Truyen3h.Co

(Johnlock) Julian Vane

Chương 3

Caytrucnho244

Cánh cửa số 221B khép lại sau lưng John, ngăn cách tiếng mưa phùn rả rích của London. Anh đứng lại ở hành lang một lúc, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự thăng bằng trước khi bước lên cầu thang. Anh biết Sherlock đang đợi. Anh biết mùi hương của nhà hàng Mayfair và vẻ mặt của mình sẽ bị bộ não kia mổ xẻ không sót một chi tiết nào.

Phòng khách tối om. Sherlock ngồi bất động trên ghế bành, đôi chân dài gác lên chiếc bàn cà phê bừa bộn. Ánh sáng từ màn hình laptop trên đùi anh hắt lên gương mặt góc cạnh, biến nó thành một bức tượng đá lạnh lẽo.

"Rượu Bordeaux năm 2005. Cá tuyết đen. Và một cuộc hội thoại kéo dài đúng 120 phút," Sherlock lên tiếng, giọng nói không chút cảm xúc. "Anh không chỉ đi ăn tối, John. Anh đã đi nghe một bài diễn văn về việc anh tài giỏi như thế nào."

John thở dài, tháo khăn len. Anh không hề phấn khích như Sherlock lầm tưởng. Ngược lại, anh trông khá trầm ngâm. "Anh ấy đề nghị tôi làm Cố vấn cho quỹ y tế, Sherlock. Một dự án quốc tế về phục hồi chức năng cho thương binh."

Sherlock bật dậy, chiếc laptop bị gập mạnh lại. Anh bước tới trước mặt John, đôi mắt nheo lại đầy vẻ hoài nghi. "Và anh định đồng ý? Anh định tin vào một kẻ vừa xuất hiện đã muốn mua đứt sự chú ý của anh?"

"Tôi chưa đồng ý," John đáp, giọng anh bình thản nhưng đanh thép. Anh nhìn thẳng vào mắt Sherlock, không hề né tránh. "Tôi không phải kẻ ngốc. Tôi biết việc một tỷ phú như Vane quan tâm đến tôi là điều bất thường. Nhưng Sherlock, dự án đó... nó thực sự có thể thay đổi cuộc đời của hàng ngàn người lính giống như tôi. Tôi đã dành cả buổi tối để chất vấn anh ta về các điều khoản minh bạch. Anh ta không hề yêu cầu tôi phải rời khỏi Baker Street, hay bỏ dở việc hỗ trợ anh."

"Hắn không cần yêu cầu, John! Hắn chỉ cần kéo anh vào cái vòng xoáy quyền lực và danh vọng đó, cho đến khi những vụ án của tôi trở nên nhỏ bé và tẻ nhạt trong mắt anh," Sherlock gắt lên, bàn tay anh siết chặt lấy mép bàn. "Hắn đang cô lập anh bằng sự tử tế!"

John lắc đầu, một nụ cười buồn hiện trên môi. "Anh nghĩ tôi dễ bị thao túng thế sao? Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua với Moriarty hay Magnussen? Tôi biết tầm quan trọng của mình ở đây, với anh. Tôi không hề quay lưng với anh, Sherlock. Nhưng tôi là một bác sĩ. Tôi có một nghĩa vụ khác ngoài việc chạy theo anh vào những hiện trường vụ án."

Sherlock há miệng định thốt ra một câu mỉa mai sắc mỏng về "sự tầm thường của đám đông" và cái gọi là "nghĩa vụ nhân đạo". Nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiên định và đầy lửa hy vọng của John — thứ ánh sáng mà chính Sherlock đôi khi đã vô tình dập tắt bằng sự ích kỷ của mình — anh đột ngột im lặng. Một sự im lặng nghẹn đắng. Anh nhận ra nếu mình buông lời xúc phạm lý tưởng của John lúc này, anh sẽ thực sự tự tay đẩy người bạn duy nhất của mình về phía vòng tay đang mở rộng của Julian Vane.

