[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
24
Mùa thu là mùa thu hoạch. Công việc của Lingling cũng theo đó mà thu hoạch được không ít thành quả. Thời điểm này, số lần Lingling phải đi xã giao với bên ngoài cũng bắt đầu tăng lên. Mỗi ngày cô đều quay cuồng giữa các hội nghị và những cuộc gặp xã giao, khiến cô cứ cách vài ngày lại phải nhảy lên máy bay một lần, giống hệt một con ong mật chăm chỉ bay lượn qua lại xung quanh giữa các thành phố lớn.
Người đang cực kỳ bận rộn như Lingling thế mà cũng rất hay nhớ đến Orm. Cô thật buồn bực vì sao Orm có thể tuyệt tình như vậy? Sau khi bỏ đi thì ngay cả một cú điện thoại hay một tin nhắn nhỏ cũng đều không có. Chẳng lẽ em ấy không hề nhớ đến mình dù chỉ một chút? Lingling không tin, cô vẫn luôn rất tự hào vào sức quyến rũ của chính mình.
Một buổi tối tại thành phố Chiang Mai xa xôi, sau khi gặp mặt xã giao xong, đột nhiên cô muốn giải tỏa tâm trạng, vì thế một thân một mình đi dạo trên đường. Giữa thành thị phồn hoa cùng dòng xe cộ qua lại như mắc cửi, người người từ năm phương bốn bể với đủ giọng nói vùng miền khác nhau cứ liên tục qua lại di chuyển bên người Lingling, đủ mọi hình thái, cao thấp đẹp xấu, già trẻ lớn bé, giống như các chủng loại bươm bướm muôn hình muôn vẻ rập rờn trong vườn hoa.
Lingling lạnh lùng nhìn dòng người vội vã bước đi, vội vàng di chuyển trước mắt. Thành phố này thật lớn, đám người xung quanh thật nhiều, nhưng lại không một ai có thể lọt được vào tầm mắt của cô, tiến được vào trong trái tim cô.
Nếu Orm có mặt ở đây, nhìn đám người đông đúc bận rộn qua lại xung quanh, dấu chân vội vã như cánh bướm vỗ cánh đi tìm mật thế này, nhất định sẽ cảm thán rồi buông một câu nhận xét gì đó cho xem? Lingling nhớ đến Orm, liền nhớ đến cái lần cùng Orm đi dạo chợ đêm hôm nào. Lúc đó Orm đã nói với cô 'Tốt nhất lúc nào cũng nên cười như thế', tự nhiên cả người cô trở nên nhu hòa đi, bớt chút cảm giác lạnh lùng, thêm nhiều sự thân thiết. Dòng người đi đường xa lạ xung quanh khi nhìn thấy khoé môi cô tràn ra sự ấm áp, cũng không nhịn được phải quay đầu lại ngắm nhìn cô lần nữa.
Lingling đột nhiên phát hiện, mỗi lần cô nhớ đến Orm, những lúc đó đều cảm thấy rất cô đơn. Loại cảm giác này rất xa lạ với Lingling.
Cô đơn khác hoàn toàn với cô độc, bởi vì cô độc là chuyện của một người, nhưng cô đơn lại có dính dáng đến người khác.
Chợt có một tiếng hát từ xa vọng tới, trong lời bài hát đang trầm bổng vang lên...
"Không phải vì cô đơn mới nhớ đến người,
Chỉ vì nhớ đến người nên mới cô đơn.
Thời điểm khi nước mắt rơi,
Tất cả mọi thứ đều tĩnh lặng."
Lingling ngừng chân, chăm chú lắng nghe. Mãi đến khi bài hát được phát lại lần nữa, cô mới nghe được đoạn đầu tiên của bài hát, phúc chốc trong lòng cô trở nên sáng tỏ, mọi chuyện dần thông suốt.
Đoạn đầu tiên của bài hát ấy chính là...
"Gặp gỡ giữa biển người,
Chia ly rồi trùng phùng.
Đêm nay tỉnh giấc ngồi bên cửa sổ,
Em đang đợi trăng sáng đến soi bóng.
