Chap 30
"Hỏi thừa, dù tao có là mày thì căn nhà đó cũng chẳng có gì để phải tiếc nuối cả"
"Cô muốn khẳng định tầm quan trọng của mình với bố mẹ đến vậy sao" - Jongseong đứng dậy hỏi, anh chợt nhớ tới một bài podcast đã nghe cách đây rất lâu
Bài podcast này được viết bởi Yang Jungwon của Dostory.
Gửi tới những người bạn bình thường,
"Anh thì biết cái mẹ gì? Anh là ai tự nhiên chui ra vậy" - Jaehee tức giận hét
"Đừng để nó trở thành sự nối dài của các thế hệ nữa, cô muốn mãi mãi phục vụ cho những nhu cầu ích kỉ của mẹ cô đấy à?"
Chúng ta luôn nhận được những cái nhìn đầy hy vọng của người lớn, chỉ cần một ngày buồn bã viết một câu thơ, chỉ cần một tình yêu trước cảnh vật vẽ được một bức họa sống động, chỉ cần vô tình đọc ra đáp án đúng của một bài toán, ... Chúng ta đã được kì vọng rất nhiều.
"Không phải việc của anh"
Nhưng tự chúng ta hiểu rằng mình chẳng phải là một người đặc biệt, tự chúng ta biết về sự kì diệu của định mệnh và những gì mình thật sự mong muốn. Không ai biết điều đó, trừ mình.
"Rồi sau này cô lấy nó làm cái cớ, rằng cô đã không thể sống như một con người để ép buộc con cô nữa hay gì?"
"Anh đừng có vô duyên nữa nha, chuyện này có liên quan gì đến anh"
"Cô không muốn làm con cờ đâu nhỉ?"
Ước mơ to lớn, ước mơ lẫy lừng là những điều rất cần thiết, nhưng có khi nó không cần thiết cho những con người khao khát được bình yên. Không phải chỉ người phi thường mới mang lại những điều tốt đẹp, một người bình thường cũng có thể làm điều đó, vì người khác, bằng những con đường mà không phải ai cũng nhìn thấy được.
"Anh Jinho..." - tự dưng Jaehee nghĩ tới câu nói anh trai từng nói
"Trường phòng à..." - Jungwon thẩn thờ nói
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Jongseong lại đưa Jungwon đến Haebalagi, lửa đã cháy gần hết
"Sau nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đến lúc nó không còn chút gì" - Jungwon chăm chú nhìn vào đám lửa nói
"Ừm..."
"Em cảm ơn trưởng phòng vì lại đến" - Jungwon nói
"Lại đến?" - Jongseong thắc mắc
"Ý là, lần này cũng giống giống hôm ở công viên Memory ấy, nếu nãy anh không đến thì chắc em chết rồi"
"Vậy à?"
Cả hai lại im lặng, trời đã tối, những bóng cây biến mất trong luồng khí lạnh, hai người đứng bên ngọn lửa, cho đến khi lửa tan đi.
Họ ngồi trên những gốc cây bị chặt trước nhà
"Yang Jungwon" - Jongseong chợt gọi
"Dạ?" - Jungwon cũng đáp lại
"Cách đây nhiều năm, tôi đã từng nói thích cậu, không biết cậu còn nhớ không"
Jungwon thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng bình tĩnh nói tiếp
"Vâng, vẫn nhớ" - Jungwon thở dài
"Nói thật với cậu, lúc đó tôi không có ai bên cạnh ở trường đại học cả trừ Sunghoon, tôi là một người nổi tiếng trong trường nhưng cũng vì vậy mà không chơi thân được với ai hết. Chỉ là lúc đó tôi đã gặp cậu, và rất yêu thích tranh cậu vẽ, cậu không biết tôi là ai, tôi cũng vậy, nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy rất muốn ở cạnh cậu."
"Trưởng phòng..."
"Tôi muốn thấy dáng vẻ của cậu khi vẽ, cậu nói cậu không biết vẽ gì hết, nhưng cậu đã vẽ được rất nhiều thứ mà tôi yêu thích, lúc đó tôi đã tự hỏi không biết vì sao cậu lại học ngành văn học, nếu có lý do gì đó đặc biệt, tôi cũng không hiểu tại sao một người lại có thể học được những thứ mình không thích, một cách bình thường như thế."
"Anh vẫn giữ những bức vẽ đó?"
"Ừ, không sót cái nào nhé. Sau này tôi cũng sẽ không vứt nó đi, kể cả khi nó không còn là chính nó nữa. Tôi yêu văn học, nhưng đôi khi tôi lại không chắc rằng nó có phải là con đường đúng đắn, tôi bị bố cấm đoán rất nhiều thứ, tôi đã bị đuổi ra khỏi nhà trong một khoảng thời gian và mông lung không biết cái gì mới là đúng. Nhưng tôi đã vô tình nghe được một bản podcast của Dostory, đó là một bài viết của cậu, tôi không biết mặt của những người trong Dostory, nhưng tôi nghĩ bài viết đó là của cậu dẫu có khi là trùng tên đi nữa."
"Những bài viết của tôi lúc trước không có gì ấn tượng cả, nhưng hôm nay nghe anh nói vậy tôi rất vui"
Jongseong thoáng nhìn những cành cây đã gãy rụng, chợt nói
"Yang Jungwon, tôi ... vẫn thích cậu"
"Vì sao vậy" - Jungwon thản nhiên hỏi
"Tôi không biết"
Anh cứ nghĩ anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa, em sẽ mãi mãi giống như những bức vẽ của chính em, chúng chỉ lặng im cuốn theo một dòng thời gian không biết ngừng nghỉ, và rồi tan biến.
