6
trong giới đua xe f1 vốn dĩ đầy rẫy những toan tính, người ta vẫn thường rỉ tai nhau về một kiểu quan hệ kỳ lạ giữa duy thuận và huỳnh sơn. họ có thể ép xe nhau đến cháy lốp trên đường nhựa, có thể dành cho nhau những cái nhìn sắc lẹm trong phòng họp báo, nhưng tuyệt nhiên không một ai khác được phép bước vào vòng tròn của hai người
đó là một thứ luật ngầm không văn bản: duy thuận có thể bắt nạt huỳnh sơn, nhưng nếu kẻ khác thử làm điều đó, hắn sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi đường đua nhanh hơn cả một cú sang số
có lần ở một bữa tiệc tối, một tay nhà báo muốn lấy lòng thuận nên đã lỡ lời mỉa mai sơn là "đứa nhóc chưa sạch mùi sữa mà đã đòi làm loạn". duy thuận khi ấy đang nhấp một ngụm rượu vang, động tác bỗng khựng lại. hắn không nổi giận ngay lập tức, chỉ lẳng lặng đặt ly xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc rồi nhìn thẳng vào gã nọ
ánh mắt hắn lạnh đến mức khiến gã kia rét run dù phòng đang bật sưởi. thuận chỉ buông một câu nhẹ tênh rằng kẻ nào không thấy được tài năng của sơn thì tốt nhất nên đi khám mắt, và ngay sáng hôm sau, tờ báo của gã nọ nhận được thông báo cắt toàn bộ tài trợ từ gia tộc họ phạm
duy thuận ngồi trong phòng tối, ném tờ báo nát bấy vào sọt rác. hắn có thể trêu em đến phát khóc, có thể ép em trên đường đua đến mức em phải gào tên hắn trong mũ bảo hiểm vì tức giận
nhưng đó là chuyện riêng của hai người
với duy thuận, huỳnh sơn là con quái vật nhỏ mà hắn tự tay nuôi dưỡng sự kiêu ngạo. hắn cưng chiều em bằng cách biến mình thành bức tường thành vững chắc nhất, ngăn chặn mọi nọc độc của thế gian hướng về phía em
- sơn này, em cứ việc ngông cuồng đi
hắn đã từng thì thầm như vậy khi hai người lái đôi dưới phố đêm
- chỉ cần tôi còn ở đây, không một ai trong cái giới này dám động đến một sợi tóc của em. kể cả khi chúng ta là đối thủ, tôi cũng là người duy nhất được phép nhìn thấy em yếu lòng
sự cưng chiều của thuận dành cho sơn cũng rất đặc biệt, nó không nồng nàn mà đầy tính chiếm hữu. hắn sẵn sàng bỏ qua những lời thách thức ngông cuồng của em, thậm chí còn thấy thú vị khi nhìn em dỗi hờn rồi bỏ đi. đôi khi ở gara, người ta thấy hắn thản nhiên dùng khăn tay của mình lau đi vệt dầu máy dính trên trán em, mặc cho huỳnh sơn có cằn nhằn hay đẩy ra
với duy thuận, huỳnh sơn là đối thủ duy nhất hắn tôn trọng, và cũng là người duy nhất hắn tình nguyện bao bọc trước mọi nọc độc của giới truyền thông, chỉ để em có thể thản nhiên mà kiêu ngạo, thản nhiên mà ngông cuồng dưới đôi cánh của hắn
vậy còn huỳnh sơn thế nào?
huỳnh sơn thừa biết gương mặt đẫm nước mắt của mình chính là khử khí mạnh nhất đối với duy thuận
trên đường đua em có thể là một con báo nhỏ không sợ trời không sợ đất, nhưng chỉ cần đứng trước mặt hắn, em lại biết cách dùng sự yếu lòng làm vũ khí. chỉ cần đôi mắt em hơi đỏ lên, hay khóe môi khẽ run rẩy như sắp khóc, mọi sự lạnh lùng và kỷ luật của thuận đều sẽ sụp đổ hoàn toàn
em tận hưởng việc nhìn gã đàn ông quyền lực ấy trở nên lúng túng, vụng về tìm cách dỗ dành mình, bởi vì sơn hiểu rất rõ: dù em có ngông cuồng đến đâu, chỉ cần em mếu một cái, duy thuận sẽ tình nguyện dâng cả thế giới này đến chân em chỉ để đổi lấy một nụ cười
giữa những vòng đua nghẹt thở, duy thuận và huỳnh sơn đối đãi với nhau bằng một thứ ngôn ngữ riêng, vừa đối đầu nảy lửa lại vừa dịu dàng đến lạ lùng
trên đường nhựa, họ là hai thái cực không ai nhường ai, nhưng khi rũ bỏ bộ đồ đua đẫm mồ hôi, thuận lại sẵn sàng ngồi hàng giờ chỉ để tháo từng nút thắt dây giày bị kẹt cho em, hay lẳng lặng đổi ly cà phê đắng của mình lấy ly sữa ngọt mà em thích. huỳnh sơn dù ngoài miệng luôn thách thức, nhưng lúc chỉ có hai người, em lại thích dụi đầu vào vai hắn, tận hưởng sự bao bọc thầm lặng mà gã đàn ông này dành riêng cho mình
họ không cần những lời thề thốt bóng bẩy, sự ngọt ngào nằm ở cách thuận luôn tinh tế che chắn cho em trước máy quay, và cách huỳnh sơn luôn là người duy nhất nhìn thấy nụ cười hiếm hoi ẩn sau vẻ mặt sắt đá của hắn
•••
hội trường khách sạn năm sao tại trung tâm thành phố chật kín người. tiếng lạch cạch của bàn phím, tiếng thử micro hú vang và sự xì xào bàn tán của hàng trăm phóng viên tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. hôm nay là buổi họp báo chính thức trước thềm mùa giải f1 mới, nơi hai cái tên nóng nhất sẽ lần đầu ngồi cạnh nhau:
phạm duy thuận - vị vua đương nhiệm của những cung đường
và nguyễn huỳnh sơn - gã tân binh ngông cuồng vừa mới thăng hạng
duy thuận bước vào trước. hắn vận bộ đồng đội đua màu đen tuyền, vóc dáng cao lớn và gương mặt sắc lạnh như tạc tượng. hắn không nhìn bất kỳ ai, chỉ điềm tĩnh tiến về ghế trung tâm, phong thái của một kẻ trị vì chưa từng biết đến mùi thất bại
chỉ hai phút sau, cánh cửa lại bật mở. huỳnh sơn xuất hiện với một nụ cười nửa miệng đặc trưng, mái tóc hơi rối và chiếc áo khoác đội đua cố tình kéo khóa hờ hững. em không đi thẳng về chỗ mà lại dừng lại giữa lối đi để tạo dáng trước một ống kính quen thuộc, khiến cả hội trường ồn ào hẳn lên vì sự tự tin thái quá
khi em ngồi xuống chiếc ghế ngay sát cạnh duy thuận, em cố tình dùng chân mình gác lên chân ghế của hắn, huých vai hắn một cái thật mạnh thay cho lời chào
- nghe nói anh thuận thích sự yên tĩnh, nên hôm nay tôi mang tới chút ồn ào cho anh đây
huỳnh sơn nói, giọng nói của em vang qua micro khiến cả hội trường im bặt
duy thuận không đổi sắc mặt, hắn thản nhiên cầm lấy chai nước trên bàn, vặn nắp rồi đưa sang đặt ngay trước mặt em. hắn cúi đầu, ghé sát vào tai em, hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai khiến huỳnh sơn khẽ rùng mình
- ồn ào quá thường dễ làm người ta mất tập trung đấy, sơn. trên đường đua, tôi hy vọng em vẫn còn đủ sức để nói to thế này khi nhìn thấy đuôi xe của tôi
phóng viên lập tức chớp lấy khoảnh khắc đó. ánh đèn flash lóe lên liên tục như muốn thiêu cháy không gian. trước ống kính, duy thuận đang dùng bàn tay thon dài, thản nhiên chỉnh lại cổ áo bị lệch cho huỳnh sơn
hành động đó trông thì có vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lùng và đầy tính chiếm hữu, như thể đang đánh dấu lãnh thổ trước toàn thế giới
huỳnh sơn không chịu thua, em quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt sáng rực sự thách thức. em đưa tay lên nắm lấy cổ tay hắn, siết nhẹ
- vậy thì anh nhớ giữ kỹ cái vị trí số một đó đi. vì mùa giải này, tôi không chỉ đến để đua xe, tôi đến để hạ bệ anh
buổi họp báo nổ tung trong những câu hỏi dồn dập, nhưng giữa sự hỗn loạn đó, chỉ có hai người họ biết rằng, một cuộc chiến khác - nồng cháy và điên cuồng hơn cả tốc độ - vừa chính thức bắt đầu
•••
ánh đèn huỳnh quang trong phòng tập gym vào lúc năm giờ sáng tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, nhưng bầu không khí giữa hai người thì lại nóng đến mức bỏng rát
huỳnh sơn nằm trên ghế tập, đôi cánh tay săn chắc bắt đầu run rẩy khi em cố thực hiện hiệp đẩy ngực cuối cùng với mức tạ nặng hơn mọi khi. em cắn chặt môi, mồ hôi chảy ròng ròng từ thái dương xuống hõm cổ, sự bướng bỉnh không cho phép em hạ tạ xuống khi chưa hoàn thành mục tiêu
duy thuận đứng ngay phía sau, nãy giờ vẫn im lặng quan sát từng nhịp thở dồn dập của em. khi thấy thanh đòn bắt đầu có dấu hiệu chệch choạng, hắn không để em kịp lên tiếng tự mãn, liền cúi thấp người xuống
hai bàn tay to lớn, chai sạn của hắn chậm rãi bao trọn lấy đôi bàn tay đang run rẩy của em trên thanh sắt lạnh. duy thuận không dùng lực quá mạnh, hắn chỉ nhẹ nhàng trợ lực để giúp em đẩy thanh tạ lên. nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này mới là thứ khiến huỳnh sơn nghẹt thở: lồng ngực rộng lớn của hắn dán sát vào đỉnh đầu em, hơi ấm từ cơ thể hắn xuyên qua lớp áo mỏng, bao vây lấy em từ mọi phía
- đừng có gồng quá, sơn. em mà chấn thương thì chặng này tôi đua với ai?
