5
Những ngày sau đó, các thành viên khác gần như đã nhận thấy được khoảng cách giữa Jungkook đối với mọi người và sự thay đổi trong cách sinh hoạt hằng ngày của cậu em út. Em dần trở nên kì lạ, như một con người hoàn toàn khác.
Jungkook giảm đáng kể thời gian chơi game với Taehuyng hay tham gia vào mấy trò con bò của Jimin và Hoseok chỉ để ngồi một chỗ lướt SNS và đọc báo. Em không còn thích tụ tập cùng mọi người nơi phòng khách sau mỗi bữa tối, thay vào đó, em thường chốt cửa ngồi trong phòng hoặc ra ngoài một mình cho đến tận đêm khuya.
Đương nhiên, dù thế nào, không ai có thể hiểu được lí do, trừ một người trong cuộc nào đó. Sự thay đổi đột ngột của Jeon Jungkook khiến Seokjin hyung có đôi chút khó chịu bởi nó càng ngày càng không dễ dàng quản lí. Jungkook ra ngoài nhiều hơn, nhưng lúc nào em cũng chỉ thông báo cho mọi người một cách qua loa mà không thèm xin phép. Em cũng chẳng bao giờ nói cho mọi người biết rằng em đi đâu, cùng với ai hay bao giờ về. Đó thực sự là một điều không tốt.
Hơn nữa, Jungkook còn trở nên lạnh lùng và vô cùng nhạy cảm, em dễ cáu gắt trước sự đùa nghịch ồn ào của những người xung quanh. Giả dụ như nếu là con người trước đây, Jungkook sẽ chẳng bao giờ phàn nàn về những trò đùa của người khác hay thậm chí là em còn ủng hộ điều đó, vì nó đem lại không khí vui vẻ và cũng vì em không hề thích sự tĩnh lặng ngột ngạt, thì bây giờ, chỉ cần cậu bé 4D Kim Taehyung hay anh trai bánh gạo Park Jimin trêu đùa một chút lúc em đang nghỉ ngơi, Jungkook sẽ trưng ra bộ mặt khó chịu và bực mình bỏ đi ngay lập tức
"Các anh không thể im lặng được chút sao. Thật phiền phức!"
Kim Namjoon và tất cả mọi người lần đầu nghe Jungkook nói vậy đều há hốc không nói nên lời. Ở một khía cạnh nào đó, câu nói kia có vẻ hơi vô lễ và đó không phải là cách ăn nói của một Jeon Jungkook ngoan hiền ngày trước. Với tư cách là một nhóm trưởng và là một người mà Jungkook vô cùng kính trọng, Kim Namjoon nghĩ mình nên có trách nhiệm với việc uốn nắn lại thái độ và cách cư xử của người em út. Thế nhưng, kết thúc của bài thuyết giáo nhắc nhở của anh, Jungkook chỉ lẳng lặng buông một câu rất ngắn gọn nhưng đủ để Namjoon thấy được thằng bé đang trưởng thành một cách không hề đúng đắn.
"Anh chẳng biết gì về em cả."
Namjoon lúc ấy đã rất tức giận, mặc dù vốn dĩ anh là người vô cùng điềm tĩnh và không dễ dàng bị cảm xúc chi phối. Vậy nhưng, Jungkook có vẻ chẳng chút sợ hãi, em bỏ đi và chẳng câu nệ một lời chào hay một cái cúi đầu với người anh hơn mình 3 tuổi trước khi ra khỏi phòng.
Kim Namjoon biết rõ em đang ở cái độ tuổi ẩm ương nhất của cuộc đời, khi mà tình cảm và lí trí không thể tách biệt và có những việc rất khó để chi phối. Với một người đã bước qua cái giai đoạn ấy, Namjoon biết khoảng thời gian đó khó khăn như thế nào.
Trong cái tuổi này, chỉ một lời nói khó nghe hay một lời nhận xét tiêu cực của người ta cũng đủ để khiến bản thân mất dần kiểm soát. Có thể tức giận, có thể đau buồn, có thể tự ti, cũng có thể mặc cảm nhưng không bao giờ có thể là vô lo. Chẳng ai trong cái giai đoạn ấy lại có thể bỏ mặc sự đời được. Và chính những cảm xúc đó đã thay đổi tính cách con người.
