Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 15

Caytrucnho244

Tiếng tạch cơ học khô khốc của máy ly tâm vừa dứt, phòng pháp y của St. Bart's lập tiếp rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Ánh sáng từ những dải đèn huỳnh quang dội xuống, trượt dài trên mặt bàn đá và những bề mặt kim loại sáng loáng, phủ lên không gian một sắc trắng vô trùng đến lạnh lẽo.

Molly Hooper gõ nhanh vài phím. Những ngón tay cô bấu chặt vào mép bàn phím, cố giữ cho bờ vai không run lên trước áp lực vô hình đang đè nặng trong căn phòng. Trên màn hình máy tính, dãy biểu đồ hình cột hiện ra thẳng tắp, sạch sẽ đến mức tuyệt đối. Phía dưới, dòng chữ "Not Detected" hiện lên, sắc gọn và lạnh lùng.

John Watson không nhúc nhích. Hai bàn tay anh chống chặt xuống cạnh bàn, gân xanh nổi rộp dọc mu bàn tay khi anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để đóng băng sự run rẩy ngầm hiểu trong các thớ cơ. Tiêu cự anh găm chặt vào dòng chữ màu xanh lét trên màn hình. Khi anh cất tiếng, giọng nói khàn đặc, bức bối như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau.

"Âm tính! Không có một vết tích nào của ma túy, chất kích thích, hay thậm chí là thuốc an thần. Chuyện này điên rồ quá, Molly!"

Molly không nhìn anh. Cô nhìn chăm chằm vào dải băng gạc bết đỏ nằm trong khay inox cạnh đó, nơi mùi máu tanh nồng lẫn với mùi cồn sát trùng đang bốc lên, một thứ mùi quen thuộc đến mức khiến người ta lợm giọng. Cô khẽ lắc đầu, giọng run rẩy nhưng rành rọt:

"Bình tĩnh đi John. Máy GC-MS không biết nói dối. Nếu anh ta dùng ma túy đá, heroine, hay bất kỳ một dạng thức chất cấm nào, dù chỉ là một phần triệu gram, máy cũng phải đổ đỉnh phổ để cảnh báo. Nhưng nhìn xem... lượng máu của Sherlock sạch sẽ một cách hoàn hảo."

"Sạch sẽ?"

John xoay phắt người. Đế giày da của anh nện mạnh xuống nền gạch men, âm thanh chát chúa va đập vào những bức tường lạnh ngắt của nhà xác.

"Một người có hệ máu sạch sẽ mà tim lại tự dưng ngưng xoang ba nhịp? Một người sạch sẽ mà phải lén lút uống Natri Clorua liều cao như uống nước lã để ép áp suất thẩm thấu không bị sụp đổ hoàn toàn à? Nếu không phải phê thuốc, không phải bệnh lý tự nhiên... thì cái quái gì đang xảy ra với anh ta vậy?"

Molly ngập ngừng. Cô lùi lại nửa bước, khoảng cách giữa hai người dãn ra, để lại một vùng không gian tràn ngập mùi hóa chất bảo quản xác chết. Ánh mắt cô trốn tránh cái nhìn gắt gao của vị bác sĩ quân y, giọng trầm xuống đầy hoang mang:

"Có một khả năng... dù tôi thực sự không muốn tin. Cơ thể anh ấy đang tự hủy hoại từ bên trong, hoặc là..."

"Hoặc là sao?"

John gặng hỏi. Anh bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách vật lý đến mức thô bạo.

Sự im lặng lúc này là một điểm neo định hướng rõ ràng: cuộc đối đầu giữa họ không còn là tranh luận chuyên môn, mà là nỗi bất lực của những kẻ ngoài cuộc đang cố giải mã một thực thể vượt ra ngoài quy luật tự nhiên.

Molly thở dài, các ngón tay lơ đãng chạm vào tệp hồ sơ lưu trữ để tìm một điểm tựa.

