Truyen3h.Co

Lão dục tu

19 H+

vietpower

Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai khó nhọc lách qua những khe nứt của vách thạch thất, hắt những vệt mờ ảo lên nền đá lạnh lẽo.

Không khí bên trong căn phòng bí mật này vẫn còn đặc quánh thứ mùi vị ngai ngái, tanh nồng của hoan lạc đêm qua, hòa quyện cùng hơi nóng rực rỡ tỏa ra từ thân thể của một người con gái.Hoa Phương ngồi khoanh chân trên đài đá, hai mắt nhắm nghiền, hai tay kết thành một pháp ấn kỳ lạ đặt trước đan điền.

Phía trên đỉnh đầu nàng, một tầng sương mù màu đỏ nhạt đang lượn lờ bốc lên.

Mười hai đường kinh mạch trong cơ thể đã được khai thông giờ đây tựa như mười hai con sông nhỏ, không ngừng dẫn dắt linh khí hỏa thuộc tính từ thiên địa, cọ rửa nhục thân và hội tụ về đan điền.

"Phốc!

"Một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Từ đầu ngón tay trỏ trắng nõn của Hoa Phương, một ngọn lửa đỏ rực to bằng quả táo nhảy nhót xuất hiện.

Ngọn lửa này so với đêm qua đã tinh thuần hơn rất nhiều, không còn tạp chất bạo liệt mà mang theo sự ổn định, linh hoạt của một tu sĩ đã hoàn toàn nắm giữ pháp môn.Chỉ trong một đêm, với tư chất hạ phẩm nhưng nhờ sự nhồi nhét cường hành của Dục Thiên Âu, Hoa Phương đã hoàn toàn thành thục "Ngưng Hỏa Quyết".Nàng chậm rãi thu công, mở bừng đôi mắt phượng.

Trong đáy mắt xẹt qua một tia hỏa quang sắc lẹm, mang theo uy áp của một tu sĩ Luyện Khí Trung Kỳ.

Thế nhưng, ngay khi ánh mắt nàng chạm phải hình bóng gã đàn ông đang ngồi tựa lưng vào vách đá cách đó không xa, cỗ uy áp kiêu ngạo ấy lập tức vỡ vụn, thay vào đó là một sự nhu thuận, kính sợ, và... một luồng khô nóng khó tả trào dâng từ tận đáy lòng.Dục Thiên Âu đang ngồi đó, đôi mắt đục ngầu thâm thúy tĩnh lặng quan sát nàng.

Nhờ vào việc nghịch chuyển Dục khí mở rộng đan điền ngày hôm qua, cộng với một đêm tĩnh tọa thu nạp tinh hoa tản mác, tinh thần lực của lão đã khôi phục lại chừng bảy tám phần.

Lớp vỏ bọc của một lão già khọm rẹm năm mươi tuổi đã hoàn toàn lột xác.

Da thịt lão giờ đây săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn vằn vện ẩn chứa sức mạnh bạo phát, khuôn mặt góc cạnh tản ra mị lực tà dị của một gã đàn ông trung niên bốn mươi tuổi đương độ sung mãn nhất.Nhìn thân hình tráng kiện, tản ra hơi thở dương cương mị hoặc của Dục Thiên Âu, trái tim Hoa Phương bất giác đập lỡ một nhịp.

Sâu trong bụng dưới của nàng, một dòng điện ngứa ngáy, tê dại đột ngột xẹt qua, khiến vách thịt non nớt vô thức co rút lại, rỉ ra một chút xuân thủy ấm nóng.

"Mình... mình làm sao vậy?

Cứ nhìn thấy ngài ấy là cơ thể lại...

