Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 27

kiurax2t1m

Đánh nhau một trận ê hề xong, họ nằm xuống bãi cỏ, mặt ai cũng có những vết bầm.

"Em không thua anh nữa rồi nhé" - Jungwon nói

"Ừ, nhưng hòa chứ em không thẳng được anh đâu"

Sáng hôm sau, Jungwon thấy nhiều vết bầm trên mặt quá nên bôi kem đậm đậm để che, nhưng tất nhiên cũng không che được nhiều.

Còn Jinho, anh không tính che gì hết

Khi mẹ của Jinho thấy những vết bầm trên mặt con trai, bà liền hỏi

"Jinho, bị gì thế con?"

"Không có gì ạ" - Jinho nói xong liền uống một ngụm nước lọc

"Hôm qua mẹ nghe người giúp việc nói Jungwon tới đây, lẽ nào nó đánh con?"

Jinho vừa uống xong ly nước, anh bỏ mạnh cái ly xuống bàn

"Mẹ đừng để ý mấy chuyện đó nữa, con chẳng làm sao"

"Thật tình, nay con dám nói chuyện kiểu đó với mẹ đó hả?"

"Dĩ nhiên con dám, con có thể khiến bố mẹ phải vào tù luôn đấy"

"Con ăn nói kiểu gì thế hả?" - bà tát vào mặt Jinho một cái rõ đau

"Ngày mai con sẽ về Mĩ, chuyện bán Haebalagi gì đó, mẹ gửi lời với bố gì đó giùm con là Jungwon sẽ không thay đổi ý định đâu" - nói xong, Jinho liền rời đi

"Con nói cái gì vậy hả?"

Sunoo đang ngồi gọt táo, chợt ba em nhìn thẳng vào mắt em, cười một cách man rợ

"Gì vậy?" - Sunoo hốt hoảng

"Quả cầu tuyết..." - ông ấy từ từ gằn giọng

"Dạ?"

"Tìm cho tao quả cầu tuyết, nhanh lên!" - ông hét toáng lên

"Quả cầu tuyết ư?"

Thấy kì lạ nên Sunoo đã thử hỏi bác sĩ

"Theo bác nghĩ, bệnh nhân có kí ức đặc biệt với quả cầu tuyết gì đó, dù lú lẫn nhưng vẫn luôn lặp đi lặp lại thì chắc là thứ đó quan trọng lắm. Nhà cháu có quả cầu tuyết nào không?"

"Dạ cũng có ạ, để cháu mang lên đây thử"

"Vậy chắc là đúng rồi đấy, bác nghe một người hàng xóm đưa ông ấy đi cấp cứu nói là ông ấy hay nói khe khẽ là quả cầu tuyết gì đó"

"Dạ..."

Nghe vậy nên Sunoo cũng đi về nhà lấy quả cầu tuyết lên.

Đó là món quà của bố tặng khi đỗ trường cấp ba danh tiếng, thế nhưng, quả cầu ấy đã có từ rất lâu rồi. Quả cầu có đế rỗng, không đèn màu, bên trong có nước, tuyết giả, và một ngôi nhà màu trắng. Đó là một quả cầu bình thường từ thiết kế, có thể ngày xưa người ta chỉ thích những thiết kế kiểu này

"Đây nè ba"

Bố Sunoo cầm quả cầu trên tay, nhìn qua nhìn lại

"Đây là quà tốt nghiệp của ba và mẹ..."

"Vâng ạ"

Một cách kì lạ, ông ấy mò mẫm chỗ đế, nắp đế bị văng ra, Sunoo vội đi nhặt, khi nhìn lên, em phát hiện bên trong phần đế vốn rỗng ruột đó tự dưng có một chiếc USB

"Cái này là..." - Sunoo lại gần giường bệnh

Bố Sunoo đưa USB cho Sunoo, Sunoo nhận nó trong ngơ ngác

Sau đó, ông ấy đi ngủ và không nói gì thêm nữa, Sunoo mở laptop và chuẩn bị coi thử thứ bên trong USB

Trong đoạn clip có hai người đang đứng đối diện nhau, một nam một nữ, họ đang nói về kế hoạch đốt Haebalagi