Có lẽ em không cần quá đau buồn,
Bởi em luôn tin duyên phận vẫn còn.
Kim đồng hồ vẫn chậm rãi kêu,
Tích tích tắc tắc chờ người đến."
Trở lại khách sạn, Lingling mở máy laptop, tìm kiếm bài hát này, rồi bật chế độ chơi liên tục, lại lấy ra cuốn sổ, viết xuống hai câu:
"Như bèo nước tương phùng, dù có gặp được cũng sẽ đi lướt qua vai nhau, như thế có đáng giá lưu luyến?"
Như dây leo quấn quýt, dù có ngược lối nhưng thâm tâm vẫn hướng về nhau, như thế có tiếc nuối khi đánh mất nhau?
Để bút xuống, Lingling đã có quyết định. Khi nào xong chuyến đi này và trở về, nhất định mình sẽ đi tìm Orm Kornnaphat, đem em ấy xách về nhà, tay nắm tay sống qua ngày đến hết đời!
Mấy ngày gần đây, Orm bận rộn đến tối mặt, hết vẽ tranh trường ở nhà này lại lật đặt chạy đến nơi khác bắt đầu khởi công dự án mới. Trong khi làm việc, Orm cần tập trung mọi tinh thần để không bị sai sót, cho nên không dám nghĩ đến Lingling, nhưng mỗi lúc nhàn rỗi, gương mặt Lingling cứ không hề báo trước sẽ nhảy ra trước mắt cô. Chẳng biết từ lúc nào, Lingling đã thay thế Jayna chiếm trọn toàn bộ vị trí trong trái tim Orm.
Dạo này, Orm đến một toà biệt thự mới để vẽ tranh tưởng. Chủ nhân ngôi biệt thự không ai xa lạ chính là bạn đồng môn của Lingling – Nychaa.
Cha của Nychaa kinh doanh một công ty chuyên về quà tặng. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nychaa tiếp nhận phản công việc của cha cô. Diện mạo của cô nhìn rất đẹp, thoạt nhìn thật hiền thục, năm đó dưới sự thúc giục của cha mẹ, cô cùng một anh chàng môn đăng hộ đối kết hôn, đến hiện tại cuộc hôn nhân của cô đã kéo dài hơn hai năm. Tuy nhiên, hai người không yêu nhau lại tiến tới hôn nhân chính là một loại bất hạnh, vì thế một năm trước, Nychaa cùng chồng đã bàn bạc rồi thống nhất việc tách ra ở riêng, nhưng trước mặt những người khác, bọn họ vẫn sẽ duy trì hình tượng giả tạo là đôi vợ chồng đang ngập tràn hạnh phúc.
Hiện tại, Nychaa đang sống một mình trong ngôi biệt thự rộng lớn ở vùng ngoại thành. Trước đó vài ngày, cô có việc đến toà soạn Znews và nhìn thấy bức họa trang trí trên tường ở đó thật ưng mắt, nên định tìm Lingling hỏi phương thức liên lạc của ba người Orm. Nhưng đúng lúc đó Lingling lại đang chủ trì buổi họp, không tiện đi quấy rầy, cô đành đi hỏi Pitt Karchai. Thời điểm này được xem như lúc nhàn rỗi của cô, đúng lúc có thể mời ba người Orm tới nhà để vẽ tranh tường.
Công việc trong tay Mark và Yaya vẫn chưa xong, nên Orm đành một mình đến đây trước.
Ngay lần đầu tiên Nychaa gặp Orm, trong đáy lòng đã nhẹ run lên chút xúc cảm xao động. Cô bé này nhìn thật thanh thuần trong sáng. Hình tượng như thế khéo sao thật vừa mắt Nychaa.
Lần đầu tiên Orm gặp Nychaa, trong lòng không có cảm giác gì, thậm chí ngay cả dáng vẻ của Nychaa cũng không đi nhìn kỹ. Cả ngày cô chỉ một mực nhớ nhung đến Lingling, khiến tâm trạng cứ lúc lên lúc xuống, như thế bảo sao cô còn lòng dạ đi chú ý đến những người phụ nữ khác? Bởi vậy khi đến nhà Nychaa, cô chỉ đơn giản nói vài câu lịch sự xã giao ban đầu, sau đó cứ cắm cúi làm việc nên làm.
