Truyen3h.Co

Kalopsia

¢нươиg 3: ραтнєтι¢

somebody_is_dead

Ngươi thật thảm hại!

...

- Thả ta ra, tên điên! _ Takeshi khó khăn đẩy tên khùng trông có vẻ "quý tộc" kia khỏi người mình. Hắn liên tục tiến lại gần anh, thậm chí còn kéo anh về phía hắn. Đôi mắt chứa đầy sự phấn khích khiến anh rùng mình. Khuôn mặt non nớt có vẻ không non nớt lắm nhỉ? Sự thèm khát, tham lam, đổ dồn vào và nuốt trọn lấy thân hình nhỏ bé của anh.

- Đừng phản kháng nữa, chẳng phải anh sẽ có lợi sao? Tôi chỉ muốn trải nghiệm cuộc sống thú vị của anh thôi mà. _ Hắn cợt nhả, bấu chặt lấy cánh tay bị thương của anh, vừa châm chọc vừa đe dọa. Đây không phải lời đề nghị, mà là ép buộc.

- Nếu anh không làm, vết thương không chỉ dừng lại ở việc bị bỏng đâu.

"Thú vị"? Hắn ta nói cuộc sống của anh thú vị sao? Hắn do bị đơn côi ăn mòn tế bào não hay bẩm sinh đã có vấn đề về tư duy vậy? Takeshi bị lời nói của hắn làm cho sôi máu, đấm mạnh vào bụng hắn để hắn lùi ra sau, tạo khoảng cách.

- Ngươi đang van xin?

- Tôi không muốn quỳ trước mặt kẻ đột nhập vào nhà tôi đâu. Nhưng nếu anh muốn, tôi sẽ làm. _ Hắn cúi người, một đầu gối chạm đất, trán đặt lên tay anh một cách thành kính.

Hắn có lòng tự cao của một tên quý tộc, nhưng cũng vô sỉ như kẻ ăn mày.

Takeshi nhìn xuống tên quý tộc đang quỳ gối trước mình, lòng anh tràn ngập cảm giác ghê tởm và bất lực. Anh không biết mình nên làm gì tiếp theo, nhưng anh biết rằng mình không thể để tình trạng này tiếp tục.

- Đứng dậy! _ Takeshi hét lớn, giọng nói của anh đầy quyết tâm.

- Ta sẽ không để ngươi biến cuộc sống của ta thành một trò chơi điên rồ của ngươi đâu!

Tên quý tộc cười khẩy. Hắn từ từ đứng dậy, đôi mắt lóe lên tia nhìn mỉa mai. Hắn không tỏ ra bối rối hay sợ hãi, mà ngược lại, hắn dường như càng thêm phần ... hứng thú? Không, có gì đó méo mó hơn trong biểu cảm của hắn, như thể chính hắn còn chẳng biết mình phải làm vẻ mặt như thế nào.

- Sự kính trọng của tôi, anh có vẻ xem thường nhỉ?

- Ta không cần thứ giả tạo đó của ngươi, thằng bệnh hoạn! _ Takeshi gầm lên, nắm tay siết chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch.

- Thú vị cái quái gì chứ, đừng có đùa với ta! Kẻ có tất cả mọi thứ như ngươi cần gì ở ta chứ?

Nghe câu hỏi đó, hắn ta nở một điệu cười lớn.

- Câu hỏi thú vị đấy! Phải, tôi có "tất cả" nhưng "không có gì" lại không phải một trong số đó. Tôi muốn động lực vô hình của anh, muốn tìm hiểu và chiếm đoạt lấy nó. Nói tôi bệnh hoạn cũng được, yêu cầu này xuất phát từ sự ghen tị thôi - ghen tị với một người vốn chả có gì như anh mà vẫn có thể sống tiếp.

Takeshi lùi lại vài bước ngay khi cảm thấy cả người mình run lên, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe những lời đó. Sâu thẳm trong đôi mắt mang màu sắc của viên thạch anh lấp lánh, anh thấy rõ sự điên rồ và tham lam trong đó. Cảm giác bất lực và ghê tởm trong anh càng ngày càng tăng, đặc biệt, là sự khinh bỉ đến tận xương tủy.

- Ngươi nghĩ mình có thể ép ta sao? Ta không yếu đuối đến thế đâu!

Vẫn là sự kiêu ngạo ấy, hắn tiến lại gần hơn - một lần nữa kéo anh sát lại. Dù vẫn mang một nụ cười đểu cáng, giọng nói hắn trầm xuống như thể đang cố kìm nén điều gì đó sâu đậm hơn cả sự cáu giận.

