Truyen3h.Co

kooklice • chờ anh

60

JeonLikota_010997


Jungkook ngây người tại chỗ, nhìn cô lâu thật lâu.

Đây là lần đầu tiên anh nghe được những lời như vậy.

"Không ai yêu anh thì vẫn có em yêu anh."

Người trong lòng anh mềm mại ấm áp, Jungkook siết chặt vòng tay ôm cô, anh cúi đầu hôn cô: "Chỉ cần có em ở bên anh thì đời này anh không cần thêm bất cứ thứ gì nữa hết."

Danh tiếng, tiền tài, quyền lực, tất cả những thứ này vốn dĩ anh giành lấy đều là vì cô.

Lisa nhớ lại chuyện xảy ra tối nay, cô ôm lấy cổ anh,vùi đầu vào hõm cổ anh: "Em đột nhiên phát hiện ra, hình như em chẳng hiểu gì về anh cả."

Hốc mắt cô cay xè: "Em không biết khi anh không vui, ngoài nơi này ra, ngoài công ty ra thì anh còn có thể đi đâu, cũng không biết khi anh không vui thì anh sẽ tìm ai, em chẳng biết gì cả..."

Tay Jungkook đang ôm lấy eo cô dần siết chặt hơn, Lisa bị người đàn ông bắt nhìn anh, còn định khẽ vỗ cô một cái như muốn trừng phạt: "Bé ngốc, em nói xem anh có thể đi đâu chứ?"

Lisa bị hành động của anh làm cho xấu hổ, nhưng cô lại muốn biết đáp án nên chỉ có thể mở to đôi mắt hạnh trong veo nhìn anh.

Đôi mắt người đàn ông đen láy sâu thẳm khóa chặt lấy cô, như thể cả thế giới này của anh chỉ có một mình cô. Jungkook nhếch môi cười nhẹ: "Khi không vui thì chỉ biết đi tìm em thôi."

"Lisa, cả đời này anh chỉ muốn ở bên cạnh em thôi."

"Em ở đâu, anh cũng đều sẽ ở cạnh em."

"Cho nên..." Jungkook nhếch mép cười, lười biếng nói: "Lần sau muốn biết anh ở đâu thì em chỉ cần gửi định vị cho anh, dù có xa đến đâu anh cũng sẽ lập tức chạy đến bên em."

Lisa nghe anh nói vậy, hốc mắt vốn đã cay xè lại một lần nữa ươn ướt, cô đưa tay véo cánh tay người đàn ông: "Anh thật phiền phức."

Cô vốn dĩ không muốn khóc nữa, nhưng cái người này cứ nói mấy lời làm mắt cô cay xè.

Jungkook cười khẽ, giọng nói anh trầm khàn làm cho vành tai cô tê dại: "Còn muốn ăn cơm tối không? Khóc nữa là mì của em sẽ nở ra đó."

Lisa hít hít mũi, gật đầu: "Ăn."

Jungkook ôm cô bế lên như trẻ con, lòng bàn tay to lớn đỡ lấy thắt lưng cô, nhẹ nhàng đặt cô xuống sofa.

Anh túi đồ ăn ra, đưa đũa muỗng cho cô. Lisa vì cảm lạnh nên sốt cao, mấy ngày đã không ăn đồ cay rồi nên giờ đây nhìn cô ăn rất ngon miệng, chẳng mấy chốc đã ngoan ngoãn ăn sạch mì gạo cay và bánh mì kẹp thịt.

Jungkook dọn dẹp hộp cơm của hai người thì lười biếng nằm dài trên ghế sofa cầm điện thoại chơi, một lúc sau anh làm như vô tình nhớ ra liền hỏi: "Anh có gửi tin cho qua WeChat đó, em có thấy không?"

Lisa mím môi cười trộm một cái: "Không."

Mặt mày Jungkook vô cảm nhìn cô: "Một lát nhớ xem đó."

"Em biết rồi."

Màn hình điện thoại vẫn đang nhảy tin tức liên quan đến Jungkook, Lisa mím môi nhìn Jungkook, nhìn vẻ mặt người đàn ông như chẳng bị ảnh hưởng chút nào nhưng cô vẫn cảm thấy lo lắng.