Công việc vẽ tranh tường này theo dự kiến sẽ hoàn thành trong vòng một tuần, vì thế Orm có thể chậm rãi làm việc, nhân tiện chở Mark và Yaya đến giúp cũng làm những khu có diện tích rộng. Khoảng thời gian này, Gina phải theo thầy Pi đi xuống phía nam khảo sát, không cách nào đến đây phụ giúp Orm, do đó Orm đành phải làm trước những phần việc có thể làm một mình.
Hai ngày trôi qua, Orm chưa từng chủ động mở miệng với Nychaa, dù chỉ là một câu nói đùa. Ngược lại Nychaa lo lắng Orm sẽ bị mệt, nên thường bảo Orm nghỉ tay xả hơi một chút, cũng tiện tay làm một tách hồng trà thật ngon để chiêu đãi cô. Orm cảm thấy tính tình của Nychaa thật tốt, không hề giống Lingling cứ nói chưa đến đôi ba câu đã mở miệng tranh luận đến nảy lửa, nên cũng chậm rãi thả lỏng sự khách sáo, những khi nghỉ ngơi cũng sẽ mở miệng nói chút chuyện hoa chuyện có với Nychaa.
Trời hoàng hôn, ánh nắng chiều tà lúc sáng lúc tối. Nắng chiều bao trùm toàn bộ vùng trời phía Tây, cảnh sắc cực kỳ mỹ lệ, thật khiến người đi đường phải há hốc mồm kinh ngạc thưởng thức vẻ đẹp khó tả. Tuy nhiên với những người đang có tâm sự trong lòng thì thường không để tâm chú ý đến cảnh đẹp.
Trở về từ ngôi biệt thự của Nychaa, Orm bước xuống xe buýt công cộng, đeo túi sau lưng, đầu cúi thấp, đá cục đá dưới chân, từng bước một hướng về nhà. Sắc mặt của cô thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng sâu trong lòng lại chất chứa một loại u buồn thầm kín khó với. Cô theo cục đá đi về phía trước, cục đá cũng theo cô đi tới phía trước, không ai biết cô đang suy nghĩ điều gì, hoặc có lẽ lúc này cô cũng chẳng suy nghĩ gì.
Vừa tới trước cửa nhà, Orm nhìn thấy Jayna đang đứng đó, ngón tay chợt nắm lại rất chặt, trên mặt mang theo nụ cười thấp thỏm nhìn cô.
Chia tay đã gần một năm, nếu so với lần gặp mặt gần đây nhất ở Znews thì cũng chỉ cách mấy tháng, nhìn thấy Jayna vẫn mỹ lệ như xưa. Orm ngẩn người, không nói gì, chỉ cúi đầu mở cửa, sau đó né sang một bên, để Jayna đi vào trước.
"Cậu... sao cậu lại đến đây?"
"Muốn tới gặp cậu." Jayna nhỏ giọng nói.
"Bạn gái cậu đâu?"
"Chúng mình chia tay rồi."
Hai tháng trước đây, Jayna và Tina đã chính thức chia tay. Jayna không thể quên Orm, ngoại trừ đôi khi để Tina hôn môi một chút, ngoài ra Jayna không cho cô ấy chạm vào người. Thông thường, thân thể của phụ nữ có khả năng nhận thức người, mặc kệ Jayna giận hờn ra sao, nhưng cô thật tâm yêu Orm, dù có tức giận nhưng tận trong sâu thẳm lòng cô chưa bao giờ hết yêu Orm, mà tâm hồn thưởng tương ứng với thể xác, do đó thân thể của cô cũng rất trung thực chỉ có thể nhận thức một mình Orm. Vì thế một khi người khác muốn đụng chạm vào, cô sẽ không tự chủ được mà phản kháng.
