16
Bóng tối trong thạch thất hẻo lánh của Tây viện như đặc quánh lại. Gió lạnh từ khe cửa thổi vào làm ngọn nến duy nhất trong phòng chớp tắt liên hồi, hắt cái bóng vặn vẹo, gớm ghiếc của Dục Thiên Âu lên vách tường nham nhở.Trên chiếc giường gỗ cứng ngắc, Hoa Phương – vị đại nha hoàn kiêu ngạo, đoan trang ngày nào – giờ đây đã bị lột sạch sành sanh không còn một mảnh vải che thân. Cỗ thân thể phàm thai hoàn mỹ, đẫy đà, trắng muốt như ngọc lựu của nàng phơi bày trần trụi dưới ánh sáng vàng vọt. Nàng nằm co rúm, hai tay ôm lấy trước ngực, nước mắt đầm đìa, cả người run rẩy bần bật vì hoảng loạn và nhục nhã. Ở góc phòng, Tiểu Thúy đứng ngây dại, hai tay bụm chặt miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng chứng kiến vị tỷ tỷ kết nghĩa của mình sắp sửa bị gã ma đầu tàn tạ này ăn tươi nuốt sống.Dục Thiên Âu đứng sừng sững bên mép giường, ánh mắt đỏ ngầu vẩn đục ghim chặt vào những đường cong phồn thực đang nảy lên theo từng nhịp thở dốc của Hoa Phương. Trong cơ thể lão, ngọn lửa Dục khí đã bị nung nấu đến mức sôi sùng sục. Cự vật tím đen, gân guốc dữ tợn của lão đã sớm ngẩng cao đầu, sưng tấy, tỏa ra một cỗ sát khí tà dâm muốn xé rách mọi thứ.Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lão chuẩn bị lao xuống như một con thú hoang đói khát, một cơn ho khan kịch liệt đột ngột bộc phát từ sâu trong lồng ngực.
Lão thở dốc phì phò, đồng tử co rút lại. Dục Hóa Vạn Đạo là công pháp nghịch thiên, nhưng mỗi lần bạo phát để thải âm bổ dương, nó lại đòi hỏi một thể lực kinh người. Lão sớm nhận ra, mình trạng thái cơ thể hiện tại quá mức yếu ớt, nếu cưỡng ép bòn rút nguyên âm của Hoa Phương để đả thông kinh mạch cho chính mình, linh khí của Thiên Đạo thế giới này sẽ lại một lần nữa giáng xuống tử kim lôi đình, trực tiếp nghiền nát cỗ thân xác già cỗi này thành tro bụi, hệt như cái lần lão suýt mất mạng khi cố làm vậy với Tần Chỉ Nhược."Nhưng Dục Thiên Âu ta đâu phải kẻ dễ dàng nhận thua! Nếu thân thể này đã bị thiên địa vứt bỏ, nếu ta không thể tự mình thành tiên... vậy thì ta sẽ từ bỏ ý định cải tạo căn cơ cho chính mình!"Một luồng suy nghĩ tà ác, bá đạo và kinh khủng nhất mà hắn đã tính toán trong não bộ gã Dục tu lão luyện."Đúng vậy! Đạo của ta là Dục Hóa Vạn Đạo. Ta không cần làm tiên. Ta sẽ biến những cỗ lô đỉnh này thành tiên! Ta sẽ dùng tinh huyết và Dục khí của mình, nghịch chuyển công pháp, bơm thẳng vào cơ thể bọn chúng, đắp nặn cho bọn chúng linh căn, giúp bọn chúng Trúc Cơ, Kết Đan! Ta sẽ dùng nhục dục và cấm thuật biến những nữ tiên tử cao cao tại thượng thành những con chó cái trung thành, chỉ biết nằm rạp dưới khố ta mà vẫy đuôi. Bọn chúng sẽ thay ta hô phong hoán vũ, thay ta giết người đoạt bảo, thay ta chống lại Thiên Đạo! Khà khà khà..."Nhận thức được chân lý mới của con đường tu đạo, Dục Thiên Âu không còn ý định dùng bạo lực thô thiển để cướp đoạt nữa. Hắn cần Hoa Phương không chỉ là một cái xác để phát tiết, mà phải trở thành một "Dục nô" (nô lệ nhục dục) trung thành, bị kiểm soát cả thể xác lẫn linh hồn ngay từ lần giao hoan đầu tiên.Lão đứng thẳng người lên, cố nén cơn đau tức ngực, hai tay chầm chậm kết thành một cái pháp ấn cổ quái."