Phần II
3.
Lần đầu tiên ta bị mắng là từ trong miệng phu quân trên danh nghĩa của ta.
Ngày đại hôn, hắn bị người khác chuốc say trước cửa phòng tân hôn ôm cột lớn vừa hôn vừa ôm, ngủ say một đêm.
Mà ta cùng người trong hỉ phòng bốn mắt nhìn nhau, kinh tâm động phách.
Sáng sớm hôm đó, hắn ta đẩy cửa ra nhìn thấy dấu vết trên người ta và thấy ta nằm trong ngực người khác, tức điên lên mắng ta: "Ngươi không phải là người tốt sao?"
"Ninh Phạm, ngươi là đồ rẻ rách."
"Bên ngoài tỏ vẻ thanh cao không ai bằng, bên trong lại âm thầm tìm gian dâm với nam nhân."
"Hai gian phu dâm phụ các ngươi, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi."
......
Suy nghĩ trôi đi rất xa.
Ta cùng mấy nhũ mẫu được đưa vào cùng một gian phòng ở, phủ thừa tướng phủ rộng rãi, ngay cả hạ nhân phòng cũng ấm áp thoải mái.
Mấy nhũ mẫu đều là nữ nhân trẻ mới hai mươi mấy tuổi, bởi vì sinh con mà eo to mông tròn, bị trượng phu ghét bỏ mới ra ngoài tìm cách sống, luôn muốn hỏi thăm chuyện của ta.
"Muội muội, trượng phu của muội chết như thế nào?"
"Nếu không ta giới thiệu cho ngươi tên nam nhân cách vách, tuy hắn hơi lớn tuổi nhưng đổi lại không ghét bỏ quả phụ..."
Vẻ mặt ta lạnh lùng, im lặng không lên tiếng.
Không muốn nói một lời.
Thời gian trôi qua, những nữ nhân này bắt đầu lạnh lùng xa lánh ta.
"Ôi chao, ngươi cho rằng nàng ta muốn làm nhũ mẫu sao."
"Chẳng qua là muốn mượn chuyện này để quyến rũ chủ tử, đáng tiếc may mắn không tốt, ngay cả chủ tử cũng chưa từng thấy qua."
Người nói xem nàng ta lớn lên xinh đẹp như vậy.
Cả phủ thừa tướng đều biết, có nhũ mẫu mới đến muốn bay lên cành cây làm phượng hoàng.
Ta không quan tâm đến tin đồn.
Chờ qua mùa đông này, ta sẽ mang theo A Cẩn rời đi.
Tháng này, đúng vào những ngày mưa, bệnh đau đầu của Thẩm Ôn Quỳnh ngày càng nghiêm trọng, mỗi ngày đều cần mấy bát sữa người.
Các nhũ mẫu trong phủ lại bận rộn.
Ngày đó, một nha hoàn hạng nhất đột nhiên xông vào sương phòng, lạnh lùng nói: "Mấy người, là ai pha nước vào trong sữa?"
Nhất thời, mấy nhũ mẫu đều run rẩy.
Mấy ngày nay thừa tướng muốn quá nhiều sữa, mấy người họ liền trộn sữa với nước, dùng giả làm thật.
Những người đó không biết, sữa cần phải nấu thành xi-rô nhớt làm dược dẫn, mới có thể cho chủ tử dùng.
Mà sữa trộn với nước, chính là thứ vô dụng!
bệnh đau đầu của Thẩm Ôn Quỳnh phát tác làm như vậy chẳng khác nào chơi đùa với rắn.
Mắt thấy sắp gặp họa, đám nữ nhân này cuống quít đẩy ta ra ngoài: "Là nàng ta pha nước vào sữa, chúng ta đã khuyên nàng ta nhưng nàng ta lại không nghe!"
"Ninh nhũ mẫu còn cười nhạo Thẩm thừa tướng, nói ngài ấy lớn rồi còn uống sữa."
"Đúng đúng đúng, nàng ta mỗi ngày đều lười biếng, cô nương, loại người này làm sao có thể ở lại trong phủ."
