Chương 2
Tiếng bước chân nặng nề nện lên từng bậc cầu thang gỗ, kéo theo bầu không khí đặc quánh của màn đêm London. Mười một giờ đêm. Cánh cửa căn hộ 221B bật mở rồi khép lại bằng một tiếng ầm khô khốc.
John Watson không thèm cởi áo khoác ngoài, anh lướt qua phòng khách như một luồng gió độc, đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng chốt cửa khóa trái vang lên lạnh lùng.
Giữa phòng khách nhập nhoạng tối, Sherlock đứng bất động như một bức tượng bọc trong chiếc áo choàng Belstaff dính đẫm sương muối bến tàu. Anh không bật đèn, cũng không cởi bỏ trang phục. Khứu giác của vị thám tử bị lấp đầy bởi mùi muối biển mặn chát, mùi sắt gỉ xộc lên từ những chiếc thùng gỗ mục, và cả mùi thuốc súng tàn dư của buổi chiều — tất cả quấn chặt lấy anh như một cái kén bóp nghẹt lý trí. Vương quốc thuật toán tối thượng mà anh hằng tự hào bấy lâu nay bỗng chốc biến thành một mớ hỗn loạn không thể định danh. Sherlock nheo mắt nhìn vào khoảng không, cố bóc tách từng mili-giây của thực tại để tìm kiếm một sai số logic, nhưng thứ duy nhất anh thu về chỉ là một sự bế tắc lạnh ngắt.
Tiếng lách cách của chốt cửa phòng tắm vang lên. John bước ra ngoài trong chiếc áo choàng tắm bằng vải thô màu xám, mái tóc ngắn vẫn còn vương lại một làn hơi nước ấm áp, mang theo mùi xà phòng bánh rẻ tiền khuếch tán vào không khí phòng khách. Anh hoàn toàn ngó lơ người bạn cùng phòng. Gương mặt hầm hằm không để lại một cái nhìn, John tiến về phía tủ gỗ, giật mạnh nắp hộp thuốc cứu thương rồi ngồi xuống chiếc sofa bọc da. Anh bắt đầu dùng bông tăm thấm cồn sát trùng, nặng nề bôi lên vết trầy xước đang rướm máu ở khuỷu tay và mu bàn tay.
Sherlock khẽ dịch chuyển tiêu cự. Ánh mắt xám lạnh của anh bất giác trượt dài trên làn da trần lộ ra nơi cổ áo xô lệch của John, ngón tay anh trong túi áo khoác Belstaff thốt nhiên siết chặt lại thành nắm đấm, siết chặt mảnh thủy tinh bến tàu còn sót lại trong túi. Anh sải những bước dài băng qua phòng khách, đi thẳng vào buồng tắm vừa trống chỗ.
Cánh cửa khép lại. Không gian 221B một lần nữa bị bóp nghẹt bởi một sự im lặng đầy áp lực, như mặt hồ phẳng lặng trước một trận cuồng phong.
Mười lăm phút sau, Sherlock bước ra. Anh đã cởi bỏ chiếc áo Belstaff, chỉ còn mặc chiếc sơ mi xanh sẫm phanh nhẹ hai cúc ngực, mái tóc xoăn vẫn còn hơi ẩm. Ngay khi vị thám tử vừa chầm chậm tiến về phía chiếc bàn thí nghiệm gỗ, John Watson đã không thể chịu đựng nổi thứ không khí nghẹt thở này thêm một giây nào nữa. Anh đặt phắt lọ thuốc sát trùng xuống bàn, đứng bật dậy, đôi mắt màu xanh lam bừng lên ngọn lửa giận dữ, trực diện chất vấn:
"Hôm nay anh bị cái quái gì vậy hả, Sherlock?!"
Sherlock khựng lại giữa phòng, hai tay buông thõng bên hông, im lặng đối diện với cơn thịnh nộ của gã cựu binh.
"Anh nhìn lại bản thân mình xem, nhìn cái cách anh hành xử từ sáng đến giờ đi!" John bước tới một bước, giọng anh gầm qua kẽ răng, cộc lốc và tàn nhẫn. "Lúc giằng co với gã tội phạm ở bến tàu, anh đã đẩy tôi, Sherlock!"
