Truyen3h.Co

Khải Thiên | Hỗn độn

11 - 12

mieutocthieunu


Chapter 11

Sau khi Vương Tuấn Khải vác theo bộ mặt tiêu điều u ám và dáng vẻ hùng hồn chịu chết theo kiểu hãy để anh đâm đầu vào ô tô chết đi đừng cản anh trở về, Vương Nguyên ném đống vỏ hạt dưa trong tay đi, vỗ vỗ lưng anh an ủi.

"Đừng nản lòng nào thiếu niên trẻ, plan A thất bại còn có plan B mà."

"Mày đừng cười, Thiên Tỉ chắc chắn đã nhận ra anh rồi, anh còn đi nữa cậu ấy sẽ nghĩ anh biến thái mất."

"Hừ, thời khắc quan trọng như này vẫn phải để Nguyên ca ra trận, ngoan ngoãn nhìn xem Nguyên ca thu phục Tiểu Thiên Thiên như nào đây nè."

Nghe thấy cách xưng hô quen thuộc, Vương Tuấn Khải cảm thấy một chỗ mềm yếu nào đó trong tim mình bị thứ gì đó nhẹ nhàng đả kích, bất giác nở nụ cười.

Hóa ra bất kể anh đã đến với thế giới nào, những thói quen của anh và người xung quanh dường như vẫn chẳng hề thay đổi.

Thấy Vương Nguyên lướt qua cửa hàng mà Thiên Tỉ đang đứng để bước thẳng vào một quán trà sữa, Vương Tuấn Khải bắt đầu hơi hoảng, anh thực sự không hiểu Vương Nguyên muốn giở trò gì.

Chưa đầy năm phút sau Vương Nguyên đã cầm cốc trà sữa mới pha bước ra khỏi quán, nghênh ngang hũng dùng sải bước ngay sau lưng Thiên Tỉ, chỉ cách khoảng bốn năm bước chân, tư thế như chuẩn bị hất cả cốc trà lên người cậu ấy.

Thân thể phản ứng nhanh hơn đại não, Vương Tuấn Khải bước vội qua chỗ Vương Nguyên túm lấy cánh tay cậu ấy, Vương Nguyên đau quá hoảng hốt kêu lên, động tĩnh quá lớn khiến cho Dịch Dương Thiên Tỉ và bạn gái đi cùng quay đầu lại nhìn, bàn tay đang giữ lấy cánh tay Vương Nguyên của Vương Tuấn Khải run rẩy, cốc trà sữa hất thẳng lên mặt Dịch Dương Thiên Tỉ.

Quào.

Ồ.

Bốn người duy trì tư thế lúng ta lúng túng có phần hơi tức cười này đứng chôn chân tại chỗ, giữa siêu thị ồn ào náo nhiệt.

Vương Tuấn Khải đưa bàn tay rảnh rỗi còn lại ra, run run rẩy rẩy làm động tác chào hỏi, hoàn toàn quên mất bàn tay kia đang nắm lấy cánh tay Vương Nguyên giơ lên cao.

"Hi... đã lâu không gặp..."

"A... là lâu lắm rồi không gặp..."

Đờ phắc đây là Dịch Dương Thiên Tỉ!

Chiếc áo sơ mi trắng như tuyết liên hoa của thiếu niên kia loang loang lổ lổ vết trà sữa, trà sữa màu nâu nhạt từ thái dương chảy xuống, trượt qua sống mũi cao thẳng tắp, vuốt ve đôi môi hơi mím lại trong vài giây rồi lại theo đường xương hàm mơn trớn hầu kết gồ lên, đến xương quai xanh tinh tế, tràn thẳng xuống...

Vương Tuấn Khải nuốt nước miếng, không dám nghĩ tiếp nữa.

Vương Nguyên hất tay Vương Tuấn Khải ra, rối rít xin lỗi, thái độ thành khẩn đến mức sắp khóc được luôn.

Vương Tuấn Khải lúc nãy cứ đòi chết, giờ phút này không nói được câu gì, chỉ có thể lí nhí lặp đi lặp lại câu xin lỗi.

Dịch Dương Thiên Tỉ rất ngạc nhiên, nếu như người khác năm lần bảy lượt trêu chọc mình như vậy, cậu đã xắn tay áo lên khô máu một trận với kẻ đó rồi, nhưng đối diện chàng trai vừa nãy còn làm nũng với mình này, dường như cậu không sao tức giận nổi.

