[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
18
Kim giây vẫn đang túc tắc nhịp bước reo vang trên từng bước đi. Kim phút vẫn chầm chậm di chuyển một vòng rồi lại một vòng. Còn kim giờ vẫn luôn lười biếng khẽ nhích lên từng chút một.
Orm và Lingling đã không gặp nhau một tháng. Thời gian một tháng nếu so với cả cuộc đời thì chỉ là một khoảng thời gian rất ngắn ngủi, nhưng đối với người tương tư, đó lại là khoảng thời gian dài đến miên man.
Hai người cứ nghĩ xa nhau, thì sẽ dần quên được hình bóng của nhau. Nhưng cuộc sống làm sao dễ dàng theo ý mình muốn, ngày càng nhiều bóng dáng của đối phương hiện lên trong đầu óc của mình.
Biển người mênh mông, biết bao nhiêu người tới tới lui lui đi ngang qua nhau. Đối với rất nhiều người, quen biết không tới một giây, nhưng muốn quên lại cần cả đời.
Hôm nay, sau khi hoàn công thêm một dự án, Gina đề nghị đi bar giải khuây. Ba người Orm đã rất lâu chưa bước chân vào quán bar. Thứ nhất là vì chi phí trong bar quá đắt đỏ, cho nên bọn họ không thích đến đó để phung phí, từ khi tốt nghiệp và ra đi làm đến nay, ba người trẻ tuổi liền biết đồng tiền là một thứ rất khó kiếm, vì thế đương nhiên không muốn tiêu tiền, thứ hai là vì tư tưởng bọn họ thuộc dạng già cỗi, không quá yêu thích môi trường ầm ĩ tiếng nhạc như quán bar, chính vì thế đối với ba người, quán bar là một nơi gì đó rất xa lạ.
Thế nhưng ngày hôm nay, đúng lúc bọn họ cũng muốn giải khuây, nên quyết định về nhà thay quần áo, hẹn với Gina cùng đi đến một quán bar khá nổi tiếng trong thành phố.
Chín giờ rưỡi tối, trong bar rất náo nhiệt, có uống rượu, có nhảy nhót, có ve vãn, muôn hình muôn vẻ, cảnh nào cũng có, và hầu như trong quán bar lúc này chỉ toàn là những người trẻ tuổi.
Bốn người bước vào quán, trên tay mỗi người đang cầm một chai bia, giương mắt nhìn qua lại xung quanh. Mark và Yaya nhìn một hồi, không chịu nổi mê hoặc, liền kéo nhau vào sàn nhảy. Orm nhìn Mark và Yaya hào hứng nhảy múa, không khỏi chạnh lòng, nhớ đến năm xưa cô vẫn cùng Jayna thường vào quán bar để nhảy nhót với nhau.
Orm hỏi Gina: "Bình thường em hay đến chỗ này sao?"
"Còn tùy ạ. Khi nào có mấy đứa bạn rủ thì em mới đến thôi."
"Chỗ này giá cả không rẻ, một chai bia mà đã mấy chục tệ rồi."
"Thoải mái chút chị ơi, dù sao cũng thường đến đây đâu, hay chị em mình đi nhảy chút đi." Gina kéo Orm ra sàn nhảy, mang theo vẻ khiêu khích, nghịch ngợm hỏi, "Chị có biết nhảy không đó?"
"Đương nhiên biết." Orm bị Gina khiêu khích, nên để chai bia xuống bàn, theo Gina gia nhập sàn nhảy.
Từ nhỏ Orm đã học múa, trước đây khi còn quen Jayna, hai người còn đặc biệt học một điệu nhảy ngắn bên trong «Singin' in the Rain». Phim «Singin' in the Rain» là một trong những bộ phim nhựa hai người thích nhất, nên thường bắt chước theo đôi nam nữ chính trong phim, vừa hát vừa nhảy, buông mình trong giai điệu du dương, vui vẻ trong điệu nhảy sinh động, lúc đó không gì sung sướng hơn. Nhớ lại năm tháng vô âu vô lo đầy lãng mạn khi đó, có thể nào lại không khiến người ta phải chạnh lòng?
(*Singin' in the Rain: phim nhạc kịch hài năm 1952, được đánh giá là vở nhạc kịch hay nhất mọi thời đại. Nội dung xoay quanh tình yêu giữa một chàng diễn viên điển trai nổi tiếng với cô gái có giọng hát hay nhưng phải trở thành người đứng sau cánh gà hát nhép cho người khác.)