John dứt khoát giơ ngón tay chỉ thẳng, ấn mạnh vào lồng ngực Sherlock.
Đầu ngón tay thô ráp chạm vào lớp vải sơ mi xanh sẫm.
Một sự chấn động vô hình đông cứng cả không gian. Đầu ngón tay của John, vốn vẫn còn vương lại chút hơi ấm nồng đượm của nước tắm và mùi cồn sát trùng hăng hắc, ép chặt lên vùng ngực của vị thám tử. Qua lớp vải mỏng, nhiệt độ cơ thể John cao đến mức như một thanh sắt nung nóng, áp thẳng vào lớp da thịt lạnh ngắt của Sherlock. Khối cơ ngực của Sherlock giật nảy lên một nhịp phản xạ sinh học, trong khi nhịp tim dưới lồng ngực anh thốt nhiên dồn dập, đập điên cuồng vào ngón tay người lính giải ngũ như một con thú bị dồn vào đường cùng.
John sững sờ trong một tích tắc, ngón tay định rụt lại theo bản năng nhưng áp lực từ cơn giận lại vô thức khiến anh nhấn sâu hơn vào thớ vải, mắt anh nhìn trân trân vào vết trầy xước rướm máu trên mu bàn tay mình đang căng ra ngay trên ngực đối phương. Sherlock không lùi lại, anh đứng yên, hơi thở hẫng mất một nhịp, đôi mắt xám tro khóa chặt lấy từng biến động trên gương mặt John dưới khoảng cách chưa đầy một sải tay.
"Nhìn vào cái khuỷu tay này đi, nhìn vết thương của tôi này!" John như sực tỉnh, anh dứt khoát rụt tay về, lùi lại một bước nhưng giọng nói vẫn run lên vì tức giận. "Nếu anh không đẩy, tôi đã không bị hất văng vào đống thùng gỗ mục đó!"
Sherlock định mở miệng bắn ra một tràng định lý, nhưng John đã dứt khoát giơ tay cắt ngang:
"Đừng có mở mồm ra nói về véc-tơ hay lực quán tính với tôi! Chưa hết đâu. Ở hiện trường vụ án, anh làm vỡ một mảnh vật chứng bằng thủy tinh ngay trước mặt tất cả mọi người. Anh đừng hòng đổ lỗi là vì tôi cầm nó không vững, Sherlock! Mảnh thủy tinh đó nằm hoàn toàn trên tay anh, tôi chỉ chạm nhẹ vào nó khi nó đang ở trong tay anh chứ không phải anh đang đưa nó cho tôi! Anh bất cẩn một cách nực cười!"
John thở dốc, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Anh chỉ thẳng tay về phía cửa sổ, nơi bóng tối của London đang bao phủ:
"Anh bực dọc với tất cả mọi người. Anh quát tháo cảnh sát, thậm chí còn mắng thanh tra Lestrade là vô lý một cách vô cớ, trong khi họ chẳng làm gì sai cả! Trả lời tôi đi, Holmes. Bộ não thiên tài của anh hôm nay rốt cuộc là bị chập mạch ở chỗ nào?!"
