Chap 14
"Em nên làm những gì em yêu, Ni-ki à" - Jungwon lo lắng nói. Em thấy chính mình trong đó, một bản ngã thực dụng, cố bám víu thực tại quá đổi khắt khe, dù đã đứng lên bằng tất cả sức mạnh mà nó có, đó vẫn là một nỗi buồn không thể phôi phai.
"Rồi em sẽ trở thành một kẻ vô dụng đấy anh ạ" - Ni-ki cười ngờ nghệch nhìn Jungwon
"Hết tiền anh nuôi mà" - Jungwon mỉm cười, cố trấn an Ni-ki
Cuộc thăm hỏi chấm dứt, Jungwon rời phòng của Niki, rốt cuộc Jungwon không thể thay đổi ý định của con người cứng đầu đó.
Jungwon bước xuống sảnh chờ chuẩn bị ra về, cậu đã thấy Jongseong đang ngồi đợi
"Trưởng phòng?"
2 người 2 ly cà phê, đứng nhìn ra hướng ban công của hành lang lầu 1
"À, mẹ tôi bị ngã cầu thang nên tôi mới có mặt ở đây"
"Bà ấy không sao chứ?" - Jungwon nói
"Không có gì nặng đâu, chỉ trật xíu à" - Jongseong mắc hỏi sao em ấy có mặt ở đây lắm rồi
"Vậy à" - Jungwon không nói gì thêm nữa, nếu là hồi xưa thì chắc sẽ kể cho Jongseong
"Ừm" - Jongseong buồn bã nhận ra Jungwon đã coi mình như người lạ, anh không hỏi nữa, chỉ uống một ngụm cà phê
Jungwon khó chịu vì sự im lặng dù em không biết nên nói gì hơn. Cả hai chìm trong những suy nghĩ khó nói, đứng bên cạnh nhau, mắt hướng về thành phố vẫn sáng đèn lúc nửa đêm.
"Jungwon, em về nhà không, tôi chở em về?" - Jongseong chợt đề nghị
"Dạ thôi ạ, em cảm ơn trưởng phòng"
"Ừ" - Jongseong mỉm cười, anh cảm thấy đây là lúc để quyết định rồi.
Jungwon lại quay về phòng bệnh của Ni-ki
Jongseong nghe thấy tiếng chuông điện thoại nên lấy ra bắt máy
"Sao rồi ông" - Sunghoon vội hỏi
Jungwon trở về phòng Ni-ki, Ni-ki đang xem điện thoại, rất chăm chú.
"Chưa ngủ hả em"
"Anh không về nhà à" - Ni-ki ngạc nhiên
"Thôi, anh sợ ma"
"Điêu, anh sợ ma mà vẫn đi cái đường khủng khiếp kia hằng ngày mà"
"Đường đấy có cái anh sợ hơn" - Jungwon cười ngượng
"Anh buồn à?"
"Em có thể cho anh lời khuyên không?" - Jungwon nói
"Em không biết nữa, anh cứ kể em nghe đi"
"Có một người thích anh, chuyện của vài năm trước lận, anh ấy có tỏ tình, anh từ chối. Nhưng bây giờ người đó lại xuất hiện trước mặt anh, giả vờ không quen biết anh từ trước. Khúc này chắc anh ảo tưởng nhưng anh có cảm giác là người đó vẫn thích anh, nhưng anh không biết nên đáp lại người đó như thế nào"
"Anh không biết nghĩa là anh cũng muốn đồng ý mà cũng muốn từ chối phải không, vậy lý do từ chối là gì ạ?"
Jungwon nhìn Ni-ki vài giây
"Khó nói lắm hả anh?" - Ni-ki ngập ngừng hỏi
"Ừ" - Jungwon cười ngờ nghệch
"Vậy sao anh muốn đồng ý?"
"Anh biết là anh sai, nhưng vì anh cảm thấy mình không nên bỏ lỡ một người đã thích mình lâu như vậy"
"Anh có muốn đi uống chút gì đó không anh?"