giọng duy thuận trầm thấp, khản đặc ngay sát vành tai em. hơi nóng phả vào làn da nhạy cảm khiến huỳnh sơn rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng làm em suýt nữa thì tuột tay làm rơi cả thanh tạ. mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng trên người hắn lẫn với mùi mồ hôi nam tính tạo thành một loại chất xúc tác khiến tim em đập loạn nhịp, còn nhanh hơn cả khi em chạy ở vận tốc 300km/h
vừa khi thanh tạ được đặt vững vàng lên giá, huỳnh sơn lập tức vùng dậy. gương mặt em đỏ bừng, không biết là do vận động quá sức hay do cái thì thầm ám muội vừa rồi. em thô bạo hất tay hắn ra, ánh mắt long lanh đầy vẻ dỗi hờn xen lẫn bối rối
- ai cần anh giúp? tôi tự làm được. anh lo mà tập phần của anh đi, đừng có ở đó mà coi thường người khác
em vừa nói vừa vơ lấy chiếc khăn tắm, hậm hực bước nhanh về phía phòng thay đồ, cố tình để lại một bóng lưng đầy vẻ "ta đây đang giận"
duy thuận đứng lại đó, nhìn theo dáng vẻ xù lông của con mèo nhỏ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười dung túng. hắn đưa tay lên mũi, dường như vẫn còn vương chút mùi hương bạc hà mát lạnh từ tóc của em
•••
buổi diễn tập cho chặng đua đầu tiên diễn ra dưới cái nắng gắt của đường nhựa và tiếng gầm rú chói tai của động cơ. không gian bên trong khu vực kỹ thuật ồn ào đến mức người ta phải hét vào tai nhau mới nghe rõ
huỳnh sơn đang đứng kiểm tra lại bộ lốp thì nghe thấy tiếng xì xào từ phía nhóm kỹ thuật viên của đội đối thủ. họ đứng thành cụm, cố tình nói đủ to để em nghe thấy
- cái loại tân binh đi lên nhờ chiêu trò truyền thông như nó thì trụ được mấy vòng? đường đua f1 không phải chỗ cho mấy đứa nhóc thích làm màu đâu
huỳnh sơn khựng lại, đôi lông mày em nhướng lên đầy thách thức. em tháo găng tay, chậm rãi bước tới trước mặt gã đàn ông to con nhất trong đám đó
- thay vì đứng đây đoán xem tôi trụ được mấy vòng, thì lo mà siết lại đống ốc vít trên con xe đồng nát của mấy người đi. hay là sợ nhìn đuôi xe tôi đến mức chỉ biết dùng mồm để đua?
tiếng đối đáp đanh thép của em khiến đám đông xung quanh bắt đầu ồn ào. huỳnh sơn chưa bao giờ là kẻ chịu nhịn, em dùng vốn từ sắc sảo của mình để vặn vẹo từng câu mỉa mai của đối phương, khiến gã kia cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận. giữa không gian đặc mùi xăng và khói, em đứng đó như một ngọn lửa nhỏ đang bốc cháy hừng hực, không sợ hãi, không lùi bước
thế nhưng, ngay khi em vừa định quay lưng đi, một bóng hình cao lớn bước ra từ góc tối của gara
là phạm duy thuận
hắn vẫn mặc bộ đồ đua màu đen quen thuộc, tay cầm mũ bảo hiểm, ánh mắt bình thản nhưng áp lực tỏa ra từ hắn khiến tất cả những kẻ đang ồn ào lập tức im bặt. duy thuận không nhìn đám kỹ thuật viên kia lấy một cái, hắn chỉ đi thẳng tới chỗ huỳnh sơn
hắn đứng lại ngay sát sau lưng em, khoảng cách gần đến mức em cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể hắn. đôi vai vốn đang căng cứng vì giận dữ của huỳnh sơn bỗng chốc sụp xuống. cái vẻ kiêu ngạo, gai góc lúc nãy bỗng tan biến đâu mất khi em nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của hắn đang dán chặt vào mình
hắn không nói gì, chỉ đưa bàn tay thon dài lên, nhẹ nhàng giữ lấy gáy em rồi kéo em sát lại phía mình. hành động chiếm hữu công khai đó khiến những kẻ xung quanh chỉ biết nhìn nhau đầy ngỡ ngàng
- huỳnh sơn
hắn gọi tên em bằng tông giọng trầm thấp, đủ để chỉ hai người nghe thấy
- tốn sức với những kẻ không bao giờ thấy được lưng áo mình để làm gì?
huỳnh sơn ngước nhìn hắn, đôi mắt vừa nãy còn rực lửa giờ lại thoáng chút yếu lòng và tủi thân. em không đáp lời, chỉ hậm hực vùi đầu vào vai hắn một giây như để tìm chỗ dựa, rồi khẽ lẩm bẩm
- tại họ nói quá đáng trước
duy thuận khẽ cười, một cái cười hiếm hoi và cực kỳ dung túng. hắn thản nhiên xoa nhẹ vành tai em trước mặt bao nhiêu người, rồi quay sang nhìn đám kỹ thuật viên kia bằng ánh mắt sắc lẹm khiến họ phải lùi lại một bước
- về xe của em đi
hắn đẩy nhẹ lưng em
- chút nữa trên đường đua, tôi sẽ thay em tiễn bọn họ về đích sau cùng
huỳnh sơn mím môi, sự bực bội ban nãy bỗng chốc được dỗ dành đến mức chẳng còn tí dấu vết nào. em gật đầu, lẳng lặng đi về phía gara của đội mình, trong lòng vừa thấy ngọt ngào lại vừa thấy mình thật mất mặt khi cứ hễ gặp gã đàn ông này là mọi sự gai góc đều bay sạch
•••
huỳnh sơn tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai đã bắt đầu nhảy múa trên lớp chăn xám lộn xộn. em quờ quạng tay tìm chiếc điện thoại dưới gối theo thói quen, nhưng vừa mở màn hình, hàng loạt thông báo đẩy từ các trang tin thể thao và mạng xã hội đập vào mắt khiến cơn buồn ngủ của em tan biến trong tích tắc
vị vua tốc độ duy thuận bị bắt gặp rời khỏi khách sạn cùng một người mẫu nổi tiếng?
nghi vấn hẹn hò: phạm duy thuận và bóng hồng mới của giới thời trang
huỳnh sơn ngồi bật dậy, đôi mắt còn hơi sưng vì ngủ muộn giờ đây mở to, quét nhanh qua những tấm hình chụp lén mờ nhòe. trong ảnh, một bóng lưng rất giống duy thuận đang mở cửa xe cho một cô gái xinh đẹp. lồng ngực em bỗng thắt lại, một cảm giác chua chát và ồn ào trào lên, lấn át cả không gian yên tĩnh của căn phòng
em ném mạnh điện thoại xuống nệm, gương mặt bắt đầu mếu xịu. huỳnh sơn biết thừa cái giới truyền thông này luôn thích thêu dệt, nhưng việc nhìn thấy gã đàn ông tối qua còn thầm thì bên tai mình giờ lại xuất hiện cạnh người khác trên mặt báo khiến em không cách nào bình tĩnh nổi. em co chân lên, vùi mặt vào đầu gối, bờ vai khẽ run lên vì tủi thân và tức giận
.
.