Sherlock không hề im lặng. Đối với một thực thể luôn đứng trên đài cao của lý trí, việc bị dồn vào chân tường bởi một kẻ phàm trần là một sự sỉ nhục đánh thẳng vào bản ngã vương quyền. Vị thám tử đột ngột bước tới một bước dài. Áp lực thị giác đổ sụp xuống không gian, đôi mắt xám lạnh bừng lên một thứ hăng máu bạo liệt. Anh nói liên tục với tốc độ điên cuồng, giọng trầm thấp nhưng sắc lẹm như lưỡi dao giải phẫu, hoàn toàn cắt đứt mọi cơ hội chen vào của John:
"Tôi bực dọc với cảnh sát? Chính sự trì trệ của Lestrade và lũ ngu xuẩn ở Scotland Yard đã làm tiêu hao ba mươi hai phút vàng ngọc của cuộc điều tra, gián tiếp để các phân tử bằng chứng bị sương muối bến tàu phân rã! Và anh bảo tôi làm vỡ mảnh thủy tinh? Trí nhớ ngắn hạn của một gã quân y đã bị mai một đến mức không thể phân biệt được giữa việc rơi tuột cơ học và sự phản xạ áp suất do năm đầu ngón tay của anh chạm vào góc nghiêng của chiếc kẹp gắp sao? Anh quá chậm chạp, John! Sự vụng về và phản xạ cơ bắp lỗi thời của một kẻ từng lăn lộn trên chiến trường Afghanistan chính là nguyên nhân khiến anh lao đầu vào đống thùng gỗ mục đó, chứ không phải do cú đẩy của tôi! Sự hiện diện của anh, đống cảm xúc sáo rỗng và cả những bước chân loạng choạng của anh từ sáng đến giờ đang tạo ra một dải tần số nhiễu loạn khổng lồ, bóp nghẹt mọi logic tối thượng trong vương quốc tư duy của tôi!"
Tràng ngôn từ độc địa tuôn ra như một cơn bão tuyết xé toạc phòng khách, nện từng tiếng chát chúa vào lồng ngực gã cựu binh. Sự bất công tột cùng và lời xúc phạm trơ trẽn của Sherlock giống như một mồi lửa ném thẳng vào đống thuốc súng đang dồn nén. Cơn uất ức của John vọt lên tới đỉnh điểm, thiêu rụi hoàn toàn hàng rào chịu đựng cuối cùng.
Không một lời đáp trả, John xông thẳng đến bằng tất cả sức mạnh cơ bắp của một quân nhân.
Anh dùng cả hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực Sherlock, hất văng vị thám tử về phía sau.
Tấm lưng Sherlock đập thẳng vào mảng tường gạch lạnh ngắt.
Một tiếng rầm khô khốc vang lên làm rung chuyển những chiếc lọ thủy tinh trên bàn thí nghiệm. Trước khi đối phương kịp định hình, đôi bàn tay của John đã lao tới, thô bạo túm chặt lấy hai bên cổ áo sơ mi xanh sẫm của vị thám tử, ghì chặt anh vào tường với một lực siết đến nghẹt thở.
Sự thô ráp của lòng bàn tay John miết chặt vào làn da cổ nhạy cảm của Sherlock, mang theo mùi cồn sát trùng hăng hắc từ vết thương chưa lành quyện với mùi hơi nước ấm nóng của trận cãi vã. Qua lớp vải sơ mi mỏng, mảng tường gạch lạnh lẽo phía sau lưng và nhiệt độ nóng rực từ cơ thể John phía trước ép mạnh vào nhau, kẹp chặt Sherlock ở giữa như một thanh sắt đang bị nung chảy trong khuôn đúc. Khối cơ ngực của John phập phồng dữ dội, dội thẳng vào lồng ngực Sherlock từng nhịp thở ran ran, gấp gáp, bóp nghẹt mọi dưỡng khí xung quanh hai gương mặt chỉ cách nhau chưa đầy năm centimet.
Áp lực bạo liệt ấy khiến tràng ngôn từ của Sherlock thốt nhiên đứt gãy. Căn phòng khách một lần nữa rơi vào khoảng lặng câm ghê rợn.
Sherlock hoàn toàn im lặng, bất động dưới thế gọng kìm thô bạo. Anh không đưa tay chống trả, đôi mắt màu xám nhạt mở to, đóng băng tiêu cự để găm chặt nhìn vào đôi mắt màu xanh thẫm đang rực lửa giận dữ của John ở một khoảng cách cực kỳ nguy hiểm.
"Câm miệng đi, Sherlock!" John gầm lên qua kẽ răng, gân xanh trên mu bàn tay nổi rần lên dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua ô cửa kính loang lổ nước mưa. "Anh luôn đổ lỗi cho mọi thứ, cho mọi người, nhưng anh không bao giờ nhìn nhận lại bản thân mình sao?! Anh đổ lỗi cho chiếc giá đỡ, anh đổ lỗi cho mật độ không khí, anh đổ lỗi cho cả phản xạ véc-tơ của tôi! Đừng có gán ghép sai sót của mình lên người khác, Sherlock! Anh bất cẩn, anh làm hỏng vật chứng, anh thô bạo với cộng sự của mình, đó hoàn toàn là do anh!"
