Truyen3h.Co

Lão dục tu

18

vietpower

Mặt trời dần ngả về tây, ánh chiều tà hắt những vệt nắng đỏ ối như máu lên những mái ngói cong vút của Tô phủ. Không khí trong phủ lúc này yên ắng đến đáng sợ, tựa như một lớp sương mù vô hình đang đè nặng lên từng hơi thở của đám gia đinh, hạ nhân. Mọi người đều biết, khu vực Tây viện hiện tại là tử địa, không có lệnh của bang chủ, kẻ nào dám bén mảng đến gần nửa bước, giết không tha.Bên trong thư phòng ở chủ viện, bầu không khí ngột ngạt không kém. Tô Chính hai tay chắp sau lưng, đi tới đi lui như một con thú bị nhốt trong lồng. Đôi chân mày rậm của vị bá chủ Tương Dương thành nhíu chặt lại thành một chữ "Xuyên", thỉnh thoảng hắn lại đưa mắt nhìn về hướng Tây viện, trong lòng cồn cào bất an.Ngọc Lam Châu ngồi trên ghế thái sư bằng gỗ tử đàn, trên tay bưng một chén trà linh chi thượng hạng nhưng nước trà đã nguội ngắt từ lâu mà nàng vẫn chưa nhấp một ngụm. Đôi bàn tay ngọc ngà vân vê nắp chén, biểu lộ nội tâm đang dao động kịch liệt."Phu nhân, nàng nói xem... từ hừng đông đến tận giờ này, Tây viện tuyệt nhiên không có động tĩnh gì. Cũng không thấy tiên nhân truyền hoán. Liệu hai nha đầu kia có làm phật ý ngài ấy không?" Tô Chính dừng bước, thanh âm mang theo ba phần lo lắng, bảy phần sợ hãi hỏi thê tử.Ngọc Lam Châu thở dài một tiếng, chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt phượng hiện lên một tia phức tạp."Phu quân đừng quá lo lắng. Tiên nhân bế quan tu luyện, hoặc hưởng thụ hoan lạc, chuyện kéo dài một hai ngày là lẽ thường tình. Chỉ cần không có dị biến gì phát ra từ sương phòng đó, chứng tỏ ngài ấy vẫn đang vừa lòng."Nói đến đây, Ngọc Lam Châu lại nhớ đến Hoa Phương. Đứa trẻ ấy lớn lên cùng nàng, từ một tiểu nha đầu chạy việc vặt dần trở thành tâm phúc, là cánh tay đắc lực nhất giúp nàng cai quản sự vụ lớn nhỏ trong phủ. Hoa Phương tháo vát, thông minh, lại vô cùng trung thành. Nói Ngọc Lam Châu đối với Hoa Phương không có nửa điểm tình cảm chủ tớ thì quả thật là dối lòng. Khi hạ lệnh ép Hoa Phương vào Tây viện, tim nàng cũng từng nhói lên một cái.Thế nhưng, trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, chút tình thương xót nhoi nhoi ấy quá mức rẻ mạt."Hoa Phương à, đừng trách ta tàn nhẫn." Ngọc Lam Châu rủ mắt, tự củng cố lại bức tường sắt đá trong tâm trí. "Sự chênh lệch giữa phàm nhân và tu tiên giả là rãnh thiên khanh không thể lấp đầy. Ngay cả ta, thân là đương gia phu nhân, đứng trước cái búng tay của tiên nhân cũng chỉ như sâu kiến. Dùng sự trong sạch của ngươi và Tiểu Thúy để đổi lấy sự tồn vong của hàng ngàn sinh mạng họ Tô, đổi lấy cái mạng của phu quân và các con ta... Đây là cái giá bắt buộc phải trả. Trách thì trách cái thế giới này quá mức tàn khốc, trách ngươi sinh ra mang kiếp phàm thai nô tì mà thôi."Nghĩ thông suốt điểm này, chút áy náy cuối cùng trong lòng vị phu nhân đẫy đà cũng tan biến thành bọt nước. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén kiên định nhìn Tô Chính: "Phu quân, cứ yên tâm chờ đợi. Chỉ cần tiên nhân bằng lòng che chở chúng ta khỏi Huyết Đao Bang, dù ngài ấy muốn thêm mười cái Hoa Phương, chúng ta cũng phải dâng lên!"Tô Chính nghe vậy, nặng nề gật đầu, sát khí giang hồ một lần nữa ổn định lại trong ánh mắt hắn.Cùng lúc đó, tại gian sương phòng hẻo lánh ở Tây viện, mùi vị nhục dục ngai ngái hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét đã đặc quánh lại, tạo thành một không gian dâm mĩ và quỷ dị đến cực điểm.Trên chiếc giường đá lạnh lẽo, Hoa Phương chậm rãi cử động những ngón tay. Ý thức của nàng từ trong vũng lầy của cực khoái và cơn đau đớn xé rách kinh mạch đang từ từ thức tỉnh. Cảm giác đầu tiên ập đến đại não nàng không phải là sự mệt mỏi rã rời như người vừa trải qua một cơn bạo bệnh, mà là một sự nhẹ nhõm, thanh thoát đến không thể tưởng tượng nổi.Nàng khẽ mở hàng mi dài, đôi mắt phượng vốn mang theo sự u buồn của kẻ làm nô tì nay lại trong vắt, sáng ngời. Xuyên qua bóng tối mờ ảo của sương phòng, nàng kinh ngạc phát hiện ra thị lực của mình đã nhạy bén gấp cả chục lần trước kia. Nàng có thể nhìn rõ từng hạt bụi đang nhảy múa trong dải ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa, có thể nghe thấy tiếng gió rít nhẹ trên cành ngô đồng ngoài sân, thậm chí cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp, kỳ diệu đang chậm rãi tuần hoàn trong một mạng lưới vô hình bên dưới lớp da thịt của mình.Đây là... cơ thể của nàng sao?Hoa Phương chống một tay xuống giường định ngồi dậy, nhưng vừa cúi đầu, đập vào mắt nàng là cỗ thân thể trần truồng, đẫy đà của chính mình. Những dấu vết xanh tím, đỏ ửng của một trận hoan ái bạo liệt trải đầy từ cần cổ trắng ngần xuống tận vùng tư mật đang ướt đẫm những thứ dịch thể dơ bẩn."A..."Ký ức về trận cuồng hoan đọa lạc, bị gã ma đầu già nua thô bạo lột sạch, bị đè nghiến xuống giường trong những tư thế nhục nhã nhất, và tiếng rên rỉ dâm đãng của chính mình lại ùa về như một cơn ác mộng. Khuôn mặt kiều diễm của Hoa Phương thoắt cái đỏ bừng như rỉ máu, sự xấu hổ và khuất nhục dâng trào khiến nàng không tự chủ được run lên bần bật. Nàng vội vàng đưa hai tay ôm chặt lấy bộ ngực trần, co rúm người lại, hai chân khép chặt, hoàn toàn không dám nhúc nhích. Nàng thậm chí không dám liếc mắt sang bên cạnh, nơi lão già ma quỷ kia đang ngồi.Nhưng ngay lúc nàng định nhắm mắt giả vờ bất tỉnh để trốn tránh thực tại, một giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên, mang theo cỗ uy áp vô hình đè thẳng lên thần hồn nàng."Đã tỉnh rồi thì không cần giả vờ nữa. Ngồi thẳng dậy cho bổn tọa!"


