5.
"Tôi không biết..."
Mark gượng gạo trả lời, thanh âm nhỏ dần rồi chìm hẳn vào khoảng lặng.
Mối quan hệ khác ư? Cậu chưa từng mảy may nghĩ đến kịch bản ấy. Tuy những đặc quyền và sự dịu dàng Junior dành cho cậu có đôi chút "khác biệt" so với người ngoài, nhưng một kẻ vừa bước ra từ đống đổ nát của sự phản bội như cậu chẳng dám tự phụ rằng mình đặc biệt.
Ở một góc độ thực tế và trần trụi hơn, cậu nghĩ đó có khi chỉ là sự thương hại. Hãy nhìn tình cảnh của cậu lúc này xem, thảm hại đến đáng thương. Bị chính gã đàn ông mình từng hùng hổ tuyên bố với truyền thông là bạn đời trăm năm cắm cho một cặp sừng dài cả mét, đau đớn hơn là nhận ra bản thân từ đầu đến cuối chỉ là một công cụ để hắn lợi dụng, bào mòn danh tiếng.
Mark đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần cậu nỗ lực hết mình, cống hiến trọn vẹn cho nghệ thuật thì cuộc đời sẽ mỉm cười với cậu, ban tặng cho cậu một cái kết viên mãn như hằng ao ước. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một giấc mộng viển vông do cậu tự dệt nên.
Junior im lặng quan sát từng dao động cảm xúc trên gương mặt cậu. Nhận ra sự phòng bị và nét u sầu đang bủa vây lấy đối phương, anh khẽ cười buồn, chủ động xua tay phá tan bầu không khí nặng nề.
"Làm cậu khó xử rồi. Tôi xin lỗi."
Mark không đáp, chỉ khẽ gật đầu chào anh rồi lặng lẽ quay người bước nhanh vào phòng. Ngay khi cánh cửa gỗ khép lại, toàn bộ sức lực của cậu như bị rút cạn. Mark quỵ người xuống sàn, hai tay bó chặt lấy gối, tựa lưng vào cánh cửa buông một tiếng thở dài thườn thượt. Cậu trầm ngâm nhớ lại ánh mắt lúc nãy của Junior. Cậu không ngốc đến mức không nhận ra biểu cảm kỳ lạ của anh ta—một chút hụt hẫng, một chút thất vọng pha lẫn nét đượm buồn.
Dù sao đó cũng chỉ là cậu tự đoán già đoán non mà thôi. Với một người đàn ông lõi đời, cẩn trọng và giỏi che giấu tâm tư như Junior, làm sao có thể dễ dàng để lộ sơ hở cho người khác thấu suốt. Nhưng tại sao lúc đó anh lại nhìn cậu bằng ánh mắt ấy? Thành thật mà nói, khi đối diện với câu hỏi của Junior, trong một khoảnh khắc cậu đã vô cùng hoảng loạn. Cậu thực sự không biết, hay chính cậu đang cố tình trốn tránh, không muốn biết?
Mark vốn là người có linh cảm cực kỳ nhạy bén với độ chính xác cao. Một khi cậu đã ngửi thấy mùi bất thường ở một sự việc nào đó, nó chắc chắn sẽ xảy ra. Ngay từ những giây đầu tiên tiếp xúc với Junior, trực giác đã liên tục rung hồi chuông cảnh báo rằng gã đàn ông này có một mục đích khác hướng về cậu, nhưng cậu luôn chọn cách chối bỏ và gạt nó sang một bên. Vì cậu sợ. Cậu sợ linh cảm đó trở thành sự thật, và cậu của hiện tại hoàn toàn không có đủ dũng khí lẫn tâm sức để đối diện với một thứ tình cảm mới, khi vết thương lòng cũ vẫn còn đang rỉ máu.
"Không được nghĩ nữa!"
Mark lập tức lắc đầu xua đi những suy nghĩ hỗn độn đang nhen nhóm. Cậu vò mạnh mái tóc khiến nó rối tung lên, trông chẳng khác nào một chú mèo xù lông bị bỏ rơi. Mà đúng thật, cậu chợt cười khẩy chính mình. Bản thân đang ở trong tình cảnh thảm hại thế này mà còn tâm trí đâu để nghĩ đến những chuyện mơ mộng không đâu.
"Tốt nhất là kiếm cái gì đó làm để giết thời gian."
Mark tự nhủ, nhanh chóng đứng dậy để dời sự chú ý.