Ông..."Không gian trong thạch thất khẽ rung động. Dục Thiên Âu vận chuyển chút Dục khí mỏng manh cuối cùng trong đan điền, ép nó dọc theo kinh mạch, hòa cùng với mồ hôi và tinh huyết, bốc hơi qua lỗ chân lông. Từ trên cơ thể già nua của lão, một màn sương màu hồng nhạt, mang theo một thứ mùi hương ngai ngái, ngòn ngọt, mê mị đến tột cùng bắt đầu tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ chiếc giường.Thứ mùi hương này chính là độc dược đáng sợ nhất của Dục tu, chuyên dùng để đánh thức bản năng dâm đãng nguyên thủy nhất bị đè nén sâu trong xương tủy của nữ nhân.Hoa Phương đang khóc lóc, mũi khẽ chun lại hít phải một ngụm sương hồng nọ. Ban đầu, nàng chỉ thấy đầu óc váng vất, nhưng chỉ vài giây sau, một ngọn lửa tà dị từ sâu dưới vùng bụng dưới đột ngột bùng cháy. Cơn hoảng loạn và sợ hãi nháy mắt bị thiêu rụi, thay vào đó là một cỗ ngứa ngáy, trống rỗng và thèm khát đến điên cuồng gào thét trong hoa tâm.Cơ thể trần truồng của nàng vô thức vặn vẹo, làn da trắng muốt ửng hồng lên như tôm luộc. Hai gò bồng đảo căng trướng đau nhức, cặp đùi thon dài bất giác cọ xát vào nhau một cách lẳng lơ để tìm kiếm sự xoa dịu. Dịch thủy ướt át đã sớm rỉ ra, làm ướt đẫm cả một mảng ga giường. Cơn "nứng" ập đến nhanh và cường liệt như một trận hồng thủy, phá nát toàn bộ hàng rào liêm sỉ của vị đại nha hoàn. Nàng há hốc cái miệng nhỏ nhắn, ánh mắt đẫm lệ nhìn Dục Thiên Âu giờ đây không còn sự kinh tởm, mà mang theo một tia khát tình ướt át.Thấy con mồi đã sa lưới tình, Dục Thiên Âu nhếch mép cười dâm tà. Hắn chậm rãi cúi người xuống, chống hai tay xuống hai bên sườn Hoa Phương. Hơi thở nóng rực phả vào mặt thiếu nữ. Hắn không chần chừ, trực tiếp cúi đầu, áp bờ môi khô ráp của mình lên đôi môi đỏ mọng, ướt át của nàng, bắt đầu một màn dạo đầu cơ bản nhưng mang tính chất cắn nuốt."Ưm..." Hoa Phương khẽ rên lên trong cổ họng. Chiếc lưỡi mang theo Dục khí của lão già thô bạo cậy mở hàm răng ngọc ngà của nàng, luồn lách vào trong, hung hăng càn quét, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương non nớt mà mút mát. Dịch vị trao đổi, mang theo cỗ dâm hương truyền thẳng vào lục phủ ngũ tạng khiến não bộ Hoa Phương hoàn toàn đình trệ. Hai tay nàng vốn đang ôm ngực che chắn, nay dưới sự thôi thúc của bản năng, lại mềm nhũn buông lơi, vô thức vòng lên ôm lấy bờ vai gầy gò của gã ma đầu.Nụ hôn dạo đầu dứt ra kéo theo một sợi chỉ bạc dâm mỹ nối liền giữa hai bờ môi. Dục Thiên Âu thở hắt ra, ánh mắt khóa chặt lấy cỗ thân thể đã hoàn toàn mở rộng, sẵn sàng đón nhận sự chà đạp."Bắt đầu quá trình đắp nặn Lô đỉnh thôi!" Lão gầm gừ.
Dục Thiên Âu lùi thân mình xuống phía cuối giường. Bàn tay gầy guộc như gọng kìm sắt thép của lão vươn ra, trực tiếp tóm lấy hai cổ chân thon lẳn, trắng nõn nà của Hoa Phương. Lão dùng một lực đạo mạnh mẽ, thô bạo kéo ngược hai chân nàng về phía trước ngực, gập hẳn đầu gối nàng ép sát vào hai bên mang tai. Lực ép này khiến toàn bộ phần thắt lưng và vòng ba tròn trịa, đẫy đà của Hoa Phương bị nhấc bổng lên, lơ lửng hoàn toàn khỏi mặt nệm giường. Trong tư thế cực kỳ mở rộng và không có điểm tựa này, khu vườn tư mật hồng hào, đang ướt đẫm dâm thủy nhão nhoét của nàng bị phơi bày trần trụi, hướng thẳng lên trời, không còn lấy một góc chết che khuất. Dục Thiên Âu nhích người bước tới, chèn hẳn vùng hông hẹp của lão vào khoảng không giữa hai đùi nàng. Cự vật nóng rực, cứng như bàn ủi tím đen, gân guốc thô ráp ma sát mạnh vào mép thịt non mềm đang khép mở mời gọi. Không một lời báo trước, lão