XI
cuối năm 2007, thượng hải bước vào mùa đông bằng những cơn mưa phùn buốt giá. những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo cắm sâu trong lòng thành phố chìm trong làn sương mù đục ngầu, phảng phất mùi khói than cũ và mùi ẩm mốc của những căn nhà gạch đỏ cổ kính.
trong căn phòng trọ rộng chưa đầy tám mét vuông nằm dưới tầng hầm một con hẻm gần đường cự lộc, du trinh trinh ngồi co ro bên chiếc bàn gỗ ép xước xát. sau đợt phẫu thuật tổn thương dây thanh quản, giọng hát vang sáng từng khiến hàng vạn người say đắm của cô đã mãi mãi vĩnh viễn mất đi. hiện tại, cô chỉ có thể phát ra những âm thanh khàn khàn, mỏng dính như tiếng lá khô chà xát vào nhau. mỗi khi cố nói dài quá vài câu, cổ họng lại nhói lên một cơn đau buốt như có mảnh thủy tinh đâm vào.
nhưng trinh trinh không còn thời gian để đau đớn hay tiếc nuối cho bản thân. hình ảnh hà trang gục ngã giữa vũng bùn bến sông miền nam, cánh tay phải quấn băng gạc đẫm máu tàn phế, gương mặt dính vệt than đen chìm trong tuyệt vọng... đã trở thành bản án ghim chặt vào tâm trí trinh trinh mỗi đêm nhắm mắt.
cô phải kiếm tiền bằng mọi giá.
sáng sớm từ bốn giờ, khi thành phố thượng hải còn chưa thức giấc, trinh trinh đã có mặt ở chợ hoa cao gia độ. cô nhận bốc dỡ những cừ hoa ly, hoa dơn lạnh ngắt từ các chuyến xe tải hàng châu xuống, phân loại rồi bó thành từng xấp mang giao cho các cửa hàng nhỏ. bàn tay nhỏ nhắn vốn trước đây chỉ quen gõ phím đàn piano mượt mà, giờ đây bị gai hoa hồng đâm chằng chịt những vết xước rỉ máu đỏ tươi.
đến tám giờ sáng, cô vội vã chạy chiếc xe đạp cũ về một tiệm chép nhạc và chỉnh sửa bản thảo nằm gần nhạc viện thượng hải. dù mất đi giọng hát, đôi tai cảm thụ âm nhạc sắc bén và khả năng ký âm thiên bẩm của trinh trinh vẫn còn. cô nhận chép tay các bản phổ nhạc cho sinh viên, sửa nốt cho các nhạc sĩ tự do với tiền công tính từng nhân dân tệ.
đêm về, khi hai vai mỏi rát và cổ họng bỏng cháy, cô lại ngồi dưới ánh đèn dây tóc chong đèn viết lời bài hát thuê cho các studio đĩa hát nhỏ dưới một bút danh hoàn toàn xa lạ.
"lam".
trinh trinh sống tằn tiện đến mức nghiệt dã. bữa ăn mỗi ngày của cô chỉ vỏn vẹn hai chiếc bánh màn thầu nguội ngắt và tô cháo trắng ăn kèm dưa muối. cô không mua sắm, không giao tiếp, giấu kín danh tính như một bóng ma lủi thủi giữa phồn hoa thượng hải. tất cả số tiền kiếm được từ ba công việc vắt kiệt sức lực ấy đều được cô cẩn thận tích góp từng tờ tiền.
ở một trấn cổ ven sông phía nam, cơn bão nợ nần vẫn treo lơ lửng trên mái nhà lợp ngói âm dương cũ kỹ của gia đình hà trang. sau tai nạn đè dập nát bàn tay tại xưởng gỗ, trang nhận được một khoản tiền bồi thường ít ỏi từ chủ xưởng. số tiền đó chỉ đủ trải chi phí phẫu thuật đút đinh xương và vài tháng thuốc tẩm cho người bố nằm liệt giường. những khoản nợ lãi cao mà mẹ cô vay mượn từ khắp nơi để lo cho trang đi học đại học ở thủ đô những năm trước bắt đầu bị chủ nợ tìm đến quấy phá liên tục.