Trên mạng chỉ trích anh, mắng chửi anh, câu sau chỉ có cay nghiệt hơn câu trước, cô nhìn mà lòng giận không chịu được.

"Jungkook..."

Cô chỉ gọi anh có một tiếng là Jungkook liền biết cô muốn nói gì. Người đàn ông nhướng mày, khóe môi cong lên cười cười: "Chồng em là ai chứ, đừng lo cho anh."

Thấy vẻ mặt lười biếng thản nhiên này của Jungkook, thì lòng Lisa mới nhẹ hơn một chút.

Cô tin anh.

"Jungkook." Lisa nói: "Anh đưa tay cho em."

Người đàn ông nhìn cô nhướng mày, cũng không hỏi cô gì liền nghe lời đưa tay trái ra cho cô.

Bàn tay anh thon dài, xương ngón tay nam tính rõ ràng, hình xăm hoa hồng trên mu bàn tay trái lan đến lòng bàn tay, anh nắm lấy tay cô ôm trọn trong lòng bàn tay anh.

Mặt Lisa nóng ran, cô nhìn vào đôi mắt đen láy đầy vẻ thích thú của người đàn ông, cô đeo chiếc dây buộc tóc nhỏ đã mua vào cổ tay trái của Jungkook: "Chiều nay em đi dạo phố với Ga Young thấy đó, trong cửa hàng trang sức chỉ có một cái này thôi."

Trên chiếc dây buộc tóc nhỏ cô mua là một quả lê nhỏ màu vàng, giống với chiếc vòng mà Jungkook đã tặng cô năm xưa.

"Anh sẽ giữ gìn cẩn thận." Jungkook nhìn chiếc dây buộc tóc nhỏ cô mua rồi lại nhìn cô cười vui vẻ: "Ngoài lúc tắm ra, thì anh đều sẽ đeo."

Lisa gật đầu, nghiêm túc nói: "Vậy thì mọi người mới biết anh là người có bạn gái rồi."

Jungkook nhướng mày, anh dùng một tay kéo Lisa lên ôm vào lòng, cười khẩy: "Chỉ là bạn gái thôi sao?"

Bị hơi thở của người đàn ông bao phủ làm cho Lisa đỏ mặt, cô ấp úng mãi mới nói ra được chữ đó: "Để cho mọi người biết anh là người có vợ rồi."

Jungkook dùng bàn tay to xoa xoa đầu cô: "Như vậy mới đúng chứ."

"Không ngờ cô gái của anh lại có dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ như vậy." Anh hờ hững bắt chéo chân.

Lisa không nhịn được bật cười: "Đúng vậy, cho nên anh phải đeo cẩn thận nha."

_

Tối hôm đó, tất cả những người đăng bài bịa đặt, vu khống về Jungkook trên mạng đều nhận được thư của luật sư từ bộ phận pháp lý của Tập đoàn JL.

Không đến nửa giờ thì từ khóa tìm kiếm bắt đầu giảm nhiệt.

Cũng vào thời điểm này, tài khoản Weibo chính thức của Tập đoàn JL đã đăng một bài đăng:

【Tổng giám đốc Jungkook của Tập đoàn JL đúng là con trai của Jungho và Yewon nhưng chúng tôi không công nhận cáo buộc việc bà Min qua đời không được công khai ra ngoài là chủ ý của ông Jungkook.

Ông Jungkook chưa từng ngồi tù;

Ông Jungkook thi đỗ Đại học Yonsei với số điểm cao 742, chưa từng gọi vốn khởi nghiệp, Tập đoàn JL là do Tổng giám đốc Jeon một tay sáng lập;

Còn về phần ông Jeon và bà Shin có dính dáng đến trốn thuế tham ô đều bằng chứng xác thực.】

Bên dưới là bằng chứng và thư của bộ phận pháp lý tập đoàn JL.

Ngay sau khi bài đăng trên Weibo được đăng tải thì nó lại một lần nữa gây bão trên mạng xã hội, cư dân mạng nhanh chóng chiếm lĩnh phần bình luận.