.
buổi diễn tập sáng hôm sau diễn ra dưới một bầu không khí nghẹt thở, tựa như một cơn bão đang chực chờ bùng nổ ngay giữa lòng trường đua
huỳnh sơn bước ra từ gara với chiếc mũ bảo hiểm kẹp bên hông, gương mặt em lạnh băng, đôi mắt vốn dĩ luôn rực rỡ nhiệt huyết giờ đây chỉ còn lại sự xa cách đến đáng sợ. ngay khi vừa nhác thấy bóng dáng cao lớn của duy thuận đang đứng thảo luận cùng đội kỹ thuật phía xa, em lập tức quay ngoắt đi, rẽ sang hướng ngược lại để kiểm tra lốp xe, dù việc đó vốn không phải phần hành của mình
duy thuận dĩ nhiên không bỏ lỡ một giây nào. ánh mắt hắn như đóng đinh vào bóng lưng nhỏ nhắn của em, thâm trầm và đầy sự nóng nảy ẩn hiện. hắn nhận ra ngay sự bất thường – huỳnh sơn không còn lởn vởn quanh hắn để thách thức hay trêu chọc, em đang triệt để gạch tên hắn ra khỏi tầm mắt
mỗi khi họ buộc phải đi ngang qua nhau trong khu vực kỹ thuật hẹp, huỳnh sơn sẽ lách người qua một cách cực kỳ dứt khoát. khi duy thuận cố tình đứng chặn ở lối vào để tìm kiếm một cơ hội đối thoại, em chỉ lạnh lùng lướt qua như thể hắn là một người dưng không hơn không kém. không một cái liếc nhìn, không một lời mỉa mai, sự im lặng của em giống như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lòng kiêu hãnh của gã đàn ông vốn luôn làm chủ mọi cuộc chơi
đỉnh điểm là khi cả hai cùng bước vào đường pitch để chuẩn bị chạy thử. duy thuận tiến lại gần, bàn tay hắn vừa định chạm vào vai em để giữ lại
- sơn, nghe anh...
nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào lớp vải áo đua, huỳnh sơn đã phản ứng như bị điện giật. em hất mạnh tay hắn ra, một cái chạm đầy sự bài trừ và ghê tởm. ánh mắt em lúc đó nhìn thẳng vào hắn – không còn là sự mếu máo tủi thân của tối qua, mà là một sự thất vọng tràn trề hòa lẫn với ngọn lửa giận dữ âm ỉ. em không nói một lời nào, chỉ dứt khoát đội mũ bảo hiểm, sập kính chắn gió xuống, ngăn cách hoàn toàn thế giới của mình khỏi sự hiện diện của duy thuận
duy thuận đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vừa bị em hất ra vẫn còn lơ lửng giữa không trung. hắn nhìn theo chiếc xe màu xanh đặc trưng của sơn lao vút ra đường đua với vận tốc xé gió, lồng ngực hắn bí bách đến mức phát điên. ánh mắt hắn lúc này không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà chỉ còn sự khao khát chiếm hữu và nỗi xót xa điên cuồng, nhìn chằm chằm vào chiếc xe đang lướt đi như muốn nuốt chửng cả đường đua phía trước
hắn biết, nếu hôm nay không bắt được em để dỗ dành, thì 'cơn bão' này sẽ thổi bay cả sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn
.
.
.
buổi tập kết thúc trong một bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt, thứ cảm giác còn khó chịu hơn cả cái nóng hầm hập tỏa ra từ mặt đường nhựa sau những vòng đua xé gió. khi huỳnh sơn vừa tháo mũ bảo hiểm, mái tóc còn bết dính mồ hôi, em chẳng buồn nhìn quanh mà chỉ lẳng lặng thu dọn đồ đạc để đi về phía xe của đội mình. nhưng chưa kịp bước đi, một bàn tay rắn chắc đã siết chặt lấy cổ tay em, một lực kéo không quá thô bạo nhưng đủ để em hiểu rằng mình không thể nào thoát được
duy thuận cứ thế lôi tuột em đi giữa những ánh nhìn ngơ ngác của nhân viên kỹ thuật. hắn chẳng nói câu nào, gương mặt lạnh băng như tạc bằng đá, áp chế em vào ghế phụ chiếc xe riêng của mình rồi khóa chặt cửa lại
chiếc xe lao đi trong sự im lặng đáng sợ. huỳnh sơn quay mặt ra phía cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe vì vừa giận vừa tủi thân. em nhất quyết không nhìn hắn, chỉ để mặc cho bóng tối bên ngoài lướt qua như một cuốn phim câm. sự bướng bỉnh khiến không gian hẹp bên trong xe trở nên đặc quánh, tưởng như chỉ cần một hơi thở mạnh cũng đủ làm mọi thứ vỡ vụn
- né tôi cả ngày chưa đủ sao?
duy thuận cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn khàn đặc, chứa đựng cả sự mệt mỏi lẫn cơn giận đã bị kìm nén suốt nhiều giờ liền
hắn tấp xe vào một lề đường vắng, nơi chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt vào bên trong cabin. thuận tắt máy, buông một tiếng thở dài rồi xoay người lại. thấy huỳnh sơn vẫn ngoan cố quay mặt đi, hắn vươn tay, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết xoay vai em lại để đối diện với mình
vừa nhìn thấy gương mặt em, duy thuận hoàn toàn chết lặng. huỳnh sơn không hề gào thét hay trách móc như mọi khi, em chỉ ngồi đó, đôi mắt to tròn đã đẫm nước từ bao giờ, rồi đột ngột khóe môi em mếu xệch đi. cái vẻ mặt uất ức và tổn thương ấy giống như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự tôn của hắn
- anh... hức... đi mà chở người ta về... ép tôi làm gì...
huỳnh sơn nấc lên thành tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má trắng sứ, em mếu máo như một đứa trẻ bị tước mất món đồ chơi quý giá nhất
duy thuận hoảng loạn thực sự, sự bình tĩnh thường ngày của một tay đua lão luyện bay sạch sành sanh. hắn nhào sang ôm trọn lấy em vào lòng, đôi bàn tay to lớn cuống quýt vuốt ve sau gáy em, giọng hắn run rẩy vì xót
- đừng mếu nữa, đừng khóc nữa mà sơn... tôi đau lòng chết mất. nghe tôi giải thích đã, tấm hình đó là lúc tôi đi gặp đối tác để hủy hợp đồng vì họ cứ cố tình gán ghép tôi với người khác để làm truyền thông. tôi còn đang bực mình vì chuyện đó chưa xong, thì sáng ra lại thấy em né tôi như né tà. em có biết cả ngày hôm nay tôi phát điên lên không?
huỳnh sơn nghe giọng hắn nghẹn đi, cảm nhận được nhịp tim dồn dập của hắn trong lồng ngực đang ép sát mình, em mới dần thôi nấc. đôi tay nhỏ bấu chặt lấy vạt áo hắn, em lí nhí, âm thanh nhỏ như tiếng mèo kêu
- tôi... tôi xin lỗi vì đã né anh... tại tôi sợ mình lại yếu lòng... nhưng mà lúc chiều anh cọc với tôi trên đường đua làm tôi sợ thật sự...
nghe câu xin lỗi của em, duy thuận không hề thấy hả dạ, ngược lại lòng hắn càng thắt lại vì đau. hắn nâng mặt em lên, nhìn sâu vào đôi mắt còn vương nước, giọng thâm trầm
- em xin lỗi làm gì? em làm thế tôi còn đau lòng hơn cả lúc bị em ép xe nữa. tôi thà để em mắng, em đánh tôi, chứ đừng có nhìn tôi như người dưng rồi nhận lỗi như thế, tôi chịu không nổi đâu
- nhưng mà tôi...