"Em sẽ đi với anh sao?" - Jungwon liền nghĩ tới Ni-ki chưa đủ tuổi uống rượu
"Em nhìn anh uống thôi" - Ni-ki liền leo xuống giường
"Này, em cứ ở đây cho khỏe đi, anh đùa thôi" - Jungwon vội cản
"Kệ đi anh, em không muốn cứ ở bệnh viện hoài, mà anh uống ít thôi đó nha"
Jongseong vẫn đang ngồi nói chuyện điện thoại với Sunghoon
"Ê không được nha má" - Sunghoon nghe Jongseong kể lại xong liền đập bàn
"Mắc gì, uncrush thôi mà"
"Ông bị khờ hả, mới mấy ngày đã bỏ cuộc rồi" - Sunghoon nhăn nhó
"Chắc Jungwon không thích tao thật đó mày ạ"
"Thì làm cho nó thích đi cha"
"Không được đâu, hình như em ấy có người mình thích rồi"
"Sao ông biết, nhìn nó một mình lắm mà"
"Không đâu, mày chẳng biết gì cả, hồi xưa tao với Jungwon hay nói chuyện với nhau lắm, em ấy kể đã từng yêu một người, tao có cảm giác không phải 'từng'."
"Ý ông là bây giờ nó còn yêu hả?"
"Ừ"
Sunghoon thở dài
"Đó là ông cảm giác thôi, lỡ không phải thì sao"
"Mày ơi tao buồn quá huhu" - Jongseong chợt nhăn mặt mếu máo
"Đi nhậu không" - Sunghoon rủ
"Oke"
Jongseong và Sunghoon đi tới quán nhậu gần bệnh viện chỗ Niki nằm, họ cũng đi bình thường vào quán, nhưng Jongseong lại bắt gặp khuôn mặt quen thuộc đang ngồi uống từng ngụm bia. Jongseong lấy tay dụi mắt, mình bị ảo giác rồi chăng?
"Ông nhìn cái gì vậy?" - Sunghoon vỗ đằng sau Jongseong một cái
"Jungwon kìa mày" - dù lỡ gáy là uncrush rồi nhưng sao mà uncrush liền được
"Vãi, ông muốn đổi quán không?"
"Thôi vô đại đi mày"
Sunghoon nghĩ thầm: uncrush dữ chưa cha
Hai người cũng ngồi xuống gọi bia ra nhậu, nhưng Jongseong chỉ hớp vài ngụm nhỏ để tỉnh táo nhìn Jungwon uống. Quán nay thưa khách, nhưng "trùng hợp thay" bàn Jongseong ngay gần Jungwon, em nói gì anh đều nghe thấy. Ni-ki ngồi đối diện Jungwon nhưng cậu cũng không để ý Jongseong và Sunghoon, bởi Ni-ki không quen hai người này.
"Anh uống dữ thế anh? Tưởng anh tửu lượng kém?" - Ni-ki ngạc nhiên nói
"Lâu lâu uống phải làm cho đã chứ" - mặt Jungwon đã đỏ như quả cà chua, nhưng giọng nói vẫn tỉnh bơ
"Uống xong đừng buồn nữa nha anh" - Ni-ki vỗ vỗ vai anh
"Ni-ki..." - Jungwon đã bắt đầu say
"Gì hả anh" - Ni-ki hỏi
"Em đừng chửi anh nhé" - Jungwon cười
"Dạ em không chửi anh đâu" - Ni-ki biết có lẽ Jungwon đang say sẽ nói cho cậu nghe một bí mật động trời nào đó
Jungwon rót thêm bia vào ly, em không biết rằng ngoài Ni-ki ra, vẫn còn hai người đang hóng những lời nói của cậu
"Anh nghĩ anh yêu Seo Yihyun"
Sunghoon nghe xong liền ngước nhìn Jongseong.
- 2T1M -
"You should do what you love, Niki," Jungwon said worriedly. He saw himself in Niki, a pragmatic self clinging to an overly rigid reality, even though he had risen with all his might, it was still an unshakeable sadness.
"I'll become useless, hyung" Niki said with a naive smile, looking at Jungwon.
"I'll run out of money to support you" Jungwon smiled, trying to reassure Niki.
The visit ended, and Jungwon left Niki's room. Ultimately, Jungwon couldn't change the mind of that stubborn person.
Jungwon walked down to the lobby, preparing to leave, and saw Jongseong waiting.
"Manager?"
They each had a cup of coffee, looking out at the balcony on the first floor.
"Ah, my mother fell down the stairs, that's why I'm here."
"Is she alright?" Jungwon asked.
"Nothing serious, just a slight sprain" Jongseong replied, curious to know why he was there.
"Oh" Jungwon said nothing more. If it were in the past, he would have told Jongseong.
"Hmm" Jongseong sadly realized Jungwon was treating him like a stranger. He didn't ask any more questions, just took a sip of coffee.
