Chap 17
Vì đang say, hắn không phân biệt rõ ai là ai, hắn chợt nhìn sang Jungwon đang vội ghi lại gì đó vào giấy note, hình như hắn lầm Jungwon thành Sunoo nên lao vào bóp cổ, một vài người tiếp tân ở đại sảnh vội chạy ra can, nhưng hắn chợt lấy dao ra nên không ai dám lại gần
"Làm ơn... bỏ... tôi ra" - Jungwon khó khăn nói
"Ai dám vào đây tao cho một nhát" - tên say rượu quơ dao loạn xạ
Sunghoon đang mua cà phê để ý thấy gì lạ lạ nên đi tới chỗ đám đông ở đại sảnh
Sunghoon vừa thấy Jungwon đang bị bóp cổ phía xa liền gọi cho Jongseong, bản thân cố chen vào trung tâm
Ở phía thang máy, Sunoo vừa xuống dưới đã chạy nhanh tới chỗ đám đông và chen vào trung tâm
"Dừng lại đi, bố!" - Sunoo tức giận quát lớn
Vì tiếng quát, cả rừng người đang hóng chuyện tản ra một lối đi rộng
Sunghoon bất ngờ vì thấy Sunoo
Tên say xỉn nhận ra đã tấn công sai người nên thả Jungwon ra và liền đi về phía Sunoo, hắn càng tiến tới, Sunoo càng lùi lại.
"Thì ra mày trốn ở đây nhỉ" - hắn cười điên dại
Sunghoon liền chạy vào tên say rượu đè hắn xuống đất. Chợt Sunoo nhìn thấy hắn sắp đâm Sunghoon nên lao vào giựt lấy con dao
"Ông, nếu bây giờ ông còn làm loạn, tôi sẽ cho ông biết thế nào là tàn nhẫn" - Sunoo giơ dao ra đe dọa
"Mày là con tao đấy thằng khốn" - tên say rượu hét lớn
"Ông muốn tôi chết lắm chứ gì?"
"Ừ đấy, mày chết thử tao coi!" - ông ta cười phá lên
"Ông thật sự coi tôi là con của ông đấy hả?" - Sunoo nực cười
"Rồi sao? Mày nên nhớ-"
"Nếu còn làm loạn, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!" - Jongseong từ xa tiến lại chỗ hỗn loạn
Sunghoon thở ra một hơi nhẹ nhõm
Sunghoon và Sunoo ngồi trong quán cà phê sau khi chuyện ấy xảy ra
"Em xin lỗi anh Sunghoon vụ hồi nãy ạ"
"Không sao đâu, chuyện nhỏ mà"
"Vâng" - Sunoo cười mỉm
Thấy Sunghoon không định nói gì nữa, Sunoo đứng dậy chuẩn bị rời đi
"Vậy thôi, em đi-"
"Nhưng cậu nói cậu không có mẹ, nghĩa là cậu sống với người đó à?" - Sunghoon chợt hỏi
"À không ạ, từ lúc học đại học em đã không còn sống chung với ông ấy nữa" - Sunoo cười
Sunghoon có vẻ khá tò mò, nhưng Sunoo cũng không có ý định kể thêm gì cả. Đôi khi Sunoo cũng nghĩ mình nên kể cho ai đó nghe câu chuyện của mình, nhưng em nghĩ nó thật vô nghĩa. Từ lâu rồi, em quen dần với cảm giác một mình, bao giờ cũng tự mình vượt qua tất cả, những mối quan hệ đến rồi đi mờ nhạt dần, em chẳng mảy may bận tâm.
"Ừ, cậu đi đi" - Sunghoon nói
Ở phòng làm việc của tổ biên tập
"Này, chuyện của Kim Sunoo là sao thế, cậu thân với nó nên chắc cũng biết mà Jungwon?" - một chị đồng nghiệp nữ ngồi kế bên Jungwon hỏi
"Chuyện này em không biết ạ, em xin lỗi" - Jungwon lắc đầu
"Vậy hả..."
Đôi khi Sunoo cảm giác như mình đã trở về những ngày cấp 2 cấp 3, em luôn cách xa những người xung quanh một cách vô thức, em thấy mình trống rỗng. Em luôn là người nổi bật vì thành tích học tập, nhưng chỉ như vậy thôi. Người ta ngạc nhiên vì dù học giỏi, bây giờ em cũng chỉ đi làm văn phòng bình thường, hay lắm cũng nổi tiếng vì Dostory, em chìm khuất vào cảnh vật và lu mờ giữa những người khác nhau, em trở thành một người bình thường.
Em từng mơ được làm những người lớn lao, làm những công việc lớn lao, bố em cũng mơ như thế cùng em. Những người xung quanh bao giờ cũng cho rằng chỉ cần học giỏi thì sẽ làm được việc lớn, nhưng thật ra có phải vậy đâu. Công sức em bỏ ra trở nên vô nghĩa khi em nhận ra chân lý đó, quan trọng là em đang theo đuổi cái gì em cũng không rõ, trường học cho em một mục tiêu ở điểm số, nhưng tương lai không có gì để em nỗ lực giành lấy. Khi nghĩ đến điều đó, em trở nên lạc lõng và thực sự không biết mình đang làm gì.
Những lúc ấy, em tìm đến sách của Sunghoon như một sự an ủi, em đã theo dõi anh từ những cuốn sách đầu tiên khi anh học cấp 3.
Ngày đó Dostory đã từng tồn tại, Sunghoon là thành viên cũ của Dostory khi anh năm nhất, hội lúc đó có Heeseung, Jaeyun và vài đàn anh nữa, đó cũng là năm Dostory bị giải tán sau 7 năm hoạt động như một câu lạc bộ của trường đại học, sau này khi Sunoo lên năm hai, hội được hồi sinh lần nữa. Thời điểm đó, Dostory không được nhiều người quan tâm vì ít chi phí và khá chán, công việc lúc đó chỉ có trả lời mail của bạn đọc và đăng báo.
