Chương 8
Sáng hôm sau, John Watson thức dậy với một sự kiên định lạnh lùng. Cơn giận đêm qua không hề tan biến; ngược lại, nó đông cứng thành một quyết tâm rằng anh phải nghiêm khắc hơn với Sherlock. Anh không thể để thám tử tư vấn vĩ đại nhất London biến mình thành một kẻ cẩu thả chỉ vì sự nhàm chán. John chuẩn bị sẵn một loạt những quy tắc mới, một bài phê bình sắc lẹm mà anh dự định sẽ ném thẳng vào mặt Sherlock ngay khi bước chân vào phòng khách.
Nhưng khi xuống cầu thang, John chỉ thấy một sự tĩnh lặng đến gai người.
Căn phòng khách vẫn bừa bộn như cũ, những tờ hồ sơ pháp y của Julian vẫn nằm vương vãi trên sàn như một lời nhắc nhở nhục nhã về sai lầm của Sherlock. Sherlock không nằm trên sofa, không violin, cũng không có tiếng thí nghiệm lách cách. John cau mày, anh bước vào bếp, định bụng sẽ mắng Sherlock vì tội "trốn tránh trách nhiệm", nhưng rồi anh khựng lại trước mặt bàn.
Một mẩu giấy nhỏ nằm ở đó.
"John,
Anh nói đúng. Sự ngạo mạn là một lỗ hổng mà tôi đã để nó phình to quá mức. Hệ thống của tôi cần được định cấu hình lại. Tôi sẽ đi vắng một thời gian để tự giải quyết vấn đề này. Đừng tìm tôi, cũng đừng nhờ Mycroft. Anh không cần một thám tử chỉ biết quan tâm đến những câu đố, anh cần một người có nhân tính – như Julian Vane đã nói.
Cứ tiếp tục dự án của anh. Tôi sẽ không làm phiền không gian của anh nữa.
S.H."
John đọc đi đọc lại mẩu giấy, và ngay lập tức, sự kiên định trong lòng anh vỡ vụn. Thay vào đó là một cơn sóng lo lắng và hối hận muộn màng. Sherlock đã bỏ đi. Một Sherlock ngạo mạn thì John có thể đối phó, nhưng một Sherlock thừa nhận mình sai và tự cô lập là dấu hiệu của một cuộc khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng. John bắt đầu lo sợ – liệu những lời mắng nhiếc nặng nề của anh đêm qua có phải là giọt nước tràn ly, đẩy người bạn vốn dĩ luôn đứng bên bờ vực của sự cực đoan đi quá xa?
Đúng lúc đó, điện thoại của John rung lên. Tin nhắn từ Julian Vane: "John, tôi vẫn không thể ngừng suy nghĩ về những gì anh đã chia sẻ tối qua. Nếu anh cần một người lắng nghe hoặc đơn giản là một không gian yên tĩnh để tách biệt khỏi những ồn ào, tôi vẫn ở quán cũ. Đừng ngần ngại nhé."
John nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn mẩu giấy của Sherlock. Một sự khó chịu bùng lên trong lòng anh. Sherlock vừa mất tích, tâm trí John đang rối bời với sự an nguy của bạn mình, và Julian lại xuất hiện đúng lúc một cách... quá mức hoàn hảo.
Lần đầu tiên, John cảm thấy sự nhiệt tình của Julian có chút phiền hà. Anh không nhắn tin lại. Anh không muốn gặp Julian, không muốn nghe về y đức hay tiền bạc. Anh chỉ muốn biết Sherlock đang ở đâu.
John cầm lấy áo khoác, lao ra khỏi nhà. Anh bắt đầu tìm kiếm ở những nơi Sherlock hay tới khi gặp bế tắc: bệnh viện, những hẻm nhỏ của hội người vô gia cư, hay thậm chí là nhà xác của Molly.
John không hề biết rằng, ở góc phố đối diện, Julian Vane đang ngồi trong chiếc xe đen, quan sát John lao ra khỏi nhà với gương mặt thất thần qua lớp kính tối màu. Julian mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. Hắn không cần John đến gặp mình ngay bây giờ. Sự vắng mặt của Sherlock đã biến 221B thành một nơi đầy ám ảnh đối với John, và đó mới chính là kế hoạch thực sự của hắn: Hủy hoại cảm giác "nhà" của John Watson.
Ở một nơi khác, dưới gầm cầu Waterloo, một gã người không nhà với bộ râu xồm xoàm đang ngồi quan sát mặt nước sông Thames. Bên cạnh gã là một chiếc radio cũ kỹ phát ra những dải băng tần nhiễu sóng — thực chất là hệ thống nghe lén mà Sherlock đã cài đặt lại trong 221B trước khi đi. Anh nghe thấy tiếng thở dốc của John, tiếng cửa sầm lại, và cả sự im lặng đau đớn của căn phòng.
