02.
"anh chỉ cần nhớ kĩ hai điều thôi:
một: không nhắc đến anh jeongin và số 802.
hai: chúng ta không vội vàng trong chuyện này, anh cứ hành động theo cách anh muốn – chậm rãi và cẩn trọng – là được."
seungmin dặn dò chan trong lúc gắn con chip vào mặt trong của cổ áo anh.
hôm nay chan mặc một bộ vest đơn giản mà lịch lãm, màu xanh dương trầm của bộ vest toát lên vẻ sang trọng và tinh tế. trên ngực trái anh còn cài thêm một chiếc ghim cài áo hình đóa bông tuyết, trông không chỉ tinh xảo, khéo léo mà còn góp phần khiến tạo hình của anh trông cao cấp hơn.
những phụ kiện như vậy mới chính là thứ làm nên vẻ sang trọng của trang phục.
"anh biết rồi. anh sẽ ghi nhớ kĩ."
seungmin trông có chút lo lắng và chần chừ, song, cậu vô lên vai anh: "không được vội vàng hay mạo hiểm. hãy đặt tính mạng của anh lên hàng đầu."
chan gật đầu và chào tạm biệt seungmin, sau đó còn được cậu tiễn ra đến tận cửa xe, và mãi đến khi chiếc xe sang chở chan đi khỏi, seungmin mới quay vào trong, chuẩn bị các thiết bị sẵn sàng cho việc điều tra.
23:56.
chan có mặt trước quán bar tên soondoongdo.
chan một lần nữa phải cảm thán: gu thẩm mỹ của ông chủ này không tệ, biển hiệu cũng nổi bật và đẹp hơn so với những quán bar tầm thường khác, dễ tạo ra cảm giác rằng nơi đây chỉ dành cho người có tiền.
chan vẫy tay cho tài xế đi khỏi, còn mình thì bước vào trong quán bar lộng lẫy ấy.
bây giờ đã là mười hai giờ tối, quán bar đông đúc một cách náo nhiệt. xem ra quán bar này cũng tụ tập đủ loại người, từ dạng như cậu ấm cô chiêu ăn mặc lòe loẹt như mấy con công đến mấy ông chú bụng bia nhìn có vẻ giàu xổi, hai tay béo múp, mỗi tay ôm một em gái omega nhỏ nhắn xinh xinh.
chan đi thẳng đến quầy bar, tự kiếm cho mình một chỗ ngồi thuận tiện để quan sát, sau đó gọi một ly margarita.
gã bartender gật đầu nhoẻn miệng cười với anh, bảo rằng đợi gã một chút, ly margarita của anh sẽ không phải đợi lâu. bỗng dưng, chan cảm thấy gã bartender này có chút quen mắt, dường như đã gặp gã đâu đó trước đây rồi, nhưng anh lại không tài nào nhớ ra nổi...
"margarita của anh đây."
"cảm ơn nhé." chan nhận lấy ly cocktail xinh xắn và cười với gã.
anh đưa ly cocktail lên miệng nhấm nháp một ngụm nhỏ. thú thật, trong các loại cocktail, anh hay gọi loại này nhất. đơn giản, dễ uống, như trông thì vẫn đủ sang trọng. anh cũng khá tự tin với tửu lượng ổn áp của mình, cân một vài ly cocktail vẫn chưa say, chứ không phải một ly đã gục. đã nói rồi, alpha như chan là một hình tượng hoàn hảo cho bất cứ ai đấy, đến beta và alpha còn mê thì huống chi là omega.
bỗng chan ngước lên nhìn gã bartender, hỏi gã:
"tôi có phải đã gặp cậu ở đâu đó rồi không?"
gã bật cười nhìn anh, sau đó gã cúi xuống, tì khuỷu tay lên quầy, nhìn thẳng vào mắt anh, và hỏi ngược lại chan: "đây là một tán tỉnh kiểu mới à?"
"ah, tôi thề, không. tôi chỉ thắc mắc thôi, vì nhìn cậu có chút quen mắt. thật đấy." chan cười với gã. chà, nụ cười của gã trông dễ mến đấy, và gã trông ổn để gây được ấn tượng tốt đối với anh.
