Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 16

Caytrucnho244

Ánh nắng trưa đứng bóng rạch qua khung cửa sổ 221B, đổ xuống sàn gỗ và chiếc sofa bọc da cũ kỹ những vệt sáng loang lổ, gắt gao đến chói mắt. Căn phòng ngột ngạt, bị bóp nghẹt giữa cái tĩnh lặng và thứ bụi mịn nhảy múa trong không trung.

Sherlock từ từ mở mắt. Gương mặt với những đường nét góc cạnh của anh vẫn áp sát vào khoảng áo len nơi vùng bụng John. Ở khoảng cách cận kề này, xung năng từ cơ thể John tỏa ra như một lò than âm ỉ. Ngay phía trên đầu anh, tiếng lật trang giấy của tệp hồ sơ vụ án vang lên chậm rãi, khẽ khàng, rồi đột ngột dừng hẳn. Sự im lặng lập tức bao trùm, đặc quánh.

Sherlock hít một hơi sâu qua mũi. Lồng ngực anh khựng lại, đôi chân mày nhíu chặt thành một vệt rất nhỏ khi nhận ra mùi xà phòng cạo râu quen thuộc của John đã bị bít kín bởi lớp hương thảo mộc nhân tạo. Thứ hóa chất rẻ tiền ấy bài xích dữ dội với thế giới vô trùng trong tâm trí vị thám tử. Khóe môi anh mím chặt thành một đường thẳng tắp.

John không vội vã. Anh thong thả khép tệp hồ sơ vụ án lại, đặt nhẹ xuống bàn trà. Tiếng bìa giấy chạm vào mặt gỗ phát ra một âm thanh khô khốc. John cúi đầu, bóng tối từ bờ vai dày của một gã quân y đổ xuống, che khuất một nửa gương mặt Sherlock.

Không có một lời cảnh báo, John áp hai đầu ngón tay trần, thô ráp lên động mạch cổ của Sherlock.

Ngón tay anh ấn xuống.

Thớ cơ cổ của Sherlock dưới điểm chạm giật mạnh liên hồi, một phản ứng sinh học trần trụi bật ra ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Lớp da thô ráp, chai sần của gã lính Afghanistan ép mạnh vào vùng da cổ mỏng manh, nơi dòng máu nóng đang đập dồn dập, điên cuồng như muốn bật tung khỏi lớp biểu bì. Sherlock không né tránh. Anh găm thẳng đôi mắt màu xám tro, sắc lạnh không chớp vào sâu trong đồng tử xanh lam của John.

John giữ nguyên vị trí, hai đầu ngón tay siết nhẹ trên mạch cổ đối phương, nhãn quan khóa chặt mục tiêu, bóc tách từng dao động nhỏ nhất trên gương mặt vị thám tử.

"Mạch 110, Sherlock." Giọng John khàn đặc, dứt khoát. "Anh biết anh không lừa được tôi mà. Nói đi, anh bị gì?"

Ba giây trôi qua. Sự im lặng giữa họ kéo căng như một sợi dây đàn sắp đứt. Ánh mắt Sherlock đóng băng, không một tia dao động. Hơi thở của cả hai trở nên nặng nề, bức bối dưới áp lực vô hình. Sherlock dứt khoát xoay người, đẩy thẳng tấm lưng dài ngồi dậy trên chiếc sofa hẹp.

Mạch cổ tuột khỏi đầu ngón tay John.

Sự tiếp xúc vật lý đột ngột đứt gãy, để lại một luồng khí lạnh tràn vào khoảng không giữa hai làn da. Nơi đầu ngón tay John vẫn còn vương lại hơi ấm hâm hấp và nhịp đập hoang dại của vị thám tử, trong khi vùng cổ của Sherlock lập tức cảm nhận được sự trống trải, buốt giá khi mất đi áp lực thô bạo ban nãy.

John rụt tay về, chậm rãi đặt lòng bàn tay lên đầu gối mình. Cơ vai anh căng cứng dưới lớp áo, nhưng tiêu cự ánh mắt vẫn khóa chặt vào Sherlock.