mỗi tuần đôi ba lần, mấy gã xăm trỏ lại vần tay ga xe máy nổ ròn rã trước cổng nhà trang, chửi bới, đập cồm cộp lên cánh cửa gỗ dọa đốt nhà. mẹ trang khóc cạn nước mắt, sức khỏe sụt giảm nghiêm trọng. mọi gánh nặng gia đình dồn hết lên đôi vai của trang.
cô không buông xuôi.
cánh tay phải tàn phế buông thõng gượng gạo bên hông, trang bắt đầu tập làm quen với cuộc sống bằng tay trái.
ban đầu là những việc nhỏ nhất là dùng tay trái xúc cơm, xỏ cúc áo, xách xô nước. mỗi lần cử động sai tư thế, vết sẹo dài chằng chịt trên mu bàn tay phải lại giật lên từng cơn đau nhói nhưng trang cắn răng chịu đựng, không thốt ra một tiếng thở dài. không thể làm công nhân xưởng gỗ nữa, trang nhận sổ sách kế toán đơn giản cho một đại lý phân bón ngoài bến sông của trấn. ban ngày cô cắp tập sổ ghi chép từng bao phân, bao hạt giống, chiều về cô ra bãi bồi hái rau dại mang ra chợ bán.
những đêm muộn, khi tiếng ve mùa hè kêu râm ran ngoài vườn trúc tĩnh lặng, trang ngồi bên chiếc đèn dầu leo lắt. cô đặt cuốn sách lý luận hội họa cũ lên bàn. bàn tay trái vụng về cầm cọ kẹp giữa hai ngón tay, chậm rãi đặt những nét vạch đầu tiên lên mặt tờ giấy báo cũ. nét vẽ tay trái ban đầu run rẩy, gãy khúc, không tài nào điều khiển được theo ý muốn. cọ rơi thịch xuống sàn gỗ liên tục. mồ hôi vọt ra trên trán trang, làm nhòe đi đôi mắt sâu thẳm.
mỗi lần gục ngã vì bất lực, trang lại đưa tay trái sờ vào chiếc máy nghe nhạc mp3 vỏ kim loại màu bạc, món đồ cô luôn cất kỹ trong túi áo gile. tiếng đàn piano chuệch choạc năm nào vang lên qua chiếc tai nghe đơn lại trở thành liều thuốc duy nhất giữ cho trang không bị nhấn chìm vào bóng tối.
giữa năm 2008, một chuyện kỳ lạ xảy ra với gia đình trang.
hôm đó, gã chủ nợ bặm trợn nhất vùng lại kéo người đến nhà trang định siết chiếc xe máy cũ. đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng như dây đàn thì nhân viên bưu điện đạp xe ghé vào cổng, tay cầm một tờ thư chuyển tiền bưu điện màu xanh lá.
"cô trang ơi! có thư chuyển tiền từ bưu điện trung tâm thượng hải gửi cho gia đình cô này!"
trang ngơ ngác nhận lấy tờ thư chuyển tiền.
người gửi ghi tên một cái tên xa lạ, địa chỉ chỉ ghi chung chung là quận từ hối, thượng hải. số tiền gửi về lên tới ba nghìn nhân dân tệ, một khoản tiền rất lớn thời bấy giờ, đủ để trả dứt điểm toàn bộ số nợ gốc và lãi đợt đầu cho gia đình.
nút gỡ nợ bất ngờ được tháo bỏ. mẹ trang mừng rỡ rấn rấn nước mắt, chắp tay khấn vái tổ tiên phù hộ nhưng cô thì đứng trơ ra đó, ngón tay trỏ miết qua con dấu bưu điện đóng đỏ thẫm trên tờ giấy. cô nhìn vào dòng chữ ghi chú ở mục nội dung chuyển tiền, nét chữ viết tay nghiêng nghiêng, nắn ngót từng từ:
"gửi gia đình chú bác lo tiền thuốc men và trả nợ."
tim trang nảy lên một nhịp mạnh mẽ.
nét chữ nghiêng nghiêng ấy... dù người gửi có cố tình viết nắn ngót hay thay đổi hình dáng nét chữ, trang làm sao có thể quên được đó là nét chữ của người đã từng cùng cô viết dòng nhật ký dưới góc tranh năm mười chín tuổi. đó là nét chữ của du trinh trinh.
trang vội vã chạy ra bưu điện huyện ngay trong ngày. cô đứng trước quầy giao dịch, tha thiết nhờ nhân viên tra cứu địa chỉ cụ thể hay số điện thoại của người gửi nhưng đáp lại cô chỉ là những cái lắc đầu bất lực của nhân viên ngân hàng bưu điện.