Thế nhưng Dostory vẫn nhận được sự quan tâm của một số người, Sunoo là một trong số họ. Đơn giản là vì có Sunghoon trong đó
Và em cũng từng dùng mail để gửi câu hỏi về cho Dostory
Lúc ấy là mùa xuân. Câu lạc bộ vẫn đang hoạt động.
"Chúng ta có nên phân người trực mail không?" - Heeseung nhìn trưởng câu lạc bộ, ngập ngừng hỏi
"Em nghĩ không ai sẽ nhắn cho ta đâu" - Jaeyun thở dài nói
"Anh biết, nhưng chúng ta cứ phân người trực mail cho đúng thủ tục nhé các em, nhỡ đâu mình xót mail của người ta thì kì lắm" - trưởng câu lạc bộ cố mỉm cười nói
Ở nhà Sunoo, Sunoo và bố đang ngồi ăn cơm.
- 2T1M -
Because he was drunk, he couldn't distinguish people clearly. He suddenly saw Jungwon hurriedly writing something on a notepad, and it seemed he mistook Jungwon for Sunoo, so he lunged at him and grabbed his neck. Several receptionists in the lobby rushed out to intervene, but he suddenly pulled out a knife, so no one dared to approach.
"Please... let... me go," Jungwon said with difficulty.
"Anyone who dares to come near me, I'll stab!" the drunk man brandished the knife wildly.
Sunghoon, who was buying coffee, noticed something strange and went to the crowd in the lobby.
As soon as Sunghoon saw Jungwon being choked in the distance, he called Jongseong and tried to push his way through the crowd.
At the elevator, Sunoo, having just gotten off, quickly ran to the crowd and pushed his way through the middle.
"Stop it, Dad!" Sunoo shouted angrily.
At the shout, the crowd of onlookers parted, creating a wide path.
Sunghoon was surprised to see Sunoo.
The drunkard realized he had attacked the wrong person, so he released Jungwon and immediately advanced towards Sunoo. The closer he got, the further Sunoo retreated.
"So you were hiding here, huh?" he laughed maniacally.
Sunghoon immediately ran at the drunkard and pinned him to the ground. Suddenly, Sunoo saw the drunkard about to stab Sunghoon and lunged forward, snatching the knife away.
"Sir, if you cause any more trouble now, I'll show you what cruelty is!" - Sunoo threatened, brandishing a knife.
"You're my son, you bastard!" - the drunk man yelled.
"You want me dead, don't you?"
"Yeah, try dying!" - he burst out laughing.
"You really consider me your son?" - Sunoo scoffed.
"So what? Remember-"
"If you cause any more trouble, I'll call the police!" - Jongseong approached the scene of the commotion from a distance.
Sunghoon breathed a sigh of relief.
Sunghoon and Sunoo sat in the cafe after the incident.
"I'm sorry, Sunghoon hyung, about what happened earlier."
"It's okay, it's a small matter."
"Yes," Sunoo smiled.
Seeing that Sunghoon wasn't going to say anything more, Sunoo stood up, preparing to leave.
"Well then, I'll go-"
"But you said you don't have a mother, does that mean you live with him?" Sunghoon suddenly asked.
"No, I haven't lived with him since college" Sunoo smiled.
Sunghoon seemed quite curious, but Sunoo didn't intend to tell him anything more. Sometimes Sunoo thought about telling someone his story, but he thought it was pointless. He'd long since gotten used to being alone, always overcoming everything by himself. Relationships came and went, fading away, and he didn't care at all.
"Yeah, you go," Sunghoon said.
In the editorial office
"Hey, what's going on with Kim Sunoo? You're close to him, so you must know, Jungwon?" a female colleague sitting next to Jungwon asked.
"I don't know about this, I'm sorry," Jungwon shook his head.
"Oh, really..."
Sometimes Sunoo feels like he's gone back to his middle and high school days, unconsciously distancing himself from those around him, feeling empty. He was always outstanding because of his academic achievements, but that was all. People are surprised that despite being a good student, he now just works in an ordinary office, at best, he's only famous for Dostory. He's lost in the scenery and faded into obscurity among different people; he's become just an ordinary person.
He used to dream of becoming great people, of doing great things, and his father dreamed the same. People around him always said that just being good at studying would lead to great achievements, but that's not really the case. All his efforts became meaningless when he realized that truth; what mattered was that he didn't even know what he was pursuing. School gave him a goal in terms of grades, but there was nothing for him to strive for in the future. Thinking about that, he felt lost and truly didn't know what he was doing.
At those times, he turned to Sunghoon's books for comfort. He'd been following him since his first books in high school.
Dostory once existed. Sunghoon was a former member of Dostory during his freshman year. The club included Heeseung, Jaeyun, and a few other seniors. That was also the year Dostory disbanded after seven years of operation as a university club. Later, when Sunoo entered his second year, the club was revived. At that time, Dostory didn't receive much attention due to low funding and a rather boring atmosphere; its work consisted only of answering readers' emails and publishing articles.
However, Dostory still received attention from some people, and Sunoo was one of them. Simply because Sunghoon was in it.
And he also used email to send questions to Dostory.
It was spring then. The club was still active.
"Should we assign someone to handle the email?" - Heeseung looked at the club leader, hesitantly asking.
"I don't think anyone will message us," - Jaeyun sighed.
"I know, but let's just assign someone to handle the email properly, guys. It would be awkward if we missed someone's email" - the club leader said, forcing a smile.
At Sunoo's house, Sunoo and his father were having dinner.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co