Kim Namjoon không nhớ được rằng, ngày ấy vì điều gì mà anh tức giận, vì điều gì mà anh thay đổi. Namjoon hoàn toàn nhận ra được những nốt trầm của bản thân khi anh đã thực sự vững vàng để tự đứng trên đôi chân của chính mình. Khi anh bước qua cái ranh giới tuổi trẻ ngày đó, tính cách chợt trở nên trầm mặc, điềm nhiên đến lạ nhưng đâu đó cũng ngông nghênh và tự phụ hơn một chút. Namjoon hiểu rằng, khi đã đạt được những thành tích vẻ vang và được xã hội hoàn toàn công nhận, chẳng có ai là không có đôi chút tự phụ.
Namjoon biết Jungkook đang nằm trong khoảng ranh giới đó. Đôi khi không chỉ vì lời nói, cũng có thể là vì đôi chút cảm tình chớm nở. Kim Namjoon ngày ấy là thế. Chẳng mấy để tâm về lời nói của người đời nhưng lại chấp nhận thay đổi vì đôi chút rung động. Lúc ấy, anh chỉ tưởng rằng đó là những cảm xúc nhất thời, giờ phút này nghĩ lại, cuối cùng tình cảm lại nở rộ như những đoá hoa. Qua cái tuổi ẩm ương đã lâu nhưng vẫn còn níu giữ một bóng hình, một yêu thương chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Và Namjoon thực sự chẳng mong rằng, em út Jeon Jungkook của anh sẽ dẫm vào vết xe đổ của anh ngày ấy. Sẽ vì một chút rung động mà đổi thay nhưng lại không đủ can đảm ngỏ lời, để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn, lỡ lầm làm tổn thương người ta thương và chính bản thân ta, dù ngay trước mắt nhưng không thể chạm đến.
Sự thay đổi của Jungkook khiến cho mọi người cảm thấy vô cùng bức bối nhưng cuối cùng vẫn bị thuyết phục bởi "thuyết trưởng thành" của bộ não quyến rũ Kim Namjoon. Mặc dù Jung Hoseok lúc đầu có chút nghi ngờ, nhưng Namjoon vẫn khuyên rằng đó là lời giải thích hợp lí nhất lúc này.
Min Yoongi từ sau sự việc ngày hôm đó hoàn toàn không nói tiếng nào với người em út, thậm chí anh còn tàn nhẫn lơ hẳn đi vị trí của em ở trong nhóm. Bản thân anh cũng chẳng thể hiểu nổi những suy nghĩ của mình lúc này. Min Yoongi không biết phải đối mặt thế nào với cảm xúc của mình và tình cảm của em. Nếu Jeon Jungkook và anh thực sự có những cảm xúc tương đồng, Yoongi cũng không chắc bản thân có thể dễ dàng chấp nhận cho một mối quan hệ với sự khởi đầu ngu ngốc đến thế.
Min Yoongi hiểu rõ, sự lựa chọn của anh sẽ làm ảnh hưởng ít nhiều tới cả nhóm. Vậy nên, thay vì thẳng thắn nói chuyện với Jungkook, Yoongi lại chọn cách lảng tránh em và giấu đi tâm tư của mình. Yoongi không dễ dàng gì để đối mặt với những cảm xúc bùng phát trong lồng ngực khi bắt gặp ánh mắt em vào những ngày gần đây.
Yoongi từng nói, quan trọng nhất với anh bây giờ, chỉ có sự nghiệp và âm nhạc. Nhưng ngay cả thế, một thiên tài như anh cũng có lúc ngồi hàng giờ trong phòng làm việc chỉ để vẽ lên mấy nốt nhạc xấu xí và vô vị trên trang giấy. Jeon Jungkook không biết từ khi nào lại trở nên quan trọng với anh đến thế. Yoongi chẳng thể ngừng nghĩ đến em, ngay cả khi trong lòng vẫn còn bừng lửa giận khi nhớ về kí ức ngày hôm đó.