Dịch Dương Thiên Tỉ vừa định lên tiếng đã bị Vương Nguyên ngắt lời, Vương Nguyên có chút trầy trật ôm vai Vương Tuấn Khải, nghiêm túc nói.

"Cậu nhìn xem, anh ấy biết lỗi rồi, huống hồ anh ấy cũng không cố ý, không bằng cậu cho anh ấy một cơ hội lấy công chuộc tội đi, đưa áo của cậu cho anh ấy giặt đi."

Excuse me? Không cố ý mà tay có thể giơ cao thế sao?

Liếc mắt thấy dáng vẻ cụp mắt ngoan ngoãn nghe lời như đứa trẻ con làm sai của người kia, Dịch Dương Thiên Tỉ bĩu bĩu môi.

Tôi còn chưa trách anh, sao anh đã không vui rồi.

"Không cần giặt áo đâu..."

"Như thế không được, nhất định phải giặt sạch cho cậu, anh ấy cũng rất vui lòng mà, phải không Vương Tuấn Khải?"

Vương Nguyên lấy vai đụng đụng vào người Vương Tuấn Khải vẫn còn mơ mơ hồ hồ như lạc vào cõi tiên, anh ngẩng đầu lên, một đôi mắt hoa đào nhìn thẳng vào mắt Dịch Dương Thiên Tỉ.

Hai người nhìn nhau vài giây, Vương Tuấn Khải đột nhiên nở nụ cười, tiếu ý từ đôi đồng tử tràn ra khóe mắt, Dịch Dương Thiên Tỉ nhìn nụ cười có phần ngốc nghếch của anh, cũng không thể không bật cười.

Ánh mắt của cô gái lướt qua hai con người đang nhìn nhau mà ý cười tràn ngập không gian kia, thần sắc trên khuôn mặt có chút biến đổi không dễ gì thấy được.

"Thiên Tỉ, người ta muốn giúp anh giặt áo cũng là muốn bù đắp cho sự thất lễ của mình thôi mà, anh cự tuyệt là phụ lại tấm lòng của người ta đó. Lúc nãy chúng ta đi dạo phố cũng mua được một cái áo T-shirt mà, vừa khéo, anh đi thay áo đi."

Cố ý nhấn mạnh vào hai chữ "chúng ta", liếc mắt nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Vương Tuấn Khải cứng đờ, cô gái kia thỏa mãn cong khóe miệng.

Dịch Dương Thiên Tỉ thay đồ xong, bốn người hẹn lại thời gian và địa điểm trả đồ, lưu lại một câu "tạm biệt" như gió thoảng mây bay rồi Vương Tuấn Khải quyết tuyệt lôi Vương Nguyên lướt đi, để cho Dịch Dương Thiên Tỉ và cô gái kia đứng yên tại chỗ mắt to trừng mắt nhỏ.

Cô gái không quá để tâm, nhún nhún vai, kéo kéo cánh tay Thiên Tỉ, nói rất thản nhiên

"Cậu trai lúc nãy đáng yêu phết đấy."

"Ai cơ?"

"Thì cái cậu cao cao đó."

Đôi lông mày giấu dưới vành mũ của Dịch Dương Thiên Tỉ khẽ nhướn lên.

"Làm sao?"

"Chẳng sao cả, đang muốn biết lúc nãy cưng không nổi nóng có phải vì thấy cậu ta quá đẹp trai không."

"Bà chị già hỏi nhiều thế làm gì."

"Ha tiểu tử thối dám to gan nói thế với chị mày hả! Muốn chết đến phát điên rồi sao?!"

"Em sai rồi chị ơi QAQ á chị ơi! Đang trên đường mà! Đừng đánh vào mặt..."

Chapter 12

"Chuyện đó, trả quần áo cho cậu rồi, tôi nên..."

"Anh tên là gì?"

Dịch Dương Thiên Tỉ cầm cái áo sơ mi được ủi phẳng, ngửi ngửi, trên đó còn lưu lại chút hương thơm nhàn nhạt của bột giặt.

Nghe vậy, Vương Tuấn Khải vui vẻ đưa tay lên làm động tác như thể nguyên thủ quốc gia gặp nhau

"Tôi tên Vương Tuấn Khải, Tuấn trong tuấn tú, Khải trong khải hoàn."