【Trời ơi, 742 điểm ư? Điểm tối đa là 750 mà! Sếp Jeon có phải là con người không vậy.】

【Năm đó anh Jeon vốn dĩ đã được tuyển thẳng vào Yonsei nhưng cuối cùng bị người ta chơi xấu tố cáo nên mới bị tước mất quyền tuyển thẳng, vậy mà anh ấy chỉ mất có nửa năm ôn luyện để đạt được 742 điểm thôi đó, mọi người tin không?】

【Quá đỉnh!!!】

【Thành tích tốt thì sao chứ, anh ta dù sao cũng từng ngồi tù còn gì, người đã từng ngồi tù rồi thì cũng chẳng có gì tốt đẹp, còn không giúp đỡ ba ruột của mình, có đứa con nào bất hiếu như vậy không, đồ vong ơn bội nghĩa!】

【Anh Jeon là người thảm nhất trong số những công tử nhà giàu ở Seoul này đó, vết thương trên cánh tay anh ấy không phải do đánh nhau đâu, mà là do mẹ anh ấy là bà Min chém đó, tôi nói thật đừng có mà không tin...

Ba anh ấy cũng không phải loại tốt lành gì, cái loại đàn ông bám váy đàn bà, chắc mọi người không biết rằng tiền thân của Tập đoàn Jeon thị chính là nhà họ Min đâu phải không? Dựa vào vợ để làm giàu, Yewon còn vì ông ta mà từ bỏ sự nghiệp để lui về kết hôn sinh con, vậy mà ông ta lại mèo mỡ gà đồng với tiểu tam khiến cho Yewon bị trầm cảm, năm đó tự sát cũng là vì đôi gian phu dâm phụ này đó! Tôi khinh!

Năm đó anh Jeon bị oan vào tù, Jungho còn chẳng thèm quan tâm, loại người vô trách nhiệm như vậy thì làm gì còn tư cách làm cha? Đợi đến lúc gặp nạn rồi mới nhớ tới đứa con trai mà ông ta đã bỏ rơi ư? Đồ khốn nạn!】

【Tôi là anh em với Jungkook, năm đó anh ấy bị Seorin hại rất thảm, người phụ nữ này còn thuê hơn chục tên côn đồ đánh Jungkook còn có nửa cái mạng. Còn chuyện ngồi tù cũng là bịa đặt, người đó vì muốn đổ tội cho Jungkook nên đã tự sát, sau đó chuyện ngồi tù cũng có bàn tay của Seorin nhúng vào.】

Chiều hướng của phần bình luận lại một lần nữa quay sang chỉ trích, cư dân mạng cãi nhau quên trời quên đất, vạch trần tất cả những chuyện bẩn thỉu của Tập đoàn Jeon thị, chỉ sau một đêm, cổ phiếu của Tập đoàn Jeon thị đã tuột dốc không phanh.

Sáng hôm sau, trên Weibo xuất hiện đoạn video Jungho và Seorin bị cảnh sát còng tay áp giải lên xe cảnh sát.

Jungho dính vào trốn thuế, tham ô, có nguy cơ bị phạt tù có thời hạn từ 10 năm trở lên và tịch thu toàn bộ tài sản.

Seorin cũng dính vào tham ô và tội đồng loã nên cũng có thể bị phạt tù có thời hạn từ 10 năm trở lên và tịch thu toàn bộ tài sản.

Khi nhìn thấy bài đăng trên Weibo này là lúc Lisa đang chuẩn bị đến Tập đoàn JL.

Chiều nay Jungkook có một cuộc họp cần tài liệu nhưng anh lại để quên tài liệu lại ở nhà. Lisa bỏ tài liệu vào túi đựng hồ sơ, lại chuẩn bị cho anh thêm một hộp trái cây cắt sẵn.

Vừa đến Tập đoàn JL, đứng ở bàn lễ tân vẫn là Chaewon trước đây, khi nhìn thấy Lisa thì cô nàng trợn mắt, hai mặt đỏ bừng: "Bà chủ!"