John tiến lại gần, đặt tay lên vai Sherlock — một cử chỉ mỏ neo quen thuộc. "Tôi chỉ đang xem xét nó như một công việc bán thời gian chuyên môn. Tôi muốn thử xem mình có thể làm được gì cho cộng đồng mà không cần phải dựa vào cái danh 'cộng sự của thám tử'. Điều đó không có nghĩa là tôi bỏ rơi anh. Tại sao anh không thể tin rằng tôi đủ tỉnh táo để nhận ra nếu anh ta có ý đồ xấu?"

Sherlock im lặng. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay John, nhưng sự bất an trong anh không hề giảm bớt. Anh nhận ra Julian Vane cao tay ở chỗ: Hắn không bắt John phải chọn lựa. Hắn chỉ tạo ra một thực tại song song mà ở đó John thấy mình vĩ đại hơn.

"Anh ta nhắm vào anh vì anh là điểm yếu của tôi, John," Sherlock thì thầm, giọng anh lần đầu tiên có chút run rẩy mà anh không thể che giấu.

"Hoặc anh ấy nhắm vào tôi vì tôi là một bác sĩ giỏi," John phản bác nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Đừng biến mọi thứ về tôi thành chuyện về anh, Sherlock. Để tôi tự mình tìm hiểu Julian Vane là ai. Nếu có gì sai, tôi sẽ là người đầu tiên nhận ra."

John buông tay ra, quay người đi về phía phòng mình. Tiếng cửa đóng lại nhẹ nhàng, không hề có sự giận dữ, nhưng nó tạo ra một khoảng trống mênh mông trong phòng khách. Sherlock đứng đó, ánh mắt dán chặt vào tấm danh thiếp của Julian. Anh biết John sẽ không bỏ đi ngay, nhưng anh cũng biết Julian đã gieo được một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí John về việc: Liệu có phải Sherlock đang kìm hãm tài năng của anh?

Sherlock ngồi xuống, lôi điện thoại ra. Anh không nhắn cho Mycroft. Anh bắt đầu tự mình thâm nhập vào hệ thống thuế của Quỹ Vane. Màn hình laptop bật mở, ánh sáng xanh lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt đang rung lên vì một sự quyết liệt cực đoan. Lần này, Sherlock không tìm kiếm manh mối để giải quyết một câu đố giải trí; anh đang lục lọi từng dòng mã để tìm vũ khí bảo vệ lãnh địa của mình. Trong sự tĩnh lặng rợn người của căn phòng, chỉ còn tiếng gõ phím dồn dập như nhịp tim của một kẻ đang cận kề vực thẳm mất mát.

Sáng hôm sau, 221B không bắt đầu bằng những tiếng nổ thí nghiệm hay giai điệu violin gay gắt. Sherlock ngồi bên bàn bếp, dửng dưng lật tờ báo, nhưng tai anh căng ra bắt trọn mọi tiếng động từ phía phòng John. John bước ra, trông anh đã lấy lại sự cân bằng, dù ánh mắt vẫn còn chút dè chừng khi nhìn về phía bạn mình.

"Anh muốn cà phê không?" John hỏi, cố gắng phá vỡ sự ngột ngạt của đêm qua.

"Tôi không cần," Sherlock đáp, giọng phẳng lặng. Anh đang quan sát cách John kiểm tra điện thoại — một sự mong đợi vô thức.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Không phải tiếng chuông dồn dập của Lestrade hay sự rụt rè của một khách hàng, mà là một nhịp điệu thong dong, đầy tự tin. Vài phút sau, bước chân bà Hudson đi lên cầu thang, kèm theo một giọng nói trầm ấm mà Sherlock vừa mới nghe tối qua qua màn sương mù Mayfair.

Julian Vane bước vào phòng khách số 221B như thể hắn vốn thuộc về nơi này. Hắn mặc một bộ vest vải tweed nhẹ nhàng, phù hợp với buổi sáng London nhưng vẫn toát lên vẻ vương giả không thể che giấu. Trên tay hắn là một tập hồ sơ da thuộc màu nâu sẫm.

"Ngài Vane? Anh làm gì ở đây sớm thế?" John ngạc nhiên, bước tới đón khách.