Tràng chỉ trích cộc lốc nện liên tiếp vào không gian vắng lặng. John không dừng lại, sự uất ức dồn nén suốt một ngày dài biến thành thứ ngôn từ sắc bén nhất để bóc trần sự ích kỷ của thiên tài:
"Anh nghĩ bộ não của anh là một đấng tối cao đứng ngoài mọi quy luật sao? Không! Hôm nay anh chỉ là một kẻ tồi tệ, một gã cộng sự tồi tệ đang cố dùng đống lý thuyết sáo rỗng để che đậy sự cẩu thả của chính mình! Tôi đã chịu đựng cái tính khí thất thường của anh quá đủ rồi, Holmes!"
Cỗ máy tư duy vốn luôn gầm rú bỗng chốc tắt ngấm hoàn toàn. Sherlock không phản bác, không buông lời mỉa mai, cũng không hề cử động để gạt đôi bàn tay đang siết chặt cổ áo mình ra. Vương quốc lý trí tối thượng của anh thật sự sụp đổ, không phải vì những lập luận của John, mà vì anh không thể tìm ra bất kỳ thuật toán nào để định danh cho sự dao động dữ dội của lồng ngực John ngay trước mắt mình.
Cơn giận bộc phát đỉnh điểm khiến cơ thể John đột ngột run nhẹ. Nhận ra sự vô ích khi tiếp tục đôi co với một kẻ đứng im như tượng đá, anh nghiến răng, dứt khoát buông lỏng tay ra, hất mạnh vạt áo của Sherlock như một lời đoạn tuyệt.
"Ngủ sớm đi, Sherlock. Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt ích kỷ của anh thêm một giây nào nữa."
John quay lưng, không thèm thu dọn hộp cứu thương trên sofa. Anh sải những bước chân gấp gáp, nặng nề đi thẳng lên gác mái.
Một cú chát chúa vang vọng khắp căn nhà khi cánh cửa phòng trên lầu đóng sầm lại. Dưới phòng khách, Sherlock Holmes vẫn đứng lặng ở đó, tấm lưng tựa vào mảng tường gạch lạnh ngắt. Anh chầm chậm đưa bàn tay lên, nơi cổ áo sơ mi vẫn còn vương lại những nếp nhăn nhúm do lực siết của John. Giữa khoảng không tĩnh lặng, vị thám tử khẽ nheo mắt, lặng lẽ cảm nhận hơi ấm sống động và rực nóng của John đang tan dần trên da thịt, để lại một cái lạnh buốt nhọn len lỏi vào tâm trí. Bộ não siêu việt không chạy thêm một thuật toán nào nữa. Anh buông thõng tay, lẳng lặng quay người bước vào phòng ngủ của mình, khép lại một ngày dài bằng một áp lực vô hình bao phủ khắp phố Baker.
Trời đông London lúc bảy giờ sáng chìm trong một sắc xám đen đặc quánh. Mặt trời chưa mọc, chỉ có những dải ánh sáng đục ngầu lọt qua khe cửa kính. Phòng khách căn hộ 221B nồng nặc mùi hăng nồng từ đống hóa chất thí nghiệm bay hơi, lạnh ngắt và tĩnh lặng như một bãi chiến trường vừa tàn cuộc. Mọi sợi dây liên kết vô hình giữa hai người dường như đã bị chặt đứt sau đêm dài dồn nén.
John bước xuống từ gác mái với gương mặt nhợt nhạt, hai hốc mắt sâu hoắm và đờ đẫn vì thiếu ngủ. Anh đứng khựng lại bên tủ thuốc, âm thầm nuốt vội hai viên paracetamol khan không cần nước để ép xuống cơn đau đầu như búa bổ và làn hơi nóng đang nhen nhóm trong lồng ngực. Anh vớ lấy chiếc áo khoác dã chiến, thô bạo kéo cao cổ áo như một động tác phòng thủ tuyệt đối.