Nhưng ngay lúc nàng định nhắm mắt giả vờ bất tỉnh để trốn tránh thực tại, một giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên, mang theo cỗ uy áp vô hình đè thẳng lên thần hồn nàng."Đã tỉnh rồi thì không cần giả vờ nữa. Ngồi thẳng dậy cho bổn tọa!"Nghe tiếng gã ma đầu, một cỗ uất hận và sát ý chợt trào dâng trong lòng vị đại nha hoàn. Nàng hận không thể liều mạng lao vào cắn chết lão già dơ bẩn vừa chà đạp mình. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ác niệm vừa nhen nhóm, "Dâm ấn" được gieo sâu trong tiềm thức lập tức phản phệ!Sâu trong bụng dưới của Hoa Phương bỗng nhiên truyền đến một trận khô nóng bạo liệt. Cảm giác ngứa ngáy, trống rỗng điên cuồng ập đến, vách thịt non nớt nơi hạ bộ vô thức co rút, rỉ ra một dòng dâm thủy ấm nóng. Sát ý vừa ngưng tụ nháy mắt bị ngọn lửa nhục dục thiêu rụi, rút cạn toàn bộ khí lực, biến thành một cỗ bủn rủn, rã rời chạy dọc tứ chi."Tại sao... tại sao cơ thể mình lại thế này..."Hoa Phương kinh hãi tột độ. Nàng cắn chặt răng đến bật máu để kìm nén tiếng rên rỉ lẳng lơ chực trào ra. Sự xấu hổ và nhục nhã khi phát hiện cơ thể lại động tình trước kẻ thù khiến phòng tuyến tâm lý của nàng triệt để sụp đổ.Hoàn toàn mất đi sức lực để chống cự, lại bị sự sợ hãi trước uy áp của một gã tu tiên giả đè nặng, Hoa Phương đành nuốt ngược nước mắt vào trong. Nàng run rẩy buông lỏng hai tay đang che ngực, chậm rãi dùng tư thế quỳ gối, ngồi thẳng lưng lên, bất lực phơi bày toàn bộ thân thể tuyệt mĩ, trắng nõn nà trước ánh mắt đánh giá của Dục Thiên Âu.


Dục Thiên Âu lúc này đang khoanh chân tĩnh tọa cách đó không xa. Nhờ vào việc nghịch chuyển Dục khí mở rộng đan điền lúc trước, cộng thêm việc tĩnh dưỡng và để Tiểu Thúy xoa bóp, tinh thần của hắn đã khôi phục được bảy tám phần. Lớp da thịt trên người hắn dường như cũng săn chắc, căng tràn sinh cơ hơn. Hắn từ từ mở đôi mắt đục ngầu, nhưng lúc này không có dâm hỏa bạo phát, mà là sự tính toán lạnh băng, thâm sâu của một lão quái vật tu tiên giới.Hắn nhìn chằm chằm vào Hoa Phương, ánh mắt xuyên thấu lớp da thịt, đánh giá mầm Hỏa linh căn đang lóe lên yếu ớt ở đan điền nàng cùng mười hai đường kinh mạch đã được đả thông hoàn toàn."Rất tốt. Mặc dù tư chất chỉ là hạ phẩm, nhưng với một phàm thai được cường hành cải tạo, như vậy đã là cực hạn. Chỉ cần nàng ta biết cách thu nạp linh khí thiên địa, đan điền của ta sẽ có một nguồn Dục khí phản lại không bao giờ cạn." Dục Thiên Âu thầm đắc ý. Hắn chính là đang chơi một ván cờ cực lớn: Mượn gà đẻ trứng!"Ngươi... có muốn thành tiên không?"Dục Thiên Âu đột ngột cất tiếng. Câu hỏi không mang theo sát khí, nhưng lại như một quả bom nổ tung trong tâm trí của vị đại nha hoàn.Hoa Phương ngơ ngác, đôi môi anh đào hé mở nhưng không phát ra được âm thanh nào. Thành tiên? Nàng, một đứa ở bị bán vào Tô phủ từ năm lên sáu, cuộc đời đã định sẵn là phụ thuộc vào hỉ nộ ái ố của chủ tử, nay lại được hỏi có muốn thành tiên không? Nàng chớp chớp mắt, dường như chưa tiêu hóa kịp những lời vĩ cuồng vừa lọt vào tai.Nhìn bộ dạng ngây ngốc của nữ nhân trần truồng trước mặt, Dục Thiên Âu cười nhạt, một nụ cười trào phúng mang đậm sự khinh miệt đối với phàm nhân. Lão hiểu rõ, để một con cừu cam tâm tình nguyện làm đao phủ cho mình, không gì tốt hơn là tiêm vào đầu nó nọc độc của sự tham lam và quyền lực.Lão đứng dậy, chắp tay sau lưng, chậm rãi bước tới trước mặt nàng, giọng nói mang theo tính mị hoặc, uốn nắn từng nếp nhăn trong linh hồn Hoa Phương:"Ngươi có biết tại sao phu nhân của ngươi, một kẻ thân mang ngọc ngà châu báu, cao cao tại thượng lại dễ dàng đem ngươi vứt lên giường của ta như vứt một khúc xương cho chó không? Bởi vì trước mặt người tu tiên, bọn chúng chỉ là lũ sâu kiến! Vinh hoa phú quý của thế tục, quyền lực của bang phái... trước một đạo pháp thuật đều biến thành tro bụi."Dục Thiên Âu đưa ngón tay thô ráp nâng chiếc cằm kiều diễm của Hoa Phương lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn."Tu tiên giả, thọ nguyên kéo dài hàng trăm, hàng ngàn năm. Thanh xuân vĩnh trú, hô phong hoán vũ, đạp mây cưỡi gió. Trong mắt tu tiên giả, những kẻ như phu nhân ngươi, như bang chủ Tô Chính của ngươi, sinh lão bệnh tử chỉ vỏn vẹn mấy chục năm ngắn ngủi, rẻ rúng và đáng thương đến mức không đáng để liếc nhìn. Ngươi đã tận tâm hầu hạ bọn chúng, cuối cùng nhận được cái gì? Một thân đầy thương tích nhục nhã này sao?"Từng lời, từng chữ của gã ma đầu như những mũi kim độc đâm trúng vào chỗ khuất lấp, tăm tối nhất trong nội tâm của Hoa Phương. Hình ảnh Ngọc Lam Châu lạnh lùng ra lệnh cho nàng đi hầu hạ, sự bất lực khi bản thân chỉ là một món hàng trao đổi... Tất cả hóa thành một cỗ oán khí ẩn sâu trong lồng ngực. Và cỗ oán khí ấy lập tức bị sự cám dỗ của hai chữ "Thành Tiên" thiêu đốt thành sự thèm khát điên cuồng.Hoa Phương vốn là người tháo vát, có dã tâm sinh tồn. Nàng không phải loại nữ tử yếu đuối chỉ biết khóc lóc oán than. Quyền lực! Sức mạnh! Bất tử! Những thứ đó quá đỗi xa vời, nhưng nay lại đang được gã nam nhân vừa cưỡng bức nàng đặt ngay trước mắt.Nhịp thở của nàng dồn dập, đôi bầu ngực trần nảy lên kịch liệt. Ánh mắt sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi sự hưng phấn và tham lam của nhân tính. Nàng không màng đến sự nhục nhã của cơ thể xích lõa nữa, dập đầu xuống đài đá lạnh lẽo, thanh âm kiên định vang lên:"Nô tì... không! Ta muốn! Ta muốn thành tiên! Xin chủ nhân ban ân!""Ha ha ha... Rất tốt! Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt!" Dục Thiên Âu ngửa mặt cười dài, cực kỳ hài lòng với phản ứng của con mồi. Hắn muốn chính là một lưỡi đao có dã tâm.Hắn đi đến nâng bổng thân thể Hoa Phương quỳ thẳng lên."Ngươi không cần phải chờ đợi để được ban ân nữa. Hãy nhắm mắt lại, cảm nhận luồng nhiệt khí đang lưu chuyển ở bụng dưới của ngươi." Dục Thiên Âu lạnh nhạt ra lệnh.Hoa Phương vâng lời nhắm mắt. Rất nhanh, trên khuôn mặt nàng hiện lên sự khiếp sợ xen lẫn cuồng hỉ. Nàng thấy được một mầm lửa nhỏ xíu đang phiêu phù ở đan điền, cùng với mười hai đường kinh mạch sáng rực rỡ bên trong cơ thể."Bổn tọa đã dùng bí pháp vô thượng, mượn lúc giao hoan để Tẩy Tủy Phạt Cốt, cường hành đắp nặn cho ngươi một Hỏa Linh Căn. Ngươi hiện tại, hàng thật giá thật đã là một tu tiên giả ở cảnh giới Luyện Khí Trung Kỳ. Đám phàm nhân võ công cao cường ngoài kia, hiện tại chỉ cần ngươi tiện tay cũng có thể đập nát lục phủ ngũ tạng của chúng!" Dục Thiên Âu dõng dạc tuyên bố."Ta... ta đã là tiên nhân rồi sao?!" Hoa Phương kích động đến mức toàn thân phát run, nước mắt trào ra nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự vui sướng tột độ. Nàng sờ nắn hai cánh tay, cảm giác lực lượng bạo phát trong huyết nhục khiến nàng muốn thét lên."Đừng vội mừng rỡ." Dục Thiên Âu lạnh lùng hắt một gáo nước lạnh. "Ngươi có linh lực, nhưng cơ thể ngươi chẳng khác nào một đứa trẻ con cầm thanh cự kiếm, không biết cách sử dụng, cũng không biết cách tự mình hấp thu linh khí thiên địa để thăng tiến. Đêm nay, ta sẽ truyền cho ngươi một bộ công pháp."Nói đến đây, trong mắt Dục Thiên Âu lóe lên một tia giảo hoạt thâm hiểm vô cùng.Trở lại khoảnh khắc khi hắn điên cuồng dùng "Dục Hóa Vạn Đạo" đánh vỡ rào cản thiên địa để đắp nặn Hỏa linh căn cho Hoa Phương. Ngay tại khoảnh khắc Thần thức của hắn va chạm với Pháp tắc Thiên Đạo, hắn không chỉ thành công ngưng tụ mầm lửa cho nàng, mà mượn sự đồng hóa trong chớp mắt ấy, lão ma đầu ranh mãnh đã âm thầm "trộm" được một đoạn Đạo văn cạn cợt nhất từ Hỏa hệ pháp tắc.Đó không phải là thần công cái thế, cũng chẳng phải bí kíp hủy thiên diệt địa, mà chỉ là một thiên công pháp Hỏa hệ cấp thấp vô danh, tự nhiên thai nghén từ thuộc tính của ngọn lửa thiên địa. Dục Thiên Âu tạm gọi nó là "Ngưng Hỏa Quyết". Tác dụng của môn công pháp này cực kỳ đơn giản: Nó giúp tu sĩ Hỏa hệ có thể hấp thu hỏa linh khí xung quanh, tinh thuần hóa ngọn lửa trong đan điền, khiến linh lực Hỏa thuộc tính thêm phần ngưng thực, nóng bỏng.Đối với những thiên tài ở các đại tông môn tu tiên, loại công pháp rách nát này cho không cũng chẳng thèm nhặt. Nhưng đối với Dục Thiên Âu lúc này, nó lại là mảnh ghép hoàn hảo nhất. Hắn không cần Hoa Phương luyện những công pháp uyên thâm, tốn thời gian tham ngộ. Hắn chỉ cần nàng như một cái lò ấp, dùng "Ngưng Hỏa Quyết" ngày đêm hút linh khí, không ngừng tinh thuần hóa ngọn lửa. Sau đó, thông qua Dâm ấn và thuật song tu, hắn sẽ hút lấy thứ hỏa linh lực đã được nàng gia công tinh khiết đó vào cơ thể mình, dung