Thấy Lisa ngạc nhiên thì Chaewon liền giải thích: "Ngày sếp Jeon đi đăng ký kết hôn đã đăng tận năm bài đăng lên để khoe, bị trợ lý Hwang lén đăng vào nhóm công ty chúng tôi."

Lúc này đến lượt Lisa ngượng ngùng, cô ôm túi đựng hồ sơ, định nói gì đó thì cô nàng lễ tân nháy mắt với cô, cô nghi ngờ quay đầu lại.

Jungkook đang sải bước đi về phía cô.

Người đàn ông mặc áo sơ mi quần tây, cúc áo trên cùng được mở ra hờ hững, để lộ xương quai xanh gợi cảm, chiếc áo sơ mi được là phẳng phiu ôm lấy bờ vai rộng eo thon rắn chắc.

Jungkook đi tới, bàn tay tự nhiên vòng qua vai Lisa, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, túi đựng hồ sơ và hộp trái cây trong tay cô cũng bị anh lấy đi.

"Đói không?" Anh cúi đầu ghé lại gần tai nói: "Trong văn phòng đã chuẩn bị sẵn bánh ngọt và đồ ăn vặt cho em."

Chaewon nhìn chênh lệch chiều cao của hai người thì vội vàng chụp trộm cảnh Jungkook ôm Lisa, đăng lên nhóm công ty.

【Cứu tôi với, sếp Jeon đưa vợ mình lên lầu rồi, nhìn ngọt quá đi! Nhìn cái khoảng cách chênh lệch chiều cao này đi mọi người ơi!, Ôi trời bà chủ của chúng ta nhìn nhỏ nhắn đáng yêu quá, cách đây không lâu tôi còn gặp cô ấy, không ngờ chẳng bao lâu đã hạ gục được sếp của chúng ta rồi.】

【Bà chủ của chúng ta xinh đẹp quá, hóa ra sếp Jeon thích kiểu trong sáng nhỏ nhắn này.】

【Mọi người phóng to bức ảnh lên đi, dây buộc tóc có quả lê nhỏ màu vàng trên tay trái của sếp Jeon và vòng tay có quả lê nhỏ của bà chủ là một đôi!】

【Tôi đã bảo mà, bình thường sếp Jeon luôn lạnh lùng băng giá vậy mà sáng nay đột nhiên đi tuần từ tầng một lên tầng cao nhất, còn thỉnh thoảng vươn tay vuốt áo... hóa ra là khoe dây buộc tóc bà chủ tặng cho, ha ha ha không được rồi sao tôi tự nhiên lại thấy sếp Jeon đáng yêu quá vậy nè? Tôi đặc biệt nghi ngờ hôm nay sếp Jeon cố ý để bà chủ đến công ty để phát cơm chó đó. Tài liệu gì chứ, đều là lấy cớ hết cả thôi.】

【Bức ảnh cô gái trong ví của sếp Jeon chính là bà chủ đó, hai người họ từng yêu nhau thời cấp ba】

【Thảo nào bao nhiêu năm nay bên cạnh sếp Jeon không có người phụ nữ nào, hóa ra là đang đợi cô ấy, không ngờ sếp Jeon nhìn ăn chơi vậy mà lại chung tình dữ nha.】

_

Lisa bị Jungkook đưa đến văn phòng của anh, vừa bước vào thì cô liền ngây người.

Văn phòng rộng cả trăm mét vuông, cửa sổ sát đất rộng rãi sáng sủa, bài trí bên trong phối màu đơn giản trang nhã, bên trong cùng còn có một phòng riêng rộng khoảng một trăm mét vuông.

Lisa đi vào tham quan, trong phòng riêng có đủ mọi thứ từ giường ngủ, phòng thay đồ, phòng vệ sinh, bếp nhỏ, cái gì cần đều có.

Cô tò mò hỏi: "Anh ở đây ư?"

Jungkook nhàn nhạt ừ một tiếng: "Trước khi đăng ký kết hôn thì đều ở đây."

Có cô, anh mới có nhà.

Lisa ngây người tại chỗ, cô mím môi, xót xa khi tưởng tượng ra cảnh toàn bộ một toà cao ốc tắt đèn tối thui, chỉ còn lại có mình anh cô độc ở đây.

