Chap 28
"Chẳng lẽ bố đã hứa cho em cái gì khi bán được Haebalagi à?" - Jinho nhìn thẳng vào mắt Jaehee hỏi
"Kh...không, không có gì"
"Mặt em viết chữ 'có' đấy, em muốn làm gì thì tùy em, anh sẽ về Mĩ"
"Anh Jinho, bố sẽ bỏ rơi anh đấy, nếu không có bố thì anh nghĩ anh còn giữ được vị trí ở chi nhánh Mĩ không"
"Dĩ nhiên bố sẽ không cho anh vị trí đó nữa, nhưng anh cũng không cần những thứ bố cho, em muốn tiếp tục làm con cờ trong cuộc chơi của bố mẹ nữa thì cứ việc" - Jinho rời đi khỏi phòng
"Anh Jinho!"
Jaehee đuổi theo anh trai xuống dưới phòng khách, nhưng ở đó, Jinho chưa kịp đi tiếp đã phải gặp bố của mình
"Ta nghe mẹ con kể hết rồi, sao, tính về Mĩ á?"
"Bố..."
"Jeong Jinho, lần này con không về Mĩ trót lọt đâu, tốt nhất nên ở lại Hàn Quốc đi" - mẹ Jinho nói
"Đúng rồi, Jinho của bà, cháu ngoan nhất còn gì, đừng cãi lời bố mẹ như thế chứ?" - bà ngoại cũng góp vui
"Không phải ở Hàn là để bán Haebalagi thôi sao?" - Jinho tức giận
"Ồ, ban đầu là thế, nhưng nhìn thái độ của mày bây giờ thì chắc mày phải ở lại đây với tao một thời gian đấy" - người bố lôi ra một cây gậy đánh golf
"Đừng hòng"
"Mạnh mồm khiếp đấy, nói cho mày nghe nhé, chi nhánh ở Mĩ nếu không có mày điều hành thì tao vẫn còn rất nhiều sự lựa chọn, bây giờ mày mà đi khỏi cái gia đình này thì làm ăn mày cũng vừa đấy, tao nhất định sẽ chặn mọi con đường sống của mày"
"Thật là tàn nhẫn nhỉ, nhưng ông cũng biết đấy, trên đời này không có gì gọi là bí mật mãi mãi đâu"
"Mày nói vậy là sao?"
"Sao thì ông tự hiểu đi, những gì đã xảy ra rồi thì bao giờ cũng để lại dấu vết của lịch sử đó nha, chẳng hạn như mấy chuyện của 12 năm trước cũng vậy á"
Bố của Jinho lấy bộ tách trà trên bàn đập xuống đất
Mẹ và bà của Jinho liền rén
"Nói ít hiểu nhiều, ban đầu tôi tính về Mĩ thật đấy, nhưng tự nhiên có trò hay để xem nên phải ở lại Hàn một lát" - Jinho cười khẩy
Jinho liền rời khỏi nhà đi đâu đó, Jaehee không đi theo mà ở lại bên bố mẹ.
Anh ngồi lên xe rồi gọi điện thoại cho ai đó
"Jungwon, bằng chứng quả thật đang ở chỗ Kim Sunoo, mau đi lấy trước khi ba mẹ anh biết"
"Thật sự ở chỗ anh Sunoo ạ, em sẽ tới liền"
Jinho nghĩ thầm: cũng hên ghê ha
Thật ra người bác sĩ của ba Sunoo từng là bác sĩ điều trị tâm lý cho Jinho, hai người đã liên lạc với nhau từ đó, người ở trước phòng ba Sunoo nghe lén lúc nãy cũng là ông ấy
Ở Nolanbyeol, cả gia đình đang căng thẳng hơn bao giờ hết
"Anh này, có khi nào Jinho nó giữ bằng chứng gì không?" - mẹ Jinho lo lắng nói
"Không thể nào, sao nó có thể tìm ra bằng chứng thuyết phục từ một đám cháy chứ?"
"Này, chẳng lẽ người giúp việc đó còn sống?"
