Chap 2
"Nhưng mà, anh Jungwon không tính đi học vẽ nữa à?" - Ni-ki chợt hỏi
"Vẽ á? Thôi anh bỏ rồi, không có thời gian" - Jungwon ngượng ngạo nói
"Em xin lỗi" - Ni-ki buồn bã
"Có gì đâu, chắc anh không hợp với hội họa thật" - Jungwon cười
"Vậy á?" - N-iki nói, thật ra trong lòng cậu biết rõ Jungwon thích vẽ đến nhường nào
Nếu không có Ni-ki trên đời, Jungwon đã không đi làm văn phòng, cũng như ngày xưa, Jungwon sẽ không bao giờ chọn ngành văn học, mà sẽ là mỹ thuật. Họ đã ở chung một ngôi nhà từ khi viện phúc lợi Chilro - nơi đã bị đóng cửa do nợ xấu. Họ không phải là anh em ruột, xét về di truyền là vậy. Nhưng từ lâu, họ xem nhau là gia đình. Ni-ki tới Chilro trước, còn Jungwon thì không như vậy. Ba mẹ em là nhạc sĩ, họ đã chết trong tòa dinh thự lớn vì hỏa hoạn, Jungwon là đứa trẻ duy nhất sống sót cùng một người quản gia. Người quản gia quyết định đem Jungwon đến Chilro do bà không thể nuôi dưỡng một đứa trẻ không phải của mình. Cứ như thế, em đã gặp được Ni-ki, và một người nữa là Seo Yihyun.
Viện phúc lợi đông trẻ con, nhưng chúng ở đó cũng không lâu dài. Những đứa trẻ đến rồi đi, những người lớn tuổi ngày càng chồng chất, đơn giản vì không ai thèm nhận nuôi những đứa trẻ đã lớn. Vụ nợ xấu khiến những người đứng đầu viện phúc lợi đưa ra chiến dịch chưa từng có, đó là thúc đẩy việc nhận nuôi trẻ con. Ni-ki, Jungwon và Seo Yihyun là những đứa lớn nhất trong đám, cũng là những đứa không được ai nhận nuôi. Bà giám đốc của viện phúc lợi cảm thấy có lỗi dù chuyện đó rõ ràng không liên quan đến bà, cho nên bà đã dùng tiền tiết kiệm cho ba đứa trẻ thuê một ngôi nhà nhỏ, cho chúng làm ăn và tự sống. Cả ba đứa đều rất biết ơn bà, chỉ tiếc là bà đã chết trong cơn rét năm ngoái do tái phát hen suyển trước khi thật sự được trả ơn.
Cả ba sống chung một ngôi nhà, Seo Yihyun là người lớn nhất bọn, cái gì cũng tới tay anh. Mọi người đi làm thêm, đi học, Seo Yihyun thì không đi học, cái khoản đi làm thêm thì có. Đôi khi Jungwon và Ni-ki cảm thấy khá có lỗi vì để một mình Yihyun gánh vác, nhưng anh luôn miệng bảo không sao nên hai đứa vẫn đi học đầy đủ. Ni-ki khá thô bạo và ít tình cảm ra mặt, nhưng Jungwon lại khá dịu dàng và cả tin. Nhiều khi ra đường, Ni-ki lúc nào cũng cảnh báo Jungwon cẩn thận đừng có dễ tin người, Jungwon ậm ừ gật gù và tuân thủ lời Ni-ki. Họ sống với nhau một cách êm đềm như thế.
Nhưng bất cứ cái gì cũng sẽ thay đổi, và đôi khi nó vượt xa tầm hiểu biết mà ta có hiện tại. Jungwon không bao giờ tưởng tượng được, em đã thích Yihyun. Ni-ki dĩ nhiên không lạ chuyện này, cậu biết rõ ngày này thế nào cũng đến, với tính cách của Jungwon thì đủ hiểu. Thế nhưng, Ni-ki cũng chẳng có ý ngăn cản, một người tốt như Yihyun thì cũng chẳng có gì phải lo cả. Cậu cứ đinh ninh như vậy. Seo Yihyun và Jungwon hẹn hò, chuyện này diễn ra một cách bình thường. Họ quen nhau lâu, tận cho đến khi Jungwon lên năm nhất đại học. Jungwon học ngành mĩ thuật, ban đầu em không định chọn ngành này vì mức độ rủi ro khi kiếm việc làm của nó. Nhưng chính Yihyun đã khuyên em nên chọn những thứ mình thích, anh sẽ luôn ủng hộ Jungwon cho dù em thất bại. Những lời động viên như có ma thuật, nó đã thật sự làm thay đổi suy nghĩ của Jungwon.
Tình yêu làm cho con người ta mờ mắt, điều đó thật đúng.
Ni-ki sắp thi đại học, đêm nào cũng về khuya sau giờ luyện thi, mỗi lần về là mắt nhắm mắt mở đi vào nhà chẳng để ý đồ đạc gì cả. Hôm nay cậu tỉnh hơn, do thằng bạn mới chỉ cho cái mẹo uống cà phê đen. Mẹo này có mới gì, chỉ là Jungwon hay căn dặn là không được uống cà phê vì sẽ hại sức khỏe nên cậu chả uống. Chỉ là nay buồn ngủ quá nên cậu hớp đại một lon. Cà phê đắng làm Ni-ki tỉnh đến sáng không chừng. Nhưng đôi khi đắng lại khiến cho đầu óc sáng suốt đến lạ.