Sau khi chia tay Jayna, tuy Orm không tiếp tục nhảy nữa, nhưng khả năng cảm thụ nhịp điệu vẫn rất giỏi. Theo giai điệu của âm nhạc, Orm thả lỏng thân thể, buông mình vào trong điệu nhạc để nhảy múa. Nếu so với cô, Gina vẫn còn kém khá xa, vì bắt đầu từ khi lên đại học, cô mới được tiếp xúc với vũ đạo, cho nên thân thể không thể đạt được độ dẻo dai như Orm. Cô cố gắng nhảy theo Orm, nhưng có chút không theo kịp.
Gina cười nói: "Thật không ngờ chị lại nhảy giỏi thế."
"À, chị em mình cùng nhảy đi, em cứ bắt chước theo nhịp nhảy của chị là được."
"Vâng."
Trùng hợp một cách kỳ lạ, giữa lúc Orm đang vui vẻ nhảy nhót, thì Lingling, Kimberley và Ginny cũng bước vào quán bar. Sau khi ba người ngồi vào chỗ, Ginny mắt tinh liền nhìn thấy ngay Orm, nên giương tay chỉ vào cô, nói: "Cô bé kia nhảy đẹp thật đó. Nhìn cứ thấy quen quen giống như đã gặp ở đâu. A, đúng rồi, không phải cô bé ngồi xem «Thái Căn Đàm» bên vệ đường hôm nào đó sao?"
Ginny cả ngày phải lăn lộn trên thương trường, nên đương nhiên khả năng nhớ mặt người của cô tốt hơn hẳn những người bình thường. Hơn nữa, tối hôm đó trên vệ đường, Orm không hề để Ginny vào trong mắt mà cứ thản nhiên bước đi, cho nên ấn tượng Orm để lại trong lòng Ginny vẫn tương đối sâu sắc.
Lingling theo phương hướng Ginny chỉ liếc mắt nhìn sang, thoáng chốc sững sờ. Làm sao cô cũng không ngờ khi đến chỗ này lại có thể chạm mặt Orm. Nhìn trên người Orm trang phục đơn giản quần short áo thun, lại nhìn thân thể uyển chuyển của cô, tóc dài hất lên theo điệu nhạc, còn có nụ cười như có như không trên khóe môi, thật giống như một tinh linh đang nhảy múa. Ánh mắt Lingling gắn chặt trên người cô, không cách nào dời ra được.
Kimberley nhìn thấy kỹ thuật nhảy điêu luyện của Orm, trong lòng xẹt qua một tia ghen ghét. Tuổi trẻ quả là tốt, chỉ cần đứng nhún nhảy đã đủ lôi kéo sự chú ý của người khác về phía mình. Hiện tại, cô đang ước gì mình có thể quay trở lại tuổi 20 một lần nữa. Kimberley bĩu môi nói: "Nhảy múa cũng được đấy, thật đúng là ánh sáng tuổi trẻ!"
Đương nhiên Lingling hiểu tâm lý đố kỵ của Kimberley, cười nói: "Mình cũng đi nhảy chút đây. Hai cậu có muốn đi cùng mình không?"
Ginny đáp: "Cậu cứ đi trước, tụi mình ngồi đây chút rồi qua đó sau."
Lingling đi vào sàn nhảy, cũng thả mình vào điệu nhạc, cố tình như vô ý nhảy ngày càng gần đến Orm. Không lâu sau, cô đã nhảy sát bên Orm. Khi Orm xoay người, nhìn thấy Lingling, ánh đèn mờ ảo trong sàn nhảy chiếu lấp lóa trên gương mặt Lingling, gợi ra vẻ huyền bí cùng yêu mị. Orm đứng yên tại chỗ, ngây ngốc ngắm nhìn Lingling bên trong bộ váy ngắn hở vai, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói điều gì. Lingling vừa nhảy vừa cười nói: "Đã lâu không gặp, cùng nhảy với nhau đi."
Đã nhiều ngày không gặp, đây là lần đầu tiên Orm chạm mặt Lingling, nên có chút mất tự nhiên. Lingling kéo tay Orm, kề sát vào người cô, dùng giọng nói khiêu khích hỏi bên tai: "Cô sợ nhảy chung với tôi?"
"Sợ á? Đúng là tôi đã bị chị dọa cho sợ hết hồn đây!"