"Nhảm nhí, bà ta đã chết trong ngọn lửa thiêu rồi"
"Không phải cái người nghe trộm chúng ta, cái người đã quay clip luôn ấy"
"Thì bà ta chết rồi, cả hai người đấy đều chết rồi, đoạn clip cũng bị xử lý rồi"
"Nhưng đoạn clip cũng chép ra một nơi lưu trữ khác được mà bố mẹ?" - Jaehee nói
"Ẩu rồi thấy chưa, tao nói chúng mày làm việc chẳng bao giờ trót lọt" - bà ngoại bực bội nói
"Mẹ, giờ than trách cũng đâu giúp được gì?" - mẹ Jinho nói
"Nói vậy là anh Jinho đã điều tra gia đình của người giúp việc quay phim với hy vọng là có bản chép video rồi" - Jaehee nhăn nhó
"Con mày có khác nhỉ, thông minh đấy" - bà ngoại cười khẩy
"Nhưng tại sao Jinho lại biết hết những chuyện này vậy?" - người ba nói
Người quản gia nghe vậy liền quỳ xuống
"Tôi xin lỗi, ông chủ"
"Chắc bây giờ không cần điều tra việc của người giúp việc kia nữa, mau đi tìm và bắt Yang Jungwon đi" - ba Jinho nói
Ở bệnh viện, Sunoo đưa USB cho Jungwon ngay trong phòng bệnh của bố
"Em cảm ơn anh"
"Chúc em may mắn, thật may là mẹ anh đã quay lại nó"
"Em xin lỗi anh Sunoo, vì gia đình của em-"
"Không phải lỗi của em, mau đi đi"
"Dạ"
Jungwon đi xe buýt tới viện kiểm sát, em vừa gọi điện thoại cho Jaeyun thông báo chuyện xảy ra.
Giữa đường, xe buýt gặp trục trặc
"Vãi" - Jungwon vội leo xuống xe buýt, chỉ còn vài mét nữa là tới nơi nên em chạy bộ luôn, mặc cho người soát vé xe buýt kêu em chờ chuyến tiếp theo rồi lên
Jungwon băng qua đường khi có đèn xanh của người đi bộ, nhưng một chiếc xe cố tình vượt đèn đỏ, Jungwon kịp lùi lại để tránh bị nó tông vào. Chiếc xe mất đà và lập tức gây tai nạn giữa đường, Jungwon nhìn thấy người tài xế trong xe và biết đó là xe của người ở Nolanbyeol.
"Đù, họ tính giết mình thật hả trời" - Jungwon chạy đi tiếp
Sau một hồi gian nan, Jungwon cũng nộp xong bằng chứng, trời đã nhá nhem tối
"Mệt quá, đi về thôi"
Tính đón xe buýt đi về, tự dưng Jongseong gọi đến, Jungwon chợt nhớ ra lúc nghe tin, em đang làm việc nên đã chạy như bay mà không xin phép trưởng phòng
"Dạ chào trưởng phòng"
"Nãy đi đâu vậy?"
"Dạ em có xíu việc"
"Cậu sẽ bị trừ lương"
"Dạ, sếp trừ đi ạ" - Jungwon trề môi
"Tôi nghe Sunghoon kể rồi, cậu vất vả nhỉ:)"
"Vì thế nên em không bị trừ lương hả sếp"
"Ai nói thế, tất nhiên là có"
"Em xin lỗi sếp mà" - Jungwon cười, em đang vui vì nay tự nhiên Jongseong chủ động gọi
"Về nhà cẩn thận đấy"
"Dạ em biết rồi"
Thế là họ cúp máy, phía bên này Jongseong cứ cười tủm tỉm
"Sao, liên lạc với em yêu xong rồi vui vẻ hơn chưa?" - Sunghoon vừa rót nước vừa nói
- 2T1M -
"Did Dad promise you something when Jungwon sold Haebalagi?" Jinho asked, looking straight into Jaehee's eyes.
"N-no, nothing."
"Your face says 'yes,' do whatever you want, I'm going back to America."
"Jinho hyung, Dad will abandon you. Without him, do you think you'll still have your position at the American branch?"
"Of course Dad won't give me that position anymore, but I don't need what he gives me either. If you want to continue being a pawn in Mom and Dad's game, then go ahead." Jinho left the room.
"Jinho hyung!"
Jaehee chased after her brother down to the living room, but there, Jinho hadn't gone any further when he encountered his father.
"I heard everything from your mother. So, you're planning to go back to America?"
"Dad..."
"Jeong Jinho, you won't make it back to America this time. It's best if you stay in Korea," Jinho's mother said.