- giữa hai chúng ta, tôi chưa bao giờ muốn em phải là người thấy mình có lỗi cả
•••
sau buổi diễn tập, không khí tại trường đua vẫn còn hầm hập hơi nóng từ động cơ và nhựa đường. thay vì những buổi phỏng vấn riêng biệt như mọi khi, ban tổ chức đột ngột sắp xếp một cuộc trao đổi ngắn chung cho cả hai ngay tại khu vực kỹ thuật. duy thuận và huỳnh sơn đứng cạnh nhau, một bên là gã đàn ông với vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng ánh mắt luôn trực chờ sự chiếm hữu, một bên là tay đua trẻ vẫn còn vương chút bướng bỉnh sau sự cố ngày hôm qua
nhà báo mở đầu bằng một câu hỏi về sự phối hợp trên đường đua sáng nay, nhấn mạnh vào những pha ép xe sát sạt của hai người. huỳnh sơn cầm micro, em khẽ liếc nhìn gã bên cạnh rồi lại nhanh chóng dời mắt đi, giọng nói vẫn còn chút gì đó dỗi hờn
- trong cuộc đua thì ai cũng muốn dẫn đầu thôi, tôi chỉ làm đúng phần việc của mình. còn việc bị ai đó 'chăm sóc' quá kỹ thì có lẽ nên hỏi người bên cạnh tôi đây
duy thuận nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi, hắn không vội vã phủ nhận. thay vào đó, hắn thản nhiên bước sát lại gần em thêm một chút, khoảng cách hẹp đến mức cánh tay hai người khẽ chạm vào nhau qua lớp áo đua dày cộm. gã đàn ông ấy đón lấy micro, giọng trầm thấp và thâm trầm vang lên
- chăm sóc đối thủ mạnh nhất là một chiến thuật, nhưng với riêng huỳnh sơn, tôi thừa nhận mình có chút 'ưu ái' hơn. tôi thích nhìn cách em ấy cố gắng thoát khỏi tầm kiểm soát của mình trên đường đua, dù cuối cùng kết quả vẫn luôn nằm trong dự tính của tôi
ánh mắt hắn lúc nói câu đó không hề nhìn vào máy quay, mà lại đặt thẳng lên sườn mặt đang bắt đầu ửng hồng của em. cái không khí mập mờ ấy lan tỏa mạnh mẽ đến mức người phỏng vấn cũng cảm thấy chút lúng túng. khi được hỏi về tin đồn rạn nứt hay cạnh tranh gay gắt sau những lùm xùm trên báo chí, huỳnh sơn định lên tiếng phủ nhận một cách khô khanh thì duy thuận đã nhanh hơn một bước
hắn đưa tay lên, giả vờ như đang chỉnh lại cổ áo đua cho em trước ống kính, nhưng thực chất là lướt nhẹ đầu ngón tay qua làn da cổ nóng hổi của huỳnh sơn. một cái chạm đầy tính khẳng định quyền sở hữu ngay trước mặt giới truyền thông
- chúng tôi không có rạn nứt. chỉ là đôi khi mèo nhỏ hay dỗi, tôi phải tốn chút công sức để dỗ dành thôi
huỳnh sơn sững người, em trân trối nhìn gã đàn ông vừa thốt ra những lời gây sốc ấy một cách thản nhiên. em định gạt tay hắn ra theo thói quen, nhưng nhìn thấy ánh mắt thâm tình và đầy sự dung túng của thuận, em lại vô thức đứng yên, để mặc cho sự mập mờ ấy bao trùm lấy cả hai
•••
tối hôm đó, trước ngày thi đấu chính thức, không khí ở trường đua căng thẳng bao nhiêu thì căn phòng của huỳnh sơn lại yên tĩnh bấy nhiêu. em nằm lăn lộn trên giường, nhìn trần nhà rồi lại nhìn sang bộ đồ đua treo ở góc phòng, cảm giác bồn chồn cứ thế nhen nhóm. cuối cùng, em cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình gửi đi một dòng tin nhắn cho gã đàn ông vốn là đối thủ nhưng cũng là người duy nhất em muốn dựa vào lúc này
anh thuận, tối nay chở tôi đi dạo phố chút đi? tôi thấy trong người cứ bồn chồn sao ấy, không ngủ nổi
chưa đầy hai mươi phút sau, dưới sảnh nhà đã vang lên tiếng động cơ trầm thấp quen thuộc của chiếc suv đen tuyền. sơn khoác vội chiếc áo hoodie, chạy biến xuống nhà với nụ cười không giấu được trên môi.
đêm ấy, duy thuận chở em đi khắp những con phố lên đèn của thành phố. không có tiếng động cơ gầm rú, không có những pha ép xe nghẹt thở, chỉ có tiếng nhạc lo-fi nhẹ nhàng phát ra từ loa xe và hương nước hoa đàn hương dịu nhẹ bao quanh cả hai
- thuận ơi, tôi muốn ăn cái kia
sơn chợt reo lên, chỉ tay về phía xe kem bên đường.
duy thuận chẳng nói chẳng rằng, hắn tấp xe vào lề rồi thong thả bước xuống. hiển nhiên, suốt cả buổi tối hôm đó, từ ly cà phê sữa đá, thanh kẹo socola đến cả những món đồ ăn vặt linh tinh ven đường, duy thuận đều lẳng lặng rút ví thanh toán mà chẳng cần em phải mở lời
hắn đứng sau lưng em, nhìn cái dáng vẻ hớn hở của sơn khi nhận lấy cây kem, ánh mắt tràn đầy sự dung túng
họ đi bộ dọc theo bờ sông, gió đêm thổi lồng lộng làm mái tóc em hơi rối. huỳnh sơn vừa ăn kem vừa lí nhí
- mai anh đừng có nương tay với tôi nhé. dù tôi có dỗi hay có mếu thật thì anh cũng phải đua cho đàng hoàng đó
duy thuận dừng bước, hắn xoay người lại, đưa tay gạt đi một chút kem dính trên khóe môi em. ngón tay hắn hơi nán lại trên làn da mềm mại, ánh mắt thâm trầm hắt bóng đèn đường vàng vọt trở nên mập mờ hơn bao giờ hết
- tôi chưa bao giờ nương tay với đối thủ cả
duy thuận trầm giọng, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong tích tắc
- nhưng tôi sẽ luôn đứng ở phía sau để đón em nếu em lỡ trượt chân. thế nên cứ chạy hết mình đi, có tôi ở đây rồi
huỳnh sơn ngước nhìn hắn, cảm giác bồn chồn ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự an tâm đến lạ kỳ. em khẽ gật đầu, cười hì hì rồi nắm lấy vạt áo hắn, kéo đi tiếp
- biết rồi mà. vậy tối nay anh chở tôi đi thêm vòng nữa nhé, tiền xăng... anh cũng bao luôn đúng không?
duy thuận bật cười, nụ cười hiếm hoi và dịu dàng đến mức có thể khiến bất cứ ai tan chảy. hắn xoa đầu em
- ừ, bao em cả đời còn được, nói gì mấy lít xăng
•••
không khí tại trung tâm báo chí của trường đua sáng hôm đó đặc quánh sự căng thẳng, tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên hồi như tiếng súng nổ. duy thuận và huỳnh sơn ngồi cạnh nhau trên bục cao, cách nhau một khoảng vừa đủ để giữ phép lịch sự nhưng lại quá gần để người ta không nhận thấy sự liên kết vô hình giữa họ
duy thuận vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng thường thấy, hắn ngồi tựa lưng vào ghế, đôi tay đan vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt sắc lẹm lướt qua hàng loạt ống kính. trong khi đó, huỳnh sơn có chút bồn chồn hơn, em khẽ xoay nhẹ chiếc mũ bảo hiểm đặt trước mặt, thi thoảng lại đưa mắt nhìn sang gã đàn ông bên cạnh như một thói quen khó bỏ
một phóng viên dơ tay hỏi về sự chuẩn bị của cả hai sau những lùm xùm tình cảm và những màn đối đầu căng thẳng ở buổi tập. huỳnh sơn cầm micro, em hắng giọng, cố gắng để tông giọng mình nghe thật chuyên nghiệp
- anh thuận là một đối thủ rất mạnh, và tôi tôn trọng điều đó. trên đường đua hôm nay, tôi sẽ không vì bất cứ chuyện riêng tư nào mà nương tay. tôi sẽ vượt qua anh ấy bằng chính thực lực của mình
nghe đến đó, duy thuận khẽ nhếch môi, một nụ cười ẩn ý hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt. hắn đón lấy micro từ tay nhân viên, nhưng thay vì nhìn vào phóng viên, hắn lại xoay người, nhìn thẳng vào huỳnh sơn. ánh mắt hắn thâm trầm, chứa đựng một sự dung túng mà ai nhìn vào cũng thấy mập mờ đến nghẹt thở
- sơn nói đúng, trên đường đua chỉ có tốc độ. nhưng có lẽ em ấy quên mất một điều, rằng tôi đã dành cả đời để dẫn đầu, và mục tiêu duy nhất khiến tôi tình nguyện dừng lại... chỉ có thể là để đợi em ấy theo kịp mà thôi
cả khán phòng bỗng chốc lặng đi trước câu trả lời đầy tính tuyên ngôn ấy. huỳnh sơn sững người, đôi má em bắt đầu ửng hồng dưới ánh đèn flash chớp tắt liên tục. em lí nhí mắng khẽ một câu mà chỉ có hai người nghe thấy
- phạm duy thuận, anh lại nói linh tinh rồi
duy thuận không đáp, hắn chỉ thản nhiên vươn tay, điều chỉnh lại cái mic đang đặt trước mặt sơn cho ngay ngắn, đầu ngón tay khẽ lướt qua mu bàn tay em như một sự khích lệ thầm lặng. sự mập mờ ấy không cần bất cứ lời xác nhận nào, nó tựa như một cơn sóng ngầm cuộn trào ngay trước giờ xuất phát
họ rời khỏi bàn họp báo khi những câu hỏi vẫn còn dang dở. duy thuận đi sát sau lưng sơn, hắn cúi đầu nói nhỏ vào tai em khi cả hai bước vào khu vực chuẩn bị
- đừng lo lắng, cứ đua hết mình như đêm qua chúng ta đã nói. dù em ở vị trí nào, chỉ cần em ngoái đầu lại, anh vẫn luôn ở ngay phía sau em thôi
huỳnh sơn siết chặt quai mũ bảo hiểm, em không quay lại nhưng khẽ gật đầu, một nụ cười tự tin dần hiện rõ. ngoài kia, tiếng động cơ bắt đầu gầm rú, báo hiệu một cuộc chiến không chỉ có tốc độ, mà còn có cả những nhịp tim đang đập cùng một tần số
•••
tiếng súng hiệu vừa nổ vang, cả trường đua như nổ tung trong tiếng gầm rú kinh thiên động địa của những cỗ máy hàng nghìn mã lực. chiếc xe xanh của huỳnh sơn và chiếc suv đen tuyền của duy thuận lao vút đi, tạo thành hai vệt màu rạch ngang đường đua như những tia chớp
ngay từ vòng đầu tiên, huỳnh sơn đã thể hiện một lối chơi cực kỳ liều lĩnh. em không hề e dè, liên tục thực hiện những cú late braking ở sát mép cua để chiếm lấy đường chạy tối ưu. mỗi lần chiếc xe của em nghiêng mình sát mặt đường, bụi tung mù mịt, khán giả lại nín thở. em muốn chứng minh cho gã đàn ông đang bám đuổi ngay sau lưng rằng, em không chỉ là kẻ cần được dỗ dành, mà là một đối thủ xứng tầm
duy thuận ở phía sau vẫn giữ một phong thái lầm lì đến đáng sợ. hắn không vội vã vượt lên, mà chọn cách đeo bám sát sạt, tạo ra một áp lực tâm lý nặng nề. ánh mắt hắn qua lớp kính chắn gió vẫn thâm trầm, bình thản quan sát từng kẽ hở trong cách lái của sơn. mỗi khi em định bứt phá, chiếc xe đen lại như một bóng ma, lù lù hiện ra ngay gương chiếu hậu, khóa chặt mọi lối thoát
- anh thuận... anh định vờn tôi đến bao giờ?
