Truyen3h.Co

[JuniorMark] Deal

4.

nghapn_


"Xong rồi à?"

Junior khẽ cất tiếng, đồng thời buông chiếc điện thoại trên tay xuống mặt bàn kính. Mark không đáp, cậu chỉ khẽ gật đầu với anh rồi quay sang nhìn Book, giọng dứt khoát.

"Anh Book về trước đi, có việc gì phát sinh em sẽ chủ động gọi cho anh sau."

Book nhíu chặt đôi lông mày, trong lòng đầy rẫy thắc mắc.

"Em còn ở lại đây làm gì? Về cùng với anh đi chứ."

Mark lắc đầu, ánh mắt vô thức liếc nhanh về phía Junior.

"Em vẫn còn một vài điều quan trọng cần phải bàn bạc kỹ lưỡng với anh ta."

"Vậy anh đợi em." Book kiên quyết.

Junior đứng bên cạnh chợt bĩu môi một cái đầy vẻ trêu ngươi. Anh thong thả đứng dậy, sải bước dài về phía hai người rồi không một chút kiêng dè mà khoác tay lên vai Mark, kéo nhẹ cậu về phía mình.

"Cậu ấy sẽ ở lại đây."

Một câu trả lời mang tính khẳng định tuyệt đối. Gương mặt Junior hiện rõ vẻ tự tin vẹn toàn, như thể anh biết chắc chắn Mark sẽ không bao giờ từ chối lời đề nghị này. Hành động ngang nhiên đó của Junior càng khiến Book gai mắt, y lập tức lên tiếng phản đối.

"Junior, dù gì cũng cảm ơn vì chuyện đêm qua đã dang tay giúp đỡ, nhưng đến nước này thì cứ để tôi tự lo liệu cho Mark. Cậu đừng can thiệp quá sâu vào chuyện riêng của chúng tôi!"

Nghe lời tuyên chiến từ người quản lý, Junior không hề tức giận, ngược lại chỉ nở một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.

"Cậu tính lo liệu kiểu gì đây, hửm?"

"Chẳng phải thằng khốn Ten đó cũng nắm rõ hành tung và các mối quan hệ của cậu sao, Book? Nếu cậu đưa Mark về nhà cậu, kiểu gì gã điên đó chẳng mò tới tận cửa."

Những lập luận sắc bén và thực tế của Junior đưa ra như những gáo nước lạnh, khiến Book cứng họng, hoàn toàn không thể tìm được lý lẽ phản bác. Thế nhưng, nỗi hoài nghi trong lòng y vẫn không cách nào dập tắt được. Y không thể hiểu nổi, tại sao một kẻ xưa nay vốn khét tiếng là thờ ơ với sự đời như Junior lại nhất quyết muốn bao bọc Mark đến vậy. Giữa họ chẳng thân thiết gì cho cam, cùng lắm chỉ gọi là biết mặt nhau với danh nghĩa đồng nghiệp trong giới, hà cớ gì Junior lại phải dốc sức vướng vào rắc rối này?

Nỗi bất an trong lòng Book ngày một phình to. Mặc dù y không dám chắc chắn việc đưa Mark về nhà mình là phương án an toàn nhất, nhưng y lại càng không yên tâm khi để đứa em trai nhỏ ở lại một mình với gã đàn ông đầy nguy hiểm và khả nghi này.

"Rốt cuộc cậu đang có ý đồ gì?"

Book gặng hỏi, ánh mắt hằn lên tia giận dữ. Junior lại thản nhiên nhún vai, điệu bộ vô cùng bất cần.

"Trông tôi không đáng tin đến thế sao?"

Bị nói trúng tim đen, Book chợt khựng lại một nhịp. Nhìn thấy biểu cảm của y, Junior bật cười thành tiếng.

"Cậu có một thói quen rất buồn cười đấy Book. Đó là nghĩ cái gì là đều phơi bày hết lên trên khuôn mặt."

"Cậu thừa biết tính tôi rồi mà, cẩn trọng và chỉ thích làm kẻ quan sát thôi."

Book cười mỉa mai, hất hàm đáp trả.