nạp vào cái đan điền Dục khí khổng lồ của hắn. Nàng luyện càng cực khổ, hắn hưởng lợi càng nhiều. Nàng chính là cái mỏ quặng linh khí hình người của hắn!"Khoanh chân lại, nín thở ngưng thần, ta sẽ truyền khẩu quyết cho ngươi!"Dục Thiên Âu bước tới phía sau Hoa Phương. Bàn tay thô ráp của hắn dán chặt lên tấm lưng trần trắng muốt, trơn tuột mồ hôi của nàng."Ngưng Hỏa Quyết: Tâm dĩ hỏa động, khí dĩ viêm sinh..."Hắn chậm rãi đọc từng đoạn khẩu quyết tối nghĩa, đồng thời dùng thần thức yếu ớt của mình dẫn dắt một tia Dục khí đi vào cơ thể Hoa Phương, làm mẫu lộ trình vận hành của công pháp dọc theo mười hai đường kinh mạch.Thế nhưng, sự mong đợi của Dục Thiên Âu rất nhanh bị hiện thực dội một gáo nước lạnh.Mặc dù đã được cường hành đẩy lên Luyện Khí Trung Kỳ, nhưng căn cốt và ngộ tính của Hoa Phương quả thực thấp kém đến mức làm người ta muốn hộc máu. Nàng vốn dĩ chỉ là một nha hoàn phàm tục, chưa từng đọc qua đạo kinh, không hiểu chút gì về kinh lạc, huyệt đạo hay sự thâm sâu của ngũ hành tương sinh tương khắc.Dục Thiên Âu nói về "Hội Âm", "Bách Hội", nàng ngơ ngác không biết ở đâu. Hắn bảo vận khí một chu thiên, nàng lại dẫn linh lực đi chệch đường kinh mạch khiến lồng ngực đau nhói, suýt chút nữa nôn ra máu."Ngu xuẩn! Khí hải ở dưới đan điền ba tấc, ngươi dẫn nó lên ngực làm cái gì? Muốn tẩu hỏa nhập ma tự thiêu chết chính mình sao?!" Dục Thiên Âu tức giận gầm lên, tay không ngừng vỗ vào các đại huyệt trên lưng nàng để giải tán luồng linh lực đi sai hướng."Nô tì... nô tì đáng chết... tiên nhân bớt giận..." Hoa Phương sợ hãi đến phát khóc, thân thể khỏa thân run rẩy, cắn răng chịu đựng sự quở mắng. Nàng thực sự rất muốn học, nhưng những từ ngữ kia đối với nàng như nghe chim hót.Dục Thiên Âu nghiến răng kèn kẹt. Nếu là ở kiếp trước, loại phế vật này hắn đã tát một chưởng thành thịt vụn rồi. Nhưng hiện tại, nàng là lô đỉnh Hỏa hệ duy nhất hắn có, là cần câu cơm để hắn cải tạo thiên địa. Hắn chỉ đành cắn răng nhẫn nhịn, tốn thêm tâm sức, dùng phương pháp cầm tay chỉ việc thô thiển nhất để dạy nàng.Sau khi thuộc được lộ tuyến công pháp, Dục Thiên Âu tiếp tục truyền thụ cho nàng cách ứng dụng linh lực vào thực chiến."Nhìn kỹ đây!" Dục Thiên Âu búng tay, mượn một tia Dục khí kích phát Hỏa linh lực trong đan điền nàng. Một ngọn lửa đỏ rực bằng quả nhãn bùng lên trên đầu ngón tay hắn. "Đây là Hỏa Đạn Thuật, pháp thuật công kích cơ bản nhất. Còn đây là Tật Hỏa Bộ, đem linh lực tụ xuống lòng bàn chân, mượn sức bật của Hỏa lực để né tránh."Quá trình dạy và học kéo dài từ khi chiều tà đến tận lúc trăng treo đỉnh đầu. Bóng tối trong thạch thất đặc quánh, nhưng sự tập trung của hai người không hề giảm sút. Dục Thiên Âu vừa mắng chửi, vừa uốn nắn. Hoa Phương cả người ướt sũng mồ hôi, da dẻ tấy đỏ vì linh lực vận hành liên tục, nhưng cắn răng không rên một tiếng. Dã tâm mãnh liệt muốn vươn lên thành người trên kẻ trước đã cho nàng một nghị lực phi thường.