17
Bên trong phòng, mùi hương ngai ngái của mồ hôi hòa quyện cùng thứ mùi vị dâm mỹ, ngòn ngọt của Dục khí tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến bức người.Trên chiếc giường đá, Hoa Phương – vị đại nha hoàn kiêu ngạo, tháo vát ngày nào của Tô phủ – giờ đây đang nằm xụi lơ trên lồng ngực gầy gò của Dục Thiên Âu. Cỗ thân thể phàm thai trắng muốt, đẫy đà của nàng ướt đẫm mồ hôi, thỉnh thoảng lại run lên bần bật. Ở sâu trong đan điền của nàng, một mầm linh căn thuộc tính Hỏa hạ phẩm vừa được Dục Thiên Âu dùng thủ đoạn tước đoạt tạo hóa, cưỡng ép đắp nặn thành công. Cùng với đó là năm đường kinh mạch yếu ớt đã được đả thông. Nàng, từ một kẻ hầu người hạ phàm tục, nay đã bị ép bước một chân vào ngưỡng cửa Luyện Khí kỳ.Thế nhưng, cuộc cuồng hoan của Dục tu tuyệt đối chưa dừng lại ở đó.Dục Thiên Âu nằm dưới thân Hoa Phương, đôi mắt đục ngầu lúc này lại lóe lên những tia sáng tính toán vô cùng lạnh lẽo và xảo quyệt. Hắn cảm nhận rất rõ, sau đợt bạo phát năng lượng tẩy tủy phạt cốt vừa rồi, bên trong kinh mạch của hai người vẫn còn sót lại một cỗ Dục khí dư thừa đang cuộn trào dữ dội."Số năng lượng này... nếu để lãng phí thì quá đáng tiếc." Dục Thiên Âu thầm nghĩ, hàm răng khẽ nghiến lại.Theo lẽ thường, một gã tu sĩ sẽ lập tức dẫn dắt luồng linh khí này để đả thông kinh mạch cho chính mình. Nhưng Dục Thiên Âu thì không thể! Hắn hiểu hơn ai hết cái quy tắc tàn khốc của phương thiên địa này. Chỉ cần hắn dám mượn Dục khí để mở ra dù chỉ một vách ngăn kinh mạch hòng bước chân vào con đường tu tiên, Tử Kim Lôi Đình của Thiên Đạo sẽ lập tức giáng xuống, nghiền nát hắn thành bột mịn. Lão thiên gia bài xích công pháp tà đạo của hắn đến tận cùng.Nhưng Dục Thiên Âu vốn là một kẻ điên cuồng. Nếu không thể tu tiên, hắn sẽ tìm ra một con đường khác!Hắn quyết định thực hiện một thử nghiệm vô tiền khoáng hậu: Cải biến lộ tuyến của "Dục Hóa Vạn Đạo", dùng cỗ năng lượng dư thừa này để tạo ra một "Phong Ấn Đan Điền" triệt để khóa chặt linh trí và sinh tử của Hoa Phương, biến nàng thành một cỗ máy tu luyện hoàn toàn mất đi ý thức phản kháng.Nghĩ là làm, mười ngón tay như móng vuốt chim ưng của Dục Thiên Âu gắt gao bám lấy vòng eo thắt đáy lưng ong của Hoa Phương. Hắn cắn chót lưỡi, cường hành thay đổi pháp quyết. Một luồng Dục khí màu hồng sậm từ cự vật của hắn đang cắm sâu trong cơ thể nha hoàn bỗng nhiên biến đổi tính chất, hóa thành vô số những sợi tơ vô hình, hung hăng dọc theo kinh mạch của nàng đâm thẳng vào đan điền."Kết ấn cho bổn tọa!" Hắn gầm lên trong cổ họng.Thế nhưng, ngay khi những sợi tơ Dục khí vừa chạm vào mầm Hỏa linh căn mới nhú của Hoa Phương, một cỗ lực lượng bài xích kỳ dị bỗng nhiên bùng nổ. Sự cải biến