- Anh thật sự không hiểu rồi. Tôi không cần phải ép anh. Tôi chỉ cần anh nhận ra rằng tất cả những gì anh muốn tôi đều nắm trong tay. Anh muốn tiền bạc? Tôi có thể cho anh. Anh muốn danh tiếng? Tôi cũng có thể cho anh. Nhưng đổi lại, anh phải cho tôi cuộc sống của anh.

Điều kiện này, liệu việc quyết định có khó khăn đến thế?

Takeshi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhận ra rằng tên quý tộc trước mặt không chỉ là một kẻ điên bình thường, mà còn là một kẻ điên có đủ khả năng biến mọi lời nói thành sự thật. Kể cả vậy, anh cũng không thể để mình khuất phục trước hắn.

- Ta không cần gì từ ngươi cả!

Cảm thấy mình đã đạt đến giới hạn của sự chịu đựng. Takeshi hét lớn, hất mạnh tay tên quý tộc kia ra. Điều đó thành công làm hắn điên tiết.

- Đừng khiến mọi thứ phức tạp lên nữa, được không?

Giọng hắn vẫn trầm, nhưng trong mắt đã lóe lên một tia giận dữ không thể kìm nén. Rồi hắn tiến thẳng về phía Takeshi, không báo trước mà tóm lấy cổ anh siết chặt. Không kịp phản ứng, Takeshi cố gắng giằng co, nhưng sự chênh lệch sức lực cùng với thiếu thốn oxy khiến đầu óc anh nhanh chóng quay cuồng. Những ngón tay kia lạnh và cứng như gọng kìm, từng chút một bóp nghẹt hơi thở của anh.

Sự hỗn loạn trong viên thạch anh kia nuốt chửng lấy Takeshi, làm anh tê liệt trong sợ hãi. Cảm giác bất lực tràn ngập khi anh cảm nhận được từng chút không khí trong phổi mình cạn dần. Mọi thứ dần mờ đi, nhưng ngay khi mọi thứ sắp chìm vào bóng tối, anh nghe thấy:

- Đưa tôi ra khỏi đây... làm ơn đấy.

Ba từ đó, âm thanh nhỏ bé phát ra từ đáy họng của kẻ trước mặt, làm Takeshi đứng hình. Hắn ta thật sự đang cầu xin sao? Trong tích tắc đó, anh đã cảm thấy thương hại cho kẻ đang giết chết mình lúc này.

Hà cớ gì hắn lại khát khao sự ruồng bỏ đến thế?

Hắn nới lỏng tay, để Takeshi rơi xuống sàn, ho sặc sụa và cố gắng lấy lại hơi thở. Hắn ta ôm mặt mình trong sự hổ thẹn. Takeshi thấy thoáng qua hàng nước mắt chảy dài trên gò má hắn, nhưng trên khóe môi vẫn là một nụ cười đau đớn. Trong ánh mắt hắn hiện rõ một tia hy vọng mong manh, một lời cầu xin được cứu rỗi thật sự từ sâu thẳm trong tâm hồn.

Thật nực cười khi phát hiện tia hy vọng đó chính là anh.

Anh? Anh là tia hy vọng cuối cùng của hắn sao? Có tàn nhẫn không khi anh cảm thấy phấn khích trước sự thật ấy?

Kẻ trước mặt anh, một tên mang địa vị quyền quý, phải quỳ sụp xuống và dựa dẫm vào anh ngay lúc này. Thứ cảm xúc đang sục sôi trong anh, xáo trộn giữa sự rẻ mạt và niềm hưng phấn, tạo dựng mong muốn chà đạp và hủy hoại hắn như thể đó là lý do anh tồn tại.

- Anh đang khinh thường tôi sao?

- Ngươi nên xem lại bản mặt mình đi, đồ thảm hại!

Đối mặt với sự khinh thường, hắn không nói gì, đuôi mắt khẽ nhướn lên rồi lại hạ xuống. Còn Takeshi, dù tỏ vẻ cứng rắn nhưng nhìn hắn vụng về lau đi nước mắt, trong lòng anh lại thoáng dao động.

Dưới ánh trăng nhạt hắt qua khung cửa, hắn trông chẳng còn giống một kẻ quyền quý cao ngạo nữa, mà giống một đứa trẻ đang cố gắng giấu đi việc mình vừa khóc. Vết đau nơi cổ họng vẫn nhói lên từng nhịp, anh chỉ biết im lặng. Trong căn phòng lớn, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của kim giây chạy đua cùng mặt trăng ngoài hiên cửa.