Dịch Dương Thiên Tỉ đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang lơ lửng giữa không trung kia, cười khẽ

"Cứ làm như lần đầu gặp mặt vậy, tôi tên là..."

"Dịch Dương Thiên Tỉ." Vương Tuấn Khải mỉm cười, nháy nháy mắt.

"Tôi biết, em tên là Dịch Dương Thiên Tỉ."

Hai bàn tay giao nhau được ánh nắng chiếu vào đến mức chảy cả mồ hôi, Dịch Dương Thiên Tỉ không hề chất vấn đối phương biết được tên mình từ đâu. Dường như ngay từ khoảnh khắc đầu tiên gặp anh ta, đầu óc cậu đã bị một dòng điện kì lạ dẫn dắt đến một phương hướng lệch lạc không thể vãn hồi.

Thịch, thịch, thịch.

Dịch Dương Thiên Tỉ bị dọa bởi chính tiếng tim đập dồn dập của mình, vội vàng rút tay ra, đôi mắt trong veo không biết nên nhìn đi đâu.

"Anh... anh có thể để lại số điện thoại cho tôi không?"

Vương Tuấn Khải nhìn người trước mặt ngượng ngùng cụp mắt, tóc mái hơi dài vương lại trên mi, nụ cười si hán trên mặt càng không thể che giấu được.

Dịch Dương Thiên Tỉ ngẩng đầu lên nhìn anh đúng lúc Vương Tuấn Khải không kịp thu hồi hai chiếc răng nanh, cảm thấy hình như anh đã hiểu lầm gì đó, cuống quýt giải thích

"Là chị tôi... chị tôi... chị tôi nói rất có hứng thú với anh, bảo tôi xin số giúp chị ấy."

Cái gì chứ, hại anh đây mừng hụt.

"Nhưng tôi không biết chị em."

"Chính là cô gái hôm qua đi cùng tôi đó."

"Đó là chị em hả?!"

"Nếu không thì sao?"

"Tôi... tôi còn tưởng đó là mẹ em..."

Vương Tuấn Khải gãi đầu, cảm thấy cực kì xấu hổ với suy nghĩ oán trách Thiên Tỉ đi chơi cùng cô gái khác của mình hôm qua, nhưng lúc ngẩng đầu lên lại phát hiện sắc mặt Dịch Dương Thiên Tỉ hơi u ám.

Tèo rồi, có phải lại nói sai gì không...

Dịch Dương Thiên Tỉ thần thần bí bí tiến lại gần Vương Tuấn Khải, đôi mắt trong veo như có thể nhìn thấy đáy.

"Thật không, tôi cũng cảm thấy bà cô kia rất già, tôi nói bao lần chị ấy vẫn không chịu thừa nhận."

Vương Tuấn Khải bị tư thế gần gũi này làm cho khó xử, không dám động đậy, Dịch Dương Thiên Tỉ chăm chú nhìn anh vài giây rồi mới đứng thẳng dậy, trở lại chủ đề chính.

"Cho tôi số điện thoại đi."

Vương Tuấn Khải ngoan ngoãn báo số điện thoại, Dịch Dương Thiên Tỉ chọc chọc màn hình điện thoại một lúc, nhân lúc Vương Tuấn Khải không để ý đã giơ điện thoại lên đối mặt với anh.

"Nào, cười một cái đi."

Vương Tuấn Khải chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng chụp ảnh vang lên, Dịch Dương Thiên Tỉ thỏa mãn gật gật đầu

"Chụp đẹp lắm, sau này sẽ đặt nó làm hình đại diện cho số liên hệ của anh."

Nói rồi giơ cái áo sơ mi trắng trong tay lên

"Cảm ơn anh đã giúp tôi giặt đồ, lần sau gặp lại nha."

Dịch Dương Thiên Tỉ giữ lấy phần tóc mái bị gió thổi thành trung phân, vẫy vẫy tay với Vương Tuấn Khải.

Lúc xoay người đi cuống cuồng ôm lấy hai má đỏ bừng của mình.

Lúc nãy chụp hình anh ấy tim gan như muốn nhảy ra ngoài luôn.

May mà không bị phát hiện.

Phù.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co