sơn lẩm bẩm trong khoang lái, mồ hôi bắt đầu thấm đẫm trán. em đạp lút ga, chiếc xe gầm lên một tiếng dữ dội, lao vào góc cua tử thần cuối cùng với vận tốc kinh hoàng
đó là khoảnh khắc quyết định. huỳnh sơn thực hiện một cú drift điêu luyện, đuôi xe quét qua sát rào chắn chỉ trong gang tấc. nhưng ngay lúc đó, duy thuận đột ngột tăng tốc. hắn thực hiện một pha dive-bomb đầy táo bạo vào phía trong góc cua – một vị trí mà sơn không ngờ tới. hai chiếc xe sát sạt nhau đến mức tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên giữa không trung, tia lửa bắn tung tóe
sức nóng từ động cơ, mùi lốp cháy khét và sự hưng phấn tột độ làm không khí bốc hỏa. duy thuận lợi dụng một giây sơ hở của sơn khi em buộc phải nới rộng vòng cua để tránh va chạm, hắn nhấn ga, chiếc xe đen vọt lên chiếm lấy vị trí dẫn đầu một cách ngoạn mục
vạch đích đã hiện ra trước mắt. duy thuận cán đích đầu tiên, chỉ nhanh hơn huỳnh sơn chưa đầy một phần mười giây
.
.
.
tiếng động cơ vừa lịm tắt cũng là lúc cả trường đua bùng nổ trong những tràng pháo tay và tiếng reo hò vang dội. chiếc xe đen tuyền của duy thuận đỗ lại giữa trung tâm, sừng sững và ngạo nghễ như chính chủ nhân của nó. ngay khi hắn bước ra khỏi xe, tháo chiếc mũ bảo hiểm để lộ gương mặt lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút, đám đông phóng viên và nhân viên kỹ thuật đã ùa tới như một cơn sóng, vây kín lấy vị vua của ngày hôm nay
những bó hoa rực rỡ được trao tay, những cái vỗ vai chúc mừng và hàng loạt ống kính máy ảnh liên tục chớp nháy. duy thuận đứng giữa vòng vây, hắn gật đầu xã giao, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt thâm trầm ấy lại không hề dừng lại ở bất kỳ ai trong số những người đang tán dương mình
ở một góc xa hơn, phía sau rào chắn của đội nhà họ huỳnh, huỳnh sơn đứng lặng lẽ một mình. em không tháo bộ đồ đua ngay, đôi tay vẫn còn hơi run vì dư chấn của những vòng đua nghẹt thở vừa qua. em đứng đó, chiếc mũ bảo hiểm kẹp bên hông, lặng yên nhìn bóng dáng cao lớn của duy thuận đang tỏa sáng giữa đám đông
lồng ngực em phập phồng những nhịp thở dốc, cảm giác thất bại xen lẫn sự ngưỡng mộ tạo thành một khối mâu thuẫn âm ỉ trong lòng. em thấy hắn tiếp nhận những lời chúc tụng, thấy hắn chuyên nghiệp trả lời những câu hỏi chớp nhoáng, thấy một duy thuận hoàn toàn thuộc về hào quang của đỉnh cao – một thế giới mà đôi khi em cảm thấy mình vẫn còn một khoảng cách để chạm tới
có vài nhân viên trong đội đi ngang qua định an ủi, nhưng nhìn thấy ánh mắt đăm đắm của sơn hướng về phía bục vinh quang, họ lại lẳng lặng rời đi
huỳnh sơn khẽ mím môi, đôi mắt vốn dĩ luôn tinh nghịch giờ đây lại chứa đựng một nỗi niềm khó tả. em không tiến lại gần, cũng không cố chen chân vào vòng vây ấy. em chỉ đứng từ xa, giữa cái nắng nhạt dần của buổi chiều và mùi khói xe còn vương lại, lặng lẽ thu trọn hình ảnh gã đàn ông mình thầm tin tưởng vào sâu trong đáy mắt
duy thuận lúc này đột ngột quay đầu lại. giữa hàng trăm con người, giữa muôn vàn âm thanh hỗn tạp, ánh mắt hắn băng qua khoảng không gian rộng lớn, chuẩn xác tìm thấy dáng người nhỏ nhắn đang đứng nép mình bên rìa sân khấu
bốn mắt nhìn nhau. không một lời nói, không một nụ cười, chỉ có một sự mập mờ đến nghẹt thở lan tỏa giữa hai người. ánh mắt duy thuận nhìn em không hề có sự kiêu ngạo của kẻ thắng cuộc, nó chỉ là một cái nhìn thâm trầm, sâu hoắm, như muốn nói rằng dù cả thế giới có đang tung hô hắn, thì tâm trí hắn vẫn đang đặt trọn ở nơi em đứng
huỳnh sơn khẽ giật mình, em bối rối dời mắt đi trước, lẳng lặng quay lưng bước vào trong gara tối om. em không muốn để hắn thấy vẻ mặt thất lạc của mình lúc này, nhưng em cũng biết rõ, dù mình có trốn chạy thế nào, cái nhìn ban nãy của duy thuận vẫn sẽ bám đuổi em cho đến tận lúc đêm về
.
.
.
buổi họp báo và trao giải kết thúc khi ánh đèn flash cũng thưa dần, nhưng sự náo nhiệt thì chưa dừng lại ở đó. cả đoàn đua quyết định tổ chức một chặng 'nhậu' ra trò để ăn mừng chiến thắng của duy thuận và cả sự thể hiện xuất sắc của huỳnh sơn
không gian nhà hàng lẩu nướng ven đường về đêm sực nức mùi khói, tiếng ly chén va chạm và tiếng cười nói rôm rả của các nhân viên kỹ thuật tạo nên một bầu không khí rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng mập mờ giữa hai người lúc nãy
huỳnh sơn bị xếp ngồi cạnh duy thuận. giữa tiếng hò hét mời rượu, em trông có vẻ khá im lặng, chỉ cúi đầu chăm chú vào bát nước chấm. duy thuận thì ngược lại, hắn vừa tiếp chuyện với mọi người, tay vừa thong thả gắp những miếng thịt nướng ngon nhất bỏ vào bát của em. hành động đó tự nhiên đến mức ai nhìn vào cũng thấy có gì đó sai sai, nhưng chẳng ai dám lên tiếng trêu chọc vị vua tốc độ đang tỏa ra khí thế thâm trầm kia
- này, hôm nay em đua tốt lắm, không cần phải giữ vẻ mặt đó đâu
thuận ghé sát tai em nói nhỏ, giọng hắn trầm thấp lẫn trong tiếng ồn ào xung quanh
huỳnh sơn khẽ ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt em dưới ánh đèn vàng của quán nhậu trông long lanh đến lạ. em không đáp lời, chỉ lẳng lặng rót đầy ly nước trái cây của mình rồi lại cúi đầu
đến giữa buổi, khi mọi người đã bắt đầu ngà ngà say và sự chú ý không còn dồn vào hai người họ nữa, huỳnh sơn mới khẽ nhích ghế lại gần hắn hơn. em giả vờ như đang với tay lấy chai nước suối ở phía bên kia chỗ thuận ngồi. trong khoảnh khắc cả người em nghiêng về phía hắn, mùi hương thanh khiết từ mái tóc em thoáng chốc bao vây lấy khứu giác của duy thuận
chẳng ai kịp nhìn thấy, chỉ có duy thuận cảm nhận được một sự mềm mại và ấm nóng đột ngột chạm nhẹ vào vành tai mình. huỳnh sơn lén hôn lên tai hắn, một nụ hôn nhanh đến mức tưởng chừng như ảo giác, rồi em thì thầm bằng một giọng nói vừa đủ cho hai người
- chúc mừng anh vì chức vô địch
nói xong, em nhanh chóng ngồi ngay ngắn lại vị trí của mình, gương mặt bắt đầu đỏ bừng lên tận mang tai, đôi tay bối rối mân mê vành ly sứ
duy thuận sững người mất vài giây. gã đàn ông vốn luôn kiểm soát được mọi tình huống trên đường đua giờ đây lại cảm thấy nhịp tim mình trật đi một nhịp. cái chạm môi khẽ khàng ấy như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng, khiến sự điềm tĩnh của hắn suýt chút nữa là sụp đổ
hắn không quay sang nhìn em ngay lập tức mà chỉ lẳng lặng nới lỏng cổ áo, tay cầm ly rượu uống cạn một hơi. dưới gầm bàn, bàn tay to lớn của duy thuận lén tìm lấy bàn tay nhỏ của sơn, siết chặt lấy như một lời khẳng định quyền sở hữu thầm lặng. hắn khẽ nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng đầy vẻ dung túng và chiều chuộng hiện rõ trên gương mặt
- phần thưởng này... xem ra vẫn còn nhẹ nhàng quá đấy
huỳnh sơn cúi gầm mặt để giấu đi nụ cười hạnh phúc, để mặc cho bàn tay hắn bao trọn lấy tay mình giữa cái ồn ào của buổi tiệc, cảm nhận sự mập mờ này đang dần trở thành một thứ gì đó rõ ràng và ngọt ngào đến lịm người
.
