Chap 29
"Kệ tao"
"Bày đặt 'tao sẽ uncrush' đồ đó"
"Nhưng Sunoo nói vậy thật á hả, sao mà Jungwon dễ thương dữ vậy"
"Tui ói mấy bãi luôn á trời"
Chuyện là, sau khi Jungwon tới tìm Sunoo, Sunghoon cũng tới tìm Sunoo và biết hết tin. Họ ngồi trong một quán cà phê nói chuyện
"Vụ này coi bộ không nhỏ nha"
"Vâng"
"Nhưng mà này, Jungwon có đang hẹn hò với ai không Sunoo" - Sunghoon chợt đổi chủ đề
"À, anh ấy chả hẹn hò với ai cả, em từng nghe kể trước đây có nhưng họ đã chia tay rồi"
"Nhưng Jungwon còn thích người yêu cũ à"
"Hồi trước là vậy, giờ anh ấy có vẻ không còn thích người đó nữa"
"Không phải đâu, lúc trước anh đã nghe thấy Jungwon nói em ấy còn thích ai mà, người gì tên là Seo Yihyun ấy"
"Không có đâu ạ, anh Jungwon không thích người đó nữa, lúc đấy hai anh mới nghe có một vế đã bỏ đi đâu luôn à" - Ni-ki từ đâu ra ngồi xuống kế bên Sunoo
"Ê đúng là cái thằng nhóc này nè, hôm bữa anh với Jongseong đi nhậu có thấy nó ngồi với Jungwon" - Sunghoon hào hứng nói, không biết mình đã hớ hên
"Quả nhiên là anh nhỉ, chả sao mà tôi thấy anh cứ dòm dòm tới chỗ bàn của chúng tôi" - Ni-ki liếc xéo
"Em là Ni-ki?" - Sunoo ngạc nhiên
"Dạ đúng roài, hôm qua em đã nói với anh Jungwon em định qua nhà anh ấy vào ngày mai, nhưng anh ấy bảo ba anh Sunoo đang bệnh nên em tới thăm luôn, có gì hả anh?"
"À không, nhìn em khác hồi xưa quá nên anh còn xém nhìn không ra" - Sunoo cười
"Hai người quen biết nhau hả" - Sunghoon hỏi
Ni-ki ngửi thấy mùi vai gãy nên tính khịa ông anh này xíu
"Đương nhiên rồi, em tên là Nishimura Riki, anh gọi em là Ni-ki thôi cũng được, anh Sunoo là tiền bối của anh Jungwon nên em quen biết ảnh lâu rồi, ảnh hơi bị dễ thương á nha"
"Mắc gì em nói thế hả" - Sunghoon cười ngượng
"Mà sao anh Sunoo xém nhìn không ra em vậy"
"Thì nhìn em có vẻ đẹp trai hơn xưa" - Sunoo vô tư nhận xét
"Em biết mà, anh Sunoo là tuyệt vời nhất"
Sunghoon nghĩ thầm: hết cha Heeseung tới cái thằng nào đây, sao ai cũng biết chuyện của tui hết vậy
Quay lại hiện tại, Jongseong nhìn Sunghoon lườm liếc
"Ông cũng phải cảm ơn tui đi vì nhờ tui nên ông mới bớt xàm lại ó"
"Ừ ừ, cảm ơn mày, nhờ mày mà tao hết mù rồi"
"Tăng ca cũng dữ ha" - Sunghoon nhìn Jongseong nói
Điện thoại Jongseong vang lên một tiếng tin nhắn
Bố: Bố nghe nói con đang thích một đứa con trai nào đấy, con có bị điên không?
Jongseong liếc nhẹ dòng tin nhắn, anh gập máy tính lại
"Xong rồi, giờ tao phải đi làm chuyện riêng"
Jungwon vẫn đang ngồi xe buýt về nhà. Sau khi xuống xe buýt, em phải đi bộ về nhà, đi qua con đường tối như mọi ngày, không chút đề phòng gì. Nhưng chợt Jungwon phát hiện ai đó đang đi theo mình phía sau, em vội quay lại nhìn, không có ai cả
Nhưng khi quay lại đằng trước, em lại nhìn thấy Jeong Jaehee
"Chị..."