" Hoa Phương khẽ cắn môi dưới, hai đùi thon dài vô thức khép chặt lại cọ xát vào nhau, hai gò má trắng trẻo ửng lên một tầng mây đỏ rực.Nàng hoàn toàn không biết rằng, tất cả những phản ứng sinh lý đáng xấu hổ này, đều nằm trong sự thao túng tâm lý tàn độc và hoàn hảo của gã ma đầu Dục tu!Trở lại đêm hôm qua, sau khi cường hành đắp nặn linh căn cho nàng, Dục Thiên Âu căn bản không thể gieo xuống bất kỳ cái gọi là "Ấn ký sinh tử" hay "Khống hồn thuật" cao siêu nào cả.

Bởi lẽ, Dục Hóa Vạn Đạo vốn dĩ sinh ra để cướp đoạt, chứ không có chức năng nô dịch linh hồn.

Thứ duy nhất lão gieo vào tiềm thức nàng chỉ là một cái "Dâm Ấn" – một loại ấn ký bản năng sẽ kích phát nhục dục thiêu đốt cơ thể mỗi khi nàng nảy sinh ý đồ phản kháng.Thế nhưng, Dục Thiên Âu là một con cáo già xảo quyệt đã ngụp lặn nửa đời người trong vũng bùn tu tiên giới.

Lão hiểu rằng, nếu chỉ dùng nhục dục để khống chế, con mồi sớm muộn cũng sẽ tìm được cách phá giải hoặc đồng quy vu tận.

Cách khống chế hoàn mỹ nhất, là để con mồi tự nguyện quỳ dưới chân mình, tự nguyện đeo lên chiếc gông cùm của tình yêu và sự hàm ơn!Vì thế, trong suốt quá trình huấn luyện "Ngưng Hỏa Quyết" đêm qua, lão liên tục dùng thuật thôi miên bằng lời nói, tiêm nhiễm vào đầu Hoa Phương những tư tưởng méo mó.

Lão lừa gạt nàng rằng lão đã gieo "Huyết Chú Nô Lệ" vào linh hồn nàng, rằng lão có thể dễ dàng nắm giữ sinh tử của nàng chỉ bằng một ý niệm.

Lão lại vẽ ra cho nàng con đường trường sinh bất lão, đạp lên đầu vạn vạn phàm nhân, biến sự sỉ nhục cưỡng hiếp ban đầu thành một "đại ân tạo hóa" không thể đền đáp.Và xảo diệu nhất chính là cách lão lợi dụng sự hoạt động của "Dâm Ấn".Lão tuyệt nhiên không nói cho Hoa Phương biết về sự tồn tại của Dâm Ấn.

Do đó, mỗi khi Hoa Phương nhìn thấy lão, kết hợp với sự kính sợ trước sức mạnh thần tiên, sự biết ơn vì được ban cho linh căn, Dâm Ấn ẩn sâu trong tiềm thức sẽ khẽ rung động, kích hoạt một chút dục hỏa làm cho nhịp tim nàng tăng vọt, thân thể bủn rủn, hạ bộ ướt át.Đối với một cô gái phàm tục chưa từng trải sự đời, chưa từng biết đến sự thâm độc của tà công, sự kết hợp giữa nhịp tim gia tốc, sự ngưỡng mộ quyền lực, và vẻ ngoài cường tráng đầy nam tính của Dục Thiên Âu đã tạo ra một ảo giác chí mạng.

Nàng đã lầm tưởng một cách bi ai rằng: Cảm giác ngứa ngáy, hồi hộp và ướt át mỗi khi nhìn lão... chính là việc nàng đã thực sự ĐỘNG LÒNG với gã đàn ông này!Nàng nghĩ rằng mình đã yêu người đàn ông đã thay đổi cuộc đời mình!

Sự huyễn hoặc tâm lý ấy khiến mọi sự phòng bị, mọi sự oán hận trong lòng Hoa Phương bị nhổ tận gốc.

Giờ đây, trong mắt nàng, Dục Thiên Âu không còn là một lão già dơ bẩn cưỡng bức nàng nữa, mà là một vị thần, một vị "Chủ nhân", một người nam nhân cường đại mà nàng khao khát được dâng hiến cả thể xác lẫn linh hồn.Dục Thiên Âu nhìn bộ dạng hai má đỏ bừng, ánh mắt lúng liếng xuân tình và đôi chân đang xoắn xuýt vào nhau của Hoa Phương, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tà ác thấu tận tâm can.

