Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 4

Caytrucnho244

Bóng tối trong căn phòng ngủ của Sherlock Holmes đặc quánh và tách biệt hoàn toàn với ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa ngoài phố Baker, biến nơi này thành một hốc đá lạnh ngắt, cô lập. Anh nằm ngửa trên chiếc giường đơn giản đến đơn điệu, cơ thể bất động như một bức tượng tạc bằng thạch cao nhưng đại não bên trong lại đang quay cuồng trong một cơn bão tĩnh lặng.

Cơ mặt anh khóa chặt thành một phiến đá không cảm xúc, đôi mắt xám chìm sâu vào khoảng không vô định của trần nhà, nơi những nhãn cầu vẫn chuyển động liên tục, không ngừng nghỉ theo những thuật toán vô hình đang tự xung đột dữ dội trong tư duy. Không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng ma sát của bóng đêm.

Sherlock chầm chậm nâng bàn tay phải lên, đặt lòng bàn tay đè nặng lên lồng ngực trái của mình, như muốn dùng áp lực cơ học để cưỡng chế thứ gì đó đang trỗi dậy. Dưới lớp da thịt tái nhợt và các giẻ xương sườn, những xung lực dồn dập, gập ghềnh đang nện liên tiếp vào da thịt anh—một nhịp điệu hỗn loạn, bướng bỉnh và hoàn toàn lệch khỏi mọi chu kỳ sinh học tiêu chuẩn hằng ngày của một kẻ luôn tự hào mình là một cỗ máy thuần lý trí.

"Nhịp sinh học của mình... bị sai lệch."

Giọng anh khàn đặc xé rách sự im lìm lạnh ngắt của căn phòng, gằn lên qua kẽ răng đầy bất lực.

Sherlock khẽ nhắm mắt, cố tìm kiếm một khoảng lặng để định thần nhưng vô ích. Tiếng vải thô cọ xát cơ học vang lên xoẹt, xoẹt rõ rệt giữa không gian vắng lặng khi bàn tay trái của anh vô thức siết mạnh, năm đầu ngón tay cuộn chặt, bấu lấy lớp ga trải giường lạnh ngắt bên dưới. Anh cố ép lồng ngực gồng cứng, siết chặt các thớ cơ để gột rửa cảm giác rạo rực thầm lặng đang vương lại từ hai đầu ngón tay vừa mới khóa mạch John trên chiếc sô pha ban trưa.

Lý trí càng cưỡng chế, cơ thể càng phản bội. Nhãn cầu sau hàng mi nhắm nghiền của anh đảo nhanh một cách vô thức, để rồi hệ thống tư duy vốn được sắp xếp ngăn nắp như một thư viện bắt đầu lùi ngược thời gian, bóc tách và phơi bày lại cấu trúc của mười hai tiếng đồng hồ trước, khi kim đồng hồ căn hộ 221B vừa điểm nửa đêm hôm trước.

Khi ấy, căn phòng khách chìm trong một thứ ánh sáng lờ đờ, lạnh lẽo. Tiếng kim đồng hồ treo tường nện từng nhịp lách cách, lách cách khô khốc, giống như một thứ máy đếm nhịp tàn nhẫn gieo rắc sự lạnh lẽo vào không gian tối tăm.

Trên chiếc sô pha bọc da cũ, John Watson đang nằm hôn mê sâu, hơi thở nặng nề và đứt quãng dưới sự cưỡng bách của hợp chất ức chế thần kinh — thứ thuốc được Sherlock chủ đích tính toán liều lượng chính xác đến từng miligram. Trên mặt bàn gỗ, ly nước ấm dùng dở vẫn còn vương lại một vệt cặn mỏng dính sát thành thủy tinh.

Màn hình điện thoại của Sherlock phát ra một tiếng tách nhỏ, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt anh một vệt xanh nhạt trước khi hiển thị dòng lệnh ưu tiên tối cao được gửi đi cho mạng lưới mật vụ của Mycroft.

Chưa đầy hai phút sau, tiếng bước chân gần như triệt tiêu âm thanh nhanh chóng áp sát từ phía cầu thang, nhẹ nhàng đến mức đáng sợ. Ba mật vụ mặc suit đen của Mycroft chớp nhoáng đẩy cửa bước vào phòng khách. Họ vận hành một cách câm lặng, chuẩn xác như những bóng ma công nghệ, đẩy theo một chiếc xe đẩy y tế chuyên dụng bằng thép không gỉ sáng loáng.