Lúc này, cậu mới có cơ hội quan sát kỹ căn phòng mà Junior chuẩn bị cho mình. Nơi này hoàn toàn không giống một căn phòng trống để khách ở tạm vì mọi thứ quá đỗi sạch sẽ và ngăn nắp. Rảo bước một vòng quanh phòng, Mark dừng lại trước chiếc kệ tủ lớn trưng bày la liệt những cuốn tạp chí thời trang danh tiếng, những album ảnh artbook thuộc hàng siêu phẩm bán chạy nhất trên thị trường. Điểm chung duy nhất của chúng là: Tất cả đều là tác phẩm do chính tay Junior bấm máy. Cậu thầm nghĩ, đây chắc chắn là phòng làm việc riêng của anh ta.
"Chủ nghĩa hâm mộ bản thân à?"
Mark khẽ bật cười trước suy nghĩ tinh nghịch của mình. Nhưng phải công nhận, tài nghệ và tư duy nhiếp ảnh của Junior thuộc hàng xuất thần, việc sưu tầm lại những đứa con tinh thần của chính mình cũng là điều dễ hiểu.
Đột nhiên, ánh mắt Mark bị thu hút bởi một chiếc hộp sắt nhỏ, xám tro, được đặt ngay ngắn ở góc khuất của kệ. Nhìn kỹ thì chiếc hộp đã bị khóa chặt bằng một ổ khóa số kim loại. Món đồ được cất giấu kỹ lưỡng như thế này hẳn phải chứa đựng một bí mật vô cùng quan trọng đối với chủ nhân của nó. Mark nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Cậu là người biết chừng mực, không có thói quen tò mò chuyện riêng tư của người khác nên liền lướt qua.
Cậu tiến lại gần chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ sồi ở giữa phòng. Các thiết bị công nghệ và văn phòng phẩm cần thiết đều được trang bị đầy đủ, xếp đặt gọn gàng. Trên mặt chiếc điện thoại mới tinh đặt ở góc bàn có dán một tờ giấy ghi chú nhỏ màu vàng. Mark nhẹ nhàng gỡ tờ giấy lên, đọc những dòng chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát bên trong.
"Điện thoại đã được cài sẵn SIM và có số của tôi ở trong. Có việc gì cứ gọi trực tiếp. Chúc cậu ngủ ngon."
Cậu khẽ mỉm cười, vô thức thốt lên.
"Anh ta chu đáo thật đấy."
Đặt tờ giấy chú xuống, Mark đi về phía ban công, đẩy nhẹ cánh cửa kính để đón làn gió mát rượi từ bên ngoài. Cậu lười biếng tựa nửa người vào lan can bảo vệ. Phải công nhận vị trí căn phòng này được sắp xếp quá đỗi khéo léo. Từ góc nhìn này, cậu có thể thu trọn vào tầm mắt một vườn hoa oải hương và hương thảo đối diện, đang lay nhẹ trong gió chiều. Toàn cảnh trước mắt đẹp như một bức tranh sơn dầu cổ điển, mang lại một cảm giác yên bình, tĩnh tại đến lạ kỳ. Mark nhắm mắt, khẽ mỉm cười, cảm nhận sự thư thái hiếm hoi sau chuỗi ngày giông bão vừa qua.
Một cơn gió mạnh bất chợt lướt qua làm mái tóc mềm của cậu bay phất phới. Mark mở mắt, ánh nhìn xa xăm vô định bỗng khựng lại khi cảm nhận được một tiêu điểm ánh sáng khác đang đổ dồn về phía mình. Theo phản xạ, cậu cúi đầu nhìn xuống sân vườn phía dưới.
Tại đó, bóng dáng cao lớn của Junior đang đứng lặng im giữa những khóm hoa. Anh không đeo kính râm, đôi mắt sâu thẳm hằn lên bóng hình của cậu, yên lặng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của cậu từ lúc nào không hay.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Lạ kỳ thay, không một ai có ý định né tránh. Họ cứ thế đứng im lìm, nhìn ngắm đối phương dưới khung cảnh hoàng hôn nhuộm đỏ một vùng trời. Đột nhiên, Junior mấp máy bờ môi, nói một điều gì đó. Mark khẽ nhíu mày, cố gắng đọc khẩu hình miệng của anh từ khoảng cách xa. Ngay khi giải mã được hai chữ ấy, hai má cậu lập tức nóng bừng lên vì ngượng ngùng. Không kịp nghĩ ngợi nhiều, Mark vội vàng xoay người chạy trốn vào trong phòng, thẳng tay kéo sập rèm cửa lại, cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn của người đàn ông phía dưới sân.