gầm lên một tiếng, cái hông khô đét vận lực, đâm sầm một cú lút cán! "Phập!" Khối thịt thô to tàn nhẫn xé toạc tầng màng mỏng manh, xuyên thủng mọi rào cản, ma sát điên cuồng vào vách thịt chật hẹp, nóng hổi, tiến thẳng vào đụng thật mạnh vào tận cùng hoa tâm của thiếu nữ. Sự va chạm vật lý bạo liệt khiến hai cỗ thân thể đập vào nhau chan chát. "Á AAAAA!" Hoa Phương ngửa gập cổ ra phía sau, một tiếng thét thê lương vỡ vụn thoát ra khỏi cổ họng. Thế nhưng, tiếng thét ấy không phải vì đau đớn. Ngay khoảnh khắc cự vật xấu xí kia cắm ngập vào sâu nhất trong cơ thể, ngọn lửa Dục khí mang theo linh lực cải tạo của Dục Thiên Âu đã ồ ạt tràn vào. Vách thịt chật hẹp, chưa từng bị khai phá của nàng thay vì rách nát, lại lập tức giãn nở, tiết ra lượng lớn dâm dịch để bao bọc lấy vật thể lạ. Một luồng điện khoái cảm với cường độ hàng vạn vôn nổ tung ngay tại điểm giao hợp, chạy râm ran dọc theo tủy sống, xông thẳng lên đại não. Cảm giác trống rỗng, ngứa ngáy đến phát điên từ dâm hương ban nãy lập tức được một sự lấp đầy thô bạo, khít khao đến mức ngạt thở vỗ về. Cơn sướng tê dại làm tan chảy mọi khúc xương, khiến dòng máu trong cơ thể nàng sôi sùng sục. Từng thớ thịt non nớt bên trong hoa huyệt như có sinh mệnh riêng, điên cuồng co bóp, mút mát, cắn chặt lấy thân gậy gân guốc, hận không thể dung hợp nó vĩnh viễn vào trong cơ thể mình. Cảm giác thăng hoa tột đỉnh này quét sạch mọi ý thức, mang đến một sự thỏa mãn nhục dục vượt xa giới hạn chịu đựng của một phàm nhân. Dù thể xác đang đê mê trong khoái lạc như trên chín tầng mây, nhưng một phần linh trí còn sót lại của Hoa Phương lại đang bị dìm xuống mười tám tầng địa ngục của sự nhục nhã. Nàng là đại nha hoàn của Tô phủ, luôn giữ mình đoan trang, thanh khiết, được kẻ dưới người trên nể trọng. Vậy mà giờ đây, nàng lại đang bị ép banh rộng hai chân theo một tư thế đê tiện nhất, chổng ngược hạ bộ lên trời để đón nhận sự đâm chọc của một lão già khọm rẹm, hôi hám. Càng kinh khủng hơn, muội muội kết nghĩa Tiểu Thúy vẫn đang đứng ngay góc phòng, mở trừng mắt chứng kiến toàn bộ sự đọa lạc, ô uế của nàng! Sự hiện diện của người thứ ba như một lưỡi dao cạo qua lòng tự tôn của Hoa Phương. Nàng muốn khép chân lại, muốn mắng chửi, muốn cắn lưỡi tự vẫn để bảo toàn danh tiết. Thế nhưng, sự mâu thuẫn bi ai lại nằm ở chỗ: Cơ thể dâm đãng của nàng lại đang khao khát cái lão già bẩn thỉu này! Nàng nhục nhã ê chề vì phát hiện ra mình đang SƯỚNG, đang tận hưởng từng cú thúc thô bạo của kẻ thù. Sự nhục nhã đan xen với khoái cảm cực độ tạo thành một thứ Dục niệm thuần khiết nhất, xoắn xuýt lấy linh hồn, khiến nàng triệt để đọa lạc. Không để cho con mồi có cơ hội thở dốc, Dục Thiên Âu bắt đầu tăng tốc độ cày xới. Đôi bàn tay lão giữ chặt lấy hai bắp chân Hoa Phương, ép chúng gập sát xuống tận ngực nàng, khiến vùng tư mật càng thêm mở rộng nghênh đón. "Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!" Tiếng da thịt va đập chát chúa vang vọng khắp thạch thất, hòa lẫn với âm thanh "nhóp nhép, phốc xích" ướt át của dâm thủy bị khuấy đảo. Lão già liên tục rút cự vật ra đến tận mép cửa mình rồi lại hung tợn đâm lút cán vào tận sâu trong tử cung. Khối mông tròn trịa của Hoa Phương bị nhấc bổng lơ lửng, cứ mỗi nhịp đâm của nam nhân lại bị đẩy tung lên không trung rồi giật nảy xuống, tạo thành một tư thế vô cùng