"Tôi không biết. Tôi đã từng xét nghiệm hàng nghìn mẫu máu, nhưng chưa từng gặp một ca lâm sàng nào điên rồ như thế này. Các chỉ số sinh hóa trên giấy tĩnh lặng một cách kỳ lạ, nhưng cơ thể anh ta đang phát ra những tín hiệu sụp đổ hệ thống. Giống như... các định luật y học thông thường hoàn toàn vô giá trị đối với anh ta vậy. Anh ta đang làm điều gì đó vượt ra ngoài hiểu biết của chúng ta, John."

Bần bật. Bần bật.

Chiếc điện thoại trong túi quần John rung lên gắt gao, thông báo một tin nhắn văn bản cắt ngang cuộc hội thoại đầy bế tắc. John dứt khoát rút máy ra, đôi mắt bắt trọn dòng chữ hiển thị của Sherlock trên màn hình:

"Muộn 5 phút. Siêu thị đông người hay anh lại xếp hàng nhầm lối? Về ngay. SH"

Sự kiểm soát toàn diện ấy giống như một chiếc lồng vô hình đang siết chặt. John hít một hơi sâu rồi nhìn Molly, vừa nói vừa nhét điện thoại trở lại túi quần: "Được rồi, tôi sẽ tiếp tục quan sát anh ta, hoặc là tìm cho ra cái thứ quái quỷ mà anh ta đã tiêm vào mạch máu."

Molly quay lại bàn làm việc: "Tôi sẽ kiểm tra lại các tài liệu y khoa cũ, tìm kiếm một vài tài liệu hiếm hay các ca bệnh kỳ lạ thử xem."

Bần bật. Bần bật. Bần bật.

Điện thoại của John lại liên tiếp rung mạnh trên lòng bàn tay khi anh chưa kịp rời đi. Tin nhắn tiếp theo hiện lên, mang theo thứ áp lực suy luận tàn nhẫn quen thuộc:

"Dữ liệu Tesco cho thấy lượng khách hôm nay giảm 12%. Anh xếp hàng quá hạn 4 phút rồi. Đừng lãng phí thời gian của tôi nữa. SH"

John mím môi, ngón cái miết mạnh lên cạnh sắc của viền điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Anh lướt nhanh mắt qua những dòng chữ mang tính răn đe ấy, cất máy và nhìn Molly với ánh mắt nghiêm nghị: "Tôi phải về rồi, có tin gì cô cứ nhắn tin cho tôi."

John vừa quay lưng định bước ra phía cửa, Molly đột ngột bước lên một bước gắt gao. Bàn tay cô vươn ra, nắm chặt lấy bả vai áo len xám của anh kéo giật ngược trở lại. Đôi mắt cô mở to đầy hoảng hốt, cô hạ giọng nói nhỏ, hơi thở dồn dập:

"John, đứng im! Áo của anh... mùi cồn sát trùng và hóa chất phòng lab nồng quá. Anh định bước vào Baker Street với cái mùi này sao? Sherlock sẽ biết ngay anh vừa ở phòng pháp y của tôi trong vòng ba giây đấy! Thay áo ra hoặc xịt cái này vào đi, nhanh lên!"

Molly lật đật mở ngăn kéo tủ, lấy ra một chai xịt khử mùi sinh học tinh dầu hương thảo mộc nhạt. Không đợi John đồng ý, cô dứt khoát ấn vòi xịt. Một làn sương mù dày đặc phun ra, bao phủ khắp thớ vải len xám của John, bít kín và nuốt chửng hoàn toàn những phân tử cồn phòng lab còn sót lại.

Mùi hương thảo mộc thanh mát bao trùm lấy người John, tạo thành một lớp bọc lót khứu giác hoàn hảo nhưng cũng đầy dối trá. John xách túi nhu yếu phẩm Tesco lên, khẽ gật đầu chào Molly rồi dứt khoát đẩy cửa lao ra đường, vẫy một chiếc taxi màu đen để lao vào cơn mưa phùn London, trở về với chiếc bẫy tâm lý đang chờ sẵn ở phố Baker.