Orm cũng buông lỏng sự căng thẳng trong lòng, trước tiên xoay lưng về phía Gina, đứng đối diện cùng Lingling nhún nhảy. Gina thấy Orm không để ý đến cô, tưởng rằng do bản thân cô nhảy không giỏi, làm Orm chán không muốn nhảy cùng cô nữa. Lòng tự ái liền chịu một đả kích không lớn cũng không nhỏ, cô hậm hực đi ra khỏi sàn nhảy.
Từ nhỏ Lingling cũng đã học múa, cho nên cô luôn rất tự tin với khả năng vũ đạo của mình, thế nhưng lần này cùng nhảy với Orm, cô cảm thấy thực lực hai bên không chênh lệch bao nhiêu, nên không khỏi thêm một lần nữa nhìn Orm với cặp mặt khác xưa.
Orm và Lingling vui vẻ nhảy múa cùng nhau, trải qua hai phút đầu tiên để thăm dò thích ứng với nhịp điệu của đối phương, chậm rãi tìm thấy được sự đồng điệu, rồi kết hợp điệu nhảy tango nóng bỏng mặt kề sát mặt thân kề sát thân, cùng nhịp điệu nhanh của điệu cha cha cha, bước nhanh đuổi theo người, rồi lại để người đuổi ngược lại. Thân thể có lúc dính sát vào nhau, có lúc luồn vào nhau, rồi có lúc lại tách nhau ra, thật giống như đang vương vấn không dứt. Hai người say sưa nhảy theo nhịp điệu, phối hợp hỗ trợ và vô cùng ăn ý.
Khóe môi Lingling lướt qua lỗ tai của Orm, khiến trong lòng Orm trở nên run rẩy. Orm vòng hai tay qua đôi vai để trần của Lingling, làm trong lòng Lingling nhộn nhạo không yên.
Mùi hương phiêu đãng lướt qua chóp mũi, Lingling lớn tiếng hỏi: "Cô dùng dầu gội đầu hiệu gì?"
Orm lớn tiếng đáp: "Giờ đang dùng Pantene."
Lingling cười, Orm cũng cười. Hai người phụ nữ có phong cách bất đồng nhưng khi nhảy chung với nhau lại vô cùng hợp ý, rất dễ khuếch tán kích tình ra bốn phía. Hơn nữa kỹ thuật nhảy ái muội đi cùng vẻ ngoài xinh đẹp quyến rũ rất thu hút ánh nhìn của những người khác. Vì thế trong phút chốc hai người trở thành trung tâm chú ý của toàn sàn nhảy.
Hai mỹ nữ tóc dài có vóc người khiêu gợi khi nhảy múa cùng nhau, nếu so với một cặp nam nữ, thì nhìn thuận mắt hơn nhiều. Mọi người xung quanh tự dưng chậm lại động tác, trong ánh mắt mang theo một chút ước ao và có cả sự đố kỵ, giương mắt nhìn hai đóa hoa mải mê nhảy múa bung tỏa tất cả những gì tốt đẹp nhất.
Mãi đến tận khi tiếng nhạc chấm dứt, trong đám người liền lục tục vang lên tiếng huýt sáo và tiếng vỗ tay tán thưởng. Lúc này Orm và Lingling mới từ bên trong dư vị của giai điệu trở về thực tại, nhìn nhau nở nụ cười, không nói bất kỳ điều gì.
Một ca khúc khác lại vang lên, mọi người bắt đầu lao vào một điệu nhảy mới, không ít người đến gần mời hai người nhảy một bài. Lingling lắc đầu từ chối, lôi kéo Orm ra khỏi sàn nhảy. Lingling mở miệng khen: "Không ngờ cô nhảy cũng giỏi ghê, kỹ thuật cũng không tệ chút nào, có thể so sánh với tôi được đấy."
Người này không tự khen mình thì sẽ chết à? Orm liếc mắt, châm chọc: "Quá khen rồi. Tôi thật không dám đem bản thân so sánh với chị."
"Cô học khiêu vũ ở đâu?"
"Khi còn bé thì học ở nhà văn hóa thiếu nhi, sau đó được mấy bạn trong nhạc viện dạy cho vài kỹ năng vũ đạo. Còn chị thì sao?"
"Cũng giống như cô thôi, chỉ khác một chút là khi tôi lên đại học, có đăng ký ghi danh học vài khóa dạy nhảy chuyên nghiệp. Mà cô thường hay đến chỗ này?"