"Đây là..." - Sunoo ngạc nhiên

Trong đó, cũng một người phụ nữ khác đang đứng sau bức tường nghe lén, không ai khác chính là mẹ của Heeseung

"Người này trông quen vậy?" - Sunoo nhíu mày nhìn kĩ mẹ của Heeseung

Sau đó, trong clip mẹ Heeseung đang nghe lén tự dưng bị ai đó gọi điện thoại tới, hai người kia đương nhiên đã nghe thấy âm thanh đó, họ hoảng hồn nhìn lại và phát hiện bà, bà định bỏ chạy, người đàn ông đã vội túm lấy cổ áo và đấm thật mạnh vào bụng bà

"Giờ sao, đừng nói cô ta nghe hết rồi đấy nhé" - người phụ nữ hoang mang nói

"Chắc chắn là nghe hết rồi chứ sao, cô ta đâu ngốc"

"Thật là phiền phức" - người phụ nữ gãi đầu

Người đàn ông chợt im lặng suy nghĩ, nét do dự hiện hữu thoáng qua trong đáy mắt, nhưng rồi nó nhanh chóng biến mất

"Hay giết luôn đi"

"Này nhưng giết thì sẽ để lại dấu vết đấy" - người phụ nữ sợ hãi nói

"Nhốt trong kho thực phẩm đi, lửa lan tới thì không còn dấu vết gì đâu"

Người đàn ông liền vác mẹ Heeseung lên và chuẩn bị đi, nhưng người phụ nữ chợt ngăn lại

"Không được đâu, bà ấy chỉ là một người giúp việc vô tội, chẳng lẽ-"

"Chỉ cần nghe thấy chuyện này là bà ta có tội rồi, tốt nhất nên im lặng đi, cô nghĩ đám cháy sẽ chỉ thiêu rụi mối gia đình của Yang Junghoon thôi à, những người bình thường vô tình trong đó mà không thoát ra được thì cũng vậy thôi"

"Nhưng mà..."

"Sao? Bây giờ cô lại do dự à? Không phải cô ghét chị gái của mình lắm ư?"

Người phụ nữ chợt nghĩ về cái gì đó

"Được rồi, tiếp tục đi"

Đến đây thì video hết

"Ai là người quay cái này vậy, bố biết không ạ?"

Bố Sunoo không trả lời, ông lại nằm yên bất động

"Haizz" - Sunoo thở dài

Bỗng, Sunoo cảm nhận có ai đang đứng nhìn trộm vào phòng bệnh, em quay ra đằng sau phía cánh cửa để nhìn, nhưng không có ai.

Sunoo nghĩ đó chỉ là tưởng tượng của riêng mình.

Mặt khác, Jinho đang gom vali

"Anh thật sự định trở về Mĩ đó à?" - Jaehee ngạc nhiên nói

"Ừ" - Jinho đáp gọn lỏn

"Anh à, có khi nào hôm qua Jungwon đến đây để thao túng tâm lý anh không vậy?"

"Anh biết chuyện đó"

"Vậy sao anh còn thuận theo như vậy?"

"Vì bản thân anh muốn vậy, anh không quan tâm Jungwon có trân trọng điều đó hay không, anh muốn tin vào sự thật"

"Anh bị nó bỏ bùa rồi hả? Sao tự nhiên anh bênh nó dữ vậy"

"Em sao vậy? Bình thường em là người sợ mấy chuyện này nhất còn gì, em còn kêu anh về Mĩ nữa mà nay hăng hái thế"

"Ý em không phải thế"

- 2T1M -

After a fierce fight, they lay on the grass, both with bruises on their faces.

"I didn't lose to you this time," Jungwon said.

"Yeah, but it was a draw, you didn't beat me."

The next morning, Jungwon saw so many bruises on his face that he applied a thick layer of cream to cover them, but of course, it didn't hide much.

As for Jinho, he didn't bother to cover them up at all.

When Jinho's mother saw the bruises on her son's face, she immediately asked:

"Jinho, what happened?"

"Nothing," Jinho said, then took a sip of water.

"Yesterday, I heard the maid say Jungwon came here. Did he hit you?"

Jinho finished his glass of water and slammed it down on the table.

"Mom, don't worry about those things anymore, I'm fine."