"Ngoan lắm.

"Lão quay đầu, lạnh lùng liếc nhìn về phía góc thạch thất. Ở đó, Tiểu Thúy – tiểu nha hoàn mười sáu tuổi – đang co rúm người lại, đôi mắt to tròn sợ hãi nhưng cũng pha lẫn một tia tò mò, ngưỡng mộ không thể giấu giếm khi thấy Hoa Phương hô phong hoán vũ đêm qua.

Đôi bàn tay nhỏ bé của Tiểu Thúy đang ngoan ngoãn bóp chân cho Dục Thiên Âu, lực đạo vừa phải, nhu thuận vô cùng.Dục Thiên Âu khẽ nheo mắt đánh giá cỗ "nguyên âm" thanh tân này.

Bụng dưới lão khẽ động, cự vật gân guốc có dấu hiệu ngẩng đầu.

Tuy nhiên, lý trí của một Dục tu lão luyện đã lập tức dập tắt ngọn lửa tham lam nhất thời.

"Chưa phải lúc động vào con ranh này," Lão thầm tính toán.

"Việc cường hành đắp nặn linh căn cho Hoa Phương đã tiêu hao quá nhiều tinh huyết và Dục khí phản phệ.

Đan điền của ta tuy mở rộng, nhưng hiện tại như một cái thùng rỗng.

Nếu bây giờ lại tiếp tục dùng Dục Hóa Vạn Đạo chia sẻ lực lượng để đả thông kinh mạch cho Tiểu Thúy, kết quả ta sẽ tạo ra hai con tu sĩ Luyện Khí tầng một, tầng hai yếu ớt như gà rù.

Khí thế tản mác, căn cơ lỏng lẻo. Ở tu tiên giới, mười tên Luyện Khí sơ kỳ cũng không bằng một tên Luyện Khí trung kỳ nắm giữ hỏa hầu!

"Đạo lý dồn tài nguyên bồi dưỡng một mũi nhọn luôn là thượng sách.

Lão cần Hoa Phương nhanh chóng củng cố tu vi, tinh thuần hóa Hỏa linh lực trong đan điền ả, sau đó thông qua song tu để rút ngược lại thứ Dục hỏa đã được thanh lọc đó vào đan điền của mình.

Phải chờ đến khi Dục khí của lão tràn đầy, đan điền vững chắc như kim thạch, khi đó lão mới lấy Tiểu Thúy làm lô đỉnh thứ hai để tạo bước đột phá.Nghĩ thông suốt điểm này, Dục Thiên Âu hất chân ra, giọng điệu nhạt nhẽo ra lệnh cho Tiểu Thúy:"Lùi vào góc tường, Cấm được phát ra tiếng động.

"Tiểu Thúy run lên bần bật, ngoan ngoãn vâng dạ, lủi lủi bò vào góc tối nhất của căn phòng, , nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.Đuổi xong Tiểu Thúy, Dục Thiên Âu mới từ từ đứng lên.

Cơ bắp cuồn cuộn trên ngực trần của lão phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tản ra một cỗ nam tính hoang dã, ma mị.

Lão bước từng bước chậm rãi về phía Hoa Phương.

Mỗi một bước chân của lão như đạp thẳng vào nhịp tim đang đập loạn xạ của vị đại nha hoàn.

"Hoa Phương, Ngưng Hỏa Quyết của ngươi đã có chút tiểu thành.

Căn cơ vừa lập, linh lực còn phù phiếm.

Lại đây, bổn tọa sẽ dùng bí pháp song tu của Dục Hóa Vạn Đạo để giúp ngươi áp súc linh lực, củng cố kinh mạch.

" Dục Thiên Âu cất giọng trầm thấp, từ tính, mang theo sự dụ hoặc không thể chối từ.Câu nói "song tu" thốt ra khiến toàn thân Hoa Phương mềm nhũn.

