Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 26

kiurax2t1m

Sunoo nghĩ thầm: hiểu rồi, chắc anh ấy biết mình sắp nói cái gì nên chặn họng hả ta?

"À không ạ, không có gì" - Sunoo cũng vội bắt nhịp

"Hôm nay tới đây thôi nha, anh phải đến tòa soạn rồi hehe" - Sunghoon vội vã rời đi

Sunoo nghĩ thầm: may quá, không biết là vô tình hay cố tình, anh ấy đã ra tín hiệu cho mình là không nên làm loạn rồi

Nghĩ Sunghoon không thích mình, Sunoo cũng có chút buồn buồn.

Sau khi Sunghoon quay lại tòa soạn, anh kể chuyện này cho Jongseong

"Vãi, mày làm cái trò gì khó coi vậy" - Jongseong cười hố hố

"Tại tui muốn tỏ tình trước chứ bộ, tui mua đồ hết luôn rồi, sắp tới sinh nhật Sunoo là vô luôn, ai ngờ ẻm chơi thình lình vậy"

"Mày viết tiểu thuyết nhiều quá nên lậm romance hả, chả ai bình thường lại có cách xử lý tào lao như mày luôn á"

"Xử lý vậy là quá hợp lý còn gì?"

"Tội thằng em tôi, tao nói mày nghe, mấy cái mày chuẩn bị sinh nhật nó thì mày cứ cho là ngày đó là ngày mày trả lời câu tỏ tình của nó, giờ mày làm vậy có khi Sunoo hiểu lầm mày không thích nó đấy thằng khờ"

"Ụa, có vụ đó nữa hả?"

"Có" - Jongseong thở dài

"Chết tui rồi, giờ sao Jongseong"

"Thì cứ vậy đi, sinh nhật nó rồi tỏ tình như dự kiến đi chứ sao giờ"

"Ờ, vậy đi, chắc không sao đâu ha" - Sunghoon thở phào

Nhà Heeseung

"Jaeyun, ăn bánh quy nè em, anh mới làm á"

Jaeyun vẫn đang làm gì đó trên laptop

"Ê" - Heeseung nhéo lỗ tai Jaeyun

"A đau, anh đợi em chút" - anh lại tiếp tục làm gì đó trên laptop

"Em lại điều tra vụ ở Haebalagi nữa hả" - Heeseung bất mãn nói

"Dạ"

"Có gì đâu mà điều tra nữa, hung thủ cũng biết rồi"

"Em cần bằng chứng, vụ này phải lên tòa mới được"

"Thôi đừng phí công nữa làm gì, vụ ấy cũng lâu rồi, bằng chứng còn đâu mà tìm"

Jaeyun nghĩ thầm: anh ấy nói cũng đúng ha

Jongseong và Sunghoon đang ngồi trong phòng thì có người gõ cửa

"Vào đi" - Jongseong nói

Người bước vào là Jungwon

"Dạ chào anh nhà văn"

Sunghoon gật đầu chào

"Em nộp báo cáo ạ" - Jungwon đặt một xấp giấy lên bàn

"Được rồi, đi đi" - Jongseong ngước lên nhìn một cái rồi cũng không để ý nữa

Jungwon cũng rời đi

"Ê, ông thấy gì khác không?"

"Khác gì?"

"Nay Jungwon bôi kem chống nắng đậm hơn bình thường ấy"

"Mày rảnh dữ vậy, để ý mấy cái đó làm gì"

"Ông đúng là thiếu tinh tế, chắc chắn là mặt Jungwon vừa nổi cục mụn"

"Mày mới xàm á, khi không đi soi người ta làm gì"

Jungwon vừa đi được vài đoạn lại bị mẹ Jinho gọi tới, em vội dập máy. Đêm qua em có ghé Nolanbyeol để gặp Jinho và em của tên đó. Bà ngoại và bố mẹ của hai người đó đều ra ngoài.

"Anh Jinho, có phải anh biết gì về chuyện Haebalagi cháy không?"