Một đám người thêm dầu thêm muối muốn vu hãm ta.
Lần này, ta không có nói gì.
Nha hoàn hạng nhất kia cười lạnh, tát một cái vào mặt ta: "Đi phòng sổ lấy tiề.n, thu dọn đồ đạc!"
......
Ta cõng hành lý, gã sai vặt phía trước đưa ta rời khỏi phủ.
Khi đi ngang qua vườn mai, có một nam nhân ngồi trên bàn nhỏ.
Hai mắt Thẩm Ôn Quỳnh nhắm chặt, lông mày nhíu lại, tuyết đọng dày trên đầu làm cho hắn nhìn giống như một vật sống không có tri giác.
Hắn đang chịu đựng bệnh đầu.
Hắn hẳn là khó chịu, nếu không cũng sẽ không dựa vào tuyết để làm tê liệt chính mình.
Rõ ràng là hắn đang chịu khổ, nhưng không hiểu sao ta lại khó chịu.
......
Một lát sau, ta khép xiêm y trước ngực lại, đem một nửa chén sữa trắng như tuyết đưa cho gã sai vặt dẫn đường phía trước.
Gã sai vặt kinh hãi, thúc giục ta mau đi: "Ta chỉ là một gã sai vặt quèn, nào dám chạy tới trước mặt Thừa tướng, ngươi muốn tự mình tìm chếc thì thôi đừng lôi kéo ta chếc cùng..."
Nhìn bộ dáng lo lắng sợ hãi của gã sai vặt, trong lòng ta mất mát chỉ có thể cười khổ.
Cuối cùng, ta thở dài: "Đừng sợ, ta sẽ không kéo người chếc cùng đâu."
Ta đã không còn là đại tiểu thư tùy hứng của Ninh gia nữa.
Không thể kéo người khác chếc cùng nhau nữa.
Ta đang chuẩn bị đổ sữa trong chén sứ, giọng nói xuyên qua những tán cây mai mang theo sự mệt mỏi truyền đến: "Cầm đến đây."
Không biết từ khi nào Thẩm Ôn Quỳnh đã mở mắt ra.
Nhìn chằm chằm nửa chén sữa trong tay ta.
4.
Khi ta ngẩng đầu lên.
Sữa trong chén sứ đã biến mất, Thẩm Ôn Quỳnh dùng khăn lau khóe miệng, đuôi mắt hắn ửng đỏ: "Ngươi là nhũ mẫu lần trước?"
Ta gật đầu.
Một cái chén rỗng đưa tới trước mặt ta, đôi mắt đen nhánh của nam nhân trông mong nhìn ta: "Còn muốn nữa."
Ta cắn răng cầm lấy cái bát rỗng.
Có lẽ là vừa mới vắt ra được nửa chén cho nên bây giờ không vắt ra được chút nào, ta gấp đến mức mồ hôi chảy đầy đầu, cũng may tên nam nhân này có chút kiên nhẫn, im lặng ngồi ở phía sau ta.
Thật vất vả lắm ta mới vắt ra nửa chén sữa người lạnh.
Sau khi ta ngực, đưa chén sứ đến trước mặt nam nhân, hắn nhìn chằm chằm chén nhỏ nhíu mày hình như cũng không rõ vì sao lần này lại chỉ còn nửa chén nhỏ.
Sau khi uống xong một hơi, cái chén rỗng này lại đặt lại trong tay ta, hắn dùng ánh mắt khát cầu: "Còn muốn..."
Ta không nghĩ tới sẽ bị hắn yêu cầu vô độ.
"..."
Ta vội vàng khép chặt y phục: "Thừa tướng, ta đã không còn là nhũ mẫu trong phủ, nên cần rời khỏi phủ."
Ta cho hắn một chén sữa, đã làm hết lòng chủ tớ.
Bầu không khí chủ tớ ban đầu còn hài hòa nhất thời vỡ vụn.