Khi gặp lại Jungwon ở trên xe buýt, anh rất ngạc nhiên, nhưng hình như em không nhớ anh là ai nữa, em cứ gục lên gục xuống lên thành cửa sổ xe, anh chỉ sợ em sẽ lỡ trạm, nhưng vẫn muốn giữ bí mật nên đã không gọi em dậy. Em tỉnh dậy, phát hiện lỡ trạm nên vội xuống xe, Jongseong cũng đi theo, thật ra anh vẫn chưa tới nơi.
Từ khi phát hiện mình có thể gặp em mỗi ngày, anh quyết định sẽ lại tiếp tục hành trình tán crush.
Anh vẫn còn nhớ đợt tỏ tình bị từ chối, anh vẫn lo, nhưng vì Sunghoon cứ dặn không phải lúc nào cơ hội cũng tìm đến, anh đã học cách nắm bắt.
Nắm lấy cơ hội, để không phải trượt tay lần nào nữa.
- 2T1M -
"That's a pointless question. Even if I were you, I wouldn't regret anything about that house."
"Do you want to assert your importance to your parents that much?" Jongseong stood up and asked, suddenly remembering a podcast he'd listened to a long time ago.
This podcast was written by Yang Jungwon of Dostory.
To ordinary friends,
"What the hell do you know? Who are you?" Jaehee angrily shouted.
"Don't let this become an extension of generations. Do you want to forever serve your mother's selfish needs?"
We always receive hopeful glances from adults; just a sad day can lead to writing a poem, just a love for nature can inspire a vivid painting, just a chance encounter with the correct answer to a math problem... We are expected to achieve so much.
"It's none of your business."
But we understand that we are not special, we know the magic of destiny and what we truly desire. No one knows that except us.
"Later, you'll use this as an excuse, that you can't live like a human being anymore, to force your child into something?"
"Don't be so rude, what does this have to do with you?"
"You don't want to be a pawn, do you?"
Big dreams, glorious dreams are necessary, but sometimes they are unnecessary for those who yearn for peace. It's not just extraordinary people who can bring about good deeds; ordinary people can do it too, for others, in ways that not everyone can see.
"Jinho hyung..." - Jaehee suddenly remembered something her brother had said.
"Department head..." - Jungwon said absentmindedly.
After everything was over, Jongseong took Jungwon back to Haebalagi, where the fire had almost completely burned out.
"After so many years, it's finally come to the point where there's nothing left," Jungwon said, gazing intently at the flames.
"Hmm..."
"Thank you, department head, for coming again," Jungwon said.
"Coming again?" - Jongseong wondered.
"I mean, this time it was similar to that time at Memory Park. If you hadn't come, I would have probably died."
"Really?"
Both fell silent again. It was dark, the shadows of the trees disappearing in the cold air. They stood by the fire until it died down.
They sat on the stumps of the trees that had been cut down in front of the house.
"Yang Jungwon," Jongseong suddenly called.
"Yes?" - Jungwon replied
"Many years ago, I told you I liked you. I wonder if you still remember?"
Jungwon was slightly surprised, but calmly continued,
"Yes, I still remember," Jungwon sighed.
"To be honest with you, back then I didn't have anyone at university except Sunghoon. I was popular at school, but because of that, I couldn't make close friends with anyone. It's just that I met you then, and I really liked your drawings. You didn't know who I was, and neither did I, but for some reason, I felt a strong desire to be near you."
"Department Head..."
"I wanted to see what you looked like when you were drawing. You said you didn't know how to draw at all, but you drew so many things I loved. At that time, I wondered why you studied literature. If there was a special reason, I also didn't understand why someone could study things they didn't like so casually."
"You still keep those drawings?"
"Yes, not a single one. I won't throw them away later, even if they're no longer the same. I love literature, but sometimes I'm not sure if it's the right path. My father forbade many things for me; I was kicked out of the house for a while and was confused about what was right. But I accidentally heard a podcast by Dostory, it was an article by you. I don't know the faces of the people at Dostory, but I think the article was yours, even if it's just a coincidence of names."
"My previous writings weren't very impressive, but hearing you say that today makes me very happy."
Jongseong glanced at the broken branches, then suddenly said,
"Yang Jungwon, I... still like you."
"Why?" Jungwon asked casually.
"I don't know."
He thought he would never see Jungwon again, that Jungwon would forever be like his own drawings, silently carried along by an unending stream of time, and then vanish.
When he met Jungwon again on the bus, he was surprised, but it seemed Jungwon didn't remember him anymore. Jungwon kept nodding off against the window, and he was afraid Jungwon would miss his stop, but he wanted to keep it a secret, so he didn't wake him up. Jungwon woke up, realized he'd missed his stop, and quickly got off the bus. Jongseong followed, though he hadn't actually arrived yet.
Since discovering he could see Jungwon every day, he decided to continue his pursuit of his crush.
He still remembered the time his confession was rejected, and he was still worried, but because Sunghoon kept telling him that opportunities don't always come his way, he learned to seize them.
Seize the opportunity, so he wouldn't let it slip away again.
- 2T1M -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co