Jinho đang uống trà liền không còn cái vẻ nho nhã nữa, Jaehee ngồi kế bên tỏ rõ vẻ căng thẳng

"Anh không biết"

Jungwon gật gật đầu

"Em hy vọng là vậy" - Jungwon uống ngụm trà nói

"Jungwon, thật ra thì-" - Jaehee tính nói gì đó liền bị Jinho bịt mồm

"Jungwon à, chắc Jaehee đang bị tiền đình nữa ấy mà, em ấy lại nói năng linh tinh rồi" - Jinho cười giả trân

"Thôi bây giờ em không nói chuyện đó nữa anh Jinho, hôm nay em lại đến đây cũng có lý do riêng anh ạ, dù lý do này nó cũng hơi củ chuối" - Jungwon cười

"Em muốn cái gì?"

"Khi ba mẹ em còn sống họ không thích ba mẹ anh tí nào, và ba mẹ anh cũng vậy"

"Em muốn đánh nhau?" - Jinho chợt nhớ lại một kí ức khi còn nhỏ với Jungwon

Đó là lần đầu họ gặp nhau kể từ khi mẹ Jungwon rời nhà.

"Anh tên là Jeong Jinho đúng không?" - Jungwon còn nhỏ nói

"Ừ"

"Ba mẹ em không thích ba mẹ anh, nên em cũng không thích anh tí nào"

"Thì sao?" - Jinho cười đểu

"Anh Jinho đấu với em một trận đi"

"Nhìn cái người ốm teo của mày kìa, mày nghĩ mày thắng được tao chắc"

"Đừng coi thường em, anh ngon thì vô"

Đương nhiên họ đã đánh nhau thật, đánh kiểu con nít, Jungwon lãnh hết, Jinho lớn hơn nên thế nào cũng thắng.

Bây giờ nhìn lại cảnh này, Jinho cảm thấy có chút quen thuộc, có chút chạnh lòng, anh đã vô tình thốt ra câu đó, hệt như ngày xưa.

Nhìn kĩ thì, Jungwon có đáng ghét đến vậy đâu nhỉ. Mối quan hệ anh em ruột thừa này đáng lẽ cũng không đi xa đến mức này đâu. Có lúc Jinho cũng nghĩ về nó một cách nghiêm túc, anh luôn bị ám ảnh bởi việc thừa kế, anh không có một tuổi thơ đẹp như Jungwon, không chơi bời, chỉ lao đầu vào học. Lần đầu gặp Jungwon, anh đã rất bất ngờ vì "sự cợt nhả" của em, và anh đã nghĩ, nếu em là một đứa trẻ như vậy, có lẽ ba mẹ em đều là những người rất tốt.

Dì dượng đều là nhạc sĩ, họ đều là những người tốt, tốt hơn bố mẹ anh.

"Jinho, học bài đi, đừng chỉ lo tham gia tiệc sinh nhật như thế" - ba Jinho giận dữ nói khi phát hiện đứa con trai vừa đi đánh nhau với Jungwon

"Lâu lâu chơi vui như vậy cũng được mà đúng không cháu" - mẹ Jungwon cười

"Mẹ, sao mẹ bênh ảnh vậy, ảnh đánh con bầm mặt hết rồi nè" - Jungwon mếu máo

Đây đáng lẽ là một gia đình, chắc chắn là vậy. Nhưng vì những thứ vật chất hữu hình mà những thứ vô hình như vậy bị lãng quên.

"Nghe nói anh biết võ Taekwondo?" - Jungwon hỏi, đánh thức Jinho đang mãi lang thang trong những dòng kí ức

Họ đã lao vào đánh nhau vào hôm đó, Jaehee đã đi lên phòng theo lời anh trai dặn, cô không dám xuống.

- 2T1M -

Sunoo thought to himself: I understand now, he probably knew what I was about to say and shut me up, right?

"Oh, nothing" Sunoo quickly chimed in.

"That's all for today, I have to go to the editorial office now, hehe," Sunghoon hurriedly left.

Sunoo thought to himself: Thank goodness, whether intentionally or unintentionally, he signaled to me that I shouldn't cause any trouble.

Thinking that Sunghoon didn't like him, Sunoo felt a little sad.

After Sunghoon returned to the editorial office, he told Jongseong about it.

"Damn, what kind of embarrassing thing did you do?" - Jongseong laughed heartily.

"I wanted to confess first, that's all. I bought everything, and was planning to go right away for Sunoo's birthday. Who knew he'd suddenly do something like that?"

"You've written too many romance novels, haven't you? No one normal would handle things as strangely as you did."

"That was perfectly reasonable, wasn't it?"