Đến khi tiếng chuông cầm canh điểm lúc nửa đêm từ phương xa vọng tới, Hoa Phương đang nhắm mắt tĩnh tọa bỗng nhiên mở bừng đôi mắt phượng.Trong đáy mắt nàng xẹt qua một tia hỏa quang chói lọi. Nàng từ từ nâng bàn tay phải lên, ngón trỏ khẽ uốn cong, nhẩm một đoạn khẩu quyết vừa được thuộc lòng."Phốc!"Một âm thanh giòn giã vang lên. Trên đầu ngón tay trắng nõn của vị đại nha hoàn, một quả cầu lửa to bằng cái chén ăn cơm đỏ rực bùng cháy. Nhiệt độ trong thạch thất nháy mắt tăng vọt. Quả cầu lửa tỏa ra sức nóng bức người, chiếu sáng khuôn mặt đang kinh hãi đến ngây dại của chính Hoa Phương.Nàng thành công rồi! Dù chậm chạp, dù ngu ngốc, nhưng nhờ sự cường ép nhồi sọ của Dục Thiên Âu, nàng rốt cuộc cũng tự mình thi triển được pháp thuật của tiên nhân!Hoa Phương nắm chặt quả cầu lửa, cảm nhận năng lượng bạo tạc nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay mình. Nàng quay sang nhìn tảng đá tảng lớn dùng làm bàn uống nước ở góc phòng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn, tiện tay vung lên."Oanh!"Hỏa đạn hung hăng đập trúng tảng đá cứng ngắc. Đá xanh vỡ vụn, mảnh vỡ bắn tung tóe, để lại một cái hố đen ngòm bốc khói khét lẹt. Sức mạnh này, dù có mười tên hộ viện võ công cao cường nhất Tô phủ xông lên cũng chỉ nếm mùi tro bụi!Hoa Phương đứng ngây người nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn đống đá vụn. Nàng không tin vào mắt mình nữa. Cỗ thân thể trần truồng bốc lửa của nàng khẽ run rẩy trong cơn mê sảng của quyền lực tuyệt đối. Thứ cảm giác nằm quyền sinh sát trong tay này... quả thực khiến con người ta mê mẩn đến nghiện ngập! Vinh quang, tủi nhục của kiếp nô tì trong nháy mắt bị ngọn lửa này thiêu rụi không còn một mảnh.Nàng chợt quay ngoắt lại, nhìn về phía Dục Thiên Âu đang khoanh tay đứng nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm.Không một chút do dự, Hoa Phương quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống nền đá thạch thất kêu "cộp" một tiếng giòn giã. Vị đại nha hoàn kiêu ngạo của Tô phủ, giờ phút này hoàn toàn dập tắt mọi ý nghĩ kháng cự, thành tâm thành ý quy phục dưới chân gã ma đầu."Đa tạ chủ nhân ban ơn tái tạo! Đại ân đại đức này, Hoa Phương đời đời kiếp kiếp không quên. Từ nay về sau, mạng của nô tì là của chủ nhân, chủ nhân sai bảo gì, dù lên núi đao xuống biển lửa, Hoa Phương cũng không nhíu mày nửa cái!"Giọng nói của nàng kích động đến vỡ nát, mang theo sự sùng bái điên cuồng. Nàng hiểu quá rõ, lão già bệnh hoạn, dơ bẩn trước mặt nàng chính là một vị thần linh chân chính, kẻ có thể dễ dàng ban phát cho một tiện tì như nàng sức mạnh vô song này. Thân thể bị chà đạp thì tính là gì? Chỉ cần đi theo hắn, nàng sẽ không còn là một con kiến hôi nữa.Dục Thiên Âu nhìn thái độ quy phục tuyệt đối của lô đỉnh vừa được đắp nặn, trong lòng nở một nụ cười cực kỳ dữ tợn và thỏa mãn. Phương pháp thao túng nhân tâm kết hợp với "Dâm ấn" của hắn đã hoàn mỹ vận hành."