Giờ đây, trăng đã lên cao vời vợi, giữa rừng thông ngút ngàn chót vót, bóng trăng lấp ló phả ánh sáng lên bậc thềm in nguyên những lớp đất cũ chưa phủi hết. Anh nhìn ra ngoài, cái đặc quánh của một đêm trăng khuyết khiến tầm nhìn mờ ảo dần, khói sương lan dần khắp không trung.

Với một kẻ cả đời chui rúc dưới hang cùng ngõ hẻm như anh, trăng là điều gì đó xa xôi và vọng cổ, qua khe nứt chật hẹp của những mảng bê tông dày đặc, ánh sáng trăng trắng chỉ lọt được vào chút bụi mịn tí ti chẳng đủ chiếu sáng một góc hẻm. Nhưng đứng từ nơi đây, trên tòa tháp lồng lộng đón gió trời, trăng lại gần, gần đến kỳ lạ, đến quái dị, đến méo mó. Từng mảnh ghép chắp vá, những nếp khâu vụng về tạo thành thứ không gian ngột ngạt đến mức lồng ngực cũng phập phồng.

Hình ảnh kẻ cuộn mình nơi trăng không thể với tới, phần nào khiến trái tim anh quặn thắt. Sự yếu đuối và bất lực từ kẻ khốn nạn đó, chẳng khác đứa trẻ năm xưa là bao. Dù chỉ là một chút, Takeshi cảm thấy tội lỗi trong lòng.

"Mẹ kiếp, cao thật đấy"

Ngón tay miết nhẹ lên thanh chắn cửa sổ, đôi mắt khẽ men theo những lát gạch cũ xuống dưới mặt đất bên dưới vầng kết tụ của trắng và sương. Anh hơi mím môi, bất chợt quay người lại, ngả đầu về phía sau:

- Không hẹn ngày gặp lại, thằng quý tộc đầy mùi cống rãnh!

Rơi. Thân thể rơi thẳng xuống dưới trước ánh mắt bàng hoàng của hắn, không một dấu hiệu, không một sự nao núng.

"Cùng lắm gãy vài cái xương," anh tự nhủ. Nhưng, trái với dự đoán, sau lưng bỗng lóe lên chút ánh sáng màu vàng, vầng dương ấy nhẹ nhàng đỡ lấy cơ thể của kẻ ngông cuồng, lặng lẽ đưa anh rời khỏi chốn ấy trong sự ngỡ ngàng.

Kẻ tạo ra được thứ đó, chỉ có hắn mà thôi.

...

- Hôm trước còn chạy khỏi tôi mà?

- Giữ trật tự đi, tên điên này!

Tình thế lúc này khiến anh đỏ ửng mặt vì ngại. Anh đang phải núp sau lưng kẻ kia, che giấu mình bằng chiếc áo khoác lớn của hắn, tất cả chỉ vì đang bị truy lùng! Thật mất mặt, anh đang được một tên quý tộc bảo vệ, lại còn là kẻ anh làm nhục vài hôm trước.

- Đừng xù lông nữa, anh đang dùng tôi làm thân chắn đó.

Phải, để chạy trốn khỏi những kẻ đang "săn cái đầu của anh", anh bắt buộc phải trốn trong vòng tay hắn. Takeshi không thể tin vào tình huống này, mọi chuyện còn có thể tệ hơn nữa được không? Anh mím môi, cảm giác bối rối bủa vây.

Nhìn xung quanh, những con đường nhỏ hẹp ở phía dưới vẫn đang hối hả với những bóng người đi lại. Đôi mắt anh chợt dừng lại vào gương mặt của kẻ đang che chở mình, kẻ thảm hại anh vốn khinh thường.

- Thật buồn cười khi anh lại ôm "thằng quý tộc đầy mùi cống rãnh" đấy! _ Hắn lên tiếng, giọng điệu mỉa mai, nhưng có chút gì đó lo lắng trong ánh mắt.

- Giờ thì anh cần tôi rồi chứ?

Takeshi không đáp. Lòng anh dâng lên một sự lúng túng khó tả. Kẻ trước mắt đã khiến anh phải cam chịu một thực tại mà anh không hề muốn đối mặt - một thực tại rằng anh đang gục ngã trước "ánh sáng" của hắn, thực tại nơi anh phải ẩn nấu dưới lớp áo khoác của hắn để bảo vệ cho bản thân.

Thật nhục nhã.