Jungwon felt uncomfortable with the silence, though he didn't know what else to say. Both were lost in their unspoken thoughts, standing beside each other, their eyes fixed on the city still brightly lit at midnight.
"Jungwon, are you going to go home? I can give you a ride?" - Jongseong suddenly offered.
"No, thank you, boss."
"Okay" - Jongseong smiled; he felt it was time to make a decision.
Jungwon returned to Ni-ki's hospital room.
Jongseong heard his phone ring and took it out to answer.
"What's up?" - Sunghoon quickly asked.
Jungwon returned to Ni-ki's room. Ni-ki was looking at his phone, very intently.
"Not asleep yet?"
"Aren't you going home?" - Ni-ki was surprised.
"No, I'm afraid of ghosts."
"Liar, you're not afraid of ghosts, you still go down that terrifying road every day!"
"There's something else I'm more afraid of on that road" - Jungwon chuckled awkwardly.
"Are you sad?"
"Can you give me some advice?" - Jungwon said.
"I don't know, just tell me about it."
"There was someone who liked me, a few years ago. He confessed his feelings, and I rejected him. But now he's appeared in front of me, pretending not to know me. I'm probably hallucinating, but I have a feeling he still likes me, but I don't know how to respond."
"You don't know? That means you want to both accept and reject, right? So what was your reason for rejecting him?"
Jungwon looked at Niki for a few seconds.
"Is it hard to say, hyung?" Niki asked hesitantly.
"Yeah," Jungwon chuckled awkwardly.
"Then why do you want to agree?"
"I know I'm wrong, but I feel like I shouldn't miss out on someone who's liked me for so long."
"Would you like to go for a drink?"
"Would you go with me?" - Jungwon immediately thought of Niki, who wasn't old enough to drink alcohol.
"Just watch you drink," Niki said, climbing off the bed.
"Hey, stay here and get well, I was just kidding," Jungwon quickly interrupted.
"Never mind, I don't want to stay in the hospital forever, and you should drink less, okay?"
Jongseong was still talking on the phone with Sunghoon.
"Hey, no way!" Sunghoon slammed the table after hearing Jongseong's story.
"Why? It's just uncrushing."
"Are you crazy? You're giving up after only a few days?" Sunghoon grumbled.
"I think Jungwon really doesn't like me."
"Then make him like you, man."
"No way, it seems like he already has someone he likes."
"How do you know? He's always alone."
"No way, you don't know anything. Jungwon and I used to talk a lot. He told me he'd loved someone before, but I have a feeling it wasn't 'before'."
"You mean he still loves him now?"
"Yeah."
Sunghoon sighed.
"That's just your feeling, what if it's not true?"
"Oh my god, I'm so sad, huhu," Jongseong suddenly frowned and whimpered.
"Want to go for a drink?" Sunghoon suggested.
"Okay."
Jongseong and Sunghoon went to a pub near the hospital where Niki was staying. They went in normally, but Jongseong spotted a familiar face sitting there, sipping beer. Jongseong rubbed his eyes. Was he hallucinating?
"What are you looking at?" - Sunghoon patted Jongseong on the back.
"There's Jungwon," - even though he'd already said he'd uncrushed him, how could he uncrush him so quickly?
"Wow, do you want to change bars?"
"Just go in, man."
Sunghoon thought to himself: You are really uncrushed him, aren't you?
The two sat down and ordered beer, but Jongseong only took a few small sips to stay awake while watching Jungwon drink. The bar wasn't very crowded, but "coincidentally," Jongseong's table was right near Jungwon's, so he could hear everything Jungwon said. Niki was sitting opposite Jungwon, but he didn't pay attention to Jongseong and Sunghoon, because Niki didn't know them.
"You're drinking so much, hyung? I thought you had a low tolerance for alcohol?" - Niki said in surprise.
"I have to drink to my heart's content once in a while," - Jungwon's face was as red as a tomato, but his voice was still clear.
"Don't be sad after you drink, hyung," - Niki patted his shoulder.
"Niki..." - Jungwon was starting to get drunk.
"What is it, hyung?" - Niki asked.
"Don't scold me, okay?" - Jungwon smiled.
"No, I won't scold you," - Niki knew that Jungwon, being drunk, might tell him some shocking secret.
Jungwon poured more beer into his glass. He didn't know that besides Niki, there were two other people listening to his words.
"I think I love Seo Yihyun."
Sunghoon looked up at Jongseong after hearing that.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co