"tiền gửi qua bưu cục đại lý lẻ bằng tiền mặt em ơi, người ta không để lại số điện thoại hay địa chỉ nhà đâu. bưu điện làm sao tìm được."
trang bước ra khỏi bưu điện huyện. ánh nắng chiều đổ xuống mặt đường nhựa nóng rực. cô đứng giữa ngã tư đông đúc xe đạp và xe máy, tay siết chặt tờ phiếu nhận tiền. sự nghẹn ngào và xót xa dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực. trinh trinh đang ở thượng hải. cô ấy mất giọng, không thể hát, vậy cô ấy đã phải làm những công việc gì, đã phải vắt kiệt sức lực thế nào để tích góp được số tiền ba nghìn tệ này gửi về cho cô.
đều đặn mỗi tháng sau đó, cứ vào ngày mười lăm hàng tháng, một tờ phiếu chuyển tiền bưu điện từ thượng hải lại được gửi về địa chỉ nhà trang. khi thì một nghìn, khi thì hai nghìn tệ. số tiền đó giúp gia đình trang trang trải toàn bộ tiền thuốc tây cho bố, mua lại vài công đất nhỏ để mẹ trồng rau và giúp trang tháo gỡ hoàn toàn gánh nặng nợ nần đè nén suốt hai năm qua.
trang không tiêu một đồng nào vào việc cá nhân. cô mở một sổ tiết kiệm tại ngân hàng tiết kiệm bưu điện, cẩn thận gửi lại toàn bộ số tiền trinh trinh gửi về, coi đó như một khoản giữ hộ.
mỗi lần nhận tiền, trang lại đứng lặng lẽ bên bờ sông, mắt nhìn về hướng tuyến đường sắt chạy dài về phía bắc, nơi dẫn tới thượng hải xa xôi. cô biết trinh trinh đang âm thầm chuộc lỗi. cô biết trinh trinh đang dùng chính sức lực mệt mỏi của mình để gánh vác lại cuộc đời cô trong bóng tối. sự hy sinh thầm lặng ấy khiến khoảng cách hàng nghìn cây số giữa họ tuy xa xôi nhưng sợi dây liên kết trong tâm hồn lại chưa từng bị đứt đoạn.
tại thượng hải, một đêm mưa rào tháng mười năm 2008.
trinh trinh trở về căn phòng trọ hẻm nhỏ sau ca làm việc muộn tại tiệm chép nhạc. cô ngồi gục xuống mép giường, hai bàn tay mỏi run rẩy không còn sức để nhấc lên.
từ trong chiếc túi vải đã sờn mép, trinh trinh lôi ra tờ biên lai chuyển tiền từ bưu cục chiều nay. cô vuốt ve con dấu đỏ ghi tên người nhận hà trang.
một nụ cười khẽ, mỏng mỏng xuất hiện trên gương mặt gầy gò, nhợt nhạt của trinh trinh. cổ họng cô đau nhói khi khẽ phát ra một tiếng thì thì thầm không rõ tiếng:
"mọt sách ơi... ráng thêm chút nữa nhé..."
trinh trinh cất tờ biên lai vào chiếc hộp thiếc nhỏ cất dưới gối, nơi đã chứa hàng chục tấm biên lai gửi tiền suốt một năm qua.
ngoài cửa sổ phòng trọ, mưa thượng hải vẫn trút xuống ào ào trên những mái nhà gạch đỏ cổ kính. hai cô gái ở hai đầu đất nước, dù chưa một lần gặp lại, dù không thể cất lời nói trực tiếp với nhau, vẫn đang lặng lẽ cùng nhau đi qua những ngày tháng tăm tối nhất của cuộc đời, dệt nên một sự gắn kết âm thầm bền bỉ đến nao lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co