xấu hổ và lẳng lơ. Hai bầu ngực đẫy đà của nàng lắc lư điên cuồng, đập thình thịch vào lồng ngực mình. "Ưm... ân... a... đừng... sâu quá... á á..." Những tiếng rên rỉ dâm đãng, ướt át không thể kìm nén liên tục vọt ra khỏi khóe môi Hoa Phương, trở thành bản nhạc nền dâm tà nhất trong đêm tối. "Trời ơi... thứ âm thanh lẳng lơ, đê tiện này... tiếng rên rỉ dâm đãng này thực sự là do mình phát ra sao? Không... Tiểu Thúy đang nhìn kìa... mình không muốn thế này... Nhục nhã quá! Nhưng... tại sao lại sướng đến thế này? Ánh nến mờ ảo chói lóa trước mắt... Mùi mồ hôi chua loét của lão già trộn lẫn với thứ mùi ngai ngái, dính dớp của dâm dịch xộc thẳng vào khoang mũi mình... Đầu óc mình hoàn toàn trắng xóa, cái thứ cứng ngắc, thô ráp kia đang xé rách mình, đâm vào sâu tận cùng linh hồn mình... Thật đáng sợ... nhưng xin đừng dừng lại... Đâm ta đi... đâm nát ta đi..." Dưới ánh nến leo lét, khung cảnh giao hoan hiện lên với một vẻ dâm mỹ, cuồng bạo đến tận cùng. Một lão già tàn tạ, xấu xí như quỷ dạ xoa đang điên cuồng đóng cọc giữa hai chân của một tuyệt thế mỹ nữ. Đôi chân dài miên man, trắng nõn của nàng bị bẻ ngoặt lên cao, phơi bày trọn vẹn khe nhục huyệt đỏ ửng đang không ngừng nuốt trọn rồi nhả ra cự vật tím đen, gân guốc. Dâm thủy trào ra lênh láng, sủi bọt trắng xóa quanh điểm kết hợp, chảy dọc xuống khe mông đẫy đà đang lơ lửng, nhiễu từng giọt tí tách xuống nệm giường. Khuôn mặt kiều diễm của đại nha hoàn đẫm nước mắt, hai mắt lật ngược dại đi vì sướng, cái miệng nhỏ nhắn há hốc thở dốc, tạo nên một bức tranh đọa lạc tuyệt đối có sức mạnh thiêu rụi mọi lý trí của bất kỳ nam nhân nào.Cường độ đâm rút bạo liệt của Dục Thiên Âu đã đưa Hoa Phương đến đỉnh điểm của sự giới hạn. Cỗ thân thể trần truồng, phồn thực của nàng run lên bần bật như bị điện giật. Mười ngón chân trắng hồng gồng lên, quắp chặt lại giữa không trung. Làn da trắng như ngọc lựu từ cổ xuống tận gót chân phủ một tầng mồ hôi mỏng lấp lánh, đỏ rực lên màu sắc tình của nhục dục. Hai bầu ngực căng mọng rung lên từng hồi bần bật, hai điểm nhũ hoa đỏ sẫm sưng tấy, cứng ngắc chỉa thẳng lên trần nhà. Các cơ bắp ở vùng bụng dưới co giật liên hồi, vách thịt hoa tâm bất ngờ siết chặt lấy cự vật của lão ma đầu trong một cơn co thắt mãnh liệt. Nàng ưỡn cong người, lưng tỳ xuống giường, chiếc mông nảy lên nảy xuống không kiểm soát. Một tiếng thét dài nức nở vang lên, theo sau đó là một dòng dâm dịch nóng hổi, tinh thuần xịt ra xối xả, tưới ướt đẫm cự vật của nam nhân. Nàng lên đỉnh, toàn thân khỏa thân mềm nhũn ra như bùn nhão, lịm đi trong cơn cực khoái cường liệt và dơ bẩn nhất đời mình.Dục Thiên Âu gầm lên một tiếng thỏa mãn, hắn không hề dừng lại, điên cuồng vận chuyển nghịch hướng Dục Hóa Vạn Đạo. Ngay tại khoảnh khắc Hoa Phương tiết ra nguyên âm, lão gầm lên, rót một luồng Dục khí pha lẫn sinh cơ mạnh mẽ, nóng rực như dung nham từ cự vật của mình, bắn thẳng vào tận cùng tử cung của nàng.Cỗ lực lượng cuồng bạo ấy không phải là sự bòn rút, mà là sự cưỡng ép đắp nặn. Nó xông thẳng vào kinh mạch của Hoa Phương, bạo liệt tẩy tủy phạt cốt, mở ra những con đường linh khí đầu tiên. Thân thể trần trụi đang xụi lơ của nàng bỗng nhiên phát ra một tầng hào quang màu hồng nhạt mờ ảo.Hắn đang tự tay tạo ra kiện Dục nô Lô đỉnh đầu tiên của mình! Mọi sự đau đớn, nhục nhã và khoái lạc đã được phong ấn sâu vào linh hồn nàng, đảm bảo rằng từ nay về sau, đại nha hoàn băng thanh ngọc khiết này sẽ vĩnh viễn chỉ là một con rối ngoan ngoãn, sống chết vì khoái cảm mà hắn ban phát.