"Chào John. Tôi có buổi họp gần Regent's Park và nghĩ rằng việc gửi tận tay bộ hồ sơ về quỹ phục hồi thương vong sẽ tốt hơn là để trợ lý chuyển qua bưu điện," Julian mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, không quá lố. "Và tôi cũng muốn tạ lỗi vì tối qua đã giữ anh lại quá muộn."

Hắn không đợi John mời, Julian tự nhiên bước vào sâu hơn trong phòng, ánh mắt hắn lướt qua đống hỗn độn của Sherlock với một sự thích thú chân thành, không hề có chút khinh miệt nào. Cuối cùng, hắn dừng lại ở Sherlock.

"Và đây chắc hẳn là Sherlock Holmes. Thật vinh hạnh khi được gặp bộ não vĩ đại nhất London trong 'lãnh địa' của anh." Julian chìa tay ra, một cử chỉ ngoại giao hoàn hảo.

Sherlock đứng dậy. Anh không thô lỗ. Anh nhớ rất rõ bài học từ vụ quá khứ — sự giận dữ chỉ khiến anh trông giống một đứa trẻ. Sherlock bắt tay Julian, cảm nhận lớp da tay mềm mại, khô ráo của một kẻ chưa bao giờ phải lao động chân tay nhưng lại có một lực bóp rất chắc chắn, đầy chủ quyền. Sherlock nhận ra Julian không hề buông tay ngay; hắn giữ thêm đúng 1.5 giây so với quy tắc xã giao, đủ để tạo ra một áp lực vô hình.

"Ngài Vane. Tôi không ngờ giới tài phiệt Paris lại có thói quen 'tiện đường' ghé thăm các bác sĩ đa khoa vào giờ ăn sáng," Sherlock nói, giọng anh mang một sự mỉa mai được gọt giũa cực kỳ tinh vi, đủ để John không thấy đó là một sự xúc phạm trực tiếp.

"Khi tìm thấy một người có năng lực như John, tôi không ngại dành thêm chút thời gian," Julian đáp lại, ánh mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu. Hắn quay sang John, và đây là lúc Julian tung ra quân bài cao tay nhất: Sự đụng chạm vật lý.

Trong khi nói chuyện, Julian bước lại gần John, thu hẹp khoảng cách xuống mức tối thiểu của sự thân mật. Hắn đặt một tay lên vai John, ngón cái khẽ chạm vào lớp vải áo khoác của anh khi giải thích về một điều khoản trong hồ sơ. Cử chỉ đó tự nhiên đến mức John không hề thấy bị xâm phạm, trái lại, nó tạo ra một cảm giác che chở và tin tưởng.

Julian biết rõ, con người là sinh vật xã hội bị chi phối bởi oxytocin. Sherlock xem thường sự đụng chạm vì anh coi đó là "nhiễu tín hiệu", nhưng Julian dùng nó để xây dựng một sợi dây phụ thuộc cảm xúc.

"John, anh có một cái nhìn rất sắc sảo về tâm lý hậu chiến," Julian nói, vẫn giữ tay trên vai John, nghiêng người sát vào như thể đang chia sẻ một bí mật quan trọng. "Tôi đã thêm vào mục hỗ trợ gia đình thương binh dựa trên ý tưởng của anh tối qua. Anh thấy sao?"

John nhìn vào tập hồ sơ, rồi nhìn Julian, gương mặt anh lộ rõ sự cảm động. "Anh thực sự đã đưa nó vào sao? Chỉ sau một đêm?"

"Vì anh nói nó quan trọng," Julian trả lời nhẹ nhàng.

Sherlock Holmes đứng đó, đôi mắt nheo lại thành hai đường chỉ sắc lẹm. Anh ghi nhận nhịp tim của John tăng nhẹ, cách vai John thả lỏng dưới bàn tay của Julian. Đối với Sherlock, đây không phải là một cử chỉ bạn bè; đây là sự xâm lược. Anh nhìn thấy Julian đang dùng kỹ thuật Anchoring (Neo cảm xúc) — hắn đang gắn kết cảm giác thành công của John với sự đụng chạm vật lý của hắn.