Mười lăm phút sau, tiếng mưa phùn dai dẳng của London bị gạt phăng lại phía sau cánh cửa gỗ dày của căn hộ 221B. John Watson dứt khoát đẩy cửa bước vào phòng khách. Cơ thể anh vẫn vương lại thứ mùi thảo mộc nhạt, thanh mát từ chai xịt bọc lót của Molly—một lớp ngụy trang khứu giác mỏng manh nhằm che đậy sự thật rằng anh vừa bước ra từ phòng lab nghiệm thi.

Nhưng tầm mắt của John lập tức khựng lại ngay ngưỡng cửa, mọi ý nghĩ về mùi hương tan biến hoàn toàn.

Sherlock Holmes đang nằm ngửa trên chiếc sofa bọc da cũ kỹ. Anh hoàn toàn buông xuôi cơ thể của mình trong một trạng thái suy kiệt rõ rệt, bất động đến đáng sợ. Dưới ánh nắng sớm nhạt nhẽo hắt qua ô cửa sổ, gương mặt thám tử trắng bệch, những dải bóng mờ của đống sổ sách bừa bộn trên bàn đổ dài lên thân hình anh như những vệt mực đen đúa.

John lo lắng bước lại gần, túi đồ nhu yếu phẩm bị vứt đại xuống sàn. Anh cúi thấp người, tự tay áp lòng bàn tay ấm áp của mình lên vầng trán lạnh ngắt của Sherlock để đo nhiệt độ lâm sàng theo bản năng của một bác sĩ.

Da thịt Sherlock lạnh lẽo như đá mùa đông. John giữ lòng bàn tay yên vị trên trán đối phương trong vòng ba giây, cảm nhận rõ rệt sự tĩnh lặng đầy bất thường trước khi cất giọng trầm thấp:

"Không sốt... Nhiệt độ hoàn toàn bình thường. Anh lại thức cả đêm để chạy mấy cái thuật toán vô bổ của anh đúng không, Sherlock?"

Sherlock chầm chậm mở mắt. Ở khoảng cách gần đến ngột ngạt này, đôi mắt màu xám tro của anh đục mờ, không còn ánh lên tia lửa sắc lẹm thường ngày. Anh vươn bàn tay run khẽ nhưng vẫn giữ nguyên sự chính xác, nắm lấy cổ tay John và dùng lực kéo mạnh bàn tay bác sĩ ra khỏi trán mình.

Sherlock từ tốn thu chân lại, xoay người ngồi thẳng dậy trên sofa, cố dựng lên chiếc khung xương kiêu hãnh của mình dù các thớ cơ đang biểu tình vì kiệt sức.

"Nhiệt độ của tôi hoàn toàn bình thường," Sherlock đáp, chất giọng phẳng lặng, lạnh lùng dửng dưng như đang đọc một bản báo cáo thời tiết. "Bộ não của tôi đang phải xử lý một thuật toán dữ liệu nghịch lý từ vụ án ba thi thể. Việc hệ thần kinh thực vật phải tăng tần số co thắt cơ tim để đẩy lưu lượng máu lên vỏ não là một cơ chế vận hành cơ học tất yếu. Tôi không sao cả, John."

John không buông lỏng cơ bắp để lùi lại. Anh đứng yên tại chỗ, khoanh hai tay trước ngực, nhìn Sherlock với vẻ dò xét lâm sàng sâu sắc. Đôi mắt quân y của anh lướt qua bờ vai hơi sụp xuống và nhịp thở nông của bạn mình.

Sherlock hoàn toàn phớt lờ cái nhìn áp bách của vị bác sĩ. Anh xoay người, vươn tay định cầm lấy bộ hồ sơ vụ án ba thi thể đang đặt trên bàn trà để tiếp tục làm việc, nhằm chứng minh bản thân vẫn ổn.

Nhưng ngay khi những đầu ngón tay vừa chạm vào thớ giấy thô ráp, cơ thể thám tử bỗng nhiên bị khựng đờ hoàn toàn chuyển động. Đôi mắt anh co thắt lại một nhịp gắt gao, toàn bộ lực phản kháng cơ học trong tích tắc bị rút cạn sạch sẽ. Sherlock quỵ xuống.