công pháp vội vàng của Dục Thiên Âu đã xuất hiện sai sót chí mạng! Thuộc tính tàn bạo của "Dục Hóa Vạn Đạo" vốn là để cướp đoạt và ban phát, chứ không hề có cấu trúc để phong ấn."Phốc!"Dục Thiên Âu cảm thấy ngực mình như bị búa tạ nện trúng, một ngụm máu tươi trào lên tận cổ họng nhưng bị hắn hung hăng nuốt ngược trở xuống. Thử nghiệm phong ấn đan điền đã thất bại hoàn toàn! Nếu hắn cố chấp tiếp tục, không chỉ mầm linh căn của Hoa Phương bị vỡ nát mà bản thân hắn cũng sẽ bị cắn trả đến tàn phế."Đáng chết! Công pháp thượng cổ quả nhiên không thể tùy tiện sửa đổi."Dục Thiên Âu nghiến răng mắng thầm, đành ngậm ngùi buông bỏ ý định. Hắn lập tức tán đi những sợi tơ Dục khí đang bạo động, chuyển chúng trở về lộ trình cũ, thuận thế gieo xuống sâu trong tiềm thức của Hoa Phương một cái "Dâm Ấn" – thủ đoạn khống chế nguyên bản vốn có của Dục Hóa Vạn Đạo mà hắn từng dùng lên người Tần Chỉ Nhược. Từ nay về sau, chỉ cần ả nha hoàn này dâng lên sát niệm với hắn, dâm ấn sẽ bộc phát, biến ả thành một con dã thú khát tình mất hết lý trí.Sự thất bại của việc phong ấn đan điền khiến Dục Thiên Âu tích tụ một cỗ hỏa khí bức bối. Lượng Dục khí khổng lồ từ sự phản phệ đang điên cuồng xông ngược trở lại vào cơ thể phàm nhân tàn tạ của hắn."Không được đả thông kinh mạch... vậy thì lão tử sẽ dùng nó để tẩy tủy nhục thân!"Ánh mắt Dục Thiên Âu lóe lên sự tàn nhẫn. Hắn không dẫn Dục khí tiến vào các yếu huyệt để khai mạch, mà cường hành ép toàn bộ cỗ năng lượng màu hồng nhạt kia tản mác ra, hòa thẳng vào lục phủ ngũ tạng, huyết nhục và cốt tủy của chính mình.Đây là một quá trình đau đớn không kém gì lăng trì. Cỗ Dục khí bạo liệt bắt đầu cày xới, thiêu đốt từng tế bào già cỗi của lão già năm mươi tuổi."Rắc... rắc..."Những tiếng xương cốt vỡ ra rồi lập tức tái tạo vang lên giòn giã bên trong cơ thể Dục Thiên Âu. Lớp da nhăn nheo, đồi mồi của hắn như loài rắn lột xác, nhanh chóng bong tróc, lộ ra lớp da thịt mới săn chắc và đầy tính đàn hồi. Những khối cơ bắp vốn đã teo tóp nay dưới sự tưới tắm của Dục khí bỗng chốc bành trướng, tràn ngập sức mạnh bạo phát. Mái tóc hoa râm xơ xác cũng dần chuyển sang màu đen nhánh.Chỉ trong thời gian một nén nhang, kỳ tích nghịch thiên đã xuất hiện trên người một kẻ phàm nhân không có linh căn. Lực lượng phản phệ của Dục khí không những không giết chết Dục Thiên Âu, mà còn cường tráng hóa cơ thể hắn, làm cho khí huyết của hắn sôi sục như rồng như hổ. Hắn phảng phất như được thời gian đảo ngược, từ một lão già khọm rẹm bước một chân vào quan tài, nay bề ngoài đã trẻ lại hơn chục tuổi, hóa thành một gã trung niên bốn mươi tuổi tráng kiện, khôi ngô, mang theo cỗ tà khí mị hoặc bức người.Dục Thiên Âu hít một hơi thật