Bên trong thạch thất tĩnh mịch, mùi ngai ngái của mồ hôi hòa lẫn với thứ dâm hương ngòn ngọt của "Mị Cốt Vô Hương" tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.Trên chiếc giường gỗ thô kệch, cỗ thân thể phàm thai đẫy đà, trắng muốt của Hoa Phương đang run lên từng hồi bần bật. Đôi mắt phượng của vị đại nha hoàn kiêu ngạo ngày nào giờ đây đã lật ngược dại đi, cái miệng nhỏ nhắn sưng tấy không ngừng thở dốc, từ trong cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ vô thức. Thể xác và tinh thần của nàng đã bị đánh sập hoàn toàn dưới sự chà đạp bạo liệt của Dục Thiên Âu, triệt để biến thành một vũng bùn nhão mặc người nhào nặn. Ở góc phòng, tiểu nha hoàn Tiểu Thúy đã sợ hãi đến mức hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cắn nát môi để không phát ra tiếng khóc, đôi mắt to tròn tràn ngập sự kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng quỷ dị trước mắt.Lúc này, Dục Thiên Âu vẫn duy trì tư thế kết hợp chặt chẽ với Hoa Phương, nhưng trên khuôn mặt nhăn nheo già cỗi của lão không còn sự điên cuồng dâm dục của một gã phàm phu tục tử nữa. Thay vào đó, đôi mắt đục ngầu của lão lóe lên những tia sáng lạnh lẽo, vô cùng tỉnh táo và đầy tính toán của một lão quái vật tu tiên giới.Trải qua một lần thất bại suýt mất mạng khi cố gắng tự đả thông kinh mạch, cộng thêm kinh nghiệm thành công trong việc Tẩy Tủy Phạt Cốt cho Tần Chỉ Nhược trước đây, Dục Thiên Âu trong lần luyện lô đỉnh này đã đạt tới cảnh giới thuần thục đến mức lô hỏa thuần thanh."Bắt đầu đi!" Lão thầm quát một tiếng trong lòng.Thay vì tham lam cướp đoạt nguyên âm của Hoa Phương như một con đỉa đói, Dục Thiên Âu lập tức vận chuyển Dục Hóa Vạn Đạo theo chiều hướng nghịch chuyển. Lão cắn nát chót lưỡi, dùng tinh huyết bản mệnh khơi dậy toàn bộ Dục khí và Dương khí thuần dương đang rực cháy trong đan điền của mình, thông qua điểm kết nối giữa hai người, cuồn cuộn trút thẳng vào cơ thể của Hoa Phương."Oanh!"Một cỗ năng lượng khổng lồ nóng rực như dung nham núi lửa xông thẳng vào hạ bộ của thiếu nữ, sau đó hung hãn phân tách ra, dọc theo các đường kinh mạch khô héo của phàm nhân mà đánh tới.Hoa Phương bỗng nhiên ưỡn cong người lên, một tiếng thét sắc nhọn bị nghẹn lại trong cuống họng. Cảm giác đau đớn xé rách kinh mạch trộn lẫn với khoái cảm cực độ khiến toàn thân nàng ửng đỏ như tôm luộc, làn da rịn ra vô số những giọt mồ hôi lấm tấm máu đen – đó chính là tạp chất trong cơ thể phàm nhân đang bị bạo lực bài xích ra ngoài."Rắc... rắc... rắc!"Những âm thanh trầm đục liên tiếp vang lên bên trong cơ thể Hoa Phương. Dưới sự khống chế tinh vi và thuần thục của Dục Thiên Âu, luồng năng lượng Âm - Dương giao hòa như một thanh thế kiếm sắc bén, không chút trở ngại trực tiếp công phá xuyên thủng vách ngăn kinh mạch của nàng.Một mạch... hai mạch... ba mạch... bốn mạch... năm mạch!Chỉ trong khoảng thời gian tàn nửa nén nhang, Dục Thiên Âu đã thế như chẻ tre, liên tiếp đả thông năm đường kinh mạch ẩn trong cơ thể của vị đại nha hoàn này. Một lớp hào quang màu hồng nhạt bắt đầu lưu chuyển trên bề mặt da thịt của Hoa Phương, khí tức phàm tục trên người nàng nháy mắt biến mất, thay