Nhìn thấy dấu hiệu mất lực hoàn toàn của thám tử, John lập tức hành động theo phản xạ dã chiến. Anh chủ động nhích lại gần, ngồi dứt khoát xuống sofa để vòng tay đỡ lấy cơ thể Sherlock trước khi anh ta ngã nhào xuống sàn gỗ cứng. Sức nặng của Sherlock đổ dồn vào lồng ngực John, lạnh lẽo và nặng nề.

John vội vàng chạm cả hai đầu ngón tay trần vào mạch đập trên cổ thám tử.

Một nhịp đập rỗng tuếch và hỗn loạn dội thẳng vào lớp da thịt nhạy cảm.

Hai đầu ngón tay John miết chặt vào hõm cổ Sherlock, cảm nhận rõ mồn một dải cơ cổ đang co rút bần bật một cách yếu ớt, trong khi mạch cảnh dưới lớp da mỏng manh thì phóng đại tần số, đập liên hồi, trống rỗng và dồn dập như một con thú hoang bị dồn vào chân tường. Hơi thở nóng hổi, đứt quãng của John phả thẳng vào làn da tái nhợt của đối phương, nhưng đáp lại chỉ có làn sương lạnh buốt tỏa ra từ cơ thể suy kiệt của Sherlock. Khứu giác của vị bác sĩ quân y lập tức bị bủa vây bởi mùi mồ hôi lạnh đặc trưng của sự sụp đổ áp suất thẩm thấu, một thứ mùi ngai ngái, sắc lạnh như vị rỉ sét của sắt bám chặt lấy khoang mũi anh.

"Anh bị gì vậy Sherlock? Trả lời tôi!" Giọng John nghiêm túc, gằn mạnh sát bên tai thám tử.

Sherlock không trả lời. Gương mặt anh trắng bệch, dửng dưng như một pho tượng thạch cao, nhưng anh cũng không hề có bất kỳ động thái nào để đẩy John ra. Thuận theo thế nâng đỡ của vòng tay gã quân y, Sherlock trượt dần xuống, nằm hẳn gối đầu lên đùi John.

Chuyển động đột ngột này khiến cơ đùi và bả vai John lập tức gồng cứng theo bản năng chịu lực. Khoảng cách không gian bị triệt tiêu hoàn toàn, nén chặt sự ngột ngạt của căn phòng vào một điểm neo tâm lý duy nhất: lằn ranh kiêu hãnh cuối cùng của vị thám tử đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một sự thỏa hiệp câm lặng, biến cơ thể anh thành một ẩn số thô bạo buộc người duy nhất bên cạnh phải tự tay giải mã.

Sherlock thản nhiên gác ngang một cánh tay lên trán, che kín đôi mắt mình khỏi thứ ánh sáng ban mai đang nhảy múa. Lồng ngực anh phập phồng khó nhọc, từng hơi thở rách nát nhưng đầy độc đoán phả thẳng qua lớp vải sơ mi, hâm nóng một vùng bụng của vị bác sĩ. Anh thì thầm đứt quãng:

"Hydro, John... Đọc đi..."

John khựng lại một nhịp gắt gao. Anh nhìn xuống mái tóc xoăn đen bù xù đang tựa sát vào đùi mình, lòng tràn đầy những câu hỏi quái đản và nghẹt thở. Anh hiểu mệnh lệnh của thám tử, nhưng vì sự việc diễn ra quá bất ngờ, đôi tay anh vẫn giữ nguyên giữa không trung, đông cứng trong thế tiến thoái lưỡng nan.

Ngay khoảnh khắc John chần chừ, cơ thể Sherlock đột nhiên run nhẹ lên một nhịp co thắt đầy đau đớn. Mồ hôi lạnh lập tức toát ra từ lớp biểu bì, thấm qua thớ vải áo sơ mi đang phanh ngực, khiến làn da anh trở nên bóng loáng và dính dấp. Tiếng thở dốc trở nên nặng nề, đứt quãng như một cỗ máy sắp rã rời.