"Chính vì cái sở thích quái đản đó nên cậu mới luôn đeo chiếc kính râm chết tiệt kia ngay cả khi ở trong nhà. Thằng điên."

Junior không thèm đôi co, anh chỉ nhếch môi nở một nụ cười trêu ngươi đầy thách thức. Mark đứng bên cạnh nhận thấy tình hình bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát. Cứ để hai cái đầu nóng này cãi qua cãi lại, kiểu gì một lát nữa phòng khách nhà Junior cũng biến thành sàn đấu vật, và người khơi mào chắc chắn không ai khác ngoài Book. Người quản lý của cậu vốn nổi tiếng là có "máu điên" trong người, một khi đã chạm tới giới hạn thì ai trong giới cũng phải kiêng dè vài phần.

"Cả hai người thôi đi!"

Mark mệt mỏi lên tiếng cắt ngang, thanh âm nhuốm màu kiệt quệ. Cậu quay sang nhìn Book, giọng dịu xuống.

"Anh Book, anh cứ về trước đi."

"Nhưng mà em..."

Cậu nở một nụ cười ấm áp để trấn an y.

"Em không sao, những chuyện khác em tự có chừng mực lo liệu được. Anh cứ giúp em hoàn thành việc em vừa nhờ là được rồi."

Nghe đến đây, Book biết mình không thể xoay chuyển được quyết định của Mark, đành bất lực gật đầu chấp nhận rời đi. Chỉ có điều, nỗi lo lắng vô hình vẫn đè nặng trong lòng khiến bước chân y trở nên bứt rứt, nặng nề. Thực chất, Junior không phải là hạng người tiểu nhân độc ác, nhưng cái đầu của anh ta lại quá mưu mô và xảo quyệt. Nhìn cái cách anh ta đối xử nhẹ nhàng, đặc cách một cách bất thường cho Mark, Book thấy sai vô cùng. Y chỉ sợ đứa em trai ngây thơ của mình vừa thoát khỏi hang cọp lại vô tình sa vào đầm lầy của một kẻ săn mồi khác mà thôi.

.

Sau khi tiễn Book ra xe xong xuôi, Mark nhanh chóng quay trở vào trong nhà để chuẩn bị bước vào cuộc đàm phán hợp tác chính thức. Cậu đi ngang qua phòng khách nhưng lại không thấy bóng dáng của Junior đâu. Đang định cất tiếng gọi thì từ phía nhà bếp, dáng người cao lớn của anh thong thả bước ra.

"Chúng ta vào chuyện chính được chưa?"

Sự hối thúc trong giọng nói của Mark khiến Junior không khỏi buồn cười.

"Cậu vội vàng như vậy làm gì?"

"Chuyện đó thì cứ để sau đi. Cậu vào dùng bữa trước đi, từ sáng giờ cậu chưa có gì bỏ vào bụng."

Mark thoáng ngơ ngác. Đã mang danh đi ở nhờ nhà người ta đã đủ khiến một kẻ kiêu hãnh như cậu thấy xấu hổ, giờ đây lại còn được chủ nhà đích thân chuẩn bị cơm nước chu đáo thế này, món nợ ân tình này cứ chất chồng lên nhau, biết đến khi nào cậu mới trả lại cho sòng phẳng.

"Thôi khỏi, tôi không đói." Mark giữ giá, quay mặt đi.

Thế nhưng, ngay khi lời từ chối vừa dứt khỏi đầu môi, vùng bụng nhỏ của cậu bỗng nhiên phát ra một âm thanh "ọc ọc" biểu tình vô cùng rõ ràng. Mark ngượng chín cả mặt, thầm oán hận cái cơ thể phản chủ này, chẳng biết giữ chút thể diện nào cho chủ nhân của nó cả. Xui xẻo thay, âm thanh thảm hại đó đã lọt không sót một nhịp vào tai Junior. Anh rất muốn bật cười trước sự bướng bỉnh đáng yêu của cậu, nhưng vẫn khéo léo làm ngơ để chừa cho siêu mẫu một lối thoát.

"Nghe lời tôi, vào ăn chút gì đi."

Junior trầm giọng, nửa như ra lệnh nửa như dỗ dành.