Đôi mắt sau lớp hóa trang bẩn thỉu ấy lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Sherlock Holmes đã chính thức bước vào cuộc điều tra bí mật nhất đời mình. Anh không đi tìm sự thật về một vụ án; anh đang đi tìm linh hồn của kẻ đã dám bước vào khoảng không gian giữa anh và John..
Ngồi trong khoang sau của chiếc Bentley đen sẫm, Julian Vane quan sát bóng dáng John Watson hớt hải bắt taxi từ phố Baker. Hắn không vẫy tay, không nhắn thêm tin nhắn nào sau khi John im lặng trước lời mời cà phê. Julian khẽ tựa lưng vào lớp da ghế mềm mại, đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng.
Hắn hiểu. Với John, sự trung thành là một loại bản năng thép. Khi "con quái vật" của John bị thương và bỏ chạy, John sẽ không đi tiệc tùng; anh sẽ đi săn tìm để mang nó về chuồng. Julian mỉm cười, một nụ cười không mang chút hơi ấm: "Cứ chạy đi, John. Sự tận tụy đó chính là thứ khiến tôi muốn có anh."
Julian nhấn một nút trên bảng điều khiển, màn hình tinh thể lỏng hiện lên một bản đồ London với hàng ngàn điểm sáng li ti.
"Ông chủ, Bác sĩ Watson đang đi về phía St. Bart's. Có vẻ anh ta đang kiểm tra nhà xác," giọng của tài xế vang lên qua hệ thống liên lạc.
"Kệ anh ta," Julian ra lệnh, giọng hắn trầm thấp nhưng mang uy quyền tuyệt đối. "John Watson cần thời gian để nhận ra rằng sự lo lắng của mình là vô ích. Thứ tôi cần ngay bây giờ là vị trí của Sherlock Holmes. Một thiên tài không tự nhiên biến mất mà không có mục đích. Anh ta đang chơi trò bóng ma."
Julian mở một tập hồ sơ điện tử được mã hóa cấp độ cao. Trong ba tháng "im lặng" ở Paris, Julian không hề nghỉ ngơi. Hắn đã mua chuộc một mạng lưới "mắt và tai" bao trùm khắp London, từ những camera an ninh ở Whitehall đến những kẻ chỉ điểm trong giới xã hội đen. Hắn biết Sherlock thường dùng hội người vô gia cư làm mạng lưới tình báo.
"Bắt đầu quy trình quét nhận diện khuôn mặt trên toàn thành phố," Julian ra lệnh. "Lọc theo các thuật toán về dáng đi và cấu trúc xương vai. Đừng tìm một thám tử mặc áo choàng. Hãy tìm một kẻ đang cố gắng hòa tan vào đám đông. Sherlock Holmes đang ở đâu đó dưới gầm cầu hoặc trong một xưởng phim cũ. Hắn đang quan sát tôi, và tôi muốn hắn biết rằng, trong thành phố này, không có bóng tối nào mà tiền của tôi không thể rọi tới."
Julian biết sự biến mất của Sherlock là một nước cờ hay để John cảm thấy hối lỗi, nhưng đó cũng là một sự sỉ nhục đối với Julian. Sherlock đang thách thức khả năng truy vết của hắn.
"Gửi thông điệp đến mạng lưới ngầm," Julian nói thêm, ánh mắt ánh lên sự tàn nhẫn. "Bất kỳ ai cung cấp thông tin chính xác về nơi trú ẩn của Holmes sẽ nhận được một khoản thù lao bằng cả đời họ làm lụng. Và nhắn với họ... tôi muốn hắn còn sống. Tôi muốn hắn phải chứng kiến cảnh John Watson tự tay ký vào bản hợp đồng của tôi mà không cần một giọt nước mắt nào cho sự vắng mặt của anh ta."
Julian đóng máy tính lại, nhìn ra cửa sổ khi chiếc xe đi ngang qua tháp London. Hắn không hề vội vàng. Hắn sẽ để John kiệt sức trong cuộc tìm kiếm vô vọng, để John nhận ra rằng Sherlock là một gã ích kỷ luôn bắt bạn mình phải lo lắng. Và khi John tuyệt vọng nhất, Julian sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh với thông tin về Sherlock trong tay.
Đó là cách Julian vận hành: Hắn không cướp đoạt, hắn khiến người ta phải cầu xin để được hắn sở hữu.
Ở một nơi nào đó dưới gầm cầu Waterloo, giữa những người vô gia cư đang sưởi ấm bên đống lửa, gã đàn ông râu rậm khẽ rùng mình. Anh cảm nhận được những tia laser vô hình của quyền lực đang quét qua lưng mình. Sherlock biết Julian đã bắt đầu cuộc đi săn.
Ba ngày. Bảy mươi hai giờ đồng hồ trôi qua trong một cơn mộng mị tồi tệ nhất mà John Watson từng trải nghiệm.