"That's right, my Jinho, you're the best child, don't disobey your parents like that!" his grandmother chimed in.
"Isn't staying in Korea just to sell Haebalagi?" Jinho retorted angrily.
"Oh, that was the beginning, but judging by your attitude now, you'll probably have to stay here with me for a while," the father said, pulling out a golf club.
"No way!"
"You're quite bold, aren't you? Let me tell you, if you weren't running the American branch, I'd still have plenty of options. If you leave this family now, you'll regret it. I'll definitely block all your escape routes."
"That's cruel, isn't it? But you know, nothing in this world stays a secret forever."
"What do you mean by that?"
"You figure it out yourself. Things that have happened always leave a mark on history, like the events of 12 years ago, for example."
Jinho's father slammed the tea set on the table to the ground.
Jinho's mother and grandmother are scary.
"Speaking less, but understanding more. Initially, I was planning to go back to America, but then something interesting came up, so I had to stay in Korea for a while," Jinho sneered.
Jinho then left the house, Jaehee didn't follow, staying with her parents.
He got into his car and made a phone call.
"Jungwon, the evidence is indeed with Kim Sunoo. Go get it before your parents find out."
"Is it really with Sunoo? I'll be right there."
Jinho thought to himself: How lucky!
Actually, Sunoo's father's doctor used to be Jinho's psychologist, and they've been in contact ever since. The person eavesdropping outside Sunoo's father's room earlier was also him.
At Nolanbyeol, the whole family was more tense than ever.
"Honey, could Jinho be holding some evidence?" Jinho's mother said worriedly.
"Impossible, how could he find convincing evidence from a fire?"
"Hey, could that maid still be alive?"
"Nonsense, she died in the fire."
"Not the person who eavesdropped on us, but the person who filmed the clip?"
"Well, she's dead, both of them are dead, and the clip has been disposed of."
"But the clip could have been copied to another storage location, couldn't it, Mom and Dad?" - Jaehee said
"See, you're so careless! I told you guys you never get things done smoothly" Grandma said angrily.
"Mom, complaining won't help anything now" Jinho's mother said.
"So, Jinho has been investigating the family of the maid who filmed it, hoping to get a copy of the video" Jaehee said, frowning.
"Your son is something else, isn't he? So smart" Grandma sneered.
"But why does Jinho know all this?" the father asked.
The butler immediately knelt down.
"I'm sorry, sir."
"We probably don't need to investigate the maid's matter anymore. Go find and arrest Yang Jungwon," Jinho's father said.
At the hospital, Sunoo gave Jungwon the USB drive right in his father's hospital room.
"Thank you, Sunoo."
"Good luck. It's fortunate that my mother recorded it."
"I'm sorry, Sunoo, because my family-"
"It's not your fault. Go now."
"Yes."
Jungwon took the bus to the prosecutor's office. He had just called Jaeyun to inform him of what had happened.
Midway, the bus broke down.
"Damn!" Jungwon quickly got off the bus. He was only a few meters away, so he ran, ignoring the bus conductor's warnings to wait for the next bus.
Jungwon crossed the road when the pedestrian light turned green, but a car deliberately ran a red light. Jungwon managed to step back to avoid being hit. The car lost momentum and immediately crashed in the middle of the road. Jungwon saw the driver and realized it was someone from Nolanbyeol.
"Damn, are they really trying to kill me?" - Jungwon continued running.
After a difficult time, Jungwon finally submitted the evidence. It was already getting dark.
"I'm so tired, let's go home."
Just as Jungwon was about to take the bus home, Jongseong called. Jungwon suddenly remembered that he'd been working when he heard the news, so he'd rushed off without asking his boss for permission.
"Hello, boss."
"Where were you?"
"I had some work to do."
"You'll have your salary deducted."
"Yes, boss, please deduct it." - Jungwon pouted.
"I heard Sunghoon tell about you, you're working hard, aren't you?"
"So that's why I didn't get my salary deducted, boss?"
"Who said that? Of course you did."
"I'm sorry, boss." - Jungwon smiled, happy that Jongseong had called him.
"Be careful on your way home."
"Yes, I know."
Then they hung up, Jongseong chuckling to himself.
"So, feeling happier now that you've contacted your sweetheart?" - Sunghoon said while pouring himself some water.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co