Cố gắng giấu đi tâm tư chính mình, Yoongi hiểu rõ bây giờ không phải lúc để để tâm những chuyện không đâu như thế. Sự trở lại tiếp theo sẽ đánh dấu bước tiến lớn trong sự nghiệp của anh và mọi người, vậy nên, Yoongi biết mình không thể cứ mãi lơ là công việc như vậy được. Với vai trò là một nhà sản xuất, Yoongi hiểu rõ vị trí của mình quan trọng như thế nào và anh không thể để tình cảm cá nhân làm ảnh hưởng tới mình và mọi người.
Vậy nên, Min Yoongi đem cất thứ tình cảm này vào trong một chiếc hộp nhỏ, giấu xuống sâu nơi đáy trái tim. Anh khoá mình trong phòng làm việc để không phải đụng mặt Jungkook. Anh bắt đầu sáng tác, bài hát mang sự hoà trộn của tình bạn và tình yêu, có chút ngọt nhưng cũng có ít đắng. Yoongi chưa bao giờ nghĩ rằng, tình cảm này của anh là nghiêm túc đến vậy.
Có lẽ, Jeon Jungkook dần trở thành nguồn cảm hứng của Min Yoongi mất rồi.
Rồi đến hẹn lại lên, BTS comeback với một album repackage hoành tráng với sự đón chờ nồng nhiệt từ phía người hâm mộ. Và hoàn toàn không khiến người ta thất vọng, ca khúc chủ đề đã nhanh chóng trở thành một hiện tượng với những ca từ độc đáo nhưng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người nghe. Bài hát dẫn đầu các bảng xếp hạng với số lượt nghe kỉ lục và được đánh giá cao bởi dư luận trong nước và quốc tế.
Điều mà người ta ca tụng, đó là lời ca nhẹ nhàng nhưng da diết, như xoáy sâu vào tim gan những người đang yêu, giống như một trái tim bị trói buộc nhưng lại cố quên đi nửa còn lại, để rồi cuối cùng lại là làm tổn thương chính mình. Thanh nhạc nhẹ nhàng nhưng ám ảnh người ta nhớ mãi. Một bài hát về tình bạn hay một bản tình ca buồn, chẳng ai biết được. Ngay cả tác giả, Min Yoongi, cũng không thể nói chắc về điều đó.
Min Yoongi chẳng bao giờ nghe lại bài hát ấy lần thứ hai. Cái cảm giác đau thương cuộn trào trong lồng ngực khi nghe thấy giọng Jungkook đệm lên những ca từ của anh chẳng thể nào nguôi ngoai. Yoongi chợt thấy mình thật yếu đuối, khi anh nhận ra rằng bản thân đã quá yêu một người nhưng vẫn cố đẩy người ra xa. Đâu đó trong trí óc Yoongi vẫn biết, rằng bài hát đó, anh viết chỉ dành riêng cho người anh thương.
Tiếng lòng của Min Yoongi chạm vào trái tim khán giả, liệu có một chút chạm được vào tâm thức em không, Jeon Jungkook?
"...Là tôi đã thay đổi..."
"...Hay em mới là người đổi thay..."
"...Thời gian trôi qua chỉ làm tôi càng trở nên chán ghét..."
"...Chúng ta rồi cũng sẽ thay đổi như mọi người, em biết đấy..."
"...Đúng thế, tôi ghét em..."
"...Vì chính em đã rời bỏ tôi..."
"...Nhưng tôi vẫn chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về em..."
"...Thật sự, tôi rất nhớ em..."
"...Nhưng tôi sẽ cố gắng xoá đi hình bóng em trong tâm trí mình..."
"...Vì đổ lỗi cho em chỉ làm tôi đau đớn thêm thôi..."
Anh sẽ dừng lại ở đây thôi, đoạn tình dở dang xin nhường lại người khác. Cuối cùng vẫn chỉ là xin em được hạnh phúc, em ơi!
|07.09.2017|
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co