Trong náy mắt ánh mắt Thẩm Ôn Quỳnh trầm xuống, trở mặt nói: "Nếu ngươi không muốn ở lại phủ, vì sao còn muốn cho gã sai vặt đem sữa tới cho ta?"
Quả nhiên, không thể đối xử với nam nhân quá tốt.
Đáng ra phải yên lặng cho hắn chịu đựng nỗi đau đầu trong trời đông giá rét.
"Bởi vì thừa tướng rất giống với một cố nhân của ta." Ta ngẩng đầu, dùng ánh mắt liếc nhìn khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc này: "Ta muốn gặp hắn một lần cuối cùng."
Hàn quang trong mắt Thẩm Ôn Quỳnh chợt lóe lên: "Mặt bổn thừa tướng xuất hiện trên đường cái?"
Ta vội vàng cúi đầu: "Không phải."
"Đó là cố nhân gì của ngươi?"
"Có thể là tiểu thúc tử." Ta muốn nói lại thôi: "Cũng có thể là thanh mai trúc mã của dân phụ."
Những lời này, làm cho sắc mặt Thẩm Ôn Quỳnh giống như nuốt phải ruồi nhặng.
Qua hồi lâu, hắn cười lạnh: "Ngươi đối với bổn thừa tướng như vậy, là cảm thấy ta lớn lên giống cố nhân của ngươi..."
Ta im lặng.
......
Trước cửa phủ thừa tướng.
"Ngươi thật sự không biết lựa lời mà nói." Gã sai vặt vừa thương hại, vừa trách móc nặng nề: "Thừa tướng đại nhân là nhân vật tôn quý, há có thể so sánh với tên phàm phu tục tử thanh mai trúc mã của ngươi!"
Phàm phu tục tử?
Giống như ánh trăng trắng bệch trong lòng bị ta bị làm ô uế.
Ta mím môi, mặt lạnh nói: "Hắn chưa bao giờ là phàm phu tục tử, thừa tướng ở trong mắt ta chẳng qua cũng chỉ là như thế."
Gã sai vặt vừa định cười nhạo.
Nhưng hắn nhìn thấy người cách đó không xa, lập tức ngậm miệng lại.
Lúc này, cho dù ta bị mù, cũng biết cách đó không xa người mặc quan bào đỏ chính là Thẩm Ôn Quỳnh.
Ta vội vàng quay đi nhìn chỗ khác.
Cũng may, từ trước đến nay hắn không để ý tới những loại chuyện nhỏ này, rất nhanh khom lưng đi vào trong kiệu, hướng trong cung mà đi, cuối cùng kiệu biến mất.
Chỉ có tuyết rơi dày đặc đầy trời, cực kỳ giống một số người trong sinh mệnh, ngày sau sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Ta bước nhanh rời khỏi phủ.
A Cẩn còn đang ở nhà chờ ta, tính tình yếu đuối, cũng không biết giống ai, bây giờ hai tháng không gặp được ta, chắc chắn lại trốn trong chăn vụng trộm khóc.
Trong tiểu viện cũ nát, một lão nhân mù ôm một đứa bé, đang sững sờ nhìn ta.
Một lát sau, cục bột nhỏ chen vào lòng ta: "Nương có phải người bị kẻ xấu bắt đi không? A Cẩn rất sợ, nhưng A Cẩn không thể khóc."
"Đứa bé ngoan." Ta ôm hắn lên: "Chờ tới khi tuyết ngừng, chúng ta về nhà có được không..."
"Được, A Cẩn muốn trở về bái kiến tổ phụ tổ mẫu. Và mọi người... Cữu cữu cũng muốn."
Ta cười khổ: "Được."
Hắn còn nhỏ, không hiểu sinh tử, cũng không hiểu họa diệt môn là gì.
Mà lão đầu mắt mù nghe lời non nớt, trong đôi mắt già nua lại chảy ra mấy hàng nước mắt.
Hắn hỏi ta: "Phu nhân, người tìm được tiểu thiếu gia chưa?"
"Văn thúc, không cần tìm nữa." Ta lắc đầu: "Hắn đã chếc rồi, chúng ta trở về đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co