"Seriously, how dare you talk to me like that?"

"Of course I dare, I could even send my parents to jail!"

"What kind of language are you using?" - she slapped Jinho hard across the face.

"I'm going back to America tomorrow. Regarding the sale of Haebalagi, please tell Dad for me that Jungwon won't change his mind," Jinho said, then left.

"What did you say?"

Sunoo was peeling an apple when her father looked straight into her eyes and laughed maniacally.

"What?" Sunoo asked, startled.

"The snow globe..." he growled slowly.

"Huh?"

"Find me a snow globe, quickly!" he yelled.

"A snow globe?"

Finding it strange, Sunoo tried asking the doctor.

"I think if a patient has a special memory associated with a snow globe, even if confused but constantly repeating it, then it must be something very important. Do you have any snow globes at home?"

"Yes, I do. Let me bring it up here to try."

"Then it must be true. I heard from a neighbor who took him to the emergency room that he kept muttering something about a snow globe."

"Yes..."

Hearing that, Sunoo went home to get the snow globe.

It was a gift from my dad when I got into a prestigious high school, but the globe has been around for a very long time. The globe has a hollow base, no colored lights, and inside there's water, artificial snow, and a white house. It was a normal globe design; perhaps people only liked these kinds of designs back then.

"Here, Dad."

Sunoo's father held the globe in his hand, looking it over and over.

"This is Mom and Dad's graduation gift..."

"Yes, Dad."

Strangely, he fumbled around the base, and the lid flew off. Sunoo quickly picked it up. When he looked up, he discovered a USB drive inside the hollow base.

"This is..." - Sunoo approached the hospital bed.

Sunoo's father handed the USB drive to Sunoo, who received it in bewilderment.

Afterward, he went to sleep without saying anything more. Sunoo opened his laptop and prepared to check what was inside the USB drive.

In the video clip, two people, a man and a woman, were standing opposite each other, discussing their plan to burn down Haebalagi.

"This is..." - Sunoo exclaimed in surprise.

Inside, another woman was standing behind the wall eavesdropping; it was none other than Heeseung's mother.

"This person looks familiar?" - Sunoo frowned, scrutinizing Heeseung's mother.

Then, in the clip, Heeseung's mother, who was eavesdropping, suddenly received a phone call. The other two, of course, heard the sound. They looked back in shock and saw her. She tried to run away, but the man quickly grabbed her collar and punched her hard in the stomach.

"Now what? Don't tell me she heard everything!" the woman said anxiously.

"She definitely heard everything. She's not stupid."

"This is so troublesome," the woman said, scratching her head.

The man fell silent, a fleeting look of hesitation in his eyes, but it quickly vanished.

"Maybe we should just kill her."

"But killing her will leave a trace," the woman said fearfully.

"Lock her in the food storage. When the fire spreads, there will be no trace left."

The man then picked up Heeseung's mother and prepared to leave, but the woman stopped him.

"No! No, she's just an innocent maid, surely not-"

"Just hearing about this makes her guilty. It's best she keep quiet. Do you think the fire will only burn down Yang Junghoon's family? Ordinary people who accidentally get caught in it and can't escape will suffer the same fate."

"But..."

"What? Are you hesitating now? Didn't you hate your sister so much?"

The woman suddenly thought of something.

"Okay, continue."

The video ends here.

"Who filmed this? Does Dad know?"

Sunoo's father didn't answer; he remained motionless.

"Haizz" Sunoo sighed.

Suddenly, Sunoo felt someone peeking into the hospital room. He turned to look behind the door, but there was no one.

Sunoo thought it was just his own imagination.

Meanwhile, Jinho was packing his suitcase.

"Are you really going back to America?" Jaehee asked in surprise.

"Yes," Jinho replied curtly.

"Hyung, could it be that Jungwon came here yesterday to manipulate you?"

"I know about it."

"Then why did you go along with it?"

"Because I wanted to. I don't care if Jungwon appreciates it or not. I want to believe in the truth."

"Did he bewitch you? Why are you suddenly defending him so much?"

"What's wrong with you? Normally you're the one most afraid of these things, you even urged me to go back to America, but today you're so enthusiastic."

"That's not what I meant."

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co