Vì dạ dày đã chính thức lên tiếng đình công, Mark cũng đành bất lực mà ngậm ngùi cam chịu ngồi vào bàn ăn. Cậu liếc sơ qua các món ăn được bày biện trên bàn, chưa bàn đến hương vị nhưng cách bài trí tinh tế, màu sắc hài hòa cùng hương thơm ngào ngạt kia thực sự khiến cậu có cảm giác mình đang ngồi trong một nhà hàng chuẩn năm sao chứ không phải một căn bếp gia đình.

"Anh nấu nhiều quá rồi."

Mark lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng. Junior kéo ghế ngồi xuống phía đối diện cậu, anh đưa mắt nhìn bàn ăn rồi khẽ lắc đầu.

"Cậu đang suy nhược, ăn bao nhiêu đây mới đủ chất để hồi phục."

Mark không đôi co nữa, cậu cầm đũa gắp thử một miếng thịt đưa vào miệng. Sự bùng nổ của hương vị đậm đà, hoàn hảo khiến cậu không khỏi kinh ngạc. Món ăn thực sự rất ngon. Cứ thế, vị ngon của món ăn khiến Mark cuốn đi, cậu liên tục gắp hết miếng này đến miếng khác, hoàn toàn quên mất việc có một người từ đầu đến cuối vẫn chưa động đũa, chăm chú dõi theo từng biểu cảm nhỏ nhất của cậu khi ăn.

Bị một ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm như vậy, Mark bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên. Cậu chợt buông đũa xuống, ngước lên nhìn anh.

"Anh không ăn sao?"

"Tôi ăn rồi."

Cậu gật gù, với tay lấy ly nước lọc đặt bên cạnh uống một ngụm để che giấu sự bối rối, rồi ngượng ngùng hỏi nhỏ.

"Mặt tôi dính gì sao?"

Junior khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy gương mặt cậu, buông một câu nhẹ bẫng.

"Không. Vì cậu đẹp quá thôi."

Khụ... khụ!

Mark lập tức bị ngụm nước làm cho sặc sụa. Nhìn bộ dạng hoảng loạn, hai má hơi đỏ ửng lên vì ngại ngùng, Junior liền cười khúc khích. Anh đứng dậy, chu đáo rút vài tờ khăn giấy tiến lại gần đưa cho cậu. Mark nhanh chóng giật lấy, ho khan vài tiếng để lấy lại bình tĩnh rồi khẽ hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc.

"Anh không cần phải dùng lời ngon tiếng ngọt để nịnh nọt tôi đâu."

Anh nhún vai, điệu bộ vô cùng vô tội.

"Tôi chỉ đang trần thuật lại một sự thật hiển nhiên thôi mà."

Đoạn, anh chống hai tay xuống mặt bàn, hơi rướn người về phía cậu.

"Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao cậu lại ngồi vững ở cái ghế siêu mẫu hạng A rồi. Nhan sắc này, đến kẻ lý trí như tôi còn suýt chút nữa bị làm cho đổ gục, huống chi là người khác."

Mark khựng lại, trái tim trong lồng ngực bỗng chốc đập lệch một nhịp, cậu bối rối.

"Ý của anh... rốt cuộc là có ý gì?"

Junior khoanh hai tay trước ngực, từ đầu đến cuối ánh mắt chưa từng rời khỏi bờ môi cậu, bầu không khí trong căn bếp bỗng chốc bị kéo căng, trở nên vô cùng ám muội và mập mờ.

"Ý trên mặt chữ."

Mark ngẩn người, nhất thời đầu óc cậu trống rỗng, không biết phải đáp trả lại lời trêu ghẹo trắng trợn này thế nào. Thấy người đối diện đã hoàn toàn rơi vào thế bị động, Junior khẽ cười nhẹ, anh biết ý dừng lại đúng lúc để không làm chú thỏ nhỏ này sợ hãi mà bỏ chạy, chủ động chuyển chủ đề.

"Được rồi, quay lại chuyện chính nhé. Cậu Mark muốn bàn bạc thương lượng điều gì với tôi?"