sâu, cảm nhận lực lượng bành trướng trong nắm tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cực kỳ tà ác. Mặc dù không có nửa điểm pháp lực, nhưng với cỗ nhục thân được Dục khí cường hóa này, chỉ dựa vào sức lực vật lý, hắn cũng có thể dễ dàng xé xác vài tên võ lâm cao thủ thế tục.Thế nhưng, tham vọng của gã Dục tu lão luyện chưa bao giờ có điểm dừng.Hắn khẽ rũ mắt, nhìn xuống Hoa Phương đang nằm mềm nhũn trên lồng ngực mình. Vị đại nha hoàn lúc này thân thể đỏ ửng, hô hấp dồn dập, tuy đã hôn mê nhưng hạ bộ vẫn không ngừng rỉ ra thứ dâm thủy ướt át do ảnh hưởng của Dâm ấn.Dục Thiên Âu vươn ngón tay thô ráp xoa nắn lấy bầu ngực kiêu hãnh của nàng, chân mày khẽ nhíu lại tính toán.Năm đường kinh mạch và một Hỏa linh căn hạ phẩm. Đối với tu tiên giới, tư chất này chỉ là loại cặn bã trong đám phế vật. Nếu chỉ dừng lại ở đây, Hoa Phương cả đời cũng không thể luyện quá Luyện Khí kỳ tầng ba, vĩnh viễn không thể trở thành một "Đạo Khí" (công cụ đắc đạo) đủ mạnh để giúp hắn hấp thu nguyên khí thiên địa."Không đủ... Gà chê ít mỡ. Nàng ta vẫn còn giá trị để khai thác!"Dục thức của Dục Thiên Âu quét qua cơ thể thiếu nữ. Hắn nhạy bén nhận ra, do Hoa Phương trước đó vẫn là tấm thân xử nữ thanh khiết, cộng thêm việc nàng vừa bị kích thích đến cực điểm, ở sâu thẳm trong Âm cung của nàng vẫn còn ngưng tụ một lượng Âm khí (nguyên âm) thuần khiết chưa bị bòn rút hết.Đôi mắt hắn lóe lên sự tham lam điên cuồng. Hắn quyết định đánh liều một lần nữa!"Nha đầu, dậy hầu hạ bổn tọa!"Dục Thiên Âu gầm gừ, đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy eo Hoa Phương, đột ngột lật ngược tư thế. Một trận trời đất quay cuồng, Hoa Phương từ chỗ nằm dưới lập tức bị hất văng lên trên, ngồi cưỡi hẳn lên hông của Dục Thiên Âu. Cự vật của hắn vốn chưa từng rời khỏi cơ thể nàng, dưới cú lật người bạo liệt này lại càng đâm sâu vào tận cùng tử cung, ma sát mạnh mẽ vào những điểm mẫn cảm nhất."Á... ân... tiền bối..."Hoa Phương bị cơn đau xé rách xen lẫn khoái cảm tê dại đánh thức. Nàng ngửa cổ rên rỉ, đôi mắt phượng đẫm lệ mở lờ đờ, mang theo sự mị loạn vô thức. Dưới sự thao túng của Dâm ấn vừa được gieo xuống, cơ thể nàng hoàn toàn phản bội lại ý chí phòng ngự. Thay vì kháng cự, đôi chân thon dài của nàng lại gắt gao quắp chặt lấy hông gã đàn ông, mật đạo ẩm ướt co bóp điên cuồng, mút mát lấy dị vật đang sưng tấy bên trong mình."