vào đó là linh áp yếu ớt của một tu sĩ Luyện Khí kỳ.Nhưng đúng lúc cỗ năng lượng đang hừng hực khí thế chuẩn bị lao thẳng tới đường kinh mạch thứ sáu, Dục Thiên Âu lại đột ngột bấm pháp quyết, mạnh mẽ đạp phanh, triệt để đình chỉ việc công phá!Lão già khẽ thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng trong mắt lại chớp động vẻ âm trầm, giảo hoạt."Lượng tinh khí và Dục lực của ta hiện tại, nếu liều mạng thì cũng có thể giúp ả đả thông tới mười mạch giống như Tần Chỉ Nhược. Nhưng nếu làm vậy, ta sẽ triệt để kiệt sức, không còn một tia năng lượng nào để tiến hành bước trọng yếu nhất: Đắp nặn Linh Căn!" Dục Thiên Âu thầm tính toán trong lòng.Hắn quá hiểu rõ quy luật tàn khốc của tu tiên giới. Dù có đả thông đến mười mạch, hay thậm chí hai mươi mạch, nhưng nếu cơ thể không sở hữu "Linh Căn" bẩm sinh thì giống như một cái rổ thủng. Linh khí thiên địa hít vào bao nhiêu sẽ trôi tuột ra bấy nhiêu, vĩnh viễn không thể ngưng tụ đan điền, vĩnh viễn chỉ là một kẻ học được chút pháp thuật lặt vặt chứ không thể chân chính bước vào Trúc Cơ, Kết Đan.Tần Chỉ Nhược là một sản phẩm thành công một nửa. Nàng có mười một mạch, có linh lực, nhưng không có Linh Căn chân chính, tu vi tiến triển sẽ cực kỳ chậm chạp và cần vô vàn đan dược đắp vào. Lần này, Dục Thiên Âu quyết tâm phải mượn lực của Hoa Phương để làm một thí nghiệm điên rồ hơn: Vô trung sinh hữu (từ không sinh có), đắp nặn ra Linh Căn nhân tạo!Giữ lại một nguồn năng lượng vẫn còn khá dồi dào và tinh thuần đang cuộn trào ở đan điền của Hoa Phương, Dục Thiên Âu nhắm nghiền hai mắt. Lão bắt đầu vận chuyển tầng sâu nhất của Dục Hóa Vạn Đạo – thuật "Câu thông thiên địa".Trong nháy mắt, thần thức của Dục Thiên Âu mượn nhờ sự thăng hoa nhục dục tột đỉnh của lô đỉnh, mang theo cỗ oán khí, dâm niệm và sự giằng xé của Hoa Phương hóa thành một chiếc chùy vô hình, hung hăng đâm thủng bức màn ngăn cách của không gian thạch thất, vút thẳng lên hư không."Ông..."Đại não Dục Thiên Âu trống rỗng. Trước mắt thần thức của lão, thế giới vật chất biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một không gian xám xịt vô tận, nơi trôi nổi hàng ức vạn những sợi xích ánh sáng đa sắc màu, đan xen chằng chịt vào nhau tạo thành nền tảng vận hành của thế giới này. Đó chính là "Pháp Tắc Thiên Đạo".Thấy những sợi xích khổng lồ mang theo uy áp hủy thiên diệt địa của Lôi đạo, Băng đạo, Không Gian đạo... thần thức của Dục Thiên Âu run lên bần bật. Lão biết rõ, chỉ cần chạm nhẹ vào những pháp tắc cao cấp đó, linh hồn lão sẽ lập tức bị phản phệ hóa thành tro bụi.Hắn lập tức thu liễm tính tham lam, dùng sự lý trí và lạnh lùng nhất để đánh giá. Nguồn năng lượng hắn dùng để câu thông thiên địa lần này chỉ dựa vào thể chất phàm thai của một nha hoàn, căn bản không đủ sức để trộm lấy những đạo tắc cao thâm. Hắn phải nhắm vào những thứ cơ bản nhất, nguyên thủy nhất của ngũ hành.Thần thức của lão cẩn thận rà soát qua những sợi xích ở tầng đáy cùng. Rất nhanh, hắn khóa chặt vào một dải ánh sáng màu đỏ rực, tản ra nhiệt độ ấm áp, bạo liệt nhưng lại rất gần gũi với con người."Hỏa hệ pháp tắc!"Dục Thiên Âu mừng rỡ trong lòng. Hệ Hỏa vốn dĩ có thuộc tính tương đồng nhất với "Dục hỏa" (lửa dục) trong cơ thể con người. Dùng nó để bắt đầu đắp nặn Linh Căn là sự lựa chọn hoàn hảo và ít lực cản nhất.Không chần chừ một khắc