Nghe thấy câu hỏi nghiêm túc của Junior, Mark như bắt được chiếc phao cứu sinh, cậu lập tức thu lại dáng vẻ bối rối, nhanh chóng lấy lại phong thái sắc sảo vốn có để đi thẳng vào vấn đề.

"Tôi biết đề nghị này rất đường đột nhưng tôi muốn hợp tác với anh."

Mark mím môi, ánh mắt kiên định dù bàn tay hơi run.

"Lí do là gì?"

Nghe vậy cậu nói tiếp, giọng điệu vô cùng lý trí.

"Anh cũng biết Ten không phải là kẻ có thế lực một tay che trời, nhưng không thể phủ nhận hắn đã cắm rễ rất sâu và có một chỗ đứng rất cao trong giới giải trí này. Nếu chỉ dựa vào một mình lực lượng của tôi lúc này, e rằng ván bài này tôi cầm chắc phần thua. Nhưng thật may mắn, hắn ta dù có ngạo mạn đến đâu thì cũng chỉ có thể đứng ở vị trí thứ hai. Điều đó đồng nghĩa với việc, trên đỉnh tháp vẫn còn một kẻ có quyền lực tối thượng hơn hắn."

"Vậy nên?" Junior nhướng mày đầy thích thú dù anh đã biết chắc câu trả lời.

"Tôi muốn rời TPO. Tôi muốn Ten phải mất tất cả. Nếu anh cho tôi mượn quyền lực của anh, tôi có thể thuộc về anh."

Junior gật gù, ánh mắt lộ rõ sự tán thưởng vô hạn.

"Thú vị thật đấy. Đúng là tôi không nhìn lầm người, cậu không chỉ có sắc mà còn có cả cái đầu rất nhạy bén."

Anh dừng lại một chút, gõ nhẹ ngón tay xuống bàn.

"Vậy đó là điều kiện trao đổi của cậu? Cậu sẽ thuộc về tôi?"

Junior lặp lại lời cậu, giọng nói trầm thấp pha chút khàn nhẹ, mang theo sự thích thú rõ ràng nhưng lại vô cùng lịch lãm.

"Cậu đang dùng chính bản thân mình để ra giá với tôi đấy à, cậu Jiruntanin?"

Mark nuốt khan một ngụm nước bọt, cố giữ vẻ bình tĩnh của một siêu mẫu hạng A.

"Nếu anh muốn nghĩ như vậy. Anh có thể tự đề xuất thêm điều kiện, nếu như nó nằm trong phạm vi năng lực và giới hạn của tôi, tôi sẽ đáp ứng."

Junior đan mười ngón tay vào nhau đặt lên bàn, khẽ nghiêng người về phía cậu, thanh âm trầm thấp đầy sức hút.

"Vậy thì cậu phải ký hợp đồng đầu quân, trở thành người của công ty tôi."

Mark nghe vậy liền nhíu chặt đôi lông mày.

"Chưa gì hết anh đã muốn kiếm lời từ tôi rồi?"

"Này đừng nói thế chứ, phần lớn là để bảo vệ sự an toàn cho cậu thôi."

Junior thản nhiên giải thích.

"Chính cậu cũng nhận thức được, một mình cậu không thể tự mình điều khiển ván cờ mạo hiểm này. Nhưng nếu có tôi đứng ra với tư cách là công ty quản lý hợp pháp của cậu, tôi – Junior, xin dùng danh dự để đảm bảo rằng, ngay cả một sợi tóc của cậu, tên khốn đó cũng không có cửa chạm vào."

Anh mỉm cười nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ thách thức.

"Tôi nghĩ cậu nên cân nhắn thật kỹ lời hợp tác giữa chúng ta. Nhưng một người thông minh và biết nhìn xa trông rộng như cậu sẽ không dại gì mà từ chối một miếng bánh 'béo bở' đến thế này đâu, nhỉ?"

Mark nhếch môi cười nhạt, sự kiêu hãnh của cậu bị khơi dậy.

"Có vẻ như anh đang quá tự tin vào bản thân rồi đấy."

Junior cười khúc khích, giọng điệu mang theo vài phần ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao.