Động đậy đi! Đem toàn bộ nguyên âm của ngươi vắt kiệt ra cho ta!" Dục Thiên Âu vươn tay ôm ghì lấy gáy Hoa Phương, kéo khuôn mặt kiều diễm của nàng xuống, điên cuồng hôn cắn lên đôi môi đỏ mọng, đồng thời thúc giục Dục Hóa Vạn Đạo lần thứ hai.Bị dục hỏa thiêu đốt, Hoa Phương hoàn toàn mất đi lý trí. Hai tay nàng chống lên lồng ngực săn chắc của Dục Thiên Âu, cái hông tròn trịa bắt đầu chủ động nâng lên hạ xuống."Bạch... bạch... bạch..."Tiếng da thịt va đập chát chúa vang dội trong thạch thất. Dục Thiên Âu nằm dưới, nhưng lại nắm giữ hoàn toàn quyền chủ động. Hắn dùng hai tay bóp chặt lấy cặp mông đầy đặn của nàng, phối hợp nhịp nhàng, mỗi một lần Hoa Phương hạ người xuống, hắn lại hung hăng ưỡn hông đâm ngược từ dưới lên.Sự ma sát kịch liệt kết hợp với công pháp thượng cổ khiến luồng Âm khí còn sót lại trong cơ thể Hoa Phương bị cưỡng ép rút ra, hóa thành Dục khí cuồn cuộn đổ vào đan điền của Dục Thiên Âu, sau đó lại được hắn nén chặt, truyền ngược trở lại vào cơ thể nàng với sự bạo liệt gấp bội.Hoa Phương lúc này đã nhạy cảm đến mức cực hạn. Mới đâm rút được hơn trăm nhịp, thân thể đẫy đà của nàng đã co giật bần bật. Mười ngón tay nàng cắm phập vào bả vai Dục Thiên Âu đến rỉ máu. Một tiếng thét kiều mị xé rách không gian, nàng ngửa gập đầu ra sau, cần cổ trắng ngần nổi lên những đường gân mờ. Dâm thủy từ hạ bộ phun trào xối xả. Nàng lại một lần nữa bước lên đỉnh cao của cực khoái đọa lạc.Chính lúc này!Dục Thiên Âu hai mắt đỏ rực như quỷ dữ. Hắn dốc toàn bộ lượng Dục khí vừa dung hợp được, mượn đà cực khoái của lô đỉnh, hóa thành một mũi khoan khổng lồ, điên cuồng đánh thẳng vào những vách ngăn kinh mạch đang đóng chặt trong cơ thể Hoa Phương.
"Phá! Phá cho ta!"Bên trong cơ thể Hoa Phương vang lên những tiếng rạn nứt kinh hoàng.Kinh mạch thứ sáu... thứ bảy... thứ tám... thứ mười... Mười hai!Dưới sự đắp nặn bạo tàn và không màng sống chết của Dục Hóa Vạn Đạo, bảy đường kinh mạch liên tiếp bị phá vỡ trong nháy mắt. Làn da của Hoa Phương tỏa ra một tầng hỏa quang chói mắt. Khí tức phàm nhân của nàng triệt để biến mất, thay vào đó là linh áp cuồn cuộn của một tu sĩ chân chính.Mười hai đường kinh mạch! Cảnh giới của nàng đã bị Dục Thiên Âu dùng thuật giao hoan cường hành đẩy vọt lên tới Luyện Khí Trung Kỳ!Thế nhưng, sự chú ý của Dục Thiên Âu lúc này hoàn toàn không đặt lên người cỗ lô đỉnh vừa được thăng cấp. Bởi vì, luồng năng lượng dội ngược lại (dục khí phản lại) từ việc khai mở bảy đường kinh mạch thực sự quá mức khủng khiếp. Nó như một cơn sóng thần màu hồng sậm ồ ạt tràn về đan điền của hắn.Lần này, Dục Thiên Âu không dùng nó để cường hóa cơ bắp nữa. Hắn bắt đầu một thử nghiệm điên rồ thứ hai ngay trên chính cơ thể mình!"Thiên Đạo cấm ta mở kinh mạch tu tiên? Tốt! Vậy ta không mở kinh mạch nữa! Ta chỉ dùng Dục khí để mở rộng Đan Điền, biến nơi đây thành một cái lò luyện Dục khí vô tận!"Dục Thiên Âu cắn chặt răng đến bật máu, vận dụng tầng sâu nhất của "Dục Hóa Vạn Đạo". Hắn điều khiển cỗ Dục khí phản phệ bạo liệt kia không