.
.
buổi tiệc tan, không khí về đêm của thành phố bắt đầu dịu lại, mang theo chút hơi sương lạnh lẽo. duy thuận hôm nay uống không quá nhiều, nhưng men say từ chiến thắng và cả cái hôn lén của huỳnh sơn lúc nãy làm hắn có chút lâng lâng, tâm trí chẳng còn muốn giữ vẻ tỉnh táo lạnh lùng thường ngày nữa
về đến căn hộ riêng của hắn, huỳnh sơn vất vả lắm mới đỡ được cái thân hình cao lớn của hắn vào đến phòng ngủ. em định bụng đặt hắn xuống giường rồi sẽ đi lấy chút nước ấm, nhưng vừa mới xoay lưng, một vòng tay rắn chắc đã từ phía sau bao trọn lấy eo em, kéo tuột em ngã ngược ra phía sau, rơi thẳng vào lồng ngực ấm nóng của hắn
- anh... đừng có quậy nữa, tôi đi lấy nước cho anh mà
sơn lí nhí, cố gỡ đôi bàn tay đang siết chặt lấy eo mình
duy thuận chẳng những không buông mà còn nũng nịu vùi mặt vào hõm cổ em, hít hà mùi hương dịu nhẹ rồi siết chặt hơn nữa. giọng hắn khàn đặc, có chút lơ mơ vì men rượu nhưng lại đầy vẻ chiếm hữu
- không cho đi... sơn ở lại đây với tôi đi. tôi vừa thắng xong mà em định bỏ tôi một mình à?
huỳnh sơn sững người, em chưa bao giờ thấy một duy thuận như thế này. gã đàn ông vốn là vị vua trên đường đua, người luôn nhìn em bằng ánh mắt thâm trầm đầy áp lực, giờ đây lại giống như một chú cún lớn đang vòi vĩnh sự chú ý. em thở dài, bàn tay vô thức đặt lên cánh tay hắn, giọng mềm đi
- tôi có bỏ đâu, chỉ là đi một chút rồi quay lại ngay...
- không được
duy thuận lầm bầm, hắn xoay người em lại, ép em nằm xuống cạnh mình rồi nhanh chóng vòng tay ôm lấy eo em, kéo sát vào lòng. hắn gác đầu lên vai em, hơi thở nóng hổi phả lên làn da cổ khiến sơn rùng mình
- tôi mệt rồi, sơn cứ nằm yên thế này cho tôi ôm ngủ là được. tôi không cần nước, tôi cần em cơ
cái chữ "cần em" thốt ra từ miệng hắn một cách tự nhiên đến mức khiến tim huỳnh sơn hẫng đi một nhịp. em nằm im trong vòng tay hắn, cảm nhận được lớp cơ bắp rắn chắc và nhịp tim đều đặn của duy thuận đang dội vào lưng mình. không gian phòng ngủ yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hơi thở hòa quyện
duy thuận lúc này lại càng nũng nịu hơn, hắn dụi dụi mái tóc hơi cứng vào cổ em, giọng nói trầm thấp nỉ non
- hôm nay tôi thắng... em còn chưa thưởng gì ra hồn cho tôi cả. cái hôn ở quán nhậu đó ngắn quá, tôi không tính
huỳnh sơn đỏ bừng mặt, em xoay người lại, định mắng hắn một câu nhưng lại bắt gặp ánh mắt thâm tình, lờ đờ vì say của thuận đang nhìn mình đắm đuối. trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt ấy mập mờ và dịu dàng đến mức khiến mọi lời định nói của em đều tan biến
em khẽ đưa tay lên, đánh nhẹ vào vai hắn một cái
- anh đừng có mà được nước lấn tới
duy thuận khẽ cười, một nụ cười dung túng lịm người. hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ kéo chăn bao phủ lấy cả hai, bàn tay vẫn giữ chặt ở eo em như một thói quen bảo vệ. hắn nhắm mắt lại, thì thầm nhỏ xíu vào tai em trước khi chìm vào giấc ngủ
- ngoan, ngủ với tôi... mai tôi lại dắt em đi chơi
huỳnh sơn nhìn gương mặt hắn ở khoảng cách gần, cuối cùng cũng không nhịn được mà mỉm cười. em khẽ nhích lại gần, tựa đầu vào ngực hắn, để mặc cho sự ngọt ngào này bao phủ lấy cả đêm đen. giữa họ lúc này, cái ranh giới của sự mập mờ dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự gắn kết bình yên đến lạ kỳ
•••
tiếng nhạc cổ điển trong sảnh tiệc vẫn vang lên đều đặn, nhưng đối với duy thuận, mọi thứ xung quanh dường như đã lùi xa vào một khoảng không vô tận ngay từ khoảnh khắc hắn nhận được cuộc gọi. gã đàn ông vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh đến đáng sợ trên mọi cung đường, giờ đây lại cảm thấy đôi bàn tay mình có chút run rẩy khi cầm vô lăng. hắn không phóng xe bạt mạng, mà lái đi với một sự tập trung cao độ đến nghẹt thở, đôi mắt thâm trầm chỉ dán chặt vào đoạn đường dẫn đến bệnh viện
hắn bước vào phòng y tế khi ánh đèn hành lang đã chuyển sang chế độ ngủ, mờ ảo và tĩnh lặng. duy thuận dừng lại trước cánh cửa khép hờ, hít một hơi thật sâu để nén lại sự xáo trộn trong lồng ngực trước khi đẩy cửa bước vào
huỳnh sơn đang ngồi đó, trên chiếc giường trắng muốt. vai em đã được cố định bằng băng gạc, gương mặt vẫn còn vương chút bụi đường và vết trầy nhỏ nơi gò má. thấy hắn, em hơi co người lại, đôi mắt to tròn nhìn hắn với vẻ tội lỗi rõ rệt
em biết mình đã chạm vào giới hạn cuối cùng của hắn – sự an toàn
duy thuận bước vào phòng khi ánh đèn vàng vọt đã được vặn xuống mức thấp nhất. hắn mang theo cả một bầu không khí trầm mặc, hơi lạnh của sương đêm vẫn còn vương trên vạt áo vest đen chưa kịp thay. hắn không đi thẳng tới giường, mà dừng lại ở phía xa, lẳng lặng nhìn em thật lâu. ánh mắt hắn lúc này sâu như vực thẳm, chứa đựng sự trách móc nhưng nhiều hơn cả là một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà hắn chưa bao giờ dám thừa nhận
hắn kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống cạnh giường, nhưng tuyệt nhiên không nói một lời. duy thuận chỉ lẳng lặng nhìn lớp băng trắng quấn trên vai em, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh. sự im lặng của hắn khiến không gian phòng bệnh trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở
huỳnh sơn nằm trên giường, em khẽ nhúc nhích, đôi mắt to tròn lén quan sát biểu cảm lạnh lùng của người bên cạnh. em biết mình sai rồi, biết mình đã chạm vào giới hạn cuối cùng của hắn. em chậm rãi đưa bàn tay không bị thương ra, mò mẫm tìm kiếm tay hắn, rồi khẽ móc ngón tay út của mình vào tay hắn, giật nhẹ
- anh... anh nhìn tôi một cái đi mà
sơn lí nhí, giọng nói mềm nhũn như bông
duy thuận vẫn bất động, đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào khoảng không trước mặt, như thể em là một thực thể vô hình. thấy hắn lạnh nhạt, sơn càng được đà nảy sinh sự nũng nịu. em rướn người về phía hắn một chút dù vai hơi nhói, em dùng cả lòng bàn tay mình bao lấy mu bàn tay thô ráp của hắn, rồi tựa hẳn gò má mình lên đó, dụi dụi như một chú mèo nhỏ đang hối lỗi
- tôi biết lỗi rồi... lần sau tôi sẽ đi chậm hơn mà. thuận ơi... đừng giận tôi lâu như thế, tôi đau thật mà
duy thuận vẫn im lặng như tờ. hắn chỉ khẽ thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng như đang cố kìm nén một cơn sóng dữ. em gọi hắn thêm vài tiếng, nỉ non đến mức ai nghe cũng phải mủi lòng, nhưng hắn vẫn cứ như một pho tượng đá, lạnh lùng và xa cách
mãi đến khi huỳnh sơn vì mệt và đau mà bắt đầu thút thít, đôi mắt em đỏ hoe vì sự im lặng của hắn, duy thuận mới thực sự chịu thua. hắn khẽ cử động, bàn tay vốn đang bất động bỗng lật ngược lại, nắm chặt lấy tay em. hắn đứng dậy, chậm rãi ngồi xuống mép giường, chuyển động từ tốn như sợ làm vỡ tan một món đồ sứ quý giá
hắn đưa tay lên, những đầu ngón tay hơi thô ráp khẽ khàng gạt đi giọt nước mắt lăn trên má sơn. duy thuận cúi xuống, trán tựa vào trán em, hơi thở nóng hổi bao vây lấy em trong sự dịu dàng đến lịm người.