nào, thần thức của Dục Thiên Âu tựa như một con nhện độc, cẩn thận bóc tách lấy một đoạn đồ hình nhỏ xíu, tỏa ra ánh sáng đỏ lập lòe từ trên dải pháp tắc hệ Hỏa, sau đó dùng toàn lực cuộn nó lại, điên cuồng rút lui về cơ thể."Vút!"Thần thức trở về thể xác, Dục Thiên Âu mở choàng đôi mắt. Khóe mắt lão rỉ ra hai hàng huyết lệ do sự cắn trả của Thiên Đạo, nhưng miệng lão lại nhếch lên một nụ cười cực kỳ dữ tợn và hưng phấn.Trong não hải của lão lúc này đã in hằn một đoạn quy tắc nhỏ nhoi nhưng vô giá: Cấu trúc cơ bản của Hỏa Hệ Linh Căn!"Ha ha ha! Thành rồi! Dục Hóa Vạn Đạo quả nhiên là đệ nhất kỳ thư cướp đoạt tạo hóa! Từ nay về sau, khi ta cải tạo những lô đỉnh khác, nếu muốn tạo ra Hỏa hệ linh căn, ta chỉ cần dựa theo cấu trúc đồ hình này mà đắp nặn, hoàn toàn không cần phải mạo hiểm câu thông Thiên Đạo thêm lần nào nữa!"Sự phấn khích tột độ khiến cả thân hình già nua của lão run lên. Nhưng lão lập tức cắn đầu lưỡi, ép bản thân tỉnh táo lại. Vui mừng không được quá lâu, đồ hình pháp tắc này vừa được ghi nhớ, nếu không lập tức dùng nó để đắp nặn thân thể thực tế, nó sẽ rất nhanh bị thiên địa linh khí đồng hóa mà tan biến khỏi trí nhớ của lão."Đến lúc rồi, tiện tì! Chịu đựng cho tốt, bổn tọa sẽ ban cho ngươi tạo hóa ngút trời!"Dục Thiên Âu quát lên một tiếng trầm đục. Lão nâng hông, tiếp tục duy trì sự liên kết chặt chẽ với hạ bộ của Hoa Phương, sau đó hai bàn tay khô gầy liên tục biến ảo thành những pháp quyết phức tạp, tàn ảnh bay lượn đến hoa cả mắt, gõ liên tiếp mười mấy cái vào vùng đan điền ở bụng dưới của nàng.Theo từng cú gõ của Dục Thiên Âu, số năng lượng Âm Dương giao hòa đang tích tụ trong cơ thể Hoa Phương bỗng nhiên bạo động. Chúng không di chuyển theo kinh mạch nữa, mà toàn bộ đổ dồn về trung tâm đan điền, bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, tạo thành một cái vòng xoáy năng lượng.Dục Thiên Âu cẩn thận dùng thần thức, điều động cỗ năng lượng này bắt đầu mô phỏng lại hình dáng của đoạn "Hỏa hệ pháp tắc" mà lão vừa trộm được.Từng tia, từng sợi năng lượng bắt đầu đan dệt, ngưng tụ lại thành một điểm sáng màu hỏa hồng ngay giữa đan điền của thiếu nữ.Thế nhưng, tưởng tượng và thực hành là hai việc hoàn toàn khác biệt. Đây là lần đầu tiên Dục Thiên Âu chân chính làm việc đắp nặn Linh Căn, thao tác của lão cực kỳ bỡ ngỡ và thô kệch. Đồ hình pháp tắc phức tạp vô cùng, chỉ cần lệch một ly là toàn bộ linh khí sẽ tan vỡ."Xuy... xuy..."Sự thiếu kinh nghiệm của lão quái vật lập tức phải trả giá. Trong quá trình ngưng tụ, do khống chế lực đạo không tốt, lượng lớn Dục khí và linh lực thay vì kết tinh lại thì lại hóa thành hỏa diễm bạo liệt, xuyên thấu qua lỗ chân lông của Hoa Phương bốc cháy ra bên ngoài.Trong nháy mắt, cả người Hoa Phương tỏa ra nhiệt độ nóng rực như một cái lò thiêu. Làn da trắng noãn của nàng xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ xíu rỉ máu, y phục lụa mỏng vương vãi trên giường trực tiếp bị nhiệt độ bốc cháy thành tro bụi."Aaaaa!!!"Hoa Phương đau đớn mở bừng mắt, đồng tử co rút đến cực điểm, phát ra tiếng kêu gào thảm thiết như dã thú bị lột da. Cơn đau thấu tủy não này vượt xa sự đau đớn khi phá thân hay mở mạch. Đây là sự cấu trúc lại gen, cấu trúc lại sinh mệnh từ tận cấp độ căn nguyên. Hai tay nàng cào xé lên ga giường, vặn vẹo cơ thể một cách điên cuồng muốn thoát khỏi Dục Thiên Âu."Ngoan ngoãn nằm im cho bổn tọa! Đáng chết! Năng lượng xói mòn quá nhanh!"Dục Thiên Âu giữ chặt lấy hai vai của Hoa Phương, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Lão không ngờ việc ngưng tụ Linh căn lại tiêu hao khủng khiếp đến thế. Dòng năng lượng dồi dào ban nãy dưới sự bỡ ngỡ của lão đã thất thoát ra ngoài không khí đến bảy tám phần. Nếu cứ tiếp tục đà này, không những đắp nặn thất bại, mà Hoa Phương cũng sẽ bị bạo thể mà chết.