chạy ra tứ chi bách hài, mà tập trung toàn bộ vây ép, đánh thẳng vào vách trong của đan điền vốn chỉ có kích thước bằng quả bóng bàn của phàm nhân."Aaaaa!!!"Một tiếng gầm thét trầm đục vang lên từ cổ họng Dục Thiên Âu. Cảm giác lúc này đau đớn gấp vạn lần việc Tẩy tủy phạt cốt. Đan điền của hắn như bị một bàn tay khổng lồ nắm lấy rồi hung hăng xé rộng ra. Máu tươi rỉ ra từ thất khiếu của hắn, trông cực kỳ dữ tợn.Hai luồng lực lượng giằng xé kịch liệt. Đan điền phàm nhân vốn mỏng manh, tựa hồ như có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Nhưng Dục Thiên Âu là kẻ đã từng nếm trải mùi vị tẩu hỏa nhập ma, ý chí sinh tồn và sự tàn nhẫn với chính bản thân mình của hắn đã đạt đến cực hạn. Hắn liều mạng nén chặt Dục khí, dùng chính tinh huyết của mình làm vật dẫn, từng chút, từng chút một gia cố vách đan điền."Ông... ông..."Gian nan giằng co không biết bao lâu, sâu trong bụng dưới của Dục Thiên Âu vang lên một tiếng trầm đục như chuông đồng.Thành công rồi!Đan điền của hắn dưới sức ép kinh hoàng đã không vỡ, mà kì tích mở rộng ra gấp đôi! Không chỉ dung tích tăng lên, mà lượng Dục khí màu hồng nhạt vốn lỏng lẻo bên trong nay đã bị áp súc đến mức đặc sệt, chất lượng và độ tinh khiết tăng lên gấp ba lần, tản ra một cỗ mị lực tà ác có thể làm nhiễu loạn tâm trí bất kỳ tu sĩ cấp thấp nào.Nằm trên giường đá, Dục Thiên Âu thở dốc phì phò, ngực phập phồng kịch liệt, nhưng trong mắt lại là sự cuồng hỉ tột độ."Ha ha ha... Lão thiên gia, ngươi thấy chưa? Ngươi không cho ta làm tiên, ta liền làm kẻ thao túng tiên nhân!"Hắn sung sướng phát điên. Việc đan điền mở rộng và Dục khí tinh thuần hóa mang một ý nghĩa mang tính bước ngoặt. Hắn có thể không phóng ra được hỏa cầu, không ngự kiếm phi hành được như tu sĩ, nhưng với lượng Dục khí cường đại này, hắn có thể dễ dàng thiết lập "Dâm Ấn" lên những lô đỉnh có tu vi cao hơn, có thể dùng Dục khí để khống chế, điều khiển, và thậm chí là cải tạo các đạo tắc thiên địa thông qua cơ thể của bọn đàn bà. Công pháp "Dục Hóa Vạn Đạo" trong tay hắn rốt cuộc đã chân chính lộ ra nanh vuốt của đệ nhất tà công cướp đoạt tạo hóa!Nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ.Việc liên tiếp hai lần điên cuồng vận chuyển "Dục Hóa Vạn Đạo" nghịch chuyển để đắp nặn Hỏa linh căn, đẩy tu vi Hoa Phương lên Luyện Khí Trung Kỳ, rồi lại tự mình ép mở đan điền đã vắt kiệt tinh thần lực của hắn.Lúc này, cơ thể của Dục Thiên Âu tuy tráng kiện, khí huyết cuồn cuộn như thanh niên trai tráng, nhưng đại não lại truyền đến những cơn đau nhói từng cơn. Tinh thần hắn uể oải, suy kiệt đến mức hai mí mắt nặng trĩu. Hắn biết, nếu không lập tức tĩnh tâm vận khí tịnh dưỡng để ổn định lại đan điền vừa được mở