Hai mật vụ cúi người, động tác gãy gọn để khóa chốt bánh xe cao su, cố định chiếc máy ngay sát cạnh đầu sô pha của John, trong khi mật vụ còn lại chầm chậm tháo các dải dây cảm biến dẫn truyền da và hệ thống Monitor y tế. Từng thao tác bấm rắc cắm, đi dây điện cực được thực hiện chớp nhoáng, đồng bộ chỉ trong vòng chưa đầy hai phút mà không có lấy một lời thoại hay tiếng động thừa thãi nào. Họ cúi đầu chào Sherlock một cách máy móc rồi lập tức rút lui, khép chặt chốt cửa phòng khách, trả lại sự cô độc cho căn phòng.

Sherlock đứng trước sô pha, ngay cạnh chiếc xe đẩy thiết bị y tế vẫn chưa khởi động. Ngón tay anh di chuyển thong thả nhưng dứt khoát, gỡ phanh từng chiếc khuy áo sơ mi để trần nửa thân trên thanh mảnh.

Anh chầm chậm ấn dán từng miếng điện cực lên lồng ngực trái, ngay trên vùng cơ tim đang đập một cách bình thản. Lồng ngực trần khẽ phập phồng theo từng hơi thở sâu cố kìm nén. Lòng bàn tay phải của anh kẹp chặt vào dải cảm biến dẫn truyền da, trong khi ở ngón tay trỏ, thiết bị oximeter được cố định lại, phát ra một đốm sáng đỏ li ti xuyên qua lớp biểu bì lạnh ngắt như một con mắt nhỏ đang rình mò.

Hệ thống thiết bị được kích hoạt. Không gian phòng khách lúc này mới rơi vào sự cô lập tuyệt đối dưới luồng ánh sáng lam sắc lạnh, ma mị hắt ra từ màn hình Monitor vừa bừng sáng. Chiếc máy bắt đầu hoạt động, phát ra những tiếng bíp... bíp... bíp... trầm đục, ổn định ở mức sáu mươi lăm lần một phút. Đường sóng hình sin biểu thị chỉ số nền ban đầu của Sherlock chạy thành một dải phẳng lặng, lạnh lùng trên màn hình điện tử. Anh muốn dùng John làm một hệ quy chiếu cố định để giải phẫu phản xạ của chính mình, để chứng minh rằng cơ thể gã thám tử này không thể bị lay động.

Sherlock tiến lại gần sô pha, chậm rãi cúi thấp người xuống sát John, vươn những ngón tay thon dài chạm vào lớp vải dạ của chiếc áo khoác dã chiến dính đẫm nước mưa bến tàu trên người anh để bắt đầu cởi bỏ. Lớp vải sũng nước bốc lên mùi sương muối mằn mặn và bùn đất của bến cảng London trượt qua các đầu ngón tay thám tử. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát của khoảng cách và sự cúi mình, thớ da tay của Sherlock vô tình miết nhẹ qua mảng da cổ đang nóng sốt, dấp dính chút mồ hôi ran sốt của John.

Ngay lập tức, tiếng máy Monitor đặt sát cạnh sô pha tăng tần số một cách đột ngột, dồn dập và tàn nhẫn xé toạc không gian phòng khách bằng những tiếng BÍP-BÍP-BÍP-BÍP liên hồi. Trên màn hình, đường sóng điện tâm đồ phẳng lặng lúc nãy bỗng co cụm lại thành những đỉnh nhọn hoắt, tần số quét nhảy vọt từ sáu mươi lăm lên thẳng một trăm mười nhịp một phút.

Lồng ngực của Sherlock khựng lại trong một nhịp nín thở dài, vệt gân bên thái dương anh thắt nhẹ một cái đầy dồn nén dưới luồng sáng xanh, nhưng anh không dừng lại hành động của mình. Anh chầm chậm luồn cánh tay qua lưng John, nhấc bả vai người cộng sự lên để lột bỏ chiếc áo sơ mi đẫm mồ hôi cũ kỹ. Luồng nhiệt lượng nóng ran, sống động từ lồng ngực gã cựu binh dội thẳng vào lòng bàn tay phải của Sherlock, thiêu đốt lớp biểu bì băng giá của anh bằng một thứ xúc cảm nguyên thủy.