Nếu là đêm qua, nàng sẽ cảm thấy sợ hãi và nhục nhã.

Nhưng lúc này, dưới sự lừa gạt của Dâm Ấn và ảo giác tình yêu, tâm lý của nàng hoàn toàn chuyển biến thành sự chờ mong mãnh liệt!Nàng khát khao được người nam nhân cường đại này ôm ấp, khát khao hơi ấm và sức mạnh thô bạo của lão lấp đầy sự trống rỗng, ngứa ngáy đang cào xé dưới hạ bộ.

"Vâng... thưa Chủ nhân...

"Hoa Phương thều thào đáp, giọng nói ngọt ngào, lẳng lơ đến nhỏ nước.

Nàng không cần lão phải dùng bạo lực, tự mình chủ động cởi phăng mảnh áo rách rưới đang che phủ thân hình đẫy đà.

Làn da trắng nõn nà như ngọc lựu, đôi gò bồng đảo căng tròn kiêu hãnh với hai nụ hoa đã sớm sưng tấy đỏ rực, cùng chiếc eo thắt đáy lưng ong phơi bày trọn vẹn.

Nàng kiều mị bò bằng cả tay và chân trên đài đá, trườn tới sát bên chân Dục Thiên Âu, ngước đôi mắt phượng ướt át, lấp lánh dục hỏa lên nhìn lão như một con mèo cái đang khát tình đòi chủ nhân vuốt ve.Dục Thiên Âu cười tà ác, ngồi phịch xuống đài đá.

Lần này, lão không định dùng sự thô bạo, cuồng dã để chà đạp như đêm qua.

Lão cần nàng thư giãn hoàn toàn, mở rộng toàn bộ lỗ chân lông và kinh mạch để lượng Dục khí giao thoa đạt đến độ tinh khiết cao nhất.Bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của lão nhẹ nhàng nâng cằm Hoa Phương lên.

Lão cúi xuống, phủ bờ môi mình lên đôi môi anh đào đang hé mở của nàng.Khác với nụ hôn cắn xé mang tính cưỡng đoạt, nụ hôn lần này lại chậm rãi, triền miên và sâu lắng vô cùng.

Dục Thiên Âu dùng kỹ năng lão luyện của một Dục tu, tách mở khớp hàm của Hoa Phương, để chiếc lưỡi mang theo một tia Dục khí ấm áp tiến vào khoang miệng nàng.

Hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau, trao đổi từng giọt dịch vị ngọt ngào.

Lão mút mát, nhấm nháp đôi môi nàng như thưởng thức một món trân tu, khiến hơi thở của Hoa Phương nhanh chóng trở nên hỗn loạn.Cùng lúc đó, hai bàn tay của Dục Thiên Âu bắt đầu một cuộc dạo chơi đầy ma thuật trên thân thể tuyệt mỹ của nàng.

Lão vuốt ve dọc theo sống lưng trơn nhẵn, rồi trượt lên phía trước, nhẹ nhàng bao trọn lấy hai khối gò bồng đảo khổng lồ.

Không hề bóp mạnh, lão chỉ dùng lòng bàn tay xoa xoa theo vòng tròn, những ngón tay khéo léo vân vê, kẹp lấy hai nụ hoa đang cương cứng mà kéo nhẹ.

"Ưm... á...

Chủ nhân...

"Hoa Phương rên rỉ nghẹn ngào trong nụ hôn.

Sự vuốt ve chậm rãi, dịu dàng này lại mang đến một sức tàn phá khủng khiếp hơn cả bạo lực.

Từng tế bào trên cơ thể Luyện Khí kỳ của nàng như được kích hoạt, luồng linh lực hệ Hỏa trong đan điền cộng hưởng với Dục khí từ bàn tay lão tạo ra một cảm giác sướng râm ran, tê dại chạy dọc từ ngực xuống tận gót chân.Bàn tay Dục Thiên Âu không dừng lại, lão trượt dọc xuống chiếc bụng phẳng lỳ, lướt qua rốn, và tiến thẳng vào khu vườn bí ẩn đang rậm rạp sương tình.