rộng, lượng Dục khí áp súc kia rất có thể sẽ bạo động.Hắn thô bạo đẩy cỗ thân thể trắng ngần, trần truồng của Hoa Phương đang nằm xụi lơ trên người mình lăn sang một góc giường. Vị đại nha hoàn kiêu ngạo ngày nào giờ đây đã hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, khóe miệng còn vương vệt dâm thủy, làn da tản ra linh áp yếu ớt của tu sĩ Luyện Khí Trung Kỳ. Nàng đã triệt để trở thành món đồ chơi, một thanh đao hình người nằm trong lòng bàn tay hắn.Dục Thiên Âu hắng giọng, chậm rãi ngồi dậy, khoanh chân tạo thành tư thế tĩnh tọa. Hắn đảo mắt, ánh mắt sắc lẹm mang theo sự bức bách tột cùng phóng về phía góc tối của thạch thất.Nơi đó, Tiểu Thúy – tiểu nha hoàn mười sáu tuổi khuôn mặt non nớt, xinh xắn đang co rúm người lại như một con chim cút nhỏ. Suốt mấy canh giờ qua, cô bé chưa từng nứt mắt này đã phải tận mắt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng giao hoan dâm tà, bạo liệt và ma quái nhất giữa gã ma đầu và người tỷ tỷ kết nghĩa của mình. Hai mắt Tiểu Thúy sưng húp vì khóc, thân thể run lẩy bẩy, lớp lụa mỏng trên người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, để lộ ra những đường cong thanh xuân chớm nở cực kỳ hấp dẫn.Nhìn thấy ánh mắt như ác thú của Dục Thiên Âu quét tới, Tiểu Thúy nấc lên một tiếng kinh hãi, hai tay ôm chặt lấy ngực, lùi sâu hơn vào vách đá."Tiện tỳ, còn đứng ngây ra đó làm gì? Bổn tọa mệt rồi, lập tức lăn lên giường đấm lưng cho ta!" Dục Thiên Âu lạnh lùng ra lệnh, giọng nói khàn khàn mang theo cỗ uy áp không thể chối từ.Hắn hiện tại tinh thần đang uể oải, tạm thời không có tinh lực để "làm thịt" nốt cỗ nguyên âm thanh tân này. Hắn cần một người hầu hạ để thư giãn gân cốt, giúp hắn tĩnh tâm điều tức.Nghe mệnh lệnh, Tiểu Thúy sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, không đứng vững nổi. Nàng nhìn Hoa Phương đang nằm khỏa thân bất tỉnh trên giường, rồi lại nhìn gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn tản ra hơi thở nguy hiểm nồng nặc, nước mắt giàn giụa. Nhưng nàng biết, kháng cự lúc này chỉ có con đường chết.Cắn chặt răng đến rỉ máu, Tiểu Thúy vừa khóc thút thít, vừa lảo đảo bò lên chiếc giường đá lạnh lẽo. Cô thiếu nữ mười sáu tuổi mơn mởn run rẩy quỳ gối sau lưng Dục Thiên Âu, đưa đôi bàn tay nhỏ bé, mềm mại đặt lên tấm lưng rộng lớn, săn chắc của gã ma đầu, bắt đầu lóng ngóng xoa bóp.Cảm nhận được đôi bàn tay non nớt đang run rẩy trên lưng mình, cùng với mùi trinh nữ thoang thoảng phả vào mũi, khóe miệng Dục Thiên Âu nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hắn nhắm nghiền hai mắt, chậm rãi chìm vào trạng thái tịnh dưỡng, bỏ mặc sự hoảng loạn của cô gái nhỏ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co