Anh đã lùng sục khắp các ngóc ngách của London, từ những nhà xác lạnh lẽo đến những ổ nghiện nồng nặc mùi hóa chất ở khu East End. Anh thậm chí đã hạ mình tìm đến văn phòng của Mycroft Holmes tại Whitehall. Nhưng "Chính phủ Anh" chỉ ngồi đó, thong dong nhấp một ngụm trà, đôi mắt liếc qua màn hình radar tối tân rồi buông một câu nhận xét đầy thờ ơ: "Bình tĩnh đi, John. Em trai tôi chỉ đang dỗi hờn một chút thôi. Nó không thể trụ lại ngoài kia quá lâu mà thiếu anh đâu. Nó sẽ bò về khi thấy đói hoặc khi hết quần áo sạch."
Lời nói của Mycroft như một gáo nước lạnh tạt vào sự lo lắng đến phát điên của John. Anh đã rời khỏi Whitehall với một cơn thịnh nộ nghẹn ứ ở cổ họng. Sherlock không nghe máy, Mycroft thì xem thường mạng sống của chính em trai mình, và London rộng lớn này dường như đang đồng lõa để giấu nhẹm đi bóng hình cao gầy ấy.
Tối ngày thứ ba, John trở về phố Baker dưới màn mưa phùn rả rích. Toàn thân anh ướt đẫm, đôi chân nặng trĩu như đeo chì, và đầu óc thì quay cuồng bởi sự thiếu ngủ cùng nỗi sợ hãi tột cùng. Anh chỉ muốn leo lên căn hộ 221B, cuộn mình trong bóng tối và cầu nguyện cho tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên cầu thang.
Nhưng ngay trước cửa nhà, một bóng hình cao lớn, lịch thiệp đang đứng đợi sẵn.
Julian Vane hiện lên giữa màn sương mờ đục của London như một ảo ảnh về sự hoàn hảo. Hắn vẫn mặc bộ vest dạ xám không một nếp nhăn, chiếc ô đen trên tay che chắn cho hắn khỏi sự khắc nghiệt của thời tiết. Ngược lại, John trông như một kẻ bại trận: râu quai nón lởm chởm, mắt đỏ ngầu và đôi môi tái nhợt vì lạnh.
"John," Julian khẽ gọi, giọng nói của hắn trầm ấm, vang lên như một nốt nhạc êm ái giữa đống đổ nát trong lòng John.
John khựng lại, anh mệt đến mức không còn đủ sức để tỏ ra cảnh giác hay ngạc nhiên. "Ngài Vane... Tôi đã nói là tôi không thể gặp anh lúc này."
Julian không đáp lại bằng lời. Hắn bước một bước dài, thu hẹp khoảng cách giữa họ xuống mức tối thiểu. Trước khi John kịp phản ứng, Julian đã buông chiếc ô, đưa bàn tay trần của mình lên. Hắn chậm rãi áp lòng bàn tay ấm áp và mềm mại của mình lên trán John.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một cơn choáng váng dữ dội ập đến, biến thế giới xung quanh John thành một mớ hỗn độn của ánh sáng và bóng tối. Hơi ấm từ bàn tay Julian không còn là một sự quan tâm y khoa, mà nó giống như một luồng điện chạy thẳng vào hệ thần kinh đang kiệt quệ của John, tước đoạt nốt chút lý trí cuối cùng. John không còn cảm nhận được sự xâm phạm ranh giới, không còn thấy sự riêng tư bị chà đạp; anh chỉ thấy mình đang rơi vào một hố sâu thăm thẳm của sự mệt mỏi.
"Anh bị sốt rồi, John," Julian thì thầm, ngón cái khẽ vuốt qua thái dương như đang vuốt ve một món đồ sứ quý giá vừa bị nứt vỡ. "Nhịp tim của anh quá nhanh... Anh đã hủy hoại bản thân mình chỉ vì một kẻ xem sự tận tụy của anh là một lẽ đương nhiên."
Ánh mắt John trở nên mông lung, hơi thở anh đứt quãng. Cả thế giới nghiêng ngả, và trước khi bóng tối hoàn toàn ập xuống, thứ duy nhất John cảm nhận được là vòng tay rắn chắc của Julian đỡ lấy cơ thể anh. Julian siết chặt lấy John, kéo anh vào lồng ngực mình bằng một tư thế bảo bọc mang hơi hướng giam cầm.
"Vào nhà thôi, John," Julian lẩm bẩm, ánh mắt hắn không nhìn vào John mà liếc thẳng về phía con hẻm tối, nơi hắn biết một 'bóng ma' đang quan sát trong sự bất lực tột độ. Julian khẽ nhếch môi, một thông điệp không lời gửi vào bóng tối: 'Anh đã bỏ rơi anh ta đủ lâu để tôi trở thành người duy nhất anh ta cần.'
Ván cờ của Julian đã chuyển từ truy vết sang thay thế. Hắn đang dùng chính sự lo lắng của John dành cho Sherlock để biến mình thành chỗ dựa duy nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co