"Cần gì phải phô trương hả cậu siêu mẫu? Trình độ, sức ảnh hưởng hay cái quyền lực tối cao trong cái giới này... vốn dĩ là điều không cần phải chứng minh. Nó là sự thật."

Nghe lời tuyên bố dõng dạc đầy kiêu ngạo của đối phương, Mark bỗng cảm thấy có chút nực cười. Sự tự tin toát ra từ lời nói, vẻ đắc ý hiện rõ trên gương mặt anh, thú thật có đôi phần đáng ghét, nhưng cậu lại không thể tìm ra bất kỳ lý lẽ nào để phủ nhận. Nghĩ đi nghĩ lại, lời đề nghị này thực chất cậu không hề chịu thiệt, ngược lại còn là một bước đệm hoàn hảo. Hoạt động dưới trướng một công ty có tầm cỡ quốc tế như của Junior, sức ảnh hưởng của cậu đối với công chúng chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội, coi như đây là một cơ hội vàng để cậu tái sinh và thăng hạng danh tiếng sau đống đổ nát của cuộc tình bê bối kia.

"Được thôi, deal."

.

Mark dứt khoát chìa bàn tay trắng trẻo, thon dài của mình ra trước mặt Junior. Anh cũng không chậm trễ một giây nào, lập tức đưa tay ra bắt lấy. Ngón tay anh khẽ vuốt nhẹ qua mu bàn tay mềm mại của cậu một cách vô cùng mập mờ. Cảm giác nhột nhạt và gượng gạo chạy dọc sống lưng khiến Mark giật mình, nhanh chóng rụt tay về. Junior thu tay lại, thản nhiên nói.

"Còn về phần chi tiết bản hợp đồng, cậu cứ tùy ý đề xuất thêm những điều khoản cá nhân nào cậu muốn vào đó. Ngày mai đưa cho tôi bản hoàn chỉnh là được."

Mark gật đầu.

"Nếu có điều khoản nào anh cảm thấy không hài lòng, anh thoải mái chỉnh sửa."

"Tôi hiểu rồi. Còn bây giờ, tôi nghĩ cậu nên về phòng nghỉ ngơi đi, sắc mặt cậu vẫn chưa khỏe hẳn đâu."

Junior đứng dậy, ân cần căn dặn.

"Phòng ngủ của cậu tôi đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi, nó nằm ở phía bên phải, ngay cạnh phòng của tôi."

"Vậy để tôi tự lên chuyển vali sang..."

"Không cần đâu, tôi đã cho người mang nó đặt sẵn vào trong phòng của cậu từ sớm rồi."

Junior cắt ngang.

"Đồ đạc tư trang bên trong vẫn còn nguyên vẹn. Cậu yên tâm, tôi không có cái sở thích táy máy tay chân đồ đạc riêng tư của người khác. Ngoan ngoãn lên phòng nghỉ ngơi đi."

Mark ngẩn người đứng bất động tại chỗ. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, cậu nhận được sự chăm sóc và quan tâm chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc từ một người đàn ông vốn dĩ được coi là xa lạ. Tính cả lần gặp đêm qua, đây mới là lần thứ hai hai người trực tiếp tiếp xúc và trò chuyện với nhau. Thế nhưng, cái cách cư xử dịu dàng, tử tế một cách đặc biệt này của Junior lại khiến lòng Mark nảy sinh ra vô vàn những suy nghĩ kỳ lạ. Đôi khi, chính sự ân cần quá mức ấy lại khiến một kẻ luôn sống trong sự cảnh giác như cậu cảm thấy bối rối và vô tình bị hạ thấp lá chắn phòng thủ.

Mark mím môi, muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi, cứ đứng ngập ngừng, lúng túng nhìn anh. Dáng vẻ rụt rè, bối rối hệt như một chú thỏ con ngơ ngác đó làm sao có thể qua được đôi mắt tinh tường của Junior.

"Cậu còn chuyện gì muốn nói với tôi sao?" Anh nhướng mày hỏi.

Bị câu hỏi của anh làm cho giật mình, Mark thầm trách bản thân vì đã quá chìm đắm vào dòng suy nghĩ riêng tư mà quên mất việc phải kiểm soát biểu cảm gương mặt.