Sherlock đã đứng đợi sẵn ngay cạnh cửa chính từ lúc nào. Anh khoác trên mình chiếc áo choàng Belstaff màu đen, cổ áo dựng cao vút che nửa khuôn mặt, đứng thẳng lặng như một pháo đài cô lập. Hai người không nhìn thẳng vào mắt nhau. Ánh nhìn của họ chỉ sượt qua trong một tích tắc rồi lập tức dời đi chỗ khác, tràn ngập sự đề phòng và bức bối. Kim đồng hồ điểm đúng bảy giờ, cả hai lẳng lặng bước ra đường cùng một lúc.
Bên trong khoang xe taxi, sự ngột ngạt được đẩy lên đến đỉnh điểm. Chiếc xe lao đi trong màn sương muối dày đặc, buốt giá của London, thứ ánh sáng vàng vọt từ những cột đèn đường nhòe đi qua lớp kính mờ. John leo lên xe trước, dứt khoát dán chặt cả cơ thể vào góc ghế sát cửa sổ, hoàn toàn cô lập Sherlock ra khỏi tầm nhìn của mình. Anh tựa đầu vào khung kính lạnh ngắt, dùng cái lạnh của mùa đông để xoa dịu gò má đang ran sốt vì mệt mỏi, đôi mắt xanh lam nhìn trân trân ra ngoài đường phố hun hút.
Sherlock ngồi ở băng ghế đối diện. Anh ngồi thẳng lưng, bất động như một pho tượng tạc, nửa khuôn mặt giấu sâu sau lớp vải dạ đen của cổ áo choàng. Đôi mắt xám dán chặt ra phía trước, tách biệt và tĩnh lặng một cách cực đoan. Hai bàn tay anh giấu sâu vào túi áo Belstaff, năm đầu ngón tay vẫn cuộn chặt thành nắm đấm như chưa từng thả lỏng từ đêm qua để giấu đi sự run rẩy của hệ thần kinh. Không gian chật hẹp chìm vào sự im lặng lạnh ngắt, dồn nén đến mức nghẹt thở. Tiếng động duy nhất trong xe là tiếng bánh xe nghiến ken két trên mặt nhựa bám sương và tiếng thở nặng nề của John.
Chiếc xe taxi dừng bánh khi chạm đến khu bến tàu Đông London. Nền xi măng sũng nước mưa đêm bốc lên mùi dầu máy nồng hắc đặc trưng của bến cảng, hòa cùng vị mặn chát của sương muối từ sông Thames cuộn vào.
Thanh tra Lestrade đang dậm dậm hai gót bốt dính đầy bùn đất để sưởi ấm, nhướng mày nhìn hai bóng người bước xuống xe. Gương mặt hằm hằm đầy giận dữ của John và sự đóng băng tuyệt đối của Sherlock quá lộ liễu, xé toạc màn sương. Nhận ra bầu không khí bất thường, vị thanh tra hỏi nhỏ với vẻ ái ngại:
"Hai cậu lại cãi nhau đấy à?"
Sherlock không thèm để lại cho ông lấy một cái nhìn. Anh dửng dưng sải bước lướt thẳng qua vai Lestrade, tà áo choàng Belstaff màu đen quét qua làn sương muối mù mịt, đi thẳng vào khu vực phong tỏa của hiện trường như một cách trốn chạy khỏi áp lực từ người cộng sự.
John khựng lại một nhịp. Anh khẽ giật lại cổ chiếc áo khoác dã chiến, đôi mắt xanh thẫm dõi theo bóng lưng cao gầy đang khuất dần của Sherlock, rồi quay sang nhìn thẳng vào gương mặt ái ngại của Lestrade. Anh buông câu trả lời mỉa mai bằng chất giọng khàn đặc vì chớm sốt, ném trả lại chính tràng định lý ngụy biến của vị thám tử:
"Không có gì đâu, thanh tra. Chỉ là một vài bất đồng nhỏ về... mật độ không khí buổi sáng thôi. Hiện trường ở bên trong đúng không?"