Ngón tay thô ráp của lão tách hai cánh môi âm hộ đã sớm bóng nhẫy dâm thủy ra, tìm chuẩn xác hạt ngọc mẫn cảm nhất mà nhẹ nhàng xoa nắn.

"A... ngứa... ngứa quá... ngài móc vào đi... xin ngài...

" Hoa Phương tách miệng ra, thở dốc phì phò, đôi tay ngọc ngà quấn chặt lấy cổ lão, chiếc hông tròn trịa không tự chủ được mà đẩy lên cọ xát vào tay lão, cầu xin sự lấp đầy.Nước dâm trào ra ướt đẫm cả kẽ tay Dục Thiên Âu, nhỏ ròng ròng xuống đài đá.

Nhận thấy con mồi đã chín muồi, Dục hỏa đã nung chảy toàn bộ phòng tuyến, Dục Thiên Âu mới bắt đầu đưa nàng vào tư thế song tu tuyệt diệu nhất để luyện hóa Dục khí.

Dục Thiên Âu hơi ngửa người ra phía sau, tấm lưng rộng lớn, săn chắc tựa hẳn vào vách thạch thất lạnh lẽo.

Hai chân lão duỗi thẳng tắp trên mặt đài đá, hơi dang rộng ra tạo thành một điểm tựa vững chãi.

Cự vật tím đen, gân guốc dữ tợn của lão đã sớm ngẩng cao đầu kiêu hãnh, cứng ngắc như một thanh thiết côn tản ra nhiệt lượng hừng hực, nằm ngay ngắn ở giữa hai đùi.Lão đưa hai tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Hoa Phương, bế bổng thân hình đẫy đà, xích lõa của nàng lên không trung rồi từ từ hạ xuống.

Hoa Phương ngoan ngoãn xoay người lại, đối mặt với lão, hai đùi thon dài trắng muốt banh rộng ra, quắp chặt lấy hai bên hông của Dục Thiên Âu.

Nàng từ từ ngồi rạp xuống, để cự vật khổng lồ kia xuyên qua khe hở của những cánh hoa đang sưng đỏ, chọc thẳng vào cửa mình ướt át.

"Phập... phốc xích...

"Một âm thanh dâm mỹ vang lên khi khối thịt thô to từ từ cắm ngập vào vách thịt chật hẹp.

Hoa Phương ngồi hẳn lên đùi lão, trọng lượng cơ thể khiến cự vật đâm lút cán vào sâu tận cùng cổ tử cung. Ở tư thế này, hai thân thể dán sát vào nhau không còn một khe hở.

Bộ ngực vĩ đại của Hoa Phương ép chặt vào vòm ngực vạm vỡ của Dục Thiên Âu, bụng dưới của hai người ma sát kịch liệt, tạo thành một chỉnh thể Âm - Dương hoàn mỹ.Dục Thiên Âu không vội vàng dập hông bạo liệt.

Lão dùng hai bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai cánh mông tròn trịa, nảy nở của nàng, bắt đầu điều khiển nhịp độ.

Lão nhấc bổng mông nàng lên một đoạn, cự vật tuột ra chà xát vào các nếp nhăn niêm mạc, rồi lại nhấn mạnh mông nàng dập xuống.

Lên... xuống... xoay tròn.

Chuyển động chậm rãi, mài miết từng tấc thịt, khiến sự va chạm giữa hai cơ thể trở nên cực kỳ sâu sắc, nhão nhoét và dính dớp mồ hôi.

Trong suốt quá trình đó, môi hai người vẫn dính chặt lấy nhau, đầu lưỡi không ngừng giao thoa, cuốn lấy Dục khí truyền qua lại từ cửa miệng.

Đối với Hoa Phương, tư thế ngồi trên này mang lại một sự xâm nhập thâm sâu và trọn vẹn đến mức đáng sợ.