"Không... không có gì đâu."

Junior khoanh hai tay trước ngực, khẽ lắc đầu cười bất lực.

"Ánh mắt của cậu đang tố cáo cậu kìa. Tôi nghĩ là có đấy."

Đã bị bắt quả tang tại trận, Mark đành phải đâm lao thì phải theo lao. Cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh.

"Vậy tôi có thể đường đột hỏi anh một câu được không?"

Junior gật đầu, ra hiệu cho cậu cứ tự nhiên.

"Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi đến như vậy? Ý tôi là... tôi không biết nữa."

Mark lúng túng giải thích, giọng nói có chút hỗn loạn,.

"Chỉ là tôi cảm nhận được cái cách anh đối xử với tôi, so với những người khác ngoài kia, nó thực sự rất khác biệt. Nếu như... nếu như anh đang vạch ra một mưu kế nào đó để lợi dụng tôi vào những mục đích không tốt, thì tôi xin anh hãy dừng lại đi, tôi đã đủ mệt mỏi rồi. Anh hãy xem chúng ta là những đối tác làm ăn với nhau, không cần phải cố gắng tử tế quá mức làm gì. Dù sao giữa chúng ta, hiện tại cũng chỉ là một mối quan hệ cộng sinh cùng có lợi mà thôi..."

Không gian căn bếp bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc. Junior không đáp lại ngay, nhưng ánh mắt thâm trầm, nóng bỏng của anh từ đầu đến cuối vẫn khóa chặt lấy từng biến chuyển trên gương mặt Mark. Thời gian chầm chậm trôi qua, bầu không khí im lặng kéo dài đến mức ngột ngạt khiến Mark không chịu đựng nổi, cậu đành phải lên tiếng trước để tự tìm đường lui cho mình.

"Thôi, anh quên những lời tôi vừa nói đi. Dạo này tôi gặp nhiều chuyện quá nên đâm ra nhạy cảm quá thôi."

Nói xong, Mark xoay người định bước nhanh lên cầu thang để trốn chạy khỏi sự ngột ngạt này thì phía sau lưng, giọng nói trầm thấp, khàn đặc của Junior bất ngờ vang lên, níu chặt bước chân cậu lại.

"Việc tôi đối xử tốt với em... cũng cần phải có lý do sao?"

Mark khựng lại, tấm lưng thon dài vô thức cứng đờ. Cậu quay đầu lại, lắp bắp.

"Không, ý tôi không phải như thế..."

Junior nở một nụ cười bất lực đầy chua chát, anh chầm chậm tiến lại gần cậu, khoảng cách gần đến mức Mark có thể nghe thấy cả tiếng thở dài của anh.

"Mark,có thể lý trí của em xem tôi là một cộng sự trên bàn cân hợp tác, nhưng đối với tôi... mối quan hệ giữa tôi và em, ngay từ đầu đã chưa bao giờ dừng lại ở hai chữ 'cộng sinh' cả."

Một luồng điện âm ỉ bỗng chốc chạy dọc khắp cơ thể Mark, khiến lồng ngực cậu nện liên hồi những tiếng thình thịch khó tả. Lúc này, trong đầu vị siêu mẫu thông minh chỉ xuất hiện một câu trả lời duy nhất có thể lý giải thỏa đáng cho toàn bộ những đặc quyền mà Junior dành cho mình suốt thời gian qua. Nhưng cậu không có đủ can đảm để thừa nhận nó. Không biết là do cậu không còn tự tin vào bản thân, hay thực chất, trái tim vừa chịu tổn thương sâu sắc của cậu đang sợ hãi, không muốn chấp nhận suy nghĩ đó là thật.

"Mối quan hệ đó rốt cuộc là gì?"

Mark nghe thấy giọng nói của chính mình đang run rẩy.

Junior hơi nheo đôi mắt lại, ánh nhìn thâm tình vây hãm lấy cậu. Anh có chút lưỡng lự, nhưng rồi lại tiến thêm một bước, ghé sát vào tai cậu, để lại một câu hỏi ngược lại đầy phong tình.

"Em nghĩ đó là mối quan hệ gì?"

.

.

.

cont,

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co