Áp lực kích thích sinh học đạt ngưỡng cực đại làm tuyến mồ hôi vi mô ở lòng bàn tay vị thám tử lập tức tiết ra, làm ẩm màng cảm biến mỏng manh. Biểu đồ độ dẫn truyền da trên màn hình máy sát sô pha bắn lên một đường thẳng đứng, vượt qua vạch giới hạn an toàn khiến dải đèn LED màu đỏ trên máy nhấp nháy liên hồi, hắt những vệt sáng đỏ rực đầy cảnh báo lên mặt tường gạch của phòng khách.

Thao tác của Sherlock lúc này bị lý trí cưỡng bách ép phải diễn ra thô mộc, chậm rãi nhưng chuẩn xác đến đáng sợ để che giấu sự hỗn loạn bên trong. Anh nâng đôi tay bất động của John, chầm chậm luồn thớ vải cotton khô ráo, thơm mùi xà phòng của bộ đồ ngủ mới vào cơ thể người cộng sự.

Từng cái chạm vật lý nhỏ nhặt cùng hơi thở ran nóng từ bờ môi khô khốc của John phả thẳng vào lồng ngực trần của vị thám tử, khiến nhịp thở của anh thốt nhiên đứt quãng giữa chừng. Các thông số trên máy đo SpO2 kẹp ở ngón tay Sherlock dao động mạnh, các con số nhảy múa điên cuồng, phơi bày phản ứng trần trụi, nhục dục và đầy bạo liệt của các thớ cơ dưới thế áp sát từ một mẫu vật đang hoàn toàn bất tỉnh.

Thứ phản xạ sinh học dồn dập ấy lập tức bị bóc trần bởi những thanh âm cơ học vang lên từ chiếc máy Monitor cạnh sofa, cứa vào bóng tối từng hồi đơn điệu. Giữa đêm Baker đặc quánh và lạnh lẽo, không gian nực nội mùi ozone cùng cồn y tế của phòng khách số 221B như bị đóng băng theo từng tiếng "tít" dài chuyển sắc độ.

90 nhịp một phút.

Con số trên màn hình nhảy múa, sắc đỏ của đèn tín hiệu chớp tắt liên tục, hắt lên gương mặt góc cạnh của Sherlock những vệt sáng trông như một vết thương hở. Nhịp tim của anh không giảm về mức 65 ban đầu. Cơ thể Sherlock đang phản ứng dữ dội, một sự kích động sinh lý không thể che giấu bằng lý trí khi đứng trước người đàn ông đang hôn mê kia. Đèn đỏ trên máy chớp liên tục như một lời cảnh báo về sự mất kiểm soát.

Sherlock lùi lại hai bước. Khoảng cách giữa hai người lập tức bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng. Ngón tay anh vừa cài xong chiếc khuy áo cuối cùng trên tay áo ngủ của John; thớ vải cotton rẻ tiền vẫn còn vương lại hơi ấm từ da thịt John, một thứ hơi ấm nồng, ẩm và thuộc về sự sống. Nó đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo như đá tảng thường ngày của vị thám tử.

Xoẹt.

Một tiếng động khô khốc vang lên. Không một chút do dự, Sherlock vươn tay trái, giật phăng những miếng dán điện cực ECG ra khỏi lồng ngực trần của chính mình. Lực giật tàn nhẫn và dứt khoát. Lớp keo dính chuyên dụng bị kéo giật thô bạo, tước đi một vệt biểu bì mỏng và để lại trên vòm ngực của anh bốn vệt xước đỏ rướm máu. Anh không chớp mắt, ném cụm dây điện cực vào khay thép. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang lên, lạnh lùng và chói tai.

Anh tiến đến chiếc xe đẩy y tế, nơi đặt màn hình thiết bị chuyên dụng của Mycroft. Những biến động sinh học phức tạp, những sai số thuật toán của chính Sherlock trong suốt hai tiếng đồng hồ qua... tất cả đều nằm ở đây. Ngón tay thon dài của Sherlock quét một cú dứt khoát qua màn hình cảm ứng. Lệnh hủy toàn bộ dữ liệu số hóa được thực thi. Màn hình lịm đi, tối ngỏm, phản chiếu gương mặt vô cảm như tượng tạc của anh trong giây lát.

Bằng chứng duy nhất về sự bất thường trong dữ liệu của anh đã bị xóa sổ.