Tina đối với chuyện này rất bất mãn, nên hai người rất thường cãi nhau ầm ĩ. Tina không giống Orm, trước đây Orm đối với Jayna là một lòng một dạ cẩn thận che chở, nhưng Tina lại không giống vậy. Tina là người tùy hứng, tính tình rất nóng, mỗi khi cãi nhau xong, cô ấy thường một mình đến quán bar uống rượu, sau khi say rượu có sẽ bắt đầu đi tán tỉnh những cô gái trong quán bar. Sau khi Jayna ở chung với Tina mới từ từ chậm rãi nhớ lại những điểm tốt của Orm. Từ chỗ của Yaya, cô đã sớm biết cái lần Orm và Lingling tỏ ra thân mật chỉ là đang diễn trò cho cô xem. Sau khi giãy giụa tâm lý rất lâu, rốt cuộc Jayna cũng buông xuống được sự kiêu ngạo cùng mặt mũi, chủ động chạy đến tìm Orm.
Trong lòng Orm dâng lên nổi chua xót.
À, thì ra chia tay rồi mới nghĩ đến chuyện tới đây gặp mình?
Jayna nhẹ giọng hỏi: "Cậu vẫn khỏe chứ?"
Khoẻ chứ?
Trước mắt Orm lại hiện lên gương mặt Lingling. Orm nhắm mắt lại, sau đó mở ra, nói: "Vẫn khỏe... Hiện giờ cậu đang sống ở đâu?"
"Cha giúp mình mua nhà rồi."
"Ừm, vậy thì tốt. Thế ăn cơm chưa?"
"Vẫn chưa."
"Thế để mình đi nấu. Cậu chờ chút nhé."
Jayna nhìn theo bóng lưng Orm, trực giác nói cho cô biết Orm thay đổi, đã trở thành một người xa lạ với cô. Hai người chia tay lâu đến thế, mối quan hệ trở nên có khoảng cách cũng hợp tình hợp lý, tuy vậy dường như rõ ràng còn có một ít thay đổi khác nữa, nhưng nếu phải nói thay đổi ở điểm nào thì Jayna không nói rõ được. Trong lòng cô mang theo một sự mơ hồ mờ mịt, tự hỏi: Mình và cậu còn có thể hay không?
Orm trong nhà bếp cúi đầu vo gạo nấu cơm, khoảnh khắc khi cô và Lingling hôn môi ở nhà bếp lúc xưa lại chợt nhảy ra trong đầu cô. Orm nghĩ, Đêm đó nghe thấy con gấu nhắc đến chuyện kết hôn, chắc hẳn bây giờ hai người ấy đang bắt đầu dự định kết hôn rồi nhỉ? Nghĩ đến đây, trong lòng Orm lại ẩn đau.
Jayna cẩn thận quan sát mọi chi tiết xung quanh căn hộ nhỏ của Orm. Hết thảy cách bày trí ở nơi này, hết thảy tất cả mọi thứ vẫn giữ dáng vẻ như trước khi hai người nói tiếng chia tay. Bình hoa cô mua vẫn còn đứng yên ở bệ cửa sổ, chiếc chuông gió cô mua vẫn còn treo phía trên song cửa, ngay cả drap giường cô mua cũng vẫn được giặt sạch sẽ đang phủ trên giường gọn gàng. Đôi mắt Jayna ngân ngắn những giọt nước mắt ươn ướt. Sự tùy hứng trẻ con của mình đã làm tổn thương trái tim của Orm, cũng như gây tổn thương cho chính bản thân mình.
Tội gì phải thế? Có cần thiết phải làm thể không? Lúc này Jayna chợt tỉnh ngộ. Nếu đã yêu, cần gì phải làm khổ nhau? Cần gì phải dằn vặt lẫn nhau chứ?
Jayna đi vào nhà bếp, đứng bên người Orm, vươn tay vén vài sợi tóc của Orm đang vương trên trán ra sau tai, lại từ trong túi phía trước móc ra dây cột tóc, đem phần tóc rối tung trên lưng buộc lên cho gọn, sau đó cột một bên tạp dề vẫn còn lỏng lại cho Orm.