Buổi tối ở nhà ai cũng đi ngủ, Ni-ki mới lấy đồ ra tắm. Căn nhà nhỏ chỉ có một phòng vệ sinh, nhưng vì trong họ chẳng ai rảnh rỗi sửa chữa gì nên theo thời gian nó cũng trở nên mục nát và lộ liễu. Không ai rảnh, không ai bận tâm, bởi ra sao thì cái này cũng chỉ toàn người trong nhà dùng, khách tới cũng vài hôm chứ không lâu. Nhưng hôm nay, Ni-ki đặc biệt quan tâm tới sự xộc xệch đó. Chốc chốc cậu lại liếc nhìn về những khe hở nhỏ xíu, những chỗ thủng bị bịt kín bằng tấm gỗ sơ sài, cậu nuốt nước bọt liên tục do cảm thấy sợ. Ni-ki thầm rủa cái lon cà phê vì làm cho cậu tỉnh táo một cách kì quặc. Cuối cùng sau một hồi chật vật mệt mỏi thì cậu cũng thay quần áo. Sự chú tâm đến những khe hở vẫn tiếp diễn. Chợt cậu nhận ra một cái gì đó nho nhỏ đang le lói nơi hiểm hốc chỗ bức tường bị nứt đã được vá gỗ, một thứ gì đó như camera.
- 2T1M -
"But, Jungwon hyung, aren't you going to take art classes anymore?" Niki suddenly asked.
"Art? No, I've given up, I don't have time" Jungwon said awkwardly.
"I'm sorry" Niki said sadly.
"It's nothing, I guess I'm just not suited for painting" Jungwon smiled.
"Really?" Niki said, though deep down he knew how much Jungwon loved to draw.
If Niki hadn't been in this world, Jungwon wouldn't have worked in an office, and he wouldn't have chosen literature as his major; he would have pursued fine arts instead. They had lived together since the Chilro orphanage closed down due to bad debt. They weren't siblings, genetically speaking, but they had long considered each other family. Niki came to Chilro first, but Jungwon didn't. His parents were musicians who died in a large mansion fire, leaving Jungwon as the sole survivor along with a housekeeper. The housekeeper decided to bring Jungwon to Chilro because she couldn't raise a child who wasn't her own. That's how he met Niki, and another person, Seo Yihyun.
The orphanage was full of children, but they didn't stay there for long. Children came and went, and the older children piled up, simply because no one wanted to adopt them. The bad debt led the heads of the orphanage to launch an unprecedented campaign to promote adoption. Niki, Jungwon, and Seo Yihyun were the oldest of all, and also the ones who remained unadopted. The director of the orphanage felt guilty, even though it clearly wasn't her fault, so she used her savings to rent a small house for the three children, allowing them to start their own businesses and live independently. All three were very grateful to her, but sadly, she died in a cold spell last year from a relapse of asthma before she could be truly repaid her kindness.
The three of them lived together in one house. Seo Yihyun was the oldest, and everything fell to him. Everyone else had part-time jobs or went to school, but Seo Yihyun didn't go to school, he did have part-time jobs. Sometimes Jungwon and Niki felt quite guilty for letting Yihyun shoulder everything alone, but he always said it was okay, so they still went to school regularly. Niki was rather rough and not very expressive, but Jungwon was quite gentle and trusting. Often, when they went out, Niki would warn Jungwon to be careful and not to trust people too easily. They lived together peacefully like that.
But everything changes, and sometimes it's beyond our current understanding. Jungwon never imagined he'd fallen for Yihyun. Niki, of course, wasn't surprised; he knew this day would come, based on Jungwon's personality. However, Niki didn't try to stop him; there was nothing to worry about with someone as good as Yihyun. He firmly believed that. Seo Yihyun and Jungwon started dating, and it was normal. They knew each other for a long time, until Jungwon entered his first year of university. Jungwon majored in fine arts, initially not intending to choose this field due to the job risks. But Yihyun advised him to choose what he loved, promising to support Jungwon even if he failed. Those words of encouragement were like magic; they truly changed Jungwon's mind.
Love blinds people, that's so true.
Niki was about to take his university entrance exam, and every night after studying, he came home late, half-asleep, not paying attention to his belongings. Today he was more alert, thanks to a trick his friend had shown him: drinking black coffee. It wasn't anything new; Jungwon always warned him against it because it was bad for his health, so he never drank it. But today he was so sleepy that he just gulped down a can. The bitter coffee kept Nikiki awake until morning, if not longer. But sometimes, bitterness can make the mind surprisingly clear.
Everyone at home went to bed that evening, and Niki finally got ready to take a shower. The small house only had one bathroom, but since no one in the family had the time to repair it, it had become dilapidated and glaringly run-down over time. No one cared, no one bothered, because it was only used by the family, and guests only stayed for a few days at a time. But today, Niki was particularly interested in the mess. Every now and then, he glanced at the tiny cracks, the holes patched with flimsy wooden planks, swallowing repeatedly out of fear. Niki silently cursed the coffee can for strangely keeping him awake. Finally, after a tiring struggle, he changed his clothes. His attention to the cracks continued. Suddenly, he noticed something small glimmering in a hidden corner of the patched wall – something like a camera.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co