Đã đâm lao thì phải theo lao!Dục Thiên Âu cắn răng, không tiếc mạng già điên cuồng thúc đẩy một tia căn nguyên tinh huyết cuối cùng của bản thân, dốc toàn lực ổn định lại cấu trúc trận pháp bên trong đan điền nàng. Hắn dùng sự thô bạo nhất, ép buộc những tia sáng hỏa hồng cuối cùng kết dính lại với nhau."Ngưng cho ta!""Bùm!"Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong bụng dưới của Hoa Phương. Nhiệt độ xung quanh nàng đột nhiên đình trệ, sau đó toàn bộ ngọn lửa đỏ rực đang cháy bên ngoài cơ thể bị hút ngược trở lại vào trong lỗ chân lông.Ở ngay tại vị trí sâu nhất trong đan điền của vị đại nha hoàn, một mầm lửa nhỏ bằng hạt đậu tương, mang màu sắc đỏ sậm, đang lẳng lặng phiêu phù và nhịp nhàng hô hấp theo từng nhịp thở của nàng. Nó tản ra một cỗ khí tức ấm áp, thuần túy và tự nhiên đến mức hoàn mỹ, phảng phất như nó đã tồn tại ở đó từ lúc nàng mới sinh ra.Hỏa hệ linh căn - Đã thành!"Phù..."Dục Thiên Âu thở hắt ra một hơi dài, cả cơ thể mềm nhũn gục hẳn xuống khuôn ngực đầy đặn của Hoa Phương. Khuôn mặt lão giờ đây trắng bệch như tờ giấy quỷ, nếp nhăn xếp chồng lên nhau như vỏ cây khô, hơi thở thoi thóp. Để tạo ra cái mầm lửa nhỏ xíu này, năng lượng của lão và nguồn nguyên âm bòn rút từ Hoa Phương đã cạn kiệt đến chín phần mười.Tuy nhiên, khi cảm nhận được mầm linh căn hỏa hệ đang tản ra linh khí Luyện Khí kỳ tại đan điền của ả nha hoàn, khóe môi Dục Thiên Âu vẫn nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Dù quá trình có phần thô ráp, lãng phí năng lượng quá nhiều, khiến tư chất linh căn của nàng chỉ ở mức "hạ phẩm" tồi tàn nhất, nhưng từ không thành có, đây đã là một kỳ tích kinh thế hãi tục, đánh vỡ thiết luật của giới tu tiên!Hoa Phương lúc này cũng đã lịm đi. Nàng nằm bất tỉnh nhân sự, lồng ngực phập phồng yếu ớt, thân thể lõa lồ tràn ngập những vết bầm tím và dấu rạn da đỏ ửng. Nhưng sâu trong vô thức, cơ thể mang linh căn của nàng đang tự động hấp thu một lượng cực nhỏ hỏa linh khí mỏng manh trong không khí thạch thất để tự chữa trị thương tổn.Dục Thiên Âu chống một tay từ từ nhấc mình lên, ánh mắt lão lạnh lẽo nhìn ngắm "kiệt tác" của mình."Rất tốt. Một lô đỉnh mang Hỏa hệ linh căn đã thành hình. Nàng ta hiện tại đã là một tu tiên giả Luyện Khí sơ kỳ. Nhưng..."Ánh mắt của lão ma đầu chợt lóe lên một tia tàn nhẫn và đa nghi."Nữ nhân này tâm cơ thâm trầm, lại mang oán hận với ta thấu xương. Tần Chỉ Nhược tuy được ta mở mạch, nhưng không có linh căn, sức uy hiếp chỉ như một phàm nhân võ công cao cường, ta dùng dâm ấn là đủ để khống chế. Nhưng ả Hoa Phương này giờ đã có linh căn, có thể tự mình hấp thu linh khí thiên địa. Nếu để ả tỉnh lại, phát hiện mình có pháp lực, ả chỉ cần khôi phục một chút xíu là thừa sức tung một cái Hỏa Cầu Thuật thiêu rụi cái thân xác tàn tạ, rỗng tuếch hiện giờ của ta thành tro!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co