Jaehee bóp cổ Jungwon
"Mày có biết vì sao mẹ mày lại bỏ nhà ra đi không?"
"Em không biết"
"Bà ngoại của mày rất đáng sợ, mẹ của mày muốn làm nhạc sĩ nhưng không có được sự ủng hộ của người nhà nên mới bỏ nhà ra đi, mày vốn luôn nghĩ như vậy chứ gì"
"Ý chị là gì"
"Vì mẹ của mày, đã cố ý hẹn hò với người yêu của mẹ tao"
"Cái gì?"
"Ý tao là ba của mày đấy, người ba kính yêu của mày là crush của mẹ tao, nhưng vì mẹ mày mà hai người đó không đến được với nhau, mẹ của mày vì thấy có lỗi mới không về nhà nữa thôi"
"Không phải"
"Mày làm sao biết những chuyện đó được mà nói, từ nhỏ đến lớn, mẹ mày toàn là người được ưu tiên, bất cứ chuyện gì cũng cố giành với mẹ tao cho bằng được, mày đúng chỉ là một tên công tử được bó bọc chẳng biết cái mẹ gì hết, tại sao tất cả những điều tốt đẹp như thế lại thuộc về gia đình của người đàn bà đó, còn mẹ tao, mẹ tao lúc nào cũng phải chật vật vì những kì vọng của bà ngoại, cuối cùng bà đã phải kết hôn sớm với một người bà không yêu!"
"Cô dừng lại" - một người đàn ông vội bước ra từ một chỗ ẩn nập, đó là Park Jongseong
"Trưởng phòng?" - Jungwon ngơ ngác
"Anh là tên nào vậy hả? Hai người cùng phe à?" - Jaehee rút dao ra giơ trước mặt Jongseong
"Chị à, anh ấy ... không ... có liên quan"
"Tao không quan tâm, bây giờ tao sẽ giết sạch hết, cả hai đứa, để đòi lại danh dự cho mẹ tao"
"Mẹ của em không biết ... bố em là người yêu của mẹ chị" - Jungwon khó khăn nói
"Mày đừng giả dối, mày chỉ nói câu đó để giữ mạng cho mình thôi"
"Cô đừng nhảm nhí nữa" - Jongseong đoạt dao từ tay Jaehee nhanh chóng, Jaehee theo phản xạ muốn đòi lại con dao liền buông Jungwon ra
"Hay nhỉ, giờ tôi thành kẻ phản diện rồi à" - Jaehee thở hồng hộc
Jongseong và Jungwon thở phào, tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng Jaehee vẫn lôi từ áo ra một con dao khác
"Dm sao nó nhiều hàng nóng vậy" - Jongseong chửi
"Yang Jungwon bước lại đây"
"Chị muốn gì nữa?"
"Bán Haebalagi ngay lập tức!"
"Không"
"Thế thì tao cho mày chết nhỉ, có khi căn nhà sẽ thuộc quyền sở hữu của bọn tao? Nhưng mày có biết vì sao ba mẹ tao lại muốn có được căn nhà không? Là vì tụi tao sẽ đốt hết tất cả bằng chứng"
"Đốt?" - Jungwon ngạc nhiên
"Giây phút tao với mày đang giằng co ở đây thì nó sẽ thành tro bụi đấy"
"Nó chẳng có giá trị gì với chị nhỉ" - Jungwon nghĩ về vụ cháy 12 năm trước
- 2T1M -
"Ignoring me"
"Stop pretending 'I'll uncrush' and all that."
"But did Sunoo really say that? How can Jungwon be so cute?"
"I almost threw up!"
The thing is, after Jungwon went to find Sunoo, Sunghoon also went to find Sunoo and found out everything. They were sitting in a cafe talking.
"This looks like a big deal."
"Yes."
"But hey, is Jungwon dating anyone, Sunoo?" - Sunghoon suddenly changed the subject.
"Ah, he's not dating anyone. I heard he did before, but they broke up."
"But Jungwon still likes his ex?"
"He used to, but now he doesn't seem to like him anymore."
"No, I heard Jungwon say before that he still liked someone, someone named Seo Yihyun."