Mỗi khi nàng bị kéo xuống, trọng lực cơ thể khiến cự vật của Dục Thiên Âu như muốn chọc thủng lục phủ ngũ tạng của nàng.

Thế nhưng, nhờ đã đả thông mười hai kinh mạch, sức chịu đựng của nàng đã tăng vọt.Ngọn lửa Hỏa linh lực trong đan điền nàng bỗng nhiên cộng hưởng mãnh liệt với hơi nóng từ cự vật của lão già.

Khối thịt khổng lồ đang khuấy đảo bên trong dũng đạo kia dường như biến thành một cột thu lôi, không ngừng truyền Dục khí tà dị của lão vào trong, hòa quyện, thanh lọc và bốc cháy cùng linh lực của nàng.

Cảm giác căng trướng, lấp đầy mọi khoảng trống mang đến một sự sướng vui đê mê, tê dại từ tận xương tủy.

Từng thớ thịt non nớt bên trong âm đạo tự động phản ứng, điên cuồng co bóp, mút mát, ôm siết lấy thân gậy gân guốc.

Cảm giác sướng rân rân xông thẳng lên đại não, làm tan chảy mọi khúc xương, khiến Hoa Phương cảm thấy linh hồn mình như đang bay bổng trên những tầng mây của cực lạc.

Nàng sướng đến mức da đầu tê rần, dịch thủy trào ra như suối, không thể khống chế được mà muốn rên rỉ thật to.

Trong tâm trí của vị đại nha hoàn, một cuộc chiến kỳ lạ đang diễn ra, nhưng chiến thắng đã hoàn toàn nghiêng về phía đọa lạc.Một góc nhỏ lý trí của nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ và nhục nhã!

Nàng đường đường là đại nha hoàn uy quyền nhất Tô phủ, luôn ra vẻ đoan trang, nghiêm túc trước mặt kẻ dưới, vậy mà giờ phút này lại đang tồng ngỗng khỏa thân, banh háng cưỡi trên đùi một người đàn ông, điên cuồng lắc mông dập hông như một con đĩ lẳng lơ nhất chốn thanh lâu.

Nhục nhã hơn nữa là... ngay ở góc phòng kia, Tiểu Thúy – đứa em kết nghĩa ngây thơ – đang nghe thấy mọi tiếng động, thậm chí có thể đang lén lút nhìn nàng làm tình!Thế nhưng, dưới tác dụng thôi miên của Dâm Ấn và sự huyễn hoặc về một "tình yêu" vĩ đại dành cho Chủ nhân, sự nhục nhã ấy lập tức bị bẻ cong, chuyển hóa thành một thứ nhiên liệu kích dục kinh hoàng!

Nàng cảm thấy sướng điên cuồng vì sự đê tiện của mình!

Nàng tự nhủ: "Nhục nhã thì sao?

Cứ để Tiểu Thúy nghe thấy đi!

Ta đang hầu hạ vị thần của mình, ta đang song tu để trở nên cường đại.

Cảm giác được Chủ nhân yêu thương, được lấp đầy thế này thực sự quá tuyệt vời...

Mình tự nguyện làm một con dâm phụ của ngài...

" Tâm lý cam chịu và hưởng thụ sự dâm đãng khiến khoái cảm của nàng tăng vọt lên gấp ngàn lần.

Cảm nhận được sự khuất phục tuyệt đối và lượng Dục khí tinh thuần đang ào ạt chảy về đan điền mình, Dục Thiên Âu cười gằn trong cổ họng.

Lão tách khỏi nụ hôn, ngửa cổ ra sau, hai tay trượt từ mông lên bóp chặt lấy chiếc eo thắt đáy lưng ong của Hoa Phương.

"Tự mình làm đi, nha hoàn dâm đãng của ta.

Cho ta xem Hỏa linh lực của ngươi uyển chuyển thế nào!

"Lời ra lệnh vang lên.

Hoa Phương khuôn mặt kiều diễm đỏ rực như máu, nước mắt sinh lý đọng nơi khóe mi nhưng đôi môi lại nở một nụ cười đê mê, quyến rũ.

