi nhiều nhé"
"À chuyện đó lâu rồi mà, kệ đi" - Sunoo cười
"Với ai cậu cũng dễ dàng mỉm cười vậy à?"
"Hả?" - Sunoo ngạc nhiên
"Thôi coi như tôi chưa nói gì đi" - Sunghoon tập trung lái xe
Và họ cũng không nói với nhau gì thêm. Khi đến nhà Sunoo, Sunghoon mới ngừng xe lại, Sunoo đi ra, lấy cặp che đầu do trời mưa, em vui vẻ nói với Sunghoon
"Bái bai anh Sunghoon" - Sunoo cười cười rồi chạy tót vô nhà
Để lại Sunghoon ngơ ngác ngồi trong xe, anh hạ kính xuống và soi thử mặt mình, và anh phát hiện: À mình đẹp vậy nên ẻm nhìn hoài chứ gì
Lúc đó khoảng nửa đêm, điện thoại reo chuông inh ỏi
"Ai đó?" - Jungwon ngáp ngắn ngáp dài ngồi dậy
Đầu dây bên kia nói gấp, là giọng của một nữ y tá
"Anh có phải là người nhà của Nishimura Riki không?"
"Dạ đúng" - Jungwon liền bừng tỉnh
Bên kia tiếp tục nói gì đó khá lâu, Jungwon liền bước ra khỏi giường một cách vội vã
"Cô nói Ni-ki ư? Ni-ki bị gì cơ?"
Con đường vắng tịnh mịch trở nên thật xa vời, Jungwon chạy mãi trong màn đêm, tay không ngừng kiếm chuyến xe về đêm tới bệnh viện thành phố.
Có vẻ là không còn ai nhận cuốc này mất
"Điên mất thôi, sao không ai còn thức vầy nè" - Jungwon vừa chạy vừa la
- 2T1M -
"Hey, your mom just called me" Jongseong suddenly said.
"Really?" Sunghoon couldn't help but smile.
"She just asked if you still plan to study economics."
The other end of the line went silent.
"Of course, I already told you you didn't-" Jongseong started to finish.
"Why didn't she call me?" Sunghoon said sadly.
"What's wrong with you? Didn't you hate her?"
"Oh, well, it's okay, nothing" Sunghoon said, looking outside.
"Is something bothering you?" Jongseong asked.
"No, I said nothing. Just get on with your work" Sunghoon said, intending to return to his office, but then chose to stand alone and admire the night view.
It seemed like a long time since he'd seen his mother. There were times Sunghoon had decided to ignore her, because after all, she only saw him as a tool to enjoy her own comforts. Even now, she still kept asking him if he wanted to study economics, because only then would he gain his father's trust. Sunghoon didn't like economics at all; proof of that was that he was still writing books. Before, when his mother forbade him from studying, he simply thought she was worried about his future, because writing wouldn't bring much benefit if he didn't become famous. But now, he understood what she truly wanted.
"Even as a mistress, she's still so competitive" Sunghoon thought bitterly. "At least they're showing some consideration for raising their own child."
Sunghoon was gone for a long time, about an hour before he returned. Of course, everyone was excitedly packing up to leave, but Sunoo had overslept and was completely oblivious.
Sunghoon almost finished packing his things before noticing that one of the editors was still asleep.
"Hey!" - Sunghoon nudged Sunoo's shoulder.
Sunoo slowly sat up, his face still dazed. Seeing Sunghoon's face, Sunoo snapped awake.
"Huh?"
"Well, you slept like a log" - Sunghoon smirked.
"I'm sorry, Mr. Writer."
"Mr. Writer my foot! Just call me Sunghoon hyung."
"Huh? Oh, well, I'll go home then, Mr.-, no, Mr. Sunghoon," - Sunoo asked, but he knew that arguing with this guy would cost him his job, so he ignored him.
"Hey, you fox!" - Sunghoon called.
"A fox?" - Sunoo's eyes widened.
"Just kidding, here you go," Sunghoon threw a candy towards Sunoo.
"Huh?" Sunoo quickly caught it.
"Go home," Sunghoon waved his hand.
"Oh, thank you," Sunoo stammered, quickly slipping away.
As soon as he ran out to the lobby, he immediately called Jungwon.
On the other end, Jungwon, who was about to eat instant noodles, was interrupted by the sound of the call.
"You called at the perfect time, Sunoo hyung!"
"Hey, hey, Yang Jungwon, Yang Jungwon, you know writer Park Sunghoon, right? He just gave me candy, I probably won't even eat it!" - Sunoo jumped up excitedly.
"You're such a guy-obsessed idiot!"
"I don't care, You can't get any candy from an idol like me :)"
"Then just go ask Heeseung hyung for a piece of candy, that'll do!"
"Heeseung hyung can't compare to Park Sunghoon!" - Sunoo chuckled. If Heeseung heard that, they'd never be friends again! :))
"Okay then, I'm eating now. I hope you find a nice jar to put your candy in!"
After ending the call with Sunoo, Jungwon sat down to eat her noodles, and then went to sleep.
At the company, Sunoo was planning to go home, but it started raining. We should just sit and wait for the rain to stop.
"Kim Sunoo," Sunghoon said as he went out the gate and found Sunoo sitting there engrossed in his phone.
"Huh?"
"Why haven't you gone home yet?"
"Because t's raining" Sunoo said.
"Don't tell me you're waiting for the rain to stop, it's not going to stop."
"Uh..." Sunoo hesitated, thinking to himself: Does this guy read my mind?
"Want to go home together? The car has proper air conditioning."
"But that would be too much trouble."
"It's no trouble at all, let's go," Sunghoon pulled Sunoo along.
"Uh, thank you, Sunghoon-, Sunghoon hyung."
The two walked to the parking lot, each with an umbrella. Of course, Sunghoon had lent Sunoo one. Along the way, Sunoo kept wondering why he had two umbrellas when he was going back and forth alone. Sunghoon made up a whole bunch of excuses until they finally reached the parking lot.
"You're the luckiest one, I wouldn't let anyone else hitch a ride like this" Sunghoon said as he fastened his seatbelt.
"I know, Sunghoon hyung is the most handsome, okay?"
"You're just good at flattering."
"Ignoring me"
"I'm so sorry about what happened last time."
"Oh, that was a long time ago, let's forget about it" Sunoo smiled.
"You smile so easily at everyone?"
"Huh?" Sunoo asked, surprised.
"Let's just pretend I didn't say anything" Sunghoon said, focusing on driving.
And they didn't say anything more to each other. When they arrived at Sunoo's house, Sunghoon finally stopped the car. Sunoo got out, using his bag to shield his head from the rain, and happily said to Sunghoon:
"Bye bye, Sunghoon hyung!" - Sunoo smiled and ran into the house.
Leaving Sunghoon sitting bewildered in the car, he rolled down the window and checked his reflection, and he realized: Ah, I'm so handsome, that's why he kept staring at me.
It was around midnight when the phone rang loudly.
"Who is it?" Jungwon yawned, sitting up.
The voice on the other end was urgent, a nurse's voice.
"Are you a family member of Nishimura Riki?"
"Yes," Jungwon replied, suddenly wide awake.
The other person continued talking for quite a while, then Jungwon quickly jumped out of bed.
"You said Ni-ki? What happened to Ni-ki?"
The deserted road seemed incredibly far away. Jungwon ran through the night, frantically searching for a nighttime ride to the city hospital.
It seemed like no one would take this ride anymore.
"I'm going crazy! Why is no one awake?" Jungwon yelled as he ran.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co