Giữa hai người, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường bất chợt vang lên rõ rệt, nện từng nhịp khô khốc vào không gian tĩnh lặng. Năm giây trôi qua. Sherlock ngồi bất động như một bức tượng tạc từ cẩm thạch.

Rồi, không một tiếng động, Sherlock nghiêng người đổ về phía trước. Chuyển động tịnh tiến thu hẹp khoảng cách trên chiếc sofa hẹp một cách cực đoan, đến mức đầu gối hai người suýt chút nữa là chạm vào nhau. Tầm mắt của Sherlock trượt xuống, bỏ qua gương mặt John để nhìn chằm chằm vào phần ngực áo len của đối phương—nơi thứ mùi hương thảo mộc nhân tạo đang không ngừng tỏa ra. Anh găm ánh mắt vào đó, đông cứng bầu không khí.

John không lùi lại dù chỉ một phân. Cơ vai anh giữ nguyên thế thủ căng cứng dưới lớp áo, hai mắt khóa chặt gương mặt đối phương, đón nhận toàn bộ sự lấn át mang tính khiêu khích này bằng một sự hoài nghi đông cứng.

Phá vỡ thế gọng kìm, Sherlock vươn năm đầu ngón tay dài ra bàn trà. Anh miết lên mép bìa của tệp hồ sơ vụ án, kéo dứt khoát nó về phía mình. Tiếng giấy sột soạt vang lên đầy thô bạo. Sherlock lật mạnh hai trang tài liệu, xoay ngược tập hồ sơ lại rồi đẩy thẳng về phía lồng ngực John như dựng lên một tấm khiên chặn đứng mọi sự soi mói vào cơ thể mình.

"Ba tử thi bị rút cạn máu ở ngoại ô trong vòng bốn mươi tám tiếng." Giọng Sherlock trầm và phẳng lặng, tốc độ nhả chữ nhanh đến mức chóng mặt. "Không có dấu vết tán huyết, áp suất thủy động học của hệ tuần hoàn bị cưỡng bức rút ra theo chu kỳ toán học đối xứng."

Tạch. Tạch.

Sherlock dùng đầu ngón tay trỏ gõ mạnh hai tiếng khô khốc xuống bức ảnh hiện trường, nơi những thi thể trắng bệch đang phơi mình dưới ánh đèn flash của cảnh sát.

"Nạn nhân tiếp theo rơi vào mười hai giờ đêm nay. Hệ thống nơ-ron của tôi phải chạy mô phỏng toàn bộ tần số co thắt cơ tim của hung thủ để định vị vùng cô lập. Mạch 110 là hằng số kỹ thuật bắt buộc để duy trì công suất vỏ não."

Dứt lời, Sherlock đột ngột ngước mắt lên. Anh găm thẳng cái nhìn trịch thượng vào sâu trong đồng tử John.

"Nếu anh muốn ép mạch của tôi về mức 70 để thỏa mãn cái quy chuẩn y khoa thông thường của anh, đồng nghĩa với việc ngày mai anh sẽ có cái xác thứ tư nằm trên bàn nghiệm thi, bác sĩ Watson."
John nhìn xuống bức ảnh tử thi xám ngoét trên giấy, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt xám không chớp của Sherlock. Sự im lặng lại một lần nữa đông đặc, mang theo sức nặng của một sợi dây cao áp bị kéo căng.

Mười đầu ngón tay của John đang đặt trên đầu gối chợt siết chặt lại, làm nhăn rúm một góc thớ vải quần tây thô ráp. Rồi, chúng chầm chậm giãn áp lực ra, trả lại sự phẳng phiu cho bề mặt. John nhắm mắt, lồng ngực phập phồng theo một hơi hít sâu, đôi vai buông lỏng xuống.

Khi mở mắt ra, anh vươn tay giật phăng tệp hồ sơ vụ án từ bàn trà, đứng bật dậy để triệt tiêu hoàn toàn khoảng cách giữa hai cơ thể. Gã quân y sải những bước chân dứt khoát về phía bàn làm việc nơi góc phòng, quay tấm lưng dày dặn về phía sofa.