Không đợi câu trả lời, John lầm lỳ sải bước nhanh, đế giày nện thô bạo xuống nền xi măng sũng nước, đuổi theo bóng lưng đen đơn độc của Sherlock vào sâu trong lòng bến cảng âm u.
Trưa muộn đổ xuống khu bến cảng cũ một thứ ánh sáng tù mù, bẩn thỉu. Trời bắt đầu đổ mưa phùn li ti, từng hạt sương muối buốt giá cuộn theo gió từ cửa sông Thames bốc lên, mang theo mùi dầu máy nồng hắc, mùi rỉ sét và vị mặn chát của muối biển đến nhức óc. Khu bến tàu là một bãi chiến trường hoang tàn: những chiếc tàu kéo rỉ sét nằm phơi lườn bên cầu cảng mục nát, đống đổ nát hỗn độn của xà gồ gỗ, những cuộn dây cáp thép đứt gãy xoắn xít. Lớp màng nước mỏng bám dày đặc, lạnh ngắt trên bả vai áo khoác của cả hai người.
Xác chết là một người đàn ông trung niên, nằm sũng nước trên nền xi măng nứt nẻ. Quần áo nạn nhân vấy bẩn bởi bùn than và vệt dầu loang lổ. Đôi bàn tay co quắp, các móng tay găm đầy cặn bẩn bến tàu, trợn trừng mắt nhìn thẳng vào màn mưa xám xịt. Sherlock quỳ rạp dưới đất, mặc cho bùn đất bám vào gối, vạt áo choàng Belstaff lê lết trên mặt sàn bẩn thỉu. Đôi mắt xám của anh găm chặt vào chiếc kính lúp để soi từng kẽ móng tay tử thi. Anh hoàn toàn không ngước lên, cơ hàm siết chặt.
Giữa tiếng mưa rơi dầm dề rời rạc, Sherlock lạnh lùng đưa bàn tay trái ra phía sau lưng. Anh giữ nguyên tầm mắt dưới kính lúp, hai ngón tay khẽ búng nhẹ một cái dứt khoát vào không khí.
Phía sau anh, John Watson đang khoanh chặt hai tay trước ngực, đứng lặng lẽ như một cái bóng đơn độc bên cạnh đống thùng gỗ mục. Đôi mắt xanh lam của anh dời đi nơi khác, găm chặt vào dòng nước đục ngầu của sông Thames để phòng thủ. Anh hạ tay, thò vào túi cứu thương bên hông theo một thói quen quân đội đã ăn sâu vào tủy, chuẩn xác rút ra một chiếc nhíp gắp thủy tinh dài rồi đặt thẳng vào lòng bàn tay đang chờ sẵn của Sherlock.
Đầu ngón tay của John vô tình quẹt qua mu bàn tay lạnh ngắt của vị thám tử.
Thanh thép lạnh chốc lát đã nhiễm trọn nhiệt lượng nồng đượm từ người bác sĩ. Sức nóng ran sốt từ da thịt John truyền qua thanh kim loại, dội thẳng vào năm đầu ngón tay của Sherlock một sự chấn động sinh học bất ngờ. Khối cơ nơi cổ tay Sherlock giật nảy lên một nhịp phản xạ tự động, trong khi nhịp mạch dưới lớp da mỏng thốt nhiên đập dồn dập, mất kiểm soát trước thứ nhiệt độ cao bất thường đang thiêu đốt lòng bàn tay anh. Sherlock vô thức siết chặt lấy thân nhíp để giữ lại luồng khí ấm áp vừa sượt qua, dù đại não anh hoàn toàn chưa kịp định hình hay phân tích hành vi đó nghĩa là gì.
Anh thu tay lại, cưỡng ép bản thân quay về với mẫu vật, dùng chiếc nhíp gắp lấy một sợi len tweed Harris sẫm màu dính dầu máy giữa khe nứt xi măng. Ngay sau đó, anh lại chìa tay ra sau, hai ngón tay khẽ gõ nhẹ hai nhịp vào khoảng không.