Nỗi hoảng sợ y khoa bùng nổ trong lồng ngực John. Anh vội cúi người, áp ngón tay lên mạch cổ để đếm lại nhịp tim lỗi đang nện liên tiếp một cách hỗn loạn của Sherlock, rồi dứt khoát rút chiếc điện thoại di động trong túi quần ra bằng tay còn lại.

"Chúng ta tới bệnh viện ngay, Sherlock." Giọng John hốt hoảng nhưng dứt khoát, ngón tay anh ấn nhanh vào phím gọi khẩn cấp.

Ngay lập tức, Sherlock gạt phăng cánh tay khỏi mắt. Anh vươn năm đầu ngón tay dài thượt ra, chộp lấy chiếc điện thoại trên tay John, dùng lực ghì chặt nó lại với một tốc độ và sức mạnh bình tĩnh đến kỳ lạ, hoàn toàn mâu thuẫn với tình trạng cơ thể đang hấp hối hiện tại. Đôi mắt màu xám tro của anh mở to, găm một cái nhìn đanh thép, quyết liệt vào đồng tử của vị bác sĩ.

"Bảng tuần hoàn hóa học John, nếu anh muốn giúp tôi," chữ nhả ra từ khuôn miệng trắng bệch của Sherlock đanh gọn và tuyệt đối không thương lượng. "Bằng không thì tránh xa tôi ra ngay."

John nhìn đăm đăm vào thái độ kiên quyết độc đoán đến điên rồ của anh thám tử, rồi nhìn xuống nhịp tim lỗi đang nện liên hồi dưới lòng bàn tay mình. Là một bác sĩ, anh biết rõ sự cưỡng ép và một cơn hoảng loạn tâm lý lúc này sẽ làm nổ tung trái tim đang trên đà sụp đổ của đối phương. Trận chiến này, Sherlock đã đặt cược bằng cả mạng sống để giành quyền kiểm soát.

John buông lỏng bàn tay đang cầm điện thoại, đầu hàng trước tình thế lâm sàng khẩn cấp. Anh nhắm mắt lại một nhịp, điều hòa nhịp thở của chính mình để xua đi sự hoảng loạn. Khi mở mắt ra, anh từ từ cất tiếng đọc bảng tuần hoàn hóa học một cách đều đặn, dùng thanh âm trầm ấm, mộc mạc của mình làm liều thuốc dã chiến xoa dịu thể xác đang co thắt của thám tử.

"Hydro... Heli... Liti..."

Giọng anh khàn đặc, cộc lốc nhưng vang lên đều đặn, nhịp nhàng giữa phòng khách vắng lặng. Thanh âm ấy không mang giai điệu, tĩnh lặng như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ quả lắc cũ, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, xoa dịu đi những xáo trộn trong không khí.

Hai đầu ngón tay của John, vốn đang đặt trên mạch cổ của Sherlock trước đó, vẫn giữ nguyên vị trí tiếp xúc lâm sàng. Từng nhịp đập gấp gáp của gã thám tử truyền qua lớp da thịt mỏng manh, nện thẳng vào lòng bàn tay vị bác sĩ. John ngồi lặng yên, hoàn toàn thả lỏng để làm một điểm tựa dã chiến, vững chãi nhất cho bạn mình.

Dưới tông giọng đọc bảng tuần hoàn lặp đi lặp lại như một lời ru kỳ lạ, dòng tư duy quay cuồng, hỗn loạn bên trong bộ não thiên tài của Sherlock bỗng nhiên dịu lại rồi im bặt. Những nét căng thẳng trên gương mặt vị thám tử hoàn toàn giãn ra. Anh chầm chậm buông xuôi mọi nhận thức lý trí cuối cùng, đầu hàng thế giới kịch nghệ đầy rẫy những con số và sự tính toán của mình trước sự hiện diện dịu dàng của người bác sĩ phàm trần.

Đầu của Sherlock gối nặng hẳn xuống lòng đùi John.

Một khối trọng lượng dứt khoát triệt tiêu khoảng cách vật lý cuối cùng.