- em có biết tôi đã nghĩ gì khi nghe tin xe em mất lái không?
giọng hắn lúc này mới vang lên, trầm thấp, khàn đặc và run rẩy
- tôi đã nghĩ nếu em có chuyện gì, thì chiếc cúp vô địch kia hay cái trường đua này cũng chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa
hắn dừng lại một chút, nụ hôn khẽ khàng đặt lên chóp mũi em, một nụ hôn chứa đầy sự bao bọc
- ngoan, đừng khóc nữa. tôi không giận em, tôi chỉ đang giận chính mình vì đã không ở đó để chắn cho em thôi
hắn thì thầm, bàn tay luồn vào sau gáy sơn, kéo em rúc sâu vào hõm cổ mình, cánh tay còn lại bao trọn lấy eo em một cách cực kỳ cẩn trọng
- ngủ đi, tôi ở đây rồi. từ giờ, em chỉ được phép chạy phía sau tôi thôi, rõ chưa?
huỳnh sơn lẳng lặng gật đầu, em cảm nhận được sự ngọt ngào và thâm trầm của duy thuận đang lan tỏa khắp cơ thể. em nhắm mắt lại, bình yên chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của gã đàn ông luôn dùng sự im lặng để che giấu một tình yêu sâu nặng đến cùng cực
•••
s
au chặng đua định mệnh đó, guồng quay của truyền thông và những bản hợp đồng mới cuốn cả hai đi theo hai hướng trái ngược
duy thuận bận rộn với các sự kiện tại nước ngoài, còn huỳnh sơn lại vùi đầu vào lịch trình tập luyện dày đặc ở tỉnh khác. những dòng tin nhắn thưa thớt dần, chỉ còn là vài câu "ngủ ngon" hay "đã ăn gì chưa" vội vã gửi đi giữa những khung giờ lệch nhau. sự im lặng kéo dài vài tuần khiến cái không khí mập mờ giữa họ như bị phủ lên một lớp sương mù, vừa nhớ nhung lại vừa có chút bất an không tên
tối muộn hôm đó, huỳnh sơn ghé vào một cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua mấy lon nước sau buổi tập đêm. em đứng trước quầy hàng, tay vân vê chiếc ví, tâm trí vẫn còn lửng lơ thì một bóng người cao lớn che khuất ánh đèn phía sau. mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc thoảng qua, khiến tim em hẫng đi một nhịp
- mua nước thôi mà cũng đứng thẫn thờ thế này à?
huỳnh sơn giật mình quay lại, chạm ngay vào ánh mắt thâm trầm của duy thuận. hắn trông có vẻ mệt mỏi sau chuyến bay dài, chiếc áo khoác đen vẫn còn vương hơi lạnh, nhưng ánh mắt nhìn em thì vẫn nóng rực và chiếm hữu như ngày đầu
chẳng ai nói thêm câu nào, duy thuận lẳng lặng cầm lấy mấy lon nước của em đặt lên quầy, thản nhiên thanh toán rồi kéo tay em đi thẳng ra bãi đậu xe
về đến căn hộ của sơn, không gian im lìm bỗng chốc trở nên đặc quánh. vừa bước vào cửa, khi đèn còn chưa kịp bật, duy thuận đã xoay người em lại, ép em vào cánh cửa gỗ sau lưng. hắn không nói gì, chỉ cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ em mà hít một hơi thật sâu, như thể đang cố lấp đầy nỗi nhớ nhung suốt mấy tuần qua
đôi bàn tay to lớn của thuận vòng qua, siết chặt lấy eo sơn, kéo em dính sát vào người mình. huỳnh sơn đứng yên, đôi tay vốn định đẩy ra lại vô thức ôm lấy bờ vai rộng của hắn. cảm giác ấm áp và hơi thở nóng hổi của thuận phả lên làn da khiến em run nhẹ.
- anh... sao lại về mà không báo tôi?
huỳnh sơn lí nhí, âm thanh tan ra trong bóng tối
- muốn xem em có nhớ tôi không, hay là quên tôi luôn rồi
giọng thuận khàn đặc, đầy vẻ hờn dỗi
hắn bắt đầu di chuyển, những nụ hôn vụn vặt và nóng bỏng trượt dọc theo đường xương quai hàm của em, rồi dừng lại ở vành tai đang đỏ ửng. duy thuận khẽ cắn nhẹ vào thùy tai em, một cái chạm đầy tính khiêu khích nhưng lại cực kỳ nâng niu. hắn hôn lên thái dương, lên trán, rồi lại trượt xuống gò má đang nóng bừng của sơn, tuyệt nhiên không chạm vào môi, nhưng cái sự vờn đuổi ấy còn khiến người ta ngạt thở hơn cả một nụ hôn thực sự
huỳnh sơn nấc nhẹ một tiếng, em nghiêng đầu, để mặc cho hắn vỗ về. cái không gian mập mờ giữa hai người lúc này như một sợi dây đàn bị kéo căng, chỉ cần một chút nữa thôi là sẽ đứt. duy thuận dừng lại ở sát khóe môi em, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, hắn thì thầm
- nhớ em đến mức phát điên rồi, sơn ạ
em không đáp, chỉ khẽ siết chặt vòng tay sau gáy hắn, để mặc cho sự ngọt ngào và nhớ nhung bùng nổ trong bóng tối. họ cứ thế ôm lấy nhau, giữa những nụ hôn không chạm môi nhưng lại đầy tình ý, mặc kệ ngoài kia thế giới có ồn ào thế nào, thì lúc này, chỉ có nhịp tim của đối phương là thứ thực tế duy nhất
•••
sau một thời gian dài bị tách ra bởi những lịch trình riêng biệt và những vòng đua ở các tỉnh khác nhau, ngày họ gặp lại nhau trên cùng một cung đường đua quen thuộc, bầu trời hôm đó xám xịt và mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp tới. buổi tập kết thúc sớm hơn dự kiến, gara lúc này chỉ còn lại tiếng lạch cạch của những công cụ sửa chữa và mùi xăng xe đặc trưng
huỳnh sơn đang loay hoay dưới gầm xe để kiểm tra lại bộ phận tản nhiệt. em mặc chiếc áo tank-top trắng đã lấm lem vết dầu đen, mái tóc hơi bết vì mồ hôi dính sát vào vầng trán thanh tú. không gian dưới gầm xe chật hẹp khiến em phải uốn cong cơ thể, vô tình để lộ những đường nét thanh xuân đầy sức sống dưới lớp vải mỏng manh. em cứ mải mê với những con ốc, chẳng hề hay biết có một đôi mắt thâm trầm đã đứng tựa lưng vào cửa gara từ bao giờ
duy thuận lẳng lặng đứng đó, chiếc sơ mi đen mở hai cúc cổ, đôi bàn tay đan chặt trước ngực. hắn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát từng chuyển động của em. ánh mắt hắn chậm rãi trượt dọc theo đôi chân thon dài của sơn, dừng lại ở vòng eo đang khẽ nhịp nhàng theo từng hơi thở dồn dập. nỗi nhớ nhung bị kìm nén suốt nhiều tuần qua lúc này bỗng chốc trở nên đặc quánh, khiến lồng ngực hắn có chút thắt lại
khi huỳnh sơn lồm cồm bò ra khỏi gầm xe, em còn chưa kịp đứng vững để phủi bụi trên quần áo thì đã bị một lực đạo mạnh mẽ tóm lấy eo, kéo tuột vào một lồng ngực vững chãi và nóng hổi
- anh... thuận?