"xem nào, thật ra trí nhớ của tôi cũng không tốt lắm đâu. chuyện này thì đành để số trời quyết định rồi." gã khéo léo từ chối anh, và tiến sang phía bên kia của quầy để nhận pha một ly cocktail khác cho một alpha nữ vừa đến.
chan quay trở lại với ly margarita của mình. anh nhìn ly cocktail một hồi lâu, và rồi thi thoảng lại liếc mắt sang chỗ gã bartender. gã... chuẩn gu của anh đấy.
cao ráo, ước chừng cũng trên mét tám, mặt mũi sáng sủa và ưa nhìn, tóc nhuộm xanh biển nổi bật, và mái tóc được vuốt keo một nửa càng tăng thêm vẻ điển trai của gã. anh cược là gã rũ tóc xuống cũng quyến rũ lắm cho coi. nếu không phải vì đang thực hiện nhiệm vụ và lời tự hứa với bản thân phải giữ trinh tiết cho bạn đời thì chan cũng lao vào cắn xé tên bartender này rồi đấy.
"chà..."
được một lúc sau, gã bartender quay lại chỗ anh ngồi, lại tì khuỷu tay lên quầy và lại nhìn anh cười khúc khích. chan trông hơi bối rối, đưa ly cocktail lên miệng nhấp một ngụm nhỏ, mắt thì vẫn luôn để trên người gã.
"anh cứ nhìn tôi suốt ấy, sao đây?" - gã hỏi anh.
anh cười nhếch mép, hỏi ngược lại: "không được nhìn hả? mất bao nhiêu tiền mới có thể mua được một phút ngắm cậu đây?"
và gã cười: "ha ha, không, anh cứ nhìn nếu anh muốn. tôi chỉ tò mò, chắc không phải do trên người tôi dính cái gì đâu nhỉ?"
"có lẽ là dính sự đẹp trai đó."
"ồ?" gã ngạc nhiên. "giờ thì anh ngang nhiên tán tỉnh tôi như vậy à?"
"tôi chỉ nói sự thật thôi, tôi không có thói quen tán tỉnh người khác." chan từ tốn thừa nhận.
nói điêu thành thói.
"nhưng mà, cậu cũng không phải mục tiêu của tôi. cậu là alpha mà, đúng chứ?" dù chưa tiếp xúc được lâu, song, chan vẫn có thể khẳng định cái không khí quanh gã không thể nào là của một beta, chứ đừng nói đến là omega. gã trông bảnh và có khí chất hơn nhiều. "tôi thì không làm tình với alpha đâu."
"ra là vậy. ừm."
"tôi thích những bé omega nhỏ nhắn hơn. cậu thì hơi cao quá, và dường như là cao hơn cả tôi. nhưng cậu đẹp trai là thật. và tôi thì thích người đẹp trai, cái này tôi thừa nhận."
gã lại một lần nữa bật cười. chan không hiểu lắm, nhưng chí ít thì anh thích nhìn thấy gã cười. khi gã cười, anh có thể thấy được răng thỏ của gã lộ ra, trông rất đáng yêu, không còn đáng sợ như ban nãy. gã ngả người ra sau, ôm bụng cười mất một lúc rồi mới quay lại nhìn anh.
"tôi thích bộ vest của anh."
"giờ đến lượt cậu tán tỉnh tôi."
"không hẳn, căn bản là tôi thích màu xanh dương. hơn nữa, màu xanh của bộ vest của anh trông rất tinh tế."
"cảm ơn nhé."
thích màu xanh dương à, vậy thì dễ lý giải cho quả đầu màu xanh biển nổi bật rồi. đặc biệt, dưới ánh đèn của tủ rượu sau lưng gã, màu xanh của tóc gã càng lung linh hơn nữa.
"nãy anh có nói... là anh thích những omega nhỏ nhắn à?"
"đúng thế. và tôi biết ở đây có omega nhỏ nhắn."
"thú vị thật, anh thật sự là một người rất thú vị đấy." gã cười. "để tôi gọi chuyên gia trong việc này giúp anh trong việc này nhé."
đáp lại gã bartender, chan chỉ nở một nụ cười và gật đầu. chơi đùa như vậy cũng được một khoảng thời gian, đến bước tiếp theo của kế hoạch rồi. chan đặt ly cocktail của mình xuống mặt quầy bằng kính, sau đó chỉnh lại vest và đi theo gã.