Nàng chống hai tay lên vòm ngực vững chãi của Dục Thiên Âu, bắt đầu tự mình nâng hông lên rồi dập mạnh xuống.Tư thế nữ kỵ sĩ này vô cùng dâm tà và xấu hổ.

Nửa thân trên của nàng vươn thẳng, hai bầu vú khổng lồ theo từng nhịp nhún mà nảy lên nảy xuống dữ dội, đập thình thịch vào nhau.

Làn da trắng muốt đẫm mồ hôi phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa.

"Bạch!

Bạch!

Bạch!

Bạch!

" "Lép nhép... rột rột... phốc xích...

"Tiếng da thịt va đập chát chúa, đùi non vỗ vào hông nam nhân vang vọng khắp thạch thất, xen lẫn những âm thanh nhão nhoét, dính dớp của dâm thủy bị khuấy đảo bên trong huyệt động.

"Ưm... á...

Chủ nhân... ôi... sướng... sướng quá... ngài xem... cự vật của ngài đâm chạm tới tận cùng rồi... á á á...

" Hoa Phương không còn màng đến liêm sỉ, há hốc miệng rên rỉ lẳng lơ, dâm dật.

Mỗi nhịp đè xuống, nàng lại cố tình nghiến nát điểm G của mình vào thân gậy của lão, uốn éo vòng eo như một con mãnh xà đang quấn lấy con mồi.

"Nóng quá...

Dưới hạ bộ như có ngọn lửa đang thiêu đốt, nhưng lại sướng đến ngất ngây.

Ta nhìn thấy lồng ngực rắn chắc của Chủ nhân đang nhễ nhại mồ hôi ngay dưới tay mình.

Mùi vị nam tính nồng đậm, hoang dã xộc thẳng vào mũi khiến đầu óc ta quay cuồng.

Ta nghe thấy tiếng 'bạch bạch' chát chúa do chính cặp mông của mình dập xuống đùi ngài.

Trời ơi, âm thanh dâm tiện này là do ta tạo ra sao?

Nhưng ta không muốn dừng lại, cái thứ to lớn, nóng rực kia đang cọ xát vào mọi ngóc ngách nhạy cảm nhất của ta.

Thế giới xung quanh mờ đi, chỉ còn lại khoái cảm dồn dập dội lên não.

Ta là của ngài ấy... hoàn toàn là của ngài ấy...

" khung cảnh trong thạch thất lúc này đọa lạc và dâm mỹ đến mức nghẹt thở.

Một gã ma đầu tà dị, cơ bắp cuồn cuộn đang ngồi nhàn nhã dựa lưng vào vách đá, tựa như một vị tà thần đang thưởng thức vật tế.

Phía trên đùi lão, đệ nhất đại nha hoàn của Tô phủ – người nắm giữ tu vi Luyện Khí trung kỳ – đang trần truồng, xõa tung mái tóc đen nhánh, điên cuồng nhún nhảy như một con ngựa cái mất cương.

Đôi chân thon dài của nàng quắp chặt lấy hông lão, khe lồn đỏ ửng lầy lội sương tình đang háu đói cắn nuốt lấy cự vật tím đen.

Từng giọt dâm thủy bắn tung tóe theo mỗi nhịp dập, văng cả xuống nền thạch thất.

Một bức tranh kết hợp hoàn mỹ giữa sự cao quý của tu tiên giả và sự đê tiện, trần trụi nhất của nhục dục phàm trần.Tốc độ nhún của Hoa Phương ngày càng điên cuồng, bất chấp sự mệt mỏi của cơ bắp.

Khoái cảm tích tụ liên tục nhờ sự giao thoa Âm - Dương và Dục khí đã đạt đến ngưỡng bạo phá.

"Chủ nhân... ta... ta không nhịn được nữa... cho ta... á AAAAAA!!!

"Hoa Phương ngửa gập chiếc cổ trắng ngần ra phía sau, một tiếng thét lanh lảnh, sắc nhọn xé toạc không gian tĩnh lặng của thạch thất.