Hành động vụng về, hoảng loạn hệt như chú thỏ sập bẫy của cậu khiến Junior đứng dưới sân không nhịn được mà bật cười khúc khích. Anh lắc đầu, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều dại dột.
Trong khi đó, ở sau cánh cửa phòng, Mark đang ra sức vò đầu bứt tai vì bối rối. Sự "tấn công" trực diện đầy bất ngờ của anh ta khiến tim cậu đập loạn nhịp. Dù khoảng cách khá xa, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, cậu đã đọc chính xác khẩu hình của Junior lúc ấy.
"Đẹp thật."
Anh đã nói như vậy. Mark cắn môi, cố tự trấn an bản thân rằng cái "đẹp" mà Junior đang tán thưởng chỉ là quang cảnh hoàng hôn hoặc vườn hoa oải hương dưới chân anh ta. Nhưng lý trí của cậu lại bất lực đầu hàng, bởi vì vào khoảnh khắc thốt ra hai từ đó, đôi mắt thâm tình của Junior thẳng tắp đóng đinh vào chính gương mặt cậu.
"Anh ta rốt cuộc là muốn mình phải làm sao đây..."
Mark chán nản than thở, đổ ập người xuống chiếc ghế xoay. Hết đối diện với một tên khốn tra nam quỷ quyệt, giờ đây lại phải tìm cách ứng phó với một con cáo chín đuôi thâm trầm xảo quyệt này. Ông trời đúng là biết cách trêu đùa cậu mà.
Để ép bản thân ngừng suy nghĩ về tên cáo già kiêm chủ nhà kia, Mark quyết định ngồi vào bàn làm việc để tập trung triển khai kế hoạch trả thù. Cậu khởi động chiếc máy tính mà Junior chuẩn bị sẵn. Khá bất ngờ là bên trong máy hoàn toàn trống trải đối với các tệp tin rác, nhưng lại lưu trữ toàn bộ các tệp dữ liệu, dự án demo quan trọng của chính công ty Junior.
Mark khẽ cau mày. Cậu biết đồ đạc ở đây đều là đồ của Junior, trừ chiếc điện thoại cá nhân được mua mới, nhưng việc anh ta để một người ngoài tiếp cận một chiếc máy tính chứa nhiều tài liệu mật thế này đúng là quá đỗi bất cẩn và mất cảnh giác. Nhưng may mắn cho anh ta, Mark là người có nguyên tắc, không bao giờ tò mò chuyện làm ăn của người khác. Cậu lập tức xem như mình chưa nhìn thấy gì.
Việc đầu tiên Mark làm là đăng nhập vào tài khoản cá nhân để kiểm tra hòm thư điện tử. Đúng như dự đoán, hàng tá email gửi đến từ tài khoản của Ten xếp thành một hàng dài dằng dặc. Mark không thèm bấm mở, cậu trực tiếp lướt qua và vô tình nhìn thấy một email mới nhất được gửi từ Sophia—cô thư ký riêng thân cận của Ten.
Gửi cậu Mark,
Là tôi, thư ký Sophia đây.
Email này được gửi đi nhằm mục đích thông báo chính thức rằng ngài Ten tuyệt đối không chấp thuận yêu cầu đơn phương hủy hợp đồng từ phía cậu. Ngài Ten yêu cầu một cuộc gặp mặt trực tiếp để nói chuyện và làm rõ mọi chuyện. Nếu đích thân cậu Mark chấp nhận đến gặp, ngài Ten có thể sẽ cân nhắc nhân nhượng đồng ý ký vào thỏa thuận chấm dứt hợp đồng.
Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền cậu vào thời điểm này, nhưng đây là mệnh lệnh bắt buộc từ cấp trên nên tôi không thể không chuyển lời.
Đọc xong những dòng chữ trên màn hình, Mark bật cười khẩy, nụ cười tràn ngập sự khinh miệt.
Gặp mặt trực tiếp mới chịu buông tay sao? Thật là một trò hề nực cười. Văn bản pháp lý và con dấu hủy ước cậu đã gửi đi rõ ràng mồn một, cho dù hắn ta có muốn hay không thì pháp luật cũng sẽ bắt hắn phải ngậm ngùi tuân theo. Nhìn vào sự phản kháng kịch liệt này của Ten, cậu không khó để nhìn thấu tâm can của hắn. Với một kẻ có máu háo thắng, tự cao tự đại và luôn coi mình là trung tâm vũ trụ như Ten, hắn chỉ là đang không thể chấp nhận được sự thật rằng mình bị một kẻ dưới cơ như cậu chủ động đá văng ra khỏi cuộc đời mà thôi.