Sherlock không nổi giận. Anh biết nếu mình thô lỗ, John sẽ lập tức đứng về phía Julian. Anh chọn cách phản công tinh vi hơn: Giải mã sự huyền bí.

Sherlock sải bước dài, cắt ngang không gian giữa họ một cách đột ngột nhưng có lý do. Anh không đẩy Julian ra, anh chỉ đưa tay cầm lấy tập hồ sơ từ giữa ngực John, buộc John phải lùi lại một bước để giữ thăng bằng, từ đó thoát khỏi bàn tay của Julian một cách tự nhiên.

"Thật là một kỹ thuật trình diễn thú vị, Ngài Vane," Sherlock lên tiếng, giọng anh vang lên khô khốc và mang tính phân tích chuyên môn. Anh lật nhanh các trang giấy mà không thèm nhìn vào nội dung tài chính. "Chạm vào vùng cơ delta với áp lực 2 Newton mỗi mét vuông, kết hợp với hạ thấp tông giọng xuống 10 hertz để tạo ra ảo giác về sự thân mật và tin cậy. Trong tâm lý học hành vi, người ta gọi đó là 'Sự thao túng qua xúc giác'. Thường được các nhà ngoại giao Pháp dùng để xoa dịu đối tác trước khi đưa ra các điều khoản bất lợi."

John sững người, nhìn Sherlock với vẻ khó hiểu. "Sherlock, anh đang nói cái quái gì vậy?"

Sherlock khẽ nhếch môi, ánh mắt anh xoáy sâu vào Julian, người vẫn đang giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. "Tôi đang giải thích cho anh hiểu về cơ chế hóa học của bộ não anh lúc này thôi, John. Khi Ngài Vane chạm vào anh, cơ thể anh tiết ra Oxytocin, khiến anh tạm thời mất đi khả năng phê phán logic đối với tập hồ sơ này. Đó là lý do tại sao các bản hợp đồng nguy hiểm nhất luôn được ký kết sau những cái vỗ vai thân tình."

Sherlock quay sang Julian, nụ cười của anh lúc này đầy sự thách thức: "Ở 221B, chúng tôi ưu tiên dữ liệu thô hơn là những cái chạm vai ấm áp, đúng không John?"

Julian không hề nao núng. Hắn thu tay về, đút vào túi quần một cách thanh lịch. Hắn nhìn Sherlock với một vẻ bao dung của kẻ bề trên, rồi quay sang John, khẽ lắc đầu như thể đang cảm thông cho sự "khó tính" của một đứa trẻ thiên tài.

"Tôi xin lỗi nếu cử chỉ của mình làm anh thấy không thoải mái, Sherlock," Julian nói nhẹ nhàng. "Ở Paris, chúng tôi trân trọng sự kết nối giữa người với người. Nhưng tôi hiểu, với một bộ não chỉ vận hành bằng các thuật toán như anh, sự chân thành đôi khi trông giống như một âm mưu."

Hắn quay lại nhìn John, lần này hắn không chạm vào người anh, nhưng ánh mắt hắn lại mang một sự thấu cảm sâu sắc: "Tôi sẽ để anh lại với những 'thuật toán' của mình, John. Tôi không muốn làm rạn nứt tình bạn của hai người vì một dự án cứu người."

Julian rời đi, để lại một bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt. John nhìn Sherlock, sự bực bội hiện rõ trên gương mặt. Sherlock đã thành công trong việc cắt đứt sự tiếp xúc vật lý, nhưng anh đã thua trong việc giữ lấy lòng tin của John. Julian đã biến sự tỉnh táo của Sherlock thành sự "máy móc vô hồn" trong mắt bạn mình.

Tiếng cửa dưới lầu đóng lại một cách nhẹ nhàng. Julian Vane đã rời đi, nhưng mùi trầm hương đắt tiền và sự hiện diện áp đảo của hắn vẫn còn lẩn khuất trong phòng khách số 221B.

John đứng lặng người bên bàn, tay vẫn siết chặt tập hồ sơ da thuộc. Anh không nhìn Sherlock. Sự im lặng của John không phải là sự im lặng đồng thuận, mà là một loại áp suất nén chặt của sự kìm nén.