"No, Jungwon doesn't like him anymore. You two only heard one part of it before you left." - Niki suddenly appeared and sat down next to Sunoo.
"Hey, it's this kid! The other day, Jongseong and I went out for drinks and saw him sitting with Jungwon," Sunghoon said excitedly, unaware of his slip-up.
"It really is you, isn't it? No wonder I noticed you staring at our table," Niki said, giving a sideways glance.
"You're Niki?" Sunoo asked, surprised.
"Yes, that's me. Yesterday I told Jungwon that I was planning to visit him tomorrow, but he said Sunoo's father is sick, so I came to visit instead. Is there anything you need?"
"Oh no, you look so different from before that I almost didn't recognize you," Sunoo chuckled.
"Are you two acquainted?" Sunghoon asked.
Niki, sensing a hint of gay, decided to tease his older brother a little.
"Of course, my name is Nishimura Riki, you can just call me Niki. Sunoo hyung is Jungwon hyung's senior, so I've known him for a long time. He's really cute, you know."
"Why would you say that?" Sunghoon laughed awkwardly.
"But why did Sunoo hyung almost not recognize me?"
"Well, you look more handsome than before," Sunoo casually remarked.
"I know, Sunoo hyung is the best!"
Sunghoon thought to himself: First Heeseung hyung, then who is this guy? Why does everyone know about my affairs?
Back to the present, Jongseong glared at Sunghoon.
"You should thank me, because thanks to me you've stopped being so unreasonable."
"Yeah, yeah, thank you, thanks to you I'm not blind anymore."
"Working overtime so hard, huh?" - Sunghoon said, looking at Jongseong.
Jongseong's phone buzzed with a message.
Dad: I heard you have a crush on a boy, are you crazy?
Jongseong glanced at the message, then closed his laptop.
"Done, now I have to do something else."
Jungwon was still on the bus home. After getting off the bus, he had to walk home, down the dark street as usual, without any precautions. But suddenly Jungwon noticed someone following him from behind. He quickly turned around, but there was no one there.
But when he turned around, he saw Jeong Jaehee.
"You..."
Jaehee grabbed Jungwon's neck.
"Do you know why your mother left home?"
"I don't know."
"Your grandmother is terrifying. Your mother wanted to be a musician but didn't have the support of her family, so she left home. You've always thought that way, haven't you?"
"What do you mean?"
"Because your mother deliberately dated my mother's boyfriend."
"What?"
"I mean your dad, your beloved father, was my mom's crush, but because of your mom, they couldn't be together. Your mom just stopped coming home because she felt guilty."
"No."
"How do you know all that? From childhood to adulthood, your mom was always the one prioritized, always trying to win everything from my mom. You're just a spoiled brat who doesn't know anything. Why did all those good things go to that woman's family, while my mom always struggled because of my grandmother's expectations? In the end, she had to marry someone she didn't love!"
"Stop right there!" - a man quickly emerged from a hiding place; it was Park Jongseong.
"Department Head?" - Jungwon asked, bewildered.
"Who are you? Are you two on the same side?" - Jaehee pulled out a knife and held it in front of Jongseong.
"You, he... isn't... involved."
"I don't care, I'm going to kill you all now, both of you, to get revenge for my mother."
"My mother doesn't know... my father is your mother's lover," Jungwon said with difficulty.
"Don't lie, you're only saying that to save your own life."
"Stop talking nonsense!" Jongseong quickly snatched the knife from Jaehee's hand. Jaehee, instinctively wanting to get the knife back, let go of Jungwon.
"Oh, so now I'm the villain?" Jaehee panted.
Jongseong and Jungwon breathed a sigh of relief, thinking it was over, but Jaehee pulled another knife from her jacket.
"Damn, why does she have so many weapons?" Jongseong cursed.
"Yang Jungwon, come here!"
"What do you want now?"
"Sell Haebalagi immediately!"
"No."
"Then I'll kill you, maybe the house will belong to us? But do you know why my parents want the house? It's because we're going to burn all the evidence."
"Burn?" - Jungwon was surprised.
"The moment you and I are struggling here, it will turn to ashes."
"But it's worthless to you, isn't it?" - Jungwon thought about the fire 12 years ago.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co