"Dai như đỉa đói."
Mark khó chịu day day hai bên thái dương.
Nhưng nếu hắn đã muốn diễn, cậu sẵn sàng tiếp chiêu. Dù sao cậu cũng cần một lần mặt đối mặt với hắn để tự tay kết liễu đoạn tình cảm thối nát này, những bước đi trên truyền thông hiện tại chỉ là đòn cảnh cáo tạm thời. Có vẻ ngày mai cậu sẽ phải có một chuyến ra ngoài khá tốn sức. Mà trước khi dứt áo ra đi khỏi cái công ty rách nát đó, cậu cũng nên để lại một món quà kỷ niệm thật "thú vị" chứ nhỉ? Bản tính của Mark xưa nay không phải là kẻ chịu chịu thiệt rồi im lặng rút lui.
Mark lập tức gõ phím soạn một dòng tin nhắn ngắn gọn rồi nhấn gửi thẳng đến số điện thoại của Sophia. Nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình, cậu hài lòng đóng máy tính, đứng dậy bước ra khỏi phòng.
"Cô Sophia, phiền cô nhắn lại với tên khốn đó: Ngày mai bảo hắn chuẩn bị sẵn tinh thần để nhận một cú đấm thân thương từ tôi đi."
.
Mark chầm chậm bước xuống cầu thang, hướng về phía nhà bếp. Trong lòng cậu thầm khẩn cầu ông trời đừng để cậu đụng độ phải tên chủ nhà phiền phức kia nữa. Có vẻ như lời thỉnh cầu của cậu đã được linh nghiệm, không gian tầng trệt hoàn toàn yên ắng, không có bóng dáng của Junior. Chắc hẳn anh ta đã lên phòng riêng ở tầng trên để xử lý công việc.
"Thế lại hay."
Mark thở phào nhẹ nhõm, sự cảnh giác trên cơ thể cũng theo đó mà giãn ra.
Chỉ mới trải qua chưa đầy một ngày "sống chung" dưới một mái nhà mà cái tên cáo già kia đã khiến cậu rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan, ngượng ngùng đến phát điên không biết bao nhiêu lần rồi. Mặc dù biết rõ việc đi ở nhờ thì chuyện chạm mặt nhau là không thể tránh khỏi, nhưng né được lúc nào thì cứ tranh thủ mà né thôi.
Khi đã hoàn toàn yên tâm rằng đối phương đang yên vị trên tầng, Mark thoải mái mở tủ lạnh để tìm thứ gì đó giải khát. Cậu rót cho mình một ly nước lọc, đang định đẩy cửa tủ lại thì tầm mắt bỗng chốc bị đóng đinh bởi hộp bánh kem dâu tây đặt ngay ngắn ở giữa.
Đấu tranh tâm lý dữ dội bắt đầu diễn ra trong đầu vị siêu mẫu. Mark là một tín đồ cuồng đồ ngọt chính hiệu, cậu hoàn toàn không có sức kháng cự. Cậu thầm thề, nếu đây là nhà của cậu thì chiếc bánh kia đã sớm bay màu từ tám đời chứ chẳng còn nguyên vẹn nằm trêu ngươi thế kia đâu.
"Không được, phải giữ liêm sỉ!"
Mark lập tức lắc đầu tự răn đe bản thân.
Tuyệt đối không thể để tên cáo già đó coi khinh. Không thể chỉ vì một chút ham muốn ăn uống tầm thường mà đánh mất đi lý trí, biến thành kẻ đi "ăn vụng" đồ ăn trong nhà người khác được. Nghĩ ngợi một hồi, Mark đành ngậm ngùi, tiếc nuối đóng cửa tủ lạnh lại, không quên buông một tiếng thở dài đầy sầu muộn.
"Sao lại đứng đây thở dài rồi?"
Một thanh âm trầm thấp bất ngờ vang lên ngay sát sau lưng khiến Mark giật bắn mình, hoảng hốt hét lên một tiếng.
"Giật cả mình!"
Sự giật mình đột ngột khiến chiếc ly thủy tinh trên tay cậu trượt khỏi lòng bàn tay, rơi tự do xuống sàn nhà.
Xoảng!