đi đến cuối hành lang, gã dắt anh vào trong một căn phòng sang trọng, đèn vàng lờ mờ khiến độ tinh nhạy trong quan sát của con người ta cũng giảm đi phần nào, nhưng độ cảnh giác của chan thì chưa bao giờ giảm đi chút nào. gã bartender chỉ cho anh ngồi xuống chiếc ghế sofa dài bên phía tay trái cửa ra vào, sau đó gã rút lui.
chan ngồi xuống ghế, phong thái ung dung và điềm nhiên vô cùng. ngồi đối diện anh là một người đàn ông mặc vest đen, cà vạt màu tối giản thắt gọn gàng, trên gương mặt tuấn tú đeo một chiếc mặt nạ dạ tiệc hóa trang* màu đen kèm hiệu ứng kim tuyến lấp lánh.
trông gay gay thế nào ấy–
hắn ta tự giới thiệu:
"xin chào anh đến với soondoongdo. anh có thể gọi tôi là jisung, tôi là một trong những người quản lý thông tin của khách hàng, à, chỉ để đảm bảo rằng khách hàng của chúng tôi là người có lai lịch rõ ràng mà thôi."
chan gật đầu, để hắn ta nói tiếp.
"theo như tôi và cậu bartender kia quan sát, dường như quý khách đây là người mới đến soondoongdo lần đầu, có phải không?"
"đúng là như thế."
hắn nhìn anh và cười một nụ cười công nghiệp, sau đó đưa cho anh một tờ giấy a4 – giống như kiểu điền sơ yếu lí lịch nhưng ngắn hơn.
"phiền quý khách điền một số thông tin cần thiết vào đây, chúng tôi sẽ đăng ký thẻ khách hàng cho quý khách. xin lỗi vì thủ tục phiền phức, nhưng đây là quy định của chúng tôi."
chan gật đầu. anh không có gì bài xích với điều này cả.
anh nhìn lên tờ giấy, bao gồm tên, ngày sinh, quốc tịch, số điện thoại và email liên lạc. ngoài ra còn có cả mục bệnh án và dị ứng với những gì nữa. ờ, ngoài dị ứng với cà phê và những người bị tự ái cao ra thì anh chẳng dị ứng với gì cả. nhưng trên hết, còn một mục ở ngay đầu trang, mà thực ra thì seungmin cũng có nói với anh rồi. tất cả mọi người ở đây đều gọi nhau bằng biệt danh, chứ không phải tên thật.
anh ghi vào phần giấy đó một chữ "chris".
khi hoàn thành xong, anh đưa nó cho tên jisung kia, hắn ta nhìn một lượt sơ qua tờ giấy, rồi đặt nó vào trong tập file một cách gọn gàng và cẩn thận. sau đó hắn nhìn anh, cười một nụ cười công nghiệp:
"vậy thì chào anh, chris."
nhưng thủ tục chưa dừng lại ở đó, hắn ta lại tiếp tục lôi ra một tập file nữa từ trong túi xách, đưa cho anh vừa giới thiệu:
"đây là danh sách những người phục vụ ở đây, trong đó, ở 10 trang đầu là danh sách các omega xinh đẹp của chúng tôi. ngài có thể tùy ý lựa chọn, miễn là omega đó vừa mắt ngài."
chan nhận lấy tập file và từ tốn lật từng trang giấy. trên mỗi trang giấy đều có ảnh chân dung của omega đó, số hiệu, thông tin cơ bản như đặc điểm ngoại hình hay mùi hương. chan nhìn thật kĩ từng trang một, tìm kiếm omega số 915.
số 915 ở trang số 10 của file này. nhưng vì tính hiếu kì, chan tiếp tục lật những trang tiếp theo: những trang hồ sơ của các nhân viên phục vụ alpha. các cậu alpha trong tập hồ sơ đều rất điển trai, và hầu hết đồng ý với cả hai vị trí top và bottom. anh đã lướt đến tận trang cuối cùng của tập hồ sơ, rồi quay trở lại trang 10, nơi có hồ sơ của omega số 915.
chính vì anh đã lướt đến trang cuối cùng của tập hồ sơ nên trong lòng anh càng thắc mắc hơn, vì anh không tìm thấy trang giấy của jeongin (số 802). đáng lẽ ra trang giấy ghi thông tin của em cũng phải có ở đây, vì em là người phục vụ mà.
nhưng anh không nghĩ ngợi nhiều nữa để tránh gây nghi ngờ. anh nở một nụ cười với jisung, ngón tay chỉ vào ảnh của số 915, nói:
"tôi muốn người này."