Trái tim cô bỗng mềm nhũn, đau lòng ôm lấy anh.

Jungkook rũ mắt, lòng bàn tay lười biếng vòng quanh eo cô, đặt cô lên ghế sofa, cười nói: "Sao vậy, sợ sau này anh vẫn ở đây sao?"

Lisa lắc đầu, cô không sợ.

Jungkook nhìn cô, xoa xoa mái tóc dài của cô rồi lấy bánh ngọt và đồ ăn vặt đã chuẩn bị sẵn ra bàn, lại lấy thêm một chai sữa chua dứa từ tủ lạnh trong phòng riêng ra.

"Em ở đây chơi một lát, anh xử lý công việc sẽ xong ngay."

Lisa ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Nhiệt độ trong phòng hơi thấp, Jungkook chỉnh lên hai sáu độ, lại lấy cho Lisa một cái gối kê sau lưng, đắp chăn mỏng lên chân cô, sau đó anh mới ngồi vào ghế mở máy tính bắt đầu làm việc.

Lisa nằm trên sô pha tìm một bộ phim, xem được một lúc, ánh mắt cô vô thức dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông. Vẻ ngoài của Jungkook thực sự rất bắt mắt, gương mặt với góc cạnh rõ ràng, đã vơi đi vài phân non nớt so với nhiều năm trước, xương chân mày cứng cáp nam tính, lúc anh không nói cười thì ngũ quan càng thêm lạnh lùng, mang theo vẻ hoang dã xâm lược.

Có vẻ như nhận ra ánh mắt của cô, người đàn ông ngồi trên ghế đột nhiên ngẩng đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lisa chạm phải đôi mắt đen láy ánh lên vài tia trêu chọc của anh. Jungkook nhướng mày không nói gì, hồi lâu sau anh mới lên tiếng bằng giọng khàn khàn: "Không muốn tự chơi nữa à?"

Lisa cảm thấy nhìn anh làm việc cũng có thể giết thời gian.

Cô chưa kịp trả lời thì người đàn ông đã đứng dậy, sải đôi chân dài đi về phía cô, Jungkook bế cô lên, đột nhiên bị nhấc bổng lên khiến tim cô run lên, đến khi phản ứng lại, cô đã bị anh bế lên bàn làm việc.

Jungkook vốn đã rất cao, cô ngồi trên bàn làm việc mà vẫn chỉ đến ngực anh, anh nhìn cô từ trên cao xuống, không hiểu sao lại mang đến một loại cảm giác áp bức mãnh liệt.

Tim Lisa đập thình thịch: "Sao vậy?"

Jungkook chống hai tay xuống hai bên người cô, đôi mắt đen láy ánh lên hứng thú muốn trêu chọc cô gái nhỏ: "Nếu em thấy chán thì mình làm chuyện chính đi."

"Hả..."

Lời nói của Lisa dừng lại ở đó.

Cô nhìn người đàn ông nghiêng đầu, hôn lên cổ cô, hơi thở nam tính từ từ hướng lên trên, cô bị hôn đến mặt mũi đỏ bừng, muốn nắm lấy thứ gì đó nhưng lại bị mười ngón tay của anh đan vào ấn cô lên bàn làm việc, nụ hôn của anh càng lúc càng trở nên dữ dội.

Toàn thân Lisa bị nhấn chìm trong cơn sóng tình dữ dội, hai chân cô thõng xuống giữa không trung, quần tây của người đàn ông cọ qua làn da nõn nà của cô, hơi nóng lan tỏa khắp người.

Cô ngẩng đầu, bị ép phải đón nhận sự tấn công của anh, nụ hôn này của anh như muốn nuốt chửng cô, muốn cả hai thể xác hoà nhập làm một. Bàn tay nắm lấy eo cô cũng dần tăng thêm lực, bên dưới cằm đã ướt át một mảng.

"Đừng...đừng ở chỗ này mà...", cô vùi đầu vào cổ anh, nỉ non nói.

"Lỡ có ai vào thì sao..."

Jungkook khàn giọng cười một tiếng, xong lại ôm cô bế lên: "Vậy thì đi vào phòng nhỏ."

