Truyen3h.Co

[knowchan] no turning back

03.

orchidgwonz

"yang jeongin à?"

"v-vâng, anh ta... anh ta đã nhắc đến số 802..."

"ồ... cảm ơn nhé, số 915. tiền nợ của cậu tháng này tôi sẽ châm chước cho cậu muộn thêm hai tuần."

"c-cảm ơn, thưa ngài..."

gã sếp phủi tay ra hiệu cho 915 ra về, và gã quay sang đám người quản lý, chỉ vào một trong số họ và ngoắc ngón trỏ:

"jisung. muốn đi thăm tên alpha gỗ thông mà cậu từng quản lý không?"

.

căn phòng dưới tầng hầm quán bar là một nơi tối tăm và ẩm ướt. ở nơi đây, mùi ẩm mốc vương trong không khí nồng nặc và không có một chút ánh sáng nào, ngoại trừ ánh sáng từ cái đèn dầu lập lòe trên tường. đó là cái đèn duy nhất.

yang jeongin đang ở đây.

thật ra nơi ăn chốn ở của người phục vụ không tệ như thế này đâu, chí ít là cũng còn được cung cấp đồ ăn dành cho con người, và ngủ thì vẫn được ngủ trên nệm. jeongin thì không. em không may bị chúng tìm ra bằng chứng cho thấy anh luôn giữ liên lạc với người của bên cảnh sát – cụ thể là seungmin, cho nên bây giờ em không còn là người phục vụ nữa, em trở thành một con tin.

hiện tại jeongin đang bị xích vào một góc phòng, và đã hai ngày rồi anh không được ăn uống tử tế. khi thì bị chúng thồn vào miệng đống đồ ăn thừa nhìn chẳng khác gì đồ ăn cho gia cầm gia súc, khi thì bữa tối chỉ là nửa chiếc bánh mì cứng đơ như đá. ở đây tối như hang của người tiền sử, dù thị lực có tốt đến mất thì jeongin cũng khó có thể quan sát được mọi thứ. em chỉ có thể đành dựa vào thính giác và khứu giác để nhận biết tình hình.

chợt, cánh cửa đã gỉ sắt từ lâu kia mở ra, kêu lên tiếng kèn kẹt. em còn nghe được tiếng bước chân của hai người đàn ông trưởng thành nữa.

"xin chào, yang jeongin."

giọng của gã – một người đàn ông mà jeongin biết rõ đó là ai – vang lên khàn khàn. nghe thật mỉa mai.

jeongin cũng rất muốn đá đểu cho gã vài câu, nhưng hiện tại em muốn tiết kiệm năng lượng ở mức tối thiểu. anh chỉ đáp lại gã bằng cách ném cho gã một cái nhìn đầy khinh miệt.

thấy anh không nói gì, gã cười cười và nói tiếp:

"hôm nay có người gửi cho anh một lời hỏi thăm đấy."

nghe đến đó, jeongin lập tức trừng mắt nhìn gã, gằn giọng đe dọa: "ngươi mà làm gì seungminnie hyung thì ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu... tên khốn chết tiệt, ngươi đã hứa là–"

"rồi rồi, bình tĩnh đã nào, yang jeongin. không phải là kim seungmin của ngươi đâu."

gã cười phá lên trước phản ứng dữ dội của jeongin khi lầm tưởng rằng người mà gã đang nhắc đến là kim seungmin – cậu cảnh sát người yêu của em, người đang lo lắng về em hằng ngày.

lúc này, jeongin mới bình tĩnh lại, quay về ngồi yên tại chỗ của mình, im lặng hệt như trước khi gã bước vào phòng. em nhướn mày lên hỏi gã:

"vậy thì là ai?"