Toàn bộ cơ bắp trên thân thể xích lõa của nàng căng cứng như dây đàn.

Mười ngón chân đang bám trên đùi Dục Thiên Âu quắp chặt lại đến mức trắng bệch.

Làn da ngọc lựu thoắt cái đỏ rực lên như bị hỏa thiêu.Nàng đón nhận cơn cực khoái bạo liệt nhất!

Vách thịt bên trong dũng đạo co giật dữ dội, siết chặt lấy cự vật của Dục Thiên Âu như một chiếc gọng kìm.

Từ tận cùng tử cung, một luồng xuân thủy nóng hổi, đặc sệt mang theo tinh hoa của Hỏa linh lực xịt ra xối xả như đê vỡ.

Dòng nước dâm đãng ấy tưới ướt đẫm toàn bộ hạ bộ của gã đàn ông, tản ra một tầng sương mù màu hồng nhạt huyền ảo.Cơ thể trần trụi của nàng nảy lên bần bật, run rẩy kịch liệt như một chiếc lá khô trước gió bão.

Đôi gò bồng đảo nảy lên rồi rủ xuống bất lực.

Hoa Phương lật ngược đôi mắt phượng, đồng tử mất tiêu cự dại đi vì đê mê, cái miệng nhỏ nhắn sưng tấy há hốc thở dốc, nước dãi từ khóe môi trào ra nhiễu xuống tận xương quai xanh.

Nàng xụi lơ hoàn toàn, mất đi mọi sức lực, ngã gục úp sấp mặt lên lồng ngực vững chãi của Dục Thiên Âu, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào vì sung sướng tột độ.Ngay khoảnh khắc luồng tinh hoa dâm thủy xịt ra, hai mắt Dục Thiên Âu lóe lên hàn quang tham lam tột đỉnh.

"Hút cho ta!

" Lão gầm lên, thôi động "Dục Hóa Vạn Đạo" đến cực hạn.Cỗ Dục khí phản lại từ đan điền của Hoa Phương – nay đã được Hỏa linh căn thanh lọc trở nên tinh khiết, cường đại và nóng rực – ồ ạt chảy ngược qua điểm kết hợp, trào thẳng vào cái đan điền khổng lồ đang trống rỗng của Dục Thiên Âu.

Lão cảm nhận được từng tấc đan điền của mình được tẩm bổ, củng cố vững chắc như bàn thạch.

Lượng Dục khí lỏng lẻo nay bắt đầu có dấu hiệu áp súc, chuyển hóa thành một loại sương mù đặc quánh, báo hiệu sức mạnh thao túng Dâm Ấn của lão đã bước lên một tầm cao mới.Cuộc thử nghiệm mượn lô đỉnh để lọc khí, cường hóa đan điền đã thành công mỹ mãn!Dục Thiên Âu ôm lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Hoa Phương, vuốt ve mái tóc rối bời của nàng, khóe môi nhếch lên nụ cười của đấng tạo hóa tà ác.

Đệ nhất nha hoàn kiêu ngạo nay đã triệt để trở thành tình nô trung thành, một cái lò ấp Dục khí hoàn hảo không thể tách rời khỏi lão.Trong góc tối tăm, Tiểu Thúy vẫn đang úp mặt vào tường, nhưng toàn thân cô bé mười sáu tuổi đang run lên cầm cập.

Tiếng rên rỉ dâm đãng, tiếng va đập nhục thể và mùi hương hoan lạc ngập tràn căn phòng đã kích thích mọi nơ-ron thần kinh non nớt của nàng.

Hai đùi Tiểu Thúy vô thức kẹp chặt lấy nhau, khuôn mặt đỏ bừng, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng nhưng cũng xen lẫn một sự tò mò, rạo rực ngứa ngáy đến khó tả.

Bóng tối của Dục Hóa Vạn Đạo, sớm muộn gì cũng sẽ lan tới bọc lấy nốt đóa hoa chưa nở này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co