- Đúng... nhưng chỉ lúc này thôi! _ Anh cương quyết khẳng định mình không cần đến hắn, mặc dù trái tim anh vẫn đập mạnh vì câu nói của ai kia. Cái quái gì vậy chứ, anh thật sự đang thả lỏng cảnh giác chỉ vì tên kia có khuôn mặt khá ưa nhìn thôi sao?

- Anh có muốn sống không?_ Hắn hỏi, không có một chút đùa cợt nào trong giọng nói.

- Nếu không muốn, tôi có thể dễ dàng thả anh ra. Nhưng nếu muốn sống, cần phải biết ơn những người giúp đỡ mình chứ? Tôi vẫn giữ nguyên lời đề nghị đó, chỉ cần anh trả lời thôi.

Giọng điệu nghiêm túc của hắn khiến Takeshi cảm thấy chột dạ. Anh nhớ đến lý do mình đã lao vào cuộc sống này, những điều anh đã từ bỏ để ôm trọn thứ nhiều người gọi là tự do. Nhưng giờ đây, giữa những tiếng súng vang lên xa xa, sự tự do ấy dường như càng xa vời.

- Được rồi. _ Takeshi hạ giọng, đôi mắt kiên quyết nhìn thẳng vào hắn.

- Ta sẽ hợp tác, nhưng chỉ vì ta không muốn chết.

Hắn nhếch miệng cười, một nụ cười thú vị, khiến máu trong người Takeshi như đóng băng.

- Dễ dàng vậy à? Tôi đã nghĩ anh sẽ phải nỗ lực hơn nữa để sống sót.

- Thôi, khỏi cần! Cút cho khuất mắt ta!

Anh vốn luôn ghét quý tộc, đặc biệt là những tên ngạo mạn, nhưng chẳng biết tại sao, anh lại không thể nào bơ thằng nhóc trước mặt. Có lẽ vì nhìn hắn như đang soi gương chính mình vậy, làm anh dù ghét bỏ vẫn không thể quay đi.

- Thôi nào, đừng có cố chấp nữa! _ hắn nói, kéo Takeshi ra khỏi những suy nghĩ miên man.

- Chúng ta cần phải di chuyển. Chỉ cần một phút lơ là, bọn chúng có thể tìm ra vị trí của ta, đúng không?

Cảm giác mát mẻ từ những cơn gió ràn rạt qua, cùng với cảm giác kỳ lạ ẩn chứa trong lòng, Takeshi quyết định bước theo bước chân của hắn. Khoảng cách giữa họ dần dần thu hẹp, và dù không muốn nhận, anh hiểu bản thân cảm thấy nhẹ nhõm khi biết có ai đó đồng hành cùng anh lúc này. Và rằng, giấc mơ của anh, cuộc sống hoàn hảo của một kẻ có địa vị, đang gần bên anh hơn bao giờ hết.

- Tôi là Cielo, còn anh? _ Cielo nở một nụ cười tươi, ánh mắt sáng rực như ngọn lửa, làm ấm lòng Takeshi giữa màn đêm u ám.

- Là quý tộc nhưng lại xưng tên sao? _ Takeshi nhướng một bên lông mày, cố gắng tỏ ra lạnh lùng và nghiêm túc, nhưng trong lòng lại không khỏi bị cuốn hút.

- Haha, anh để ý tiểu tiết quá đó, trả lời câu hỏi của tôi đi. _ Cielo cười khẩy, tay phẩy nhẹ không khí như thể đang xua đi những lo âu.

- ... Takeshi. _ Anh đáp, giọng có chút ngại ngần, như thể cái tên ấy chưa bao giờ dễ thốt ra.

- Vậy, Takeshi, phiền anh mang tôi đi cùng anh nhé? _ Cielo xoay người lại, đôi mắt chiếu rọi những tia hy vọng, mời gọi như một ánh sao giữa màn đêm.

Takeshi cúi gằm mặt, cảm thấy nhịp tim đập loạn xạ. Một chút do dự len lỏi trong lòng, nhưng không gì bằng việc nhìn vào vẻ mặt tràn đầy quyết tâm của Cielo. Anh thảm hại chẳng khác nào hắn ngày trước, còn hắn cũng tệ hại khác gì anh đâu?

- Thằng điên.

Anh thở dài. Takeshi nghĩ, trong cái khoảng trống mênh mang của cuộc đời, có lẽ... cho phép ai đó bước vào cũng không hẳn là điều tồi tệ nhất.

Mong là vậy.

...

Anh cũng vậy thôi.

[07/05/2025
beta
25/04/26]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co