Tiếng động chói tai vang lên, những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn bắn tung tóe khắp sàn nhà, bao vây xung quanh vị trí Mark đang đứng. Sau vài giây định thần lại được tình hình, Mark xấu hổ đến mức muốn độn thổ trước hành động hậu đậu của mình. Cậu vội vàng cúi người xuống, định dùng tay không để nhặt nhạnh những mảnh vỡ thì lập tức bị một bàn tay to lớn, ấm áp giữ chặt lấy cổ tay.
"Đừng chạm vào, cậu sẽ bị đứt tay đấy."
Junior trầm giọng nói, trong mắt hiện rõ vẻ lo lắng. Nhưng lòng tự trọng của Mark lại trỗi dậy, cậu lập tức từ chối, cố rút tay ra.
"Là do tôi hậu đậu làm vỡ để tôi tự dọn dẹp là được rồi."
Junior nghe vậy liền nhíu chặt đôi lông mày đầy vẻ không hài lòng. Anh không buông tay, ngược lại càng siết nhẹ để giữ chặt bàn tay đang rụt lại của cậu, giọng điệu kiên định đến mức không thể xoay chuyển.
"Tôi bảo đừng động vào. Để tôi làm. Tôi không chịu nổi việc nhìn thấy cậu bị thương đâu."
Mark chớp chớp đôi mắt tròn xoe, sự thẳng thắn đến mức giật mình của Junior khiến cậu hoàn toàn đứng hình. Cậu bối rối quay mặt đi hướng khác để trốn tránh ánh nhìn quá đỗi dịu dàng và nóng bỏng của anh. Chứng kiến điệu bộ trốn chạy đáng yêu đó, khóe môi Junior khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ. Anh thầm nghĩ, gã người yêu cũ của cậu đúng là mắt mù mới bỏ rơi một báu vật vừa xinh đẹp lại vừa sinh động thế này. Trái tim vốn lạnh lùng của anh, e là cũng sắp bị sự đáng yêu này làm cho tan chảy hết mất rồi.
"Vậy thì đành thất lễ với cậu nhé."
Không để cho đối phương kịp đưa ra bất kỳ phản ứng hay lời từ chối nào, Junior dứt khoát cúi người, vòng một tay qua lưng và một tay qua khoeo chân cậu, nhẹ nhàng bế bổng Mark lên theo kiểu công chúa.
Sự thay đổi trọng lực đột ngột và bất ngờ khiến Mark hốt hoảng, theo phản xạ tự nhiên, hai tay cậu vội vàng ôm chặt lấy cổ Junior để tìm điểm tựa, cả cơ thể nhỏ nhắn vô thức dán chặt vào vòm ngực vững chãi của anh. Junior thong thả sải bước, bế cậu ra khỏi vùng nguy hiểm đầy mảnh vỡ thủy tinh, rồi nhẹ nhàng đặt cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa mềm mại ở phòng khách. Mọi động tác của anh đều vô cùng cẩn trọng và nâng niu, như thể cậu là một món bảo vật bằng pha lê dễ vỡ, chỉ cần một lực mạnh cũng có thể khiến cậu tổn thương.
Ngay khi mông vừa chạm xuống đệm ghế, Mark rơi vào trạng thái cực kỳ lúng túng. Tay chân cậu cứng đờ, không biết nên đặt vào đâu cho bớt gượng gạo. Cậu hoàn toàn không dám ngước mặt lên nhìn người đàn ông trước mặt nữa, chỉ biết cúi gầm mặt xuống, cố gắng dùng mái tóc để che đi gương mặt đang đỏ bừng lên như gấc chín của mình.
Cậu thực sự không muốn Junior nhìn thấy bộ dạng xấu hổ này, nhưng Mark lại quá ngây thơ rồi. Cậu làm sao có thể qua mắt được một bậc thầy trong việc quan sát và đọc vị tâm lý con người như Junior. Cơ thể của cậu rõ ràng là thành thật hơn cái miệng bướng bỉnh kia rất nhiều, không chỉ có khuôn mặt mà ngay cả hai vành tai thon nhỏ của cậu cũng đã nhuộm một màu hồng rực rỡ từ lúc nào.
Junior thầm buồn cười trước phản ứng của chú thỏ nhỏ, nhưng anh khéo léo kiềm chế lại. Anh biết rõ quy tắc săn mồi, hiện tại vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp để trêu chọc cậu quá đà, nếu không chú thỏ này sẽ xù lông nhảy dựng lên mất.
Anh khẽ hắng giọng một tiếng để kéo lại sự chú ý của cậu, thành công khiến Mark phải ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn. Junior khẽ mỉm cười, ôn nhu dặn dò:
"Ngồi yên ở đây chờ tôi."
.
.
.
cont,
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co