"bang chan. alpha, pheromone cam ngọt." - gã ngồi lên một chiếc ghế gần đó. "ngươi quen hắn không?"

jeongin nghe thấy tên của chan thì hơi giật mình. seungmin đã vài lần kể với anh về người này, nếu em nhớ không nhầm thì đó là tiền bối của cậu hồi còn học đại học thì phải. người này cũng đã từng mời em và seungmin đi ăn một bữa, nói là trả ơn seungmin chuyện gì đó. nhưng cũng chỉ đến thế thôi, mối quan hệ giữa em và người tên chan này không nhiều nhặn hơn. em cố giữ cho nét mặt mình trông thật bình thường, khai:

"không, chưa từng nghe qua."

"yang jeongin, nói dối vào lúc này chả có ích gì cho cậu cả. nếu tôi muốn, tôi vẫn có cách để điều tra ra được mà." gã nhìn em và thấp giọng cảnh cáo

jeongin trả lại gã một cái nhìn đanh thép. "tôi nói tôi không biết có nghĩa là tôi không biết. nghĩa trên mặt chữ. sao đằng ấy không nghĩ bang- bang gì gì đó chan là người quen của bên cảnh sát?"

nhưng gã cũng chẳng vừa:

"ồ, người quan tâm đến vụ án này cũng chỉ còn người yêu anh là kim seungmin mà thôi. phần còn lại của cảnh sát chắc từ bỏ vụ này từ lâu rồi. tôi thắc mắc mãi, sao lại tự mình làm khổ mình thế nhỉ? nhưng dẫu sao thì cũng phải cảm ơn kim seungmin vì điểm yếu dễ thương này, nhờ có anh là con tin mà cậu ta chưa dám hành động thêm bước nào."

rồi dường như gã ngừng lại để ngẫm nghĩ điều gì đó...

"à không, chắc là sắp bắt đầu kế hoạch tiếp theo rồi ha."

có thể là đã bắt đầu rồi.

"hơn nữa thì, tôi chỉ nghĩ, nếu là người quen của kim seungmin thì hẳn anh jeongin đây cũng có biết qua, nhưng xem ra mối quan hệ của hai người không sâu sắc đến thế." gã mỉa mai.

jeongin dĩ nhiên biết mối quan hệ giữa em và seungmin sâu sắc hơn nhiều so với những gì gã đang cười cợt. em biết, lòng em thắt lại vì đau, không khỏi có chút xót xa khi nhớ về cậu. phải, đã rất lâu em không được gặp người yêu, không được ngắm nhìn gương mặt xinh trai của cậu, không được nghe cậu chúc ngủ ngon mỗi tối và chào buổi sáng mỗi sớm thức dậy.

lúc này, em quá yếu ớt để phản ứng lại với những lời lẽ của gã.

em chỉ liếc gã một cái qua loa và nhắm mắt lại. thường thì gã không hay ghé qua đây, chỉ là đều đặn hai ngày một lần sẽ có người qua đưa cơm cho jeongin. gã chỉ qua đây khi có chuyện muốn nói với em, mà phân nửa số thời gian gã ở đây là để trêu chọc và mỉa mai em rồi.

ừ, hai ngày một bữa đấy. mà còn chưa chắc đã là cơm cho người ăn, có khi là thức ăn thừa không bằng vứt cho chó.

đúng như jeongin dự đoán, mỉa mai em xong, gã đứng dậy và bước ra khỏi căn phòng bẩn thỉu này. nhưng tên quản lý jisung thì vẫn đứng đó. hắn ta nhổ nước bọt xuống đất chỗ trước mặt jeongin, cười khẩy một cái rẻ mạt và giơ chân đạp vào sườn em một cái đau đớn. rồi hắn cũng rời đi.

ôi, em nhớ seungmin.

nhớ seungminnie của em, nhớ nụ cười tươi rực rỡ như ánh nắng mặt trời của chú cún nhỏ, nhớ những cái ôm, những cái nắm tay, những nụ hôn... jeongin nhớ seungmin lắm. nhưng em không hối hận vì đã tiên phong nhận nhiệm vụ này, em chỉ tiếc rằng giá như em cẩn thận hơn với từng đường đi nước bước của mình, thì có lẽ, em đã không bị phát hiện và không làm gián đoạn kế hoạch của seungmin. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co