"Tình cờ thôi, ít khi đến lắm. Còn chị thường hay đến đây sao?"
"Đôi khi sẽ đến, vì có những lúc muốn đến chỗ nào đó để giải khuây làm mới lại tâm trạng."
"Cũng như thuận tiện hái hoa ngắt cỏ luôn đúng không?" Orm đưa mắt nhìn đám người nam nữ xung quanh, ra vẻ giống như đang trêu chọc, cười mỉm hỏi.
Lingling nhìn cũng như đang muốn chọc ghẹo, nhướn mắt hỏi ngược lại: "Cô thì tính là hoa hay là cỏ?"
Orm khẽ đảo mắt, không nói gì, nhưng trong lòng lại dâng lên từng đợt cảm giác ngọt ngào.
Lingling thu hết mọi biểu tình trên gương mặt Orm vào đáy mắt, cảm thấy hài lòng. Cô hỏi: "Gần đây có bận lắm không?"
"Thì vẫn đi chỗ này chỗ kia vẽ tranh tường thôi. Còn chị thì sao?"
Lingling vừa định trả lời thì Gina không biết từ đâu chạy tới, thân mật kéo cánh tay Orm, đem cằm để trên vai Orm, giống như đang làm nũng, nhõng nhẽo nói: "Orm ơi, chị nhảy siêu quá đi. Sau này chị phải dạy cho em đó, em sẽ nhận chị làm sư phụ."
Lingling nhìn thấy Gina và Orm tỏ ra thân mật, đột nhiên cảm thấy có chút chướng mắt. Cô muốn biết cô bé trước mặt này là ai, cũng thật muốn biết cô bé với Orm có quan hệ gì, nên liền hỏi: "Em đây là?"
"Gina." Orm suy nghĩ một chút, lại bỏ thêm hai chữ, "Bạn bè."
Nghe được hai chữ bạn bè, Lingling thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại lập tức thấy không thoải mái cùng khẩn trương.
Bạn bè có cần thiết tỏ ra thân mật đến thế không?
Đúng lúc này Mark và Yaya đi tới, nhìn thấy Lingling cũng chào hỏi vài câu, sau đó quay sang nói với Orm: "Gần 11 giờ đêm rồi. Sáng sớm ngày mai còn phải đi vẽ nữa, tụi mình nên về thôi."
"Được."
Orm nhìn Lingling, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Bất chợt cô thấy trên thái dương Lingling đang chảy xuống vài giọt mồ hôi, Orm rất tự nhiên giơ tay lau chúng đi. Lingling cảm nhận được động tác của Orm, trái tim trong lồng ngực chợt nhảy lên cuồng loạn. Lingling nhìn chăm chú Orm, muốn tìm thấy chút gì đó khác lạ trong ánh mắt cô. Thế nhưng Orm rất nhanh ý thức được hành động vừa rồi của mình quá thân mật, nên nhanh chóng thu tay về, cúi đầu xuống, sợi tóc lòa xòa rơi xuống che khuất đôi mắt của cô.
Sau đó, Orm mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lingling, nở nụ cười nói: "Chúng tôi phải về rồi. Ngày mai chị cũng phải đi làm, đúng không? Không nên đi chơi quá muộn đấy."
"Ừ, cô về cẩn thận."
"Ừ, tạm biệt."
"Tạm biệt."
Hai người phất tay tạm biệt, không hẹn mà cùng suy nghĩ một chuyện, Sau lần tạm biệt này không biết đến khi nào mới có thể ngẫu nhiên gặp lại lần nữa?
Kimberley và Ginny đi đến bên cạnh Lingling. Ginny mang theo giọng nói đầy nghi hoặc, hỏi: "Cậu biết cô bé đó?"
"Có biết."
Kimberley hỏi: "Nhỏ đó làm gì vậy?"
"Vẽ tranh tường, cùng vài người bạn mở một studio nhỏ nhận vẽ tranh tường cho khách hàng. Trước đây có đến tòa soạn bên mình vẽ tranh tường trong ba tháng."
"Xì, thì ra là kinh doanh cá thể!" Kimberley thốt ra vô cùng tự nhiên.
Lingling nhìn Kimberley, không nói gì.
Ginny hỏi: "Cô bé ấy tên gì?"