huỳnh sơn giật mình, đôi mắt to tròn mở lớn khi chạm vào gương mặt lạnh băng nhưng đôi mắt lại rực cháy một thứ dục vọng thầm lặng của duy thuận
duy thuận không đáp ngay. hắn dùng một tay siết chặt eo em, tay còn lại thong thả rút chiếc khăn tay màu xám trong túi quần. hắn không mắng vì em tự làm việc nặng, cũng chẳng hỏi han lấy một câu xã giao. hắn chỉ cúi đầu, dùng khăn chậm rãi lau vệt dầu vương trên gò má em. cử động của hắn từ tốn đến đáng sợ, mỗi lần chiếc khăn lướt qua làn da, sơn lại thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng
chiếc khăn trượt từ gò má xuống xương quai hàm, rồi dừng lại ở hõm cổ nơi mồ hôi đang đọng lại. duy thuận đột ngột buông khăn, hắn thay thế bằng những đầu ngón tay thô ráp, mơn trớn trên làn da nhạy cảm của em. hơi thở nồng nàn mùi gỗ của hắn vây lấy em, khàn đặc
- em cứ bày ra cái bộ dạng này trước mặt tôi... là đang dụ dỗ tôi ngay tại đây à
huỳnh sơn run lên, em nũng nịu tựa hẳn người vào lòng hắn, đôi tay lấm lem vệt dầu định đẩy ra nhưng lại vô thức bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của thuận. em lí nhí, giọng nói mềm nhũn
- tôi chỉ kiểm tra xe thôi mà... tại anh không ở đây dắt tôi đi ăn, nên tôi mới phải đi làm việc cho đỡ nhớ chứ
nghe thấy hai chữ "đỡ nhớ" thốt ra từ môi em, sợi dây kiềm chế cuối cùng trong lòng duy thuận dường như đứt phụt. hắn không hôn môi, mà cúi xuống vùi mặt vào hõm cổ sơn, răng hắn day nhẹ vào phần thịt mềm yếu nơi đó như một sự đánh dấu chủ quyền. bàn tay hắn luồn xuống dưới lớp áo tank-top mỏng, áp sát vào làn da nóng hổi nơi thắt lưng em, miết mạnh
sự im lặng của duy thuận lúc này là một loại tra tấn ngọt ngào nhất. hắn cứ thế giữ lấy em trong không gian gara vắng lặng, mặc kệ mùi xăng xe và những vệt dầu vương vãi. sự dục vọng nhẹ nhàng mà thâm trầm ấy khiến huỳnh sơn hoàn toàn tan chảy, em chỉ biết nhắm mắt lại, nấc nhẹ một tiếng khi cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối của người đàn ông này sau bao ngày xa cách
.
.
.
đêm ấy, sau khi rời khỏi trường đua, duy thuận không đưa em về nhà ngay. hắn lái xe điềm tĩnh dọc theo con đường ven biển vắng người, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và ánh trăng non treo leo lắt trên mặt biển phẳng lặng. không gian trong xe yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ nhảy nhót trên bảng điều khiển
hắn tấp xe vào một lề đường cao, nơi có thể nhìn bao quát cả đường chân trời. duy thuận tắt máy, nhưng hắn không mở cửa xe, cũng chẳng bật đèn. trong bóng tối mờ ảo, em chỉ thấy được hình thể thâm trầm của hắn tựa lưng vào ghế, đôi bàn tay vẫn đặt hờ trên vô lăng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biển
huỳnh sơn ngồi bên cạnh, em hơi co chân lên ghế, cảm thấy sự im lặng của hắn hôm nay không hề mang theo sự giận dữ, mà là một thứ gì đó mềm mại như làn nước. em khẽ nhích lại gần, tựa đầu lên vai hắn, nũng nịu thì thầm
- duy thuận đang nghĩ gì mà im lặng thế?
duy thuận khẽ cử động. hắn buông vô lăng, lẳng lặng nắm lấy bàn tay nhỏ của em, rồi đan chặt những ngón tay mình vào đó. hắn đưa tay em lên, đặt một nụ hôn thật nhẹ, thật chậm lên mu bàn tay, hơi thở nóng hổi của hắn khiến em run rẩy
- tôi đang nghĩ... sau này em đừng gọi tôi là anh nữa
giọng hắn trầm thấp, vang lên giữa không gian chật hẹp, dịu dàng đến lạ thường
hắn xoay người lại, một tay luồn vào mái tóc em, nhẹ nhàng vuốt ve. đôi mắt thâm trầm vốn luôn chứa đựng sự sắc lạnh của một tay đua chuyên nghiệp, giờ đây chỉ còn lại một sự bao dung vô bờ bến
- trước đây, cuộc đời tôi chỉ có những vòng đua lặp đi lặp lại và những con số khô khốc. nhưng từ khi em xuất hiện, tôi bắt đầu ghét những chuyến đi xa, ghét cả những lúc phải rời mắt khỏi em dù chỉ một giây
duy thuận dừng lại, hắn tiến sát lại gần, trán tựa vào trán em. hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, ngọt ngào và bình yên. hắn không vội vàng, chỉ dùng ngón cái miết nhẹ lên làn môi mềm của sơn, giọng nói khàn đặc nhưng đầy chân thành
- sơn, tôi không muốn làm một gã đàn ông mập mờ trong đời em nữa. tôi muốn là người duy nhất có quyền đứng ở vạch đích đợi em, cũng là người duy nhất được phép lo lắng khi em bị thương
huỳnh sơn lặng đi, em cảm nhận được nhịp tim của hắn đang đập đều đặn, mạnh mẽ ngay sát bên mình. em không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rúc sâu hơn vào lòng hắn. duy thuận khẽ cười — một nụ cười hiếm hoi và nhẹ bẫng — hắn ôm trọn lấy em, nụ hôn nồng nàn đặt lên trán như một lời thề nguyện thầm lặng
- từ nay về sau, em chỉ cần chạy thôi. còn phía sau em, cứ để tôi lo
một lời tỏ tình không hoa, không nhạc, nhưng lại khiến cả thế giới của huỳnh sơn trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
.
.
.
cánh cửa căn hộ vừa sập lại, bóng tối chưa kịp bao trùm lấy không gian thì duy thuận đã ép huỳnh sơn vào bức tường đá lạnh lẽo ngay lối vào. hắn không còn kiên nhẫn để đợi đến khi vào phòng ngủ, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc còn vương chút mồ hôi của em, cưỡng ép em ngẩng đầu lên để đón nhận một nụ hôn khốc liệt
khác với những lần vờn đuổi mập mờ, nụ hôn này mang theo tất cả sự chiếm hữu và khao khát bị kìm nén bấy lâu. duy thuận cắn nhẹ vào môi em, rồi thừa dịp sơn thốt ra một tiếng rên rỉ nhỏ xíu mà xâm nhập sâu hơn, càn quét mọi ngóc ngách như một vị vua đang thu phục lãnh địa của mình
hắn nhấc bổng em lên, để hai chân sơn vòng qua eo mình. trong tư thế đầy sự lệ thuộc này, em cảm nhận rõ mồn một sự cứng rắn của hắn đang áp sát vào cơ thể mình qua lớp vải mỏng. huỳnh sơn nấc nhẹ, đôi bàn tay lấm lem vệt dầu từ gara giờ đây bám chặt vào bờ vai rộng của thuận, để lại những vết đen nhem nhuốc trên chiếc sơ mi đắt tiền, nhưng hắn chẳng hề bận tâm
hắn vừa hôn vừa di chuyển về phía giường, mỗi bước đi là một lần cơ thể cả hai cọ xát vào nhau, nóng rực như một động cơ đang hoạt động quá công suất. khi lưng em chạm vào lớp nệm mềm mại, duy thuận lập tức phủ lên, đôi mắt thâm trầm giờ đây rực cháy một thứ dục vọng nguyên thủy
- duy thuận... từ từ thôi...
sơn thở dốc, gương mặt ửng hồng vì thiếu oxy và vì sự nồng nhiệt đột ngột của hắn
- không từ từ được nữa
giọng thuận khàn đặc, hắn thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu khi lột phăng chiếc áo tank-top của em, để lộ lồng ngực đang phập phồng dữ dội
những nụ hôn nóng bỏng trượt từ cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể sơn. mỗi nơi hắn đi qua đều để lại những vết đỏ chói mắt, như một cách đánh dấu chủ quyền tuyệt đối. bàn tay hắn không ngừng nghỉ, luồn xuống dưới lớp quần thun mỏng, mơn trớn và khơi gợi những bản năng thầm kín nhất của em
huỳnh sơn cong người lên, đôi mắt mờ sương nhìn gã đàn ông đang ng trị trên cơ thể mình. em nũng nịu gọi tên hắn, những tiếng gọi đứt quãng hòa cùng tiếng thở gấp gáp của cả hai tạo nên một bản nhạc đầy mê hoặc trong bóng tối
duy thuận dừng lại một chút, hắn chống tay hai bên đầu em, nhìn xoáy vào đôi mắt đang đắm chìm trong dục vọng của sơn. hắn không vội vàng tiến vào bước cuối cùng, mà lại cúi xuống thì thầm vào tai em, hơi thở nóng hổi như muốn thiêu rụi mọi lý trí
- em là của ai?
- là... của anh... của một mình anh thôi
câu trả lời của em như một mồi lửa ném vào kho xăng. duy thuận không kìm chế nữa, hắn chiếm lấy em bằng một sự mạnh mẽ và dứt khoát của một tay đua luôn biết cách chinh phục những khúc cua gắt nhất. sự đau đớn nhẹ nhàng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một sự khoái cảm tột độ, khiến sơn chỉ biết bám chặt vào tấm lưng trần của hắn, để mặc cho mình bị cuốn trôi trong cơn bão tình ái này
trong căn phòng chỉ còn lại tiếng va chạm da thịt và tiếng rên rỉ nỉ non, duy thuận dịu dàng hôn lên những giọt mồ hôi trên trán em, nhưng động tác bên dưới lại chẳng hề có chút nương tay
hắn yêu em bằng tất cả sự thâm trầm và chiếm hữu, để chắc chắn rằng sau đêm nay, từ linh hồn đến thể xác của huỳnh sơn đều sẽ chỉ in đậm dấu ấn của một mình hắn
•••
end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co