Sherlock cúi xuống sofa. Sự chú ý của anh dồn vào "mẫu vật" đang nằm bất động. Anh luồn một tay dưới gáy, tay còn lại đỡ lấy khoeo chân John, dễ dàng nhấc bổng người cộng sự lên. Sức nặng của John áp thẳng vào vòm ngực trần của vị thám tử. Lực nén từ cơ thể người cộng sự đè mạnh lên bốn vệt xước rướm máu ban nãy, mang lại một cảm giác nhức nhối, một sự kích thích đau đớn nhưng đầy khoái cảm ngầm. Sự va chạm trực tiếp giữa da thịt trần trụi của anh và lớp áo ngủ mỏng manh của John như một dòng điện chạy dọc hệ thần kinh.

Sherlock bế John rời khỏi phòng khách, bước qua những bậc thang hẹp để lên căn phòng ngủ tối tăm trên gác mái. Vị thám tử đặt anh xuống giường, động tác dịu dàng đến mức cực đoan, trái ngược hoàn toàn với sự tàn nhẫn ban nãy. Thân hình người bác sĩ lún sâu vào chiếc đệm cũ khi cánh cửa khép lại, cô lập anh khỏi phần còn lại của thế giới điên cuồng bên ngoài.

Chỉ một giây sau khi cánh cửa phòng ngủ vừa sập chốt, cửa chính phòng khách bật mở với sự chính xác tuyệt đối của những cỗ máy. Ba mật vụ của Mycroft bước vào một cách vô thanh. Họ ngắt dây nguồn, đẩy chiếc xe đẩy y tế chở máy Monitor và các cảm biến sinh học ra ngoài hành lang.

Đúng 60 giây. Toàn bộ thiết bị y tế biến mất không một dấu vết. Cửa phòng khách khép lại.

Không gian trả lại sự tịch mịch vốn có. Dưới ánh trăng bám đầy bụi qua khung cửa sổ dọc, phòng khách 221B trông như một hầm mộ bị bỏ hoang. Trên chiếc bàn gỗ cạnh sofa, ly thủy tinh đựng nước thuốc đã nguội ngắt từ lâu. Dưới đáy ly, phần vệt cặn thuốc màu trắng nhạt đã khô khốc, đóng bánh lại thành một vệt mờ đục.

Lúc này, ở khoảng hành lang hẹp bên ngoài phòng ngủ gác mái, Sherlock đứng im.

Anh ép toàn bộ tấm lưng trần của mình vào mảng tường gạch nhám sần sùi. Cái lạnh của gạch đá mùa đông luồn vào từng lỗ chân lông, nhưng nó không đủ để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong anh. Lồng ngực trần của Sherlock gồng cứng, phập phồng mạnh mẽ theo từng hơi thở dốc, đứt quãng. Vệt gân xanh bên thái dương thắt gắt liên tục, giật nẩy theo từng nhịp đập của một bộ óc đang quá tải.

Mọi thông số kiểm soát đã chạm đến ngưỡng chịu đựng. Sherlock nâng bàn tay phải lên trong bóng tối. Ngón trỏ và ngón giữa của anh ấn mạnh, miết sâu vào lòng bàn tay trái. Anh miết mạnh đến mức những thớ thịt lõm xuống, tạo thành một vệt lún màu trắng bệch, đau dớn và tê dại.

Đó là cách duy nhất để anh ép hệ thần kinh quay trở lại trạng thái tỉnh táo, dùng cơn đau vật lý để áp chế những phản ứng sinh lý không thể kiểm soát vừa rồi. Sherlock Holmes đứng bất động trong bóng tối hành lang, chìm sâu vào sự câm lặng lạnh ngắt của đêm London.

Thanh âm tịch mịch của đêm hôm trước dội ngược thời gian, kéo đại não của Sherlock trở về với thực tại. Giữa bóng tối phòng ngủ đặc quánh của hiện tại, vị thám tử mở bừng mắt nhìn lên trần nhà tối tăm của phố Baker. Anh chầm chậm hạ bàn tay phải đang đè nặng trên ngực trái xuống, bốn vệt xước đỏ rướm máu đêm qua giờ đã đóng một lớp vảy mỏng, nhức nhối dưới lớp áo sơ mi. Thuật toán tối thượng đã bị phá hủy, và vị vua lý trí biết rõ, chiếc lồng kính giam cầm này không chỉ dành cho John Watson, mà đã khóa chặt chính bản thân anh vào một giao thức chiếm hữu không có lối thoát.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co