"Orm Kornnaphat." Lingling nhớ đến Orm trước khi về có dặn cô nên sớm về nhà, vì thế quay sang nói với Kimberley và Ginny, "Kim, Gin, hai cậu cứ ở đây chơi tiếp đi. Giờ mình phải về rồi, ngày mai còn phải đi làm sớm nữa, không thể ở chơi quá khuya."
Kimberley không vừa lòng, nói: "Mới đến thôi! Sao vội về thế?"
"Chi phí hôm nay ở đây của hai cậu cứ tính bằng thẻ của mình. Quyết định thế đi, mình thật phải về rồi."
Lingling quay sang mỉm cười với hai người bạn, nháy mắt đầy khiêu gợi, sau đó mới xoay người rời đi.
Về đến nhà, Lingling bước vào phòng tắm, cởi quần áo, nhìn cái giá trên bức tường men xanh phía trên bồn tắm lớn đang để la liệt các loại dầu gội đầu, không hề do dự vươn tay cầm chai Pantene xuống.
Lingling vừa tắm rửa sạch sẽ, vừa ngồi nhớ lại buổi tối nay được nhảy cùng Orm, trong lòng đặc biệt vui vẻ không thôi.
Tắm rửa xong, nằm trên giường, đột nhiên Lingling rất muốn được nói chuyện cùng Orm. Cô cầm di động lên, lại buông xuống, sau đó cầm lên, rồi lại buông xuống, cuối cùng quăng điện thoại đến góc giường, đắp chăn kín đầu, nhắm mắt lại.
Lingling không thể phủ nhận bản thân đang rất nhớ Orm. Cô rất muốn được nghe giọng nói của Orm dù đó chỉ là một câu ngắn ngủi, thậm chí muốn nghe Orm tiếp tục kể những câu chuyện họ hàng nhà gấu. Thế nhưng trong đáy lòng lại đang có một giọng nói nhắc nhở cô không nên như vậy. Cô cũng không muốn đi tìm hiểu giọng nói kia rốt cuộc đến từ đâu, sau khi rối rắm suy nghĩ một phen, thì nhắm mắt ngủ mất.
Sau khi về nhà, Orm không buồn ngủ, đơn giản cầm lấy bản kí họa tiện tay vẽ một chút. Cho đến khi vẽ xong mới kinh ngạc phát hiện bức tranh cô vẽ kia chính là vẻ mặt của Lingling và cô khi say sưa nhảy múa cùng nhau. Orm đem bản kí họa khép lại, vứt qua bên, cầm di động lên, bấm dãy số điện thoại của Lingling, nhưng chợt suy nghĩ lại, cảm thấy chán nản rồi buông xuống. Đó chỉ là một lần gặp gỡ ngẫu nhiên thôi! Orm một bên cố gắng cảnh cáo chính mình không nên suy nghĩ quá nhiều, một bên kéo chăn lên, kiên quyết nhắm chặt mắt lại.
Đảo mắt, một tuần đã hết.
Chim hót líu lo, hoa nở diễm lệ, bầu trời xanh lam, đám mây trắng tinh, nhiệt độ tuy có hơi cao khiến mọi người có chút ngột ngạt, nhưng nhìn tổng thể, vẫn là một ngày có thời tiết tốt, trời trong nắng ấm.
Buổi chiều cuối tuần này, Orm đã làm xong hết công việc, muốn đi giải khuây, nên quyết định xách đống đồ nghề lên núi vẽ vật thực.
Buổi chiều cuối tuần này, Lingling nhìn bầu trời trong xanh, muốn đi hóng gió, nên quyết định đổi trang phục đơn giản lên núi giải sầu.
Orm tìm được một chỗ có bóng mát, dựng giá vẽ, bắt giữ sắc thái vạn biến trong nháy mắt, từng nét bút dần hiện trên giấy trắng. Rất nhanh trang giấy xuất hiện bóng dáng ngọn núi xanh ngắt, dấu vết dòng suối nhỏ róc rách.
Lingling một mình dạo bước lang thang bên trong ngọn núi, vì không có mục đích nên cứ đi tới đi lui xung quanh. Chợt xa xa nhìn thấy bóng dáng một người đội mũ đang ngồi trong bóng râm, lập tức dừng chân lại. Là Orm Kornnaphat sao? Cô không xác định được, đành phải đến gần hơn mới có thể biết rõ.
Đến gần, mới phát hiện, đúng là Orm Kornnaphat.