"Khi anh tìm được tọa độ." Giọng John khàn đặc, hướng thẳng về phía khung cửa sổ ngập nắng mà không một lần ngoảnh lại. "Tôi sẽ gọi cho Lestrade."

Sherlock vẫn ngồi bất động trên sofa, tầm mắt khóa chặt theo bóng lưng đang dịch chuyển của John. Khi bóng lưng kia hoàn toàn đứng yên ở góc phòng, Sherlock từ từ đưa hai ngón tay trần của mình lên, áp nhẹ vào vị trí động mạch cổ.

Ngón tay anh miết nhẹ.

Dư chấn từ lực ấn thô ráp ban nãy vẫn còn âm ỉ, dội ngược vào lớp da thịt đang đập mạnh một cảm giác bỏng rát, hâm hấp nóng. Đồng tử của Sherlock co thắt nhẹ dưới ánh nắng trưa đứng bóng đổ dài trên sofa, và căn phòng lại rơi vào sự im lặng tuyệt đối.

Cuộc gọi cho Lestrade được thực hiện ngay sau đó, nhưng phải mất thêm bảy tiếng đồng hồ giải mã, gã thám tử mới chính xác định vị được mục tiêu. Đến khi họ thu thập đủ lực lượng, ánh nắng trưa oi ả đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi cái lạnh cắt da của vùng ngoại ô.

Chiếc xe tuần tra của Scotland Yard dừng bánh bên ngoài nhà kho, ánh đèn pha xuyên thấu lớp sương mù dày đặc và buốt giá của đêm đông ngoại ô London. Cửa xe mở, John và Sherlock bước xuống, sải những bước chân dứt khoát vào bên trong nhà kho lương thực bỏ hoang, nơi bóng tối dày đặc như một khối chất lỏng.

Bên trong, ánh đèn pin từ phía Lestrade và đội cảnh sát quét những vệt sáng loang lổ lên các bao tải mục nát và hệ dầm gỗ bám đầy bụi bặm. Không gian hoàn toàn trống rỗng. Tiếng giày da di chuyển rầm rập của các sĩ quan, tiếng rè rè khắc nghiệt từ máy bộ đàm dội ngược về phía cửa chính càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến gai người ở góc sâu nhà kho.

Sherlock đứng bất động giữa trung tâm bối cảnh. Khóe môi anh chầm chậm nhếch lên một nụ cười nhạt.

Anh bước những bước chân dài, từ tốn tiến lại gần một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt sâu trong góc tối khuất của nhà kho. Sherlock vươn các ngón tay trần, nhẹ nhàng chạm xuống bề mặt vật thể.

Đầu ngón tay anh miết lên lớp bụi mịn.

Xúc giác của vị thám tử lập tức đón nhận một bề mặt gỗ khô khốc, nhám hoen, và lạnh ngắt như da người chết. Ngay sau đó, một làn hương mỏng mảnh, sắc lẹm xộc thẳng vào phế quản—mùi gỉ sắt của một lưỡi dao cạo vừa được lau sạch bằng cồn y tế. Bản chất vô trùng của thứ hóa chất ấy như một tín hiệu phát ra từ bóng tối, khóa chặt tâm trí anh vào một tọa độ vô hình.

John bước tới từ phía sau lưng Sherlock, chiếc áo khoác dạ kéo khóa kín cổ như một lớp giáp phòng thủ bọc lấy cơ thể căng cứng. Tay anh cầm đèn pin, soi thẳng một luồng sáng lạnh lùng vào vị trí tay vị thám tử, nhãn quan ghim thẳng vào bóng lưng đối phương.

"Hắn muốn gì, Sherlock?" Giọng John trầm thấp, dằn mạnh từng chữ, phá vỡ khoảng im lặng trong góc tối.

Sherlock dứt khoát rụt tay lại, giữ nguyên tư thế quay lưng, bẻ gãy hướng ánh sáng từ cây đèn pin.