Đứng lên đi." Dục Thiên Âu thản nhiên nói, giọng điệu mang theo sự hứa hẹn đầy dụ hoặc. "Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi. Công pháp của ta thần diệu vô biên. Cứ ngoan ngoãn đi theo bổn tọa, dốc lòng tu luyện Ngưng Hỏa Quyết, ngày đêm phụng thị hầu hạ ta... Tương lai của ngươi, không chỉ dừng lại ở cái Luyện Khí kỳ cỏn con này đâu. Trúc Cơ, Kết Đan... thậm chí vươn lên thành những tiên tử đứng trên vạn vạn người, chà đạp lại chính những kẻ từng xem thường ngươi, cũng nằm trong tầm tay!"Hoa Phương nghe những lời vẽ ra viễn cảnh huy hoàng đó, hô hấp càng thêm dồn dập, đôi mắt phượng sáng rực ánh lửa tham vọng. Nàng cung kính dập đầu thêm một cái, rồi ngoan ngoãn bò lại gần, vòng tay trần trụi ôm lấy đôi chân gầy gò của Dục Thiên Âu, cọ xát bầu ngực vào đùi hắn như một con mèo cái đang lấy lòng chủ nhân.Ở tận cùng góc tối của thạch thất, nơi ánh sáng của ngọn lửa hỏa đạn không với tới, Tiểu Thúy đang co rúm người lại, hai tay bó gối, tận mắt chứng kiến toàn bộ sự thay đổi kinh thiên động địa này.Cô bé mười sáu tuổi vẫn còn nguyên bộ đồ lụa mỏng trên người, đôi mắt to tròn sưng húp vì khóc nay lại mở trừng trừng, tràn ngập sự phức tạp.Nàng sợ! Nàng vô cùng sợ hãi lão già ma quỷ có thủ đoạn tàn bạo, dâm loạn đang đứng kia. Cảnh tượng Hoa Phương bị đè nghiến cưỡng bức lúc chập tối vẫn còn in hằn trong tâm trí non nớt của nàng như một cơn ác mộng.Thế nhưng...Khi nhìn thấy ngọn lửa thần kỳ cháy bùng trên tay Hoa Phương, khi thấy tảng đá bị đập nát thành bột mịn chỉ trong chớp mắt, và khi nghe những lời hứa hẹn về một tương lai "đạp mây cưỡi gió, coi phàm nhân như sâu kiến", tận sâu trong linh hồn chưa vướng bụi trần của Tiểu Thúy lại len lỏi sinh ra một tia... ngưỡng mộ tột cùng.Làm phàm nhân, làm nô tì thì có gì vui sướng? Ngày ngày bị chủ mắng, bị người khinh, cả đời không thoát khỏi bức tường cao của Tô phủ. Nếu... nếu chỉ cần đánh đổi sự trong sạch của cơ thể, cắn răng chịu đựng sự sỉ nhục trên giường để đổi lấy thứ sức mạnh thần tiên kia, đổi lấy sự bất tử và quyền lực vô thượng như Hoa Phương tỷ tỷ... thì liệu sự đánh đổi đó có đáng giá không?Bóng tối của "Dục Hóa Vạn Đạo" không chỉ xâm chiếm thể xác con người, mà nó còn lan tỏa ra như một loại ôn dịch, lây nhiễm và vặn vẹo những tâm hồn thuần khiết nhất bằng chính những dục vọng nguyên thủy nhất của nhân loại. Dưới ánh nến bập bùng, ánh mắt ngây thơ của Tiểu Thúy nhìn về phía Dục Thiên Âu dần dần không chỉ còn là sự sợ hãi, mà đã bắt đầu trộn lẫn một sự chờ đợi run rẩy, bất an đầy ám muội.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co