John đổi chiếc nhíp lấy một lọ đựng mẫu bằng nhựa trong suốt đã vặn mở sẵn nắp từ trước đó một cách thuần thục. Sherlock thả vật chứng vào lọ. Khi John đón lấy để xoay chặt nắp, các ngón tay anh dứt khoát bặm mạnh vào và giữ khoảng cách, nhanh chóng nhét chiếc lọ vào túi bảo quản rồi lập tức khoanh tay lại. Sự dửng dưng tuyệt đối của John đẩy vị thám tử vào một trạng thái hoang mang; Sherlock găm chặt ánh mắt xám tro vào một kẽ móng tay trống rỗng của tử thi. Anh cố lùng sục một thuật toán logic để giải thích cho sự hỗn loạn của các xung thần kinh trong cơ thể mình lúc này, nhưng hoàn toàn bế tắc.
Cách đó hai mét, Thanh tra Lestrade và đám nhân viên pháp y của Scotland Yard mặc áo bảo hộ màu vàng chói đứng ôm hồ sơ. Họ hoàn toàn đóng băng tại chỗ, im lặng nhìn trân trân vào hai người. Những kỹ thuật viên pháp y bỗng chốc giảm nhẹ bước chân. Tiếng đế giày bốt dậm trên nền xi măng sũng nước thưa dần rồi dừng hẳn. Không ai dám ho khan, không ai dám lật giở giấy tờ mạnh tay.
Bầu không khí áp lực tỏa ra từ cặp đôi đông cứng toàn bộ không gian bến cảng. Màn sương muối dường như càng lúc càng dày đặc hơn xung quanh họ. Lestrade ái ngại nhìn bóng lưng quỳ rạp bất động của Sherlock dưới mưa, rồi nhìn sang gương mặt lầm lì của John. Ông định bước tới đưa tập tài liệu khám nghiệm sơ bộ, nhưng áp lực từ họ khiến ông khựng chân. Vị thanh tra nuốt khan một ngụm nước bọt, lùi lại một bước để mặc hai chiếc bánh răng cỗ máy tiếp tục vận hành câm lặng dưới màn mưa phùn ngày càng nặng hạt.
Trưa muộn tan đi, nhường chỗ cho bóng chiều sụp xuống bến cảng cũ một sắc độ xám chì đục ngầu. Cơn mưa phùn li ti bắt đầu hóa thành một chuỗi âm thanh rào rạc, nện xối xả lên những mái tôn rỉ sét. Cái lạnh của màn đêm đổ xuống sớm, ép sương muối kết thành một màng nước mỏng bám dày, nặng trĩu trên vạt áo dạ của cả hai người.
Hai viên paracetamol nuốt khan ban sáng chính thức hết tác dụng.
Mùi rêu ẩm mốc hỗn độn của bến tàu bị lấn át bởi luồng hơi nóng ngầm rỉ ra từ cổ áo John — mùi của bông băng và một cơn sốt cao đang âm thầm thiêu đốt lồng ngực. Đôi mắt xanh lam đờ đẫn rã rời, nhưng khi hàng rào phóng viên phía xa nháo nhác giơ ống kính, bả vai anh lập tức đông cứng. John lầm lì bước dịch sang ngang hai bước. Tấm lưng rộng đang run nhẹ vì ngấm lạnh dựng lên như một vách ngăn dã chiến vô cảm, kiên quyết phong tỏa toàn bộ tầm nhìn của báo giới, trả lại cho Sherlock một khoảng không cô lập.
Sherlock đứng bật dậy để quan sát lại toàn bộ cấu trúc hiện trường từ góc cao. Tà áo choàng Belstaff quét qua màn sương mù ẩm ướt, vạch một đường vòng cung dứt khoát trong không gian. Khi nhãn quan của vị thám tử bắt đầu phóng ra xa để định vị các điểm mù, bả vai sừng sững của John lọt vào tầm mắt anh như một hệ quả tất yếu. Ánh mắt xám lạnh lướt qua lớp vải dạ dầm mưa, đột ngột dừng lại ở nếp gấp phía sau cổ chiếc áo khoác dã chiến.