Đội mũ rộng vành màu trắng dùng để che nắng càng làm tăng nét dễ thương đáng yêu của Orm thêm mấy phần. Cô đang ngồi dưới bóng cây, bên trên mặt cỏ, vui vẻ đùa giỡn cùng các đường nét và màu sắc, rất tập trung vào bức tranh trước mắt. Lingling lặng lẽ đứng đằng sau cô, nhìn chăm chú vào ngòi bút đang từ từ phác họa mỹ cảnh bên ngoài đưa vào trang giấy.
Đây có lẽ là lần đầu tiên mình yên lặng xem em ấy vẽ tranh nhỉ? Lingling nghĩ, Họa không hề tồi, dùng màu sắc không thèm kiêng dè, bút pháp thay đổi liên tục, có thể thấy được tính cách của họa sĩ ngông nghênh đến mức nào. Chẳng trách em ấy không thể đi làm trong công ty giống như mọi người bình thường, coi bộ thầy Pi nói quá đúng, với tính cách thế này thật không hề thích hợp bị ràng buộc trong luật lệ cứng nhắc của công ty.
Mãi đến tận khi Orm cảm thấy có chút mệt và muốn nghỉ đôi chút, mới để bút và bảng phối màu xuống, ngồi xếp bằng nghỉ ngơi. Khi quay người lại, nhìn thấy Lingling đứng đằng sau, sợ hết hồn giật nảy mình, ngay cả mũ đang đội trên đầu cũng theo hành động đột ngột của cô mà rơi thẳng xuống đất.
Orm lấy tay che ngực, bất mãn hét lớn: "Chị là quỷ à? Làm sao không gây ra chút tiếng động nào hết vậy? Dọa người ta hết cả hồn rồi này!"
Lingling nhìn thấy dáng vẻ xù lông của Orm, liền cười ha ha, đi đến nhặt cái mũ của Orm lên ngắm nghía: "Không phải cô là người không sợ trời không sợ đất sao?"
"Tôi làm gì có bản lĩnh không sợ trời không sợ đất? Mà sao chị lại đến đây?"
"Bộ nơi này có gắn bảng tên của cô? Cô có thể đến, tại sao tôi lại không?"
Orm bị hỏi hai câu không biết trả lời thế nào, đành lườm Lingling, trong lòng vừa bực vừa vui, nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Trầm tư rất lâu, Orm mới nói: "Để tôi sẽ cho chị một bức họa nha."
"Không được vẽ tôi xấu quá đó."
Orm khịt mũi, không nói gì nữa, chỉ lấy ra một tờ giấy trắng khác, rồi cầm lên cây bút chì, ngồi ở trên cỏ say sưa vẽ.
Lingling không nói gì, ngồi đối diện Orm, nhìn cô không ngẩng đầu lên lần nào mà chỉ chăm chú vùi đầu vào bức tranh, trong lòng xuất hiện một nghi vấn. Người này vẽ chân dung không cần ngước mắt nhìn hình dáng người mẫu ư?
Cô làm sao biết được, Orm đã sớm đem dáng vẻ của cô khắc sâu vào đáy lòng.
Lingling trầm mặc một lúc lâu, mới do dự hỏi: "Cái lần nhảy chung kia, cô với cô bé kia...à Gina, là có quan hệ gì?"
"Quan hệ bạn bè." Orm vừa ngồi vẽ, vừa nhìn Lingling, "Dạo này công việc khá nhiều, ba người chúng tôi không thể xoay sở được, nên đành chạy đến chỗ thầy Pi nhờ thầy giới thiệu một đệ tử tay nghề giỏi chút để phụ một tay."
"Đối với con gái cô đều cư xử thân mật vậy sao?"
"Thân mật? Bộ thân mật lắm à?" Orm cười xấu xa, "Chị đang ghen?"
Lingling bị cứng họng, mang theo vài phần tức giận, cất cao giọng: "Ghen hả? Tôi mà đi mắc vào mớ bòng bong đó?"
Orm cười, ảm đạm cúi đầu, Đúng là chị ấy không mắc mớ gì phải bước vào cuộc đời của mình.
Thời tiết cuối tháng Tám vẫn mang theo tính nết trẻ con, nói biến liền biến chuyển ngay.
Orm vừa vẽ xong, sắc trời đột nhiên tối sầm, tầng mây đen dày đặc che ngợp bầu trời trên đỉnh đầu như muốn lập tức đổ sụp đến nơi.