.
"đây là 915, thưa quý khách." - hắn nói với anh, đồng thời đẩy một nam omega tiến về phía trước.
chan nhìn omega nhỏ bé trước mặt.
một cậu con trai độ tuổi nằm trong khoảng đôi mươi, làn da trắng trẻo, nhưng có không ít vết xước xẹo, bầm tím. gương mặt cậu ta cũng được coi là khá sáng sủa, tàn nhang trên mặt cậu ta không khiến chan cảm thấy cậu ta xấu xí mà ngược lại, còn khá ưa nhìn. đây là vẻ bề ngoài mà một omega dễ dàng thu hút bất kỳ alpha nào.
cậu ta được mặc một một chiếc áo croptop mỏng màu trắng, gần như trong suốt, và một chiếc váy ngắn cũn cỡn chỉ vừa đủ để che chỗ cần che, bên trong là quần lưới. trên cổ cậu đeo một chiếc vòng choker nhằm bảo vệ vùng tuyến thể của omega.
"915, đây là chris, hãy phục vụ anh ấy thật tốt nhé."
nam omega lặng lẽ gật đầu, sau đó tên quản lý mới lui ra ngoài, để lại không gian riêng cho hai người họ.
chan ngồi lên giường, cởi bỏ chiếc áo vest màu xanh dương ra và vứt nó lên ghế. anh lấy từ trong hộc tủ ra một hộp bao cao su. trong hộc tủ còn có cả lọ gel bôi trơn nữa, nhưng anh đoán là họ sẽ không cần dùng đến nó.
nam omega kia cứ vậy đứng ở góc phòng, lén lút nhìn theo nhất cử nhất động của chan, tuyệt nhiên không hó hé một tiếng nào. chan cũng để ý đến điều đó, tuy nhiên, anh không trách gì cậu ta, chỉ nhẹ giọng lên tiếng:
"nào omega, lại đây."
omega kia như một cỗ máy được lập trình sẵn, chỉ đợi mệnh lệnh của chủ nhân là liền nghe theo, tiến lại chỗ chan. chan từ tốn nắm lấy cánh tay của cậu ta và đưa cậu ta nằm xuống giường, sau đó anh để một tay đỡ dưới lưng cậu, một tay mò xuống thân dưới, đồng thời anh cúi xuống, thì thầm vào tai cậu:
"shh, hít thở sâu, đừng lo lắng. tôi không phải loại người thích mạnh bạo với bạn giường của mình. cứ tin tôi."
nam omega kia dường như có chút bất ngờ với sự dịu dàng đột ngột từ phía khách hàng như anh. cậu ta giương đôi mắt khó hiểu nhìn chan, song lại chẳng nói gì.
trong suốt quá trình làm tình, chan luôn cố gắng để nhẹ nhàng nhất có thể đối với omega kia, nhưng anh vẫn để lại các dấu hôn rải rác trên người cậu ta để tránh gây nghi ngờ. sau cùng, trước khi rời đi, anh thì thầm vào tai cậu omega:
"hi vọng sau này có thể gặp lại cậu."
cậu ta tròn mắt nhìn anh: "tôi-"
có lẽ, không ai lại đi nói với trai bao rằng tôi muốn gặp lại cậu cả. suy cho cùng thì đó cũng chỉ là tình một đêm.
"không cần thiết phải trả lời ngay bây giờ đâu, dẫu sao tôi cũng không còn nhiều thời gian nữa. chúng ta hẹn tuần sau gặp lại nhé?"
chan chỉnh lại bộ vest của mình và rời khỏi căn phòng đó. ra đến cửa, anh bắt gặp gã bartender hồi tối mà anh bị cho rằng là đang tán tỉnh gã. gã cười với anh: "tôi hi vọng là anh đã có một buổi tối vui vẻ."
"đúng là như vậy. có lẽ tôi sẽ thường xuyên ghé qua đây." chan đáp lại gã.