Một chuỗi động tác quen thuộc đến cỡ nào? Orm ngẩn ra, chuyện xưa nhất thời hiện lên trước mắt. Khi đó cô ở nhà bếp nấu cơm, khi đó Jayna sẽ đứng bên người phụ giúp một tay. Khi đó cô thường có ý để tóc tấn loạn trên lưng, cột tạp dề không chặt, khi đó Jayna không ngại phiền sẽ giúp cô cột tóc gọn lên, vì cô buộc tạp dề ngay ngắn. Khi đó cô thích nhất dùng bàn tay linh hoạt của mình vui vẻ nhéo má Jayna, khi đó Jayna thích nhất cầm nắm hành trắng nõn vỗ nhẹ lên bà vai cô.
Khi đó hai người là duy nhất của nhau. Khi đó hai người hạnh phúc yêu nhau, không cần sầu lo điều gì.
Orm quay đầu, nhìn Jayna đang dịu dàng mỉm cười. Trong lòng cô đã vắng bóng hình ảnh Jayna gần một năm, chỉ vì nụ cười dịu dàng đã lâu không thấy chợt cảm giác ấm áp lại trở về, sự lạnh lùng ẩn bên trong gặp được nhiệt độ sưởi ấm lại tan ra thành nước.
Orm cắt gọn gàng nguyên liệu làm đồ ăn, lấy ra dầu đậu phộng đổ vào trong nồi, hỏi Jayna: "Mình làm món thịt sợi vị cá và ngó sen xào giấm được không?"
"Ừ."
Ánh mắt Jayna nhìn Orm ngày càng nhu hòa. Cậu vẫn còn nhớ mình thích ăn món gì sao?
Jayna còn nhớ rất rõ, khi đó cô tương tư, Orm liền làm món thịt sợi vị cả cho cô nói món này có vần đồng âm với Jay nhớ đến Orm; khi đó cô uống giấm chua, Orm liền làm cho cô món ngó sen xào giấm, nói nào là 'Cậu là giấm, mình là ngó sen, giảm vĩnh viễn chỉ nhảy múa đầy đam mê trên ngó sen'. Jayna còn nhớ, mỗi khi cô vui, Orm sẽ vì cô làm món lê ngâm mật ong, mỗi lần gắp một miếng để vào trong miệng, cảm giác ngọt ngào lan tràn đầy cõi lòng. Jayna càng nhớ rõ, Orm vì cô nấu món cánh gà hầm cola, rồi nói 'Từ nay về sau món cánh gà hầm cola này chính thức đổi tên thành phụ thể uyên ương'. Jayna sẽ không quên, khi đó cô thường gọi Orm là nai con, khi đó Orm thường gọi cô là cá con, khi đó hai người từng ưng thuận nói lời thề thốt non nớt, Nai con muốn chạy vây quanh cá con mãi mãi, cá con cũng muốn quấn quýt bên nai con mãi mãi.
Khi đó trong tâm của hai người chỉ chứa duy nhất hình bóng đối phương. Khi đó hai người yêu nhau đầy lãng mạn và đẹp đẽ đến thế.
Năm tháng tươi đẹp, tình yêu chân thành, cùng hai người non trẻ tâm đầu ý hợp, làm sao có thể nói quên là có thể quên ngay được đây? Nấu mấy món xào đơn giản nên rất nhanh sẽ xong. Orm ngồi đối diện Jayna ăn cơm, trong lòng mỗi người đều mang tâm sự, không ai nói với ai câu gì.
Ăn cơm xong, Orm định đưa Jayna về nhà, nhưng ánh mắt Jayna đầy đau thương nhìn thẳng vào cô, khiến Orm không đành lòng, không thể làm gì khác ngoài để Jayna ở lại.