Anh nhẹ nhàng đặt Lisa xuống giường, bức màn chầm chậm tự động khép lại, trong nháy mắt không gian trong phòng nhỏ dần trở nên tối tăm, cô cắn môi nhìn người đàn ông lấy trong ngăn kéo ra một thứ đồ vật vuông vức nhỏ xíu thì liền đỏ bừng mặt.

"Anh...anh mua từ khi nào vậy?", cả người cô căng thẳng, giọng nói đã run run, "Sao...sao ở đây cũng có?"

Thân hình người đàn ông cao lớn bao phủ cả thân người nhỏ nhắn của cô, anh thản nhiên nói: "Kể từ lúc đăng ký kết hôn xong thì anh đã chuẩn bị rồi, ở đâu cũng có..."

Trong không gian mờ ảo truyền đến tiếng cởi áo, chợt bức màn cửa bị gió thổi để lộ một cảnh tượng khiến trái tim Lisa đập mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Trên lưng Jungkook xăm hình một rừng bạch đàn lớn, cành cây lan đến vai phải của anh, ẩn sau gáy là một chú chim hoè nhỏ đang dựa vào cành cây.

Vị trí trái tim anh cũng có tên cô còn trên bàn tay trái ấn trên eo cô là một bông hồng.

Lisa ngây người nhìn anh, vô thức vuốt ve: "Có đau không anh?"

Giờ đây bọn họ đã làm lành nên Jungkook cũng không quan tâm cô nhìn thấy hình xăm, anh cúi đầu hôn cô, âu yếm mơn trớn: "Không đau."

"Tại sao?"

Jungkook cười nhẹ, véo má cô: "Tại sao gì chứ, anh muốn xăm thì xăm thôi."

Lông mi Lisa khẽ run: "Lỡ anh và người phụ nữ khác ở bên nhau, cô ấy nhìn thấy thì sao?"

"Nghĩ gì vậy, làm sao anh có thể ở bên người phụ nữ khác chứ." Jungkook nhướng mày, nụ cười anh vô tư lự còn mang theo đôi chút lưu manh: "Không có nếu như, đã xăm thì sẽ mãi mãi tồn tại."

Lisa chưa từng nghĩ anh từng bị cô làm tổn thương đến vậy mà anh vẫn chọn khắc tên cô vào da thịt mình.

Mỗi vị trí đều có sự tồn tại của cô.

Hốc mắt cô đỏ hoe, nắm chặt tay anh.

"Cho nên..." Jungkook áp vào trán cô, khàn giọng nói: "Em có muốn sở hữu toàn bộ con người anh không?"

Tim Lisa đập loạn nhịp, cô đỏ mặt, không nói gì, chỉ đưa cánh tay trắng nõn ra ôm lấy anh.

Tiến triển không mấy suôn sẻ, trong phòng vang lên tiếng khóc vụn vặt của Lisa.

Hoàn toàn không giống như cô tưởng tượng.

"Ăn không vô." Lisa úp mu bàn tay lên mắt, không dám nhìn anh: "Em đau..."

Jungkook nhìn cô, dù không nhịn được nữa nhưng anh cũng không nỡ tiếp tục, chỉ đành khàn giọng dỗ cô: "Được rồi, mình không làm nữa."

Lisa mở đôi mắt hạnh ướt át nhìn anh, trong giọng nói có chút ngượng ngùng: "Hay là...thử lại lần nữa."

"Em không đau nữa rồi."

"..."

Jungkook bận rộn dọn dẹp sạch sẽ, còn Lisa thì đã ngủ say.

Đến khi cô tỉnh dậy là đã hơn hai tiếng sau.

Lisa bước xuống đất mới phát hiện chân cẳng mình mềm nhũn, cô đỏ mặt cảm thấy bản thân xấu hổ muốn chết.

Đẩy cửa phòng ra thì thấy văn phòng trống không, Lisa mở điện thoại thì phát hiện Jungkook đã gửi cho cô một tin nhắn hồi một tiếng trước.