.
những tối thứ sáu dần trở thành một thói quen không cần gọi tên. chan đến quán đúng giờ, chọn chỗ ngồi quen thuộc ở quầy bar, gọi cùng một loại cocktail – không cần nhìn menu. gã bartender tóc xanh dương cũng chẳng hỏi thêm gì, chỉ nhếch môi cười, tay thoăn thoắt pha rượu, đôi khi buông vài câu trêu chọc như thể họ đã quen biết từ lâu. chan cũng đáp lại bông đùa, nửa thật nửa giả, để mọi thứ trông giống một cuộc tán tỉnh vô hại hơn là một sự thăm dò có chủ đích.
sau đó, vẫn là omega số 915. những lần gặp đầu tiên trôi qua đúng nghĩa "dịch vụ", ngắn gọn và có khoảng cách, trông hệt như chỉ để chan giải tỏa nhu cầu tình dục.
nhưng rồi, giữa những khoảng lặng sau cuộc trò chuyện, 915 đã bớt xa cách với chan. cậu ta bắt đầu bằng vài mẩu chuyện vụn vặt – về những vị khách trước đây cậu ta gặp, và nói rằng chan khác họ như thế nào, về những đêm dài không hồi kết, về cảm giác bị đánh số thay cho tên gọi. chan lắng nghe, không hỏi dồn, không tỏ ra tò mò quá mức. anh chỉ phản hồi vừa phải, đủ để cậu ta biết rằng có người thực sự đang nghe mình nói.
dần dà, 915 thôi nhìn anh bằng ánh mắt dè chừng của một người làm nghề. cậu ta bắt đầu chủ động hỏi chan thích uống gì, thích im lặng hay nói chuyện, thậm chí đôi lúc còn đùa cợt vài câu hiếm hoi. chan cũng rất vui vẻ đáp lại, đôi khi cũng hỏi thăm 915 một vài thứ.
chan nhận ra, thứ đang hình thành giữa họ không còn đơn thuần là giao dịch nữa – mà là sự quen thuộc được xây dựng bằng thời gian và sự kiên nhẫn.
cho đến một đêm, khi không khí giữa hai người đã đủ nhẹ nhõm và thân thiết hơn nhiều so với lần đầu tiên gặp mặt, chan mới khẽ xoay câu chuyện sang hướng khác. giọng anh vẫn đều đều, như thể chỉ hỏi cho có: về một alpha khác trong quán, số hiệu 802.
phản ứng của 915 đến chậm hơn một nhịp, mắt tròn xoe nhìn chan.
"không, em không biết. em chưa nghe đến bao giờ..."
chan hơi bất ngờ với câu trả lời của omega 915. kim seungmin đã nói với anh chính jeongin là người đã báo cáo rằng omega 915 là một người có thể tin tưởng được, vậy họ ít nhiều cũng phải quen biết nhau chứ không thể là "chưa nghe đến bao giờ". anh biết jeongin là một người thận trọng, để có được sự công nhận của jeongin không hề dễ, nếu em đã nói 915 là người tốt thì dĩ nhiên chan cũng cho rằng 915 là người tốt.
kể cả khi không nhận được câu trả lời như mong muốn, chan cũng không hỏi thêm, vì đây có thể là một luật ngầm giữa các nhân viên phục vụ của nơi này. nghĩ đi nghĩ lại, nếu trong trường hợp xấu nhất là jeongin đã bị phát hiện hoặc bị tố giác là một cảnh sát ngầm, có lẽ quản lý ở đây cũng dặn dò nhân viên ở đây cẩn thận để tránh tình trạng vạ miệng.
"vậy à... không có gì, làm phiền thời gian quý báu của em rồi. em mau nghỉ ngơi đi."
nói xong, chan quay người rời đi.
ra đến hành lang, anh lại bắt gặp gã bartender kia. đây không phải lần đầu tiên anh chạm mặt gã trên hành lang sau mỗi lần ân ái với omega, và chắc chắn là chuyện này đã lặp lại không dưới ba lần.
"ồ, chris."
"lại là anh." chan nheo mắt cười. "tôi hi vọng anh không biến thái đến nỗi đi loanh quanh trên hành lang chỉ để nghe người khác ân ái."
"ồ, không. chỉ là tình cờ thôi mà." gã đáp. "tôi nghĩ là chúng ta có duyên đấy, chris."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co