Trong giao diện đại nội của vị thám tử, dữ liệu quét nhãn lập tức hiện lên một cách tàn nhẫn và chuẩn xác.
Một vệt bụi vôi trắng li ti khuất sâu trong kẽ vải, dấu vết sót lại từ cú va chạm thô bạo vào mảng tường gạch trần ở hành lang ngày hôm trước. Cơ hàm Sherlock khẽ bạnh ra, một luồng xung động bế tắc cuộn lên nơi cuống họng. Thuật toán lý trí tối thượng bỗng chốc nghẽn mạch phi lý trước một mảnh vụn dữ liệu thừa thãi. Sự mất kiểm soát mang lại cảm giác bứt rứt nơi đại não, buộc anh phải quay ngoắt đi, cưỡng ép nhãn quan dán chặt xuống nền xi măng sũng nước để tìm kiếm vệt dầu loang tiếp theo đang kéo dài về phía mạn chiếc thuyền cũ. Cách đó không xa, tấm lưng của John vẫn gồng lên chắn ánh đèn flash, nhưng đôi mắt xanh thẫm âm thầm dõi theo từng bước dịch chuyển thấp cao của vị thám tử như một thói quen bọc lót bất di bất dịch.
Sherlock bước về phía mép nước, cúi người bên cạnh những mảnh ván thuyền mục nát để thu thập mẫu bùn xám. Anh nghiêng hẳn người qua mạn chiếc thuyền cũ, dồn toàn bộ sự tập trung vào lớp vật chất dưới chân.
Rầm rập.
Cùng lúc đó, chiếc xe chở thùng gỗ cồng kềnh trượt mạnh trên nền xi măng trơn loáng phía sau, mất đà rồi lao tự do theo quán tính hướng thẳng vào tấm lưng không chút phòng bị của anh.
Phản xạ bọc lót của người lính bộc phát trong một phần triệu giây.
John húc mạnh bờ vai vào đống thùng gỗ nặng nề.
Một tiếng "khục" nghẹn kẹt lại nơi cuống họng John. Lực dội ngược bạo liệt từ khối gỗ dày dập thẳng vào lồng ngực đang tổn thương vì cơn sốt, khiến cơ thể kiệt quệ của anh lùi lại một bước, loạng choạng suýt ngã trên nền đá trơn trượt. Tiếng gỗ va đập chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ, kéo Sherlock ra khỏi các thuật toán tư duy.
Anh quay đầu, giật mình đứng thẳng dậy.
Khoảng cách giữa hai chiếc bóng co rút lại chưa đầy nửa mét, nghẹt thở và tàn nhẫn dưới làn mưa xối xả của London. Xung đột bạo liệt của ngày hôm qua khóa chặt họ vào sự dồn nén câm lặng. Không ai lùi bước. John nghiến chặt răng, lẳng lặng dời ánh mắt đi trước để giữ lại chút kiêu hãnh lạnh lùng cuối cùng. Những ngón tay run rẩy vì lạnh kéo cao cổ áo khoác, cố tình che đi gò má bắt đầu đỏ ửng vì cơn sốt đang bùng lên.
Sherlock chầm chậm lùi lại một bước, khôi phục lớp mặt nạ đóng băng trên gương mặt.
Chiếc lọ nhựa đựng mẫu vật trong năm đầu ngón tay anh đột ngột co rúm, phát ra một tiếng rắc khẽ khàng, sắc lạnh. Đôi mắt xám găm chặt vào một vệt mồ hôi nóng hổi vừa rỉ ra từ thái dương John, trượt dài xuống gò má đỏ ửng rồi tan biến vào làn sương muối.
Lồng ngực Sherlock thắt lại, nhịp thở bị nén chặt bên dưới lớp cổ áo dựng cao. Trong túi áo khoác, năm ngón tay phải vô thức cuộn chặt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để cưỡng ép bản thân không vươn ra giữ lấy bờ vai đang loạng choạng của người đối diện. Anh dứt khoát hạ thấp tầm mắt lướt qua vai John để nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía sau, dựng lên một bức tường vô hình bẻ gãy hoàn toàn sợi dây liên kết giữa hai người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co