【L: Anh đi họp, mật khẩu máy tính là sinh nhật em, muốn xem phim chơi game gì cũng được, họp xong anh về với em.】

Khoé miệng Lisa cong cong, cô trả lời: 【Em tỉnh rồi.】

Cô dạo một vòng trong văn phòng Jungkook, cuối cùng buồn chán ngồi lại trước máy tính, cô mở trang web định chơi game thì lại phát hiện lịch sử tìm kiếm trên Baidu——

【Làm sao để cho bạn gái trải nghiệm tốt?】

Lisa nhìn thấy dòng này thì mặt đỏ bừng, vội vàng đóng trang web lại.

Jungkook ... sao cái gì anh cũng phải lên Baidu tra vậy hả? Cô không dám mở trang Baidu nữa, xem phim một lúc lại thấy chán, khi tắt đi cô lại phát hiện trong máy tính Jungkook có game Quốc Thú.

Trước kia Jungkook chẳng hứng thú gì với trò chơi này, chỉ khi thi đấu với bạn bè để lấy tiền thưởng thì anh mới chơi vài ngày.

Không ngờ tám năm trôi qua rồi mà anh vẫn chơi.

Lisa mở game Quốc Thú, cô nhớ Jungkook đã đăng ký cho cô một tài khoản là số QQ trước đây của cô, mật khẩu là sinh nhật của cô.

Ngay khi đăng nhập vào giao diện Quốc thú, cô nhìn thấy nhân vật 2D có tên "JJK tình sâu nghĩa nặng" đứng dưới gốc cây lê, hoa lê bay đầy trời rơi trên đầu cô.

Cùng lúc đó có tiếng gửi thư liên tục truyền đến.

Năm đó Lisa chỉ có một người bạn là Jungkook, nên cũng chỉ có thể là anh gửi cho cô.

Cô di chuyển chuột nhấp vào liền sững sờ lâu thật lâu.

26/6/2010

【Anh về Seoul rồi】

13/7/2010

【Dạo này anh bị bệnh, không lên mạng được】

14/7/2010

【Lili, em đang làm gì vậy?】

15/7/2010

【Anh nhớ em】

16/7/2010

【Nhớ em】

17/7/2010

【Nhớ em】

...

25/6/2011

【Lisa, em thật sự ghét anh đến vậy sao? Ghét đến mức từ bỏ cơ hội tuyển thẳng để đến Kaist sao?】

Nhưng chưa đầy một phút sau.

【Nhưng anh vẫn rất nhớ em】

...

7/10/2011

【Anh đi đây】

Sau đó thì cứ cách vài ngày lại gửi thêm một lá thư

Đến tận 15/8/2013

【Lisa, công ty anh đã niêm yết rồi, cũng có thể cho em cuộc sống em muốn rồi nhưng sao em vẫn chưa quay lại?】

1/1/2014

【Em thật sự không cần anh nữa sao?】

2/1/2014

【Nhớ em】

...

Mắt Lisa đỏ hoe nhìn Jungkook gửi cho cô vô số lá thư trong game, cũng là vô số ngày đêm nhung nhớ không đếm được, vô số lần anh nói "Nhớ em".

Cô dùng mu bàn tay lau nước mắt, nghiêm túc trả lời từng thư anh gửi đến.

Chỉ là tám năm đã trôi qua, hơn ba nghìn lá thư anh gửi đến làm sao có thể trả lời hết trong một sớm một chiều.

Jungkook họp xong quay lại thì thấy Lisa vừa khóc vừa trả lời thư của anh. Đột nhiên Lisa bị người đàn ông ôm vào lòng, gương mặt sa sầm u tối của anh tựa trên đỉnh đầu của Lisa.

"Em thấy rồi à?"

"Biết vậy đã không cho em chơi máy tính rồi."

Lisa mấp máy môi, vành mắt đỏ hoe ẩm ướt: "Làm sao anh vượt qua mấy năm đó?"

Jungkook cúi đầu, khẽ hôn lên trán cô, khoé miêng anh khẽ cong thành một nụ cười dịu dàng:

"Tám năm nay, mỗi ngày đều nhớ em."

"Nhớ mãi nhớ mãi thì em cũng về rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co