"Poor guy. Let me tell you, you should have considered all those things you prepared for his birthday as the day you'd accept his confession. Now, by doing that, Sunoo might misunderstand and think you don't like him, you idiot!"

"Oh, was that true?"

"Yes," Jongseong sighed.

"Oh no, what do we do now, Jongseong?"

"Just do it, confess as planned on his birthday."

"Yeah, let's do it, it should be fine, right?" Sunghoon breathed a sigh of relief.

Heeseung's house

"Jaeyun, eat some cookies, I just made them."

Jaeyun was still doing something on his laptop.

"Hey," Heeseung pinched Jaeyun's ear.

"Ow, that hurts! Please wait a minute," he continued doing something on his laptop.

"Are you investigating the Haebalagi case again?" Heeseung said disapprovingly.

"Yes."

"What's there to investigate? We already know the culprit."

"I need evidence. This case has to go to court."

"Don't waste your time. That case was a long time ago; there's no evidence left to find."

Jaeyun thought to himself: He's right, isn't he?

Jongseong Sunghoon was sitting in his room when someone knocked on the door.

"Come in," Jongseong said.

The person who entered was Jungwon.

"Good morning, Mr. Writer."

Sunghoon nodded in greeting.

"I'm submitting my report," Jungwon placed a stack of papers on the table.

"Alright, go ahead," Jongseong glanced up briefly, then ignored him.

Jungwon left.

"Hey, did you notice anything different?"

"Different what?"

"Jungwon put on more sunscreen than usual today."

"You're so nosy, why bother noticing that?"

"You're so insensitive, Jungwon definitely just got a pimple on his face."

"You're the one being silly, why would you scrutinize someone for no reason?"

Jungwon had only gone a short distance when Jinho's mother called, and he quickly hung up. Last night he had visited Nolanbyeol to see Jinho and his younger sibling. Their grandmother and parents were out.

"Jinho hyung, do you know anything about the Haebalagi fire?"

Jinho, who was drinking tea, lost his refined demeanor. Jaehee, sitting next to him, looked visibly tense.

"I don't know."

Jungwon nodded.

"I hope so," Jungwon said, taking a sip of tea.

"Jungwon, actually-" Jaehee was about to say something when Jinho covered her mouth.

"Jungwon, Jaehee must be having dizziness again, she's talking nonsense again," Jinho chuckled awkwardly.

"Okay, let's not talk about that anymore, Jinho hyung. I came here today for a reason, even though it's a bit silly," Jungwon laughed.

"What do you want?"

"When my parents were alive, they didn't like your parents at all, and neither do your parents."

"You want to fight?" - Jinho suddenly recalled a childhood memory with Jungwon.

It was the first time they had met since Jungwon's mother left home.

"Your name is Jeong Jinho, right?" - Jungwon said as a child.

"Yes."

"My parents didn't like your parents, so I don't like you at all either."

"So what?" - Jinho smirked.

"Jinho hyung, let's have a fight."

"Look at that skinny guy of yours, do you think you can beat me?"

"Don't underestimate me, come on if you're so tough."

Of course, they really did fight, childish fights. Jungwon took the brunt of it, and since Jinho was older, he always won.

Looking back at this scene now, Jinho feels a sense of familiarity, a pang of sadness. He unintentionally blurted out that sentence, just like in the old days.

Looking closely, Jungwon wasn't that hateful after all. This illegitimate sibling relationship shouldn't have gone this far. Sometimes Jinho thought about it seriously. He was always obsessed with inheritance; he didn't have a happy childhood like Jungwon's, no carefree fun, just focused on studying. When he first met Jungwon, he was surprised by his "playfulness," and he thought, if Jungwon was such a child, then perhaps his parents were very good people.

His aunt and uncle were both musicians; they were both good people, better than his own parents.

"Jinho, study, don't just focus on the birthday party like that!" - Jinho's father said angrily when he discovered his son had just gotten into a fight with Jungwon.

"It's okay to have fun like that once in a while, right?" - Jungwon's mother smiled.

"Mom, why are you defending him? He beat me up so badly!" - Jungwon whimpered.

This should be a family, surely. But because of tangible material things, intangible things like this are forgotten.

"I heard you know Taekwondo?" - Jungwon asked, waking Jinho from his reverie.

They had fought that day. Jaehee had gone upstairs as her brother had instructed; she didn't dare come down.

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co