Orm nhìn thấy vậy liền biết không ổn, vội vàng luống cuống thu dọn đồ đạc, miệng la hét oang oang: "Sắp mưa. Sắp mưa rồi. Mau nhanh tìm chỗ trú mưa."
Lingling giúp cô thu dọn, hỏi: "Dù có mưa thì cũng đâu làm chế.t người. Cô gấp gáp thế làm gì?"
"Mưa rơi trúng người thì đúng là không chết, nhưng nếu rơi trúng mấy bức họa của tôi thì chúng chết chắc đó! Tôi mới vừa vẽ xong thôi mà!"
Trong khi đang nói, những giọt mưa nặng hạt bắt đầu rơi xuống mỗi lúc một nhanh. Orm vội vàng xếp lại giá vẽ, nhét bìa kẹp vẽ vào trong túi, khóa kéo lại, không chút nghĩ ngợi cầm lấy mũ rộng vành đội lên đầu Lingling, rồi nắm lấy tay Lingling kéo đi vào sâu trong núi. Cô thường đến ngọn núi này, nên mọi ngóc ngách xung quanh đây đều nắm rõ như lòng bàn tay. Cô biết sâu trong ngọn núi còn một hầm trú ẩn được đào trong những năm kháng chiến, và nơi hiện tại Orm đang nhắm đến chính là hầm trú ẩn ấy.
Một tay Lingling giữ mũ trên đầu, một tay bị Orm nắm kéo đi, trong lòng xẹt qua một tia khác thường, nhưng cô chưa kịp ngẫm xem khác thường ở chỗ nào, đã bị Orm lôi kéo chạy về phía trước.
Tới hầm trú ẩn, Orm thả tay. Lingling thiếu đi độ ấm vừa cảm nhận trên tay, trong lòng có chút mất mát.
Quần áo Lingling bị ướt đẫm nước mưa, làm dính chặt lên người, đường cong cơ thể đều hiển lộ rõ. Orm sợ bản thân phạm sai lầm, sau khi liếc mắt nhìn liền không dám xem thêm, quay đầu qua bên, nói: "Trước tiên cứ tạm ở đây tránh mưa, đợi mưa tạnh rồi về."
"Ừ." Lingling lấy mũ xuống, cầm ở trong tay. Dù quần áo cô bị ướt, nhưng đầu tóc lại không vấn đề gì. Cô liếc mắt nhìn Orm, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Quần áo Orm cũng bị mưa làm ướt, mái tóc có chút tán loạn dính chặt vai, lộ ra một vẻ đẹp mong manh quyến rũ. Lingling nhìn thân thể Orm, âm thầm tán thưởng.
Không ngờ người nhìn gầy gò như em ấy lại có vóc dáng rất được. Những nơi nên có da có thịt vẫn có đủ, một chút cũng không hề thiếu.
Lingling nhìn quanh động. Bốn vách tường trống trơn, cửa động có vài cành cây nhô ra che chắn gần hết lối vào. Cô nói: "Một nơi bí mật dường này mà cô cũng có thể tìm ra? Mấy lúc tôi đến đây không thể phát hiện được chỗ này."
"Chị cũng thường hay đến ngọn núi này à?"
"Đúng, thường đến đây để giải khuây."
"Tôi cũng thế."
"Tôi biết rồi."
"Làm sao chị biết?"
"Thì vừa nãy bên trong câu hỏi của cô có chữ cũng đó thôi."
"Chị tinh ý thật!"
"Quá khen!"
Orm lấy ra bức tranh mới vừa vẽ xong, đưa cho Lingling: "Tặng chị."
Lingling nhận lấy, chăm chú nhìn. Trong bức tranh là một người phụ nữ đứng đón gió trên đỉnh ngọn núi. Mái tóc dài qua eo đang tung bay, làn váy lay động ép hẳn sang bên, cạnh đó là một gốc cây thông thẳng tắp vững chải, phương xa có một con chim diều hâu đơn độc ẩn mình trong mây. Người phụ nữ ấy có bóng dáng cô đơn, nhưng lại mang theo vẻ ngạo nghễ, còn có một chút lẻ loi cùng sự kiên cường. Thân hình người phụ nữ rất gợi cảm, vẻ mặt đưa tình, người với cảnh như giao hòa thành một.
Và người phụ nữ trong bức tranh ấy chính là cô.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co