Da thịt Sherlock qua lớp vải mỏng truyền đi cái lạnh rợn người, nhưng lồng ngực anh bắt đầu phập phồng chậm lại, trút một hơi thở dài mang theo vị trà Earl Grey quen thuộc quyện lẫn mùi mồ hôi lạnh sắc lẹm, phả thẳng vào thớ áo len hương thảo mộc của John. Xúc giác nơi đùi John cảm nhận rõ từng lọn tóc xoăn dày, thô ráp của Sherlock bết dính bám chặt vào lớp vải dạ, nặng nề và chân thực đến mức khiến nhịp tim của chính vị bác sĩ lỗi đi một nhịp. Thính giác anh thu trọn tiếng cọ xát rất nhỏ của cơ thể Sherlock khi anh ta hoàn toàn thả lỏng, một âm thanh đầu hàng tịch mịch vang lên rồi lịm dần trong bầu không khí phòng khách 221B.

Cánh tay gác ngang che mắt của Sherlock hơi trượt nhẹ, xuôi theo thành ghế sofa bọc da sờn cũ. Hơi thở của anh từ dồn dập, rách nát chuyển dần sang trạng thái đều đặn, sâu hoắm, rồi chìm hẳn vào một giấc ngủ sâu không mộng mị—thứ giấc ngủ thanh sạch hiếm hoi mà anh luôn khước từ bằng hóa chất và sự kích thích điên cuồng của các vụ án. Lồng ngực của anh bên dưới lớp áo sơ mi phanh ngực thôi không còn co thắt một cách đau đớn nữa. Nhịp tim loạn nhịp từng nện vào tay John bắt đầu hạ dần tần số, ổn định trở lại một cách kỳ lạ dưới sự bao bọc từ khối nhiệt lượng sống động, ấm áp của gã cựu binh.

Cảm nhận được sự thăng bằng sinh học và nhịp thở sâu, chậm rãi của đối phương, đôi bàn tay đang bắt mạch cổ của John từ từ thu hồi về. Anh di chuyển một cách khẽ khàng, tinh tế nhất có thể để tránh tạo ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào làm lay động làn da thám tử.

John nhìn xuống gương mặt nhợt nhạt với những lọn tóc xoăn đen đang áp sát vào khoảng áo len nơi vùng bụng mình. Đôi vai anh chầm chậm thả lỏng hoàn toàn, rũ bỏ lớp giáp phòng ngự của một người lính.

John không đọc bảng tuần hoàn nữa, những nguyên tố hóa học cuối cùng loãng dần trong cổ họng rồi im bặt. Anh ngồi bất động tuyệt đối trên chiếc sofa, chấp nhận để sức nặng của Sherlock nương tựa trên chân mình. Anh giữ cho toàn bộ không gian phòng khách như đóng băng, tự nguyện biến mình thành một bệ đỡ chịu lực để bảo vệ giấc ngủ hiếm hoi, mỏng manh của người bạn cùng phòng.

Ánh nắng sớm nhạt nhẽo hắt qua ô cửa kính sổ loang lổ vài vết ố, chiếu thẳng vào hai cơ thể đang hòa lẫn ranh giới, tựa vào nhau trên chiếc đệm da cũ kỹ. Căn phòng khách 221B bám bụi mờ thời gian chìm vào một dải im lặng đặc quánh, tịch mịch như một thánh đường.

Sự đầu hàng câm lặng này là một điểm neo định hướng rõ ràng: ván cờ kiểm soát và phương thức thao túng ban đầu hoàn toàn là do chính tay gã thám tử lập trình, nhưng đến cuối cùng, một nghịch lý tối thượng đã thành hình giữa phố Baker: dòng xoáy ngột ngạt của khế ước này không chỉ cuốn phăng đi ranh giới cá nhân của một mình John Watson, mà chính bản thân vị thần ái kỷ, kiêu hãnh kia cũng đã an yên ngủ thiếp đi, sa lưới hoàn toàn vào đáy sâu của chiếc bẫy do chính mình tạo ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co