"Một lễ hiến tế." Chất giọng Sherlock khàn đặc, phẳng lặng.

Anh xoay người lại đối diện John. Một bước tiến dài của Sherlock ép gã quân y vào vách gỗ phía sau. Trong khoảng không mịt mù, Sherlock vươn bàn tay trần buốt giá của mình ra, nắm chặt lấy bàn tay của John, kéo giật anh lại gần sát cạnh bàn.

Sherlock áp lòng bàn tay mình lên mu bàn tay John, dùng lực ép các ngón tay của anh chạm xuống mặt gỗ thô nhám.

Lòng bàn tay anh miết mạnh.

Sự thô ráp của những vết chai sần trên tay gã lính Afghanistan bị ấn lún vào các rãnh khắc sâu hoắm, sắc lẹm ẩn dưới lớp bụi bặm. Phía trên mu bàn tay John, năm ngón tay trần của vị thám tử phủ lên như một gọng kìm bằng băng giá, lạnh buốt nhưng truyền qua một xung lực run rẩy, kích thích dồn dập.

Sherlock ghé sát đầu xuống, bờ vai chiếc Belstaff áp chặt vào vai John. Trong không khí sương lạnh của đêm đông, hơi thở nóng hổi của Sherlock phả thẳng sát mạn tai John, nhịp điệu nhanh và gấp gáp.

"Nó lồng vào nhau, John. Nhìn kỹ xem." Giọng Sherlock trầm hẳn xuống thành một tiếng thì thầm khàn đặc. "Chiếc chén không tự đứng một mình. Nó được giữ bằng bảy đỉnh của Ngôi sao Thất hình. Hắn dùng máu của kẻ thuần khiết để đổ đầy chiếc chén từ dưới đáy lên."

Cơ thể John đông cứng, anh giữ nguyên ngón tay dưới lực dẫn dắt của Sherlock, miết theo ký hiệu Ngôi sao bảy cánh đang ôm trọn một chiếc chén úp ngược. Anh nâng bàn tay còn lại đang cầm đèn pin lên, rọi một chùm sáng gắt gao vào hình khắc trên thớ gỗ mục nát.

"Đã có ba cánh ngôi sao được tô màu." John dằn giọng dứt khoát, ánh nhìn đóng đinh vào những rãnh khắc đã sẫm màu máu khô.

Ánh mắt của Sherlock hoàn toàn phớt lờ hình khắc quỷ dị trên bàn gỗ. Tiêu cự của anh dán chặt vào hình bóng của John đang phóng đại trên bức tường gạch bám bụi phía sau, dưới thứ ánh sáng lập lòe từ cây đèn pin.

"Ba mạng người. Chiếc chén mới đầy được một nửa." Sherlock nhả từng chữ một cách chậm rãi, mắt không rời chiếc bóng của John trên tường. "Hắn vẫn đang đói, John. Hắn cần thêm bốn đỉnh nữa để chiếc chén hoàn toàn tràn ra."

Sherlock buông lỏng lực tay.

Các đầu ngón tay trần trượt một nhịp rất chậm.

Sự ma sát lưu luyến dọc theo các kẽ tay và lòng bàn tay của John đứt gãy khi Sherlock thu hồi tay vào túi áo khoác dạ. Một luồng khí lạnh tràn vào khoảng trống, nhưng không gian lập tức bị lấp đầy bởi mùi bạc hà khô khốc, tinh khiết phát ra từ hơi thở cận kề của vị thám tử, bít kín và tẩy sạch hoàn toàn chút dư hương thảo mộc nhân tạo còn sót lại từ buổi trưa đứng bóng.

John đứng bất động tuyệt đối trong góc kho tối tăm. Giữa cái lạnh buốt của đêm muộn, chùm sáng đèn pin trên tay anh chợt run lên một nhịp dài, kéo theo chiếc bóng của cả hai trên tường dao động dữ dội, trước khi luồng sáng đứng yên, chiếu thẳng vào biểu tượng ngôi sao đang khuyết màu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co