"Chỉ số Oxytocin à? Newton à?" John lên tiếng, giọng anh trầm và run lên vì giận. "Anh thực sự nghĩ rằng mọi cử động của con người đều là một âm mưu phòng thí nghiệm sao, Sherlock?"

Sherlock vẫn đứng ở vị trí cũ, đôi tay chắp sau lưng, gương mặt anh cố giữ vẻ dửng dưng nhưng đôi mắt lại không ngừng dao động. "Tôi chỉ đang nêu ra các sự thật khách quan về hành vi học, John. Một người lạ không tự nhiên xâm nhập vào không gian cá nhân của anh và thực hiện các tiếp xúc vật lý mang tính định hướng nếu hắn không muốn chiếm quyền kiểm soát tâm lý."

"Anh ấy không phải người lạ! Anh ấy là đối tác của tôi!" John xoay người lại, ánh mắt anh tóe lửa. "Anh ấy đến đây để đưa cho tôi một cơ hội cứu người, anh ấy chạm vào vai tôi như một người bạn, một đồng nghiệp. Còn anh? Anh nhìn thấy gì? Anh nhìn thấy một 'thuật toán thao túng'. Anh có bao giờ nghĩ rằng vấn đề không phải ở Julian, mà là ở anh không? Anh không thể chịu đựng được việc có ai đó tử tế với tôi mà không cần một lý do ích kỷ đằng sau!"

"Sự tử tế của hắn là một phép toán, John! Hắn là một thiên tài, và thiên tài không bao giờ lãng phí một cái chạm vai!" Sherlock quát lên, sự điềm tĩnh giả tạo cuối cùng cũng nứt vỡ.

John nhìn Sherlock, ánh mắt anh đột ngột chuyển từ giận dữ sang một sự thất vọng sâu sắc. "Anh biết không, Sherlock... Julian nói đúng một chuyện. Anh nhìn mọi thứ như một vụ án, nhưng anh lại quên mất cách nhìn người. Anh ấy tôn trọng tôi. Còn anh, anh chỉ đang cố bảo vệ 'tài sản' của mình."

John cầm tập hồ sơ, bước thẳng về phía phòng mình. Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, nói mà không quay đầu lại: "Tôi sẽ đến văn phòng của Quỹ Vane vào ngày mai để ký thỏa thuận sơ bộ. Đừng có đi theo tôi. Và đừng có nhắn tin cho Mycroft."

Cánh cửa phòng John đóng sầm lại.

Sherlock đứng một mình giữa phòng khách. Những ống nghiệm trên bàn vẫn đang phản chiếu ánh sáng mặt trời lạnh lẽo, nhưng chúng trông thật vô hồn. Lần đầu tiên, bộ não vĩ đại nhất London cảm thấy bị tê liệt. Anh biết mình đúng — anh biết bàn tay của Julian trên vai John là một lời tuyên chiến — nhưng anh không có cách nào chứng minh điều đó mà không làm tổn thương John thêm nữa.

Sherlock chậm rãi ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào chiếc ghế bành. Anh rút điện thoại ra, lướt qua những dòng tin nhắn trống rỗng từ Mycroft về lai lịch của Julian. Julian quá sạch sẽ. Quá hoàn hảo.

Ở phía bên kia thành phố, trong chiếc Bentley đen sang trọng, Julian Vane đang mỉm cười nhìn ra cửa sổ. Hắn rút một chiếc khăn tay lụa, khẽ lau đi những đầu ngón tay vừa chạm vào vai John, rồi ném nó vào chiếc thùng rác nhỏ trong xe. Hắn không cần sự tiếp xúc đó lâu hơn nữa. Hạt giống đã được gieo. Sherlock càng cố gắng "vạch trần" hắn, John sẽ càng thấy Sherlock là một kẻ hoang tưởng độc tài.

Julian lẩm bẩm một mình bằng tiếng Pháp: "Một mỏ neo tuyệt vời, Sherlock. Tiếc là anh lại dùng xích sắt để giữ nó, còn tôi... tôi sẽ dùng một đại dương hy vọng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co