Tắt đèn, hai người song song nằm trên giường. Giọng nói Jayna mang theo một chút thê lương xuyên thấu qua tấm màn đêm truyền đến: "Orm, mình chưa từng quên cậu. Ngày ấy, mình nói chúng ta chia tay đi, cậu lại nói được, khiến mình rất tức giận. Cứ tưởng vài ngày sau, cậu sẽ đi tìm mình, ai ngờ cậu lại không làm vậy. Sau đó nữa, chỉ vì một chút giận dỗi muốn đem hình bóng cậu quên đi, vì dỗi cậu mà đi quán bar, gặp được Tina Jittaleela. Thế nhưng giờ đây mình biết mấy chuyện đó đã sai rồi, căn bản mình không thể quên được cậu. Sau khi chia tay với Tina, mình thường hay nghĩ miên man... Đến cùng chúng ta đã đi thế nào lại ra tình cảnh hôm nay? Mãi đến tận thời điểm này, mình mới phát hiện là do chúng ta đã không đủ bao dung cho nhau. Tại sao lúc còn đi học, chúng ta có thể thông cảm cho nhau, nhưng vì gì sau khi ra đời lại không thể làm được điều ấy nữa? Là vì áp lực quá lớn, hay vẫn là do hoàn cảnh thay đổi? Hoặc là, Orm à, do mình quá tùy hứng hay vẫn là do cậu quá kiêu ngạo?"
Orm yên lặng nằm nghe Jayna nói, từng đợt chua xót cuộn lên trong lòng. Cô nghiêng đầu, ngắm nhìn gương mặt trắng nõn của Jayna, một luồng chua xót cực lớn đánh úp vào trái tim cô.
Orm chưa từng oán trách ai, nhưng tại thời điểm này rốt cuộc cô đã oán trách. Orm oán trách. Cô oán trách Jayna sao có thể cư xử như trẻ con, nói đi là đi, nói đến là đến, làm cho tâm trạng vất vả lắm mới bình tĩnh của cô lại phải cuộn trào những cơn sóng cảm xúc mãnh liệt.
Orm oán trách, cô oán trách chính mình sao có thể mau mềm lòng như thế, mới chỉ nghe Jayna nói mấy câu thật tâm đã cảm thấy đau lòng muốn khóc. Orm oán trách, cô oán trách Jayna vì sao không tới tìm cô sớm hơn? Chỉ cần ở thời điểm ba tháng trước, trong lòng cô lúc đó vẫn chỉ biết nhớ thương đến mỗi hình bóng Jayna.
Orm oán trách, cô oán trách chính mình sao có thể dễ dàng rung động trước Lingling như thế? Dù cô biết Lingling đã có bạn trai, chuyện giữa cô và Lingling là điều không thể, thế nhưng trong lòng cô bây giờ lại tràn đầy hình ảnh của Lingling. Đã thế này bảo sao cô có thể thản nhiên cầm tay Jayna?
Jayna nhìn đôi mắt to tròn của Orm trong đêm đen mang theo vẻ sáng ngời lóng lánh lại có chút u buồn, nhất thời trái tim run lên, chợt thấy đau lòng, nghiêng người hôn lên. Orm không nhúc nhích, tùy ý để Jayna hôn. Hai người đã từng yêu nhau say đắm, sao có thể nói chia tay liền coi nhau không tồn tại? Cho dù trong lòng đã có hình bóng người khác, nhưng dấu ấn của mối tình đầu vẫn khắc ghi sâu sắc trong đây lòng. Cô vẫn luôn yêu cô gái trước mắt này kia mà.
Jayna ngậm lấy hai cánh môi của Orm, cảm nhận Orm không cự tuyệt cũng không phối hợp. Hành động Jayna hôn lên môi Orm chỉ vì một chút kích động nhất thời, nên cô cũng không nghĩ đến chuyện muốn Orm phối hợp. Hiện giờ cô chỉ đang lưu luyến bờ môi mềm mại và hơi thở thân mật này thôi.
Thời điểm này, cả Orm và Jayna gần như đều nhớ đến nụ hôn đầu của hai người. Khi đó hai người ngây ngô hôn nhau, khi đó hai người cũng chỉ như thế này mỏi dán lên môi và không làm gì hơn thế nữa, khi đó hai người vì lần tiếp xúc thân mật đầu tiên ấy đều cảm thấy hưng phấn mắt ngủ cả đêm.
Một hồi lâu sau, Orm mới nhẹ nhàng đẩy Jayna ra, hỏi: "Tại sao cậu và Tina Jittaleela lại chia tay?"
"Vì cậu."
"Cậu có yêu cô ấy không?"
"Có chút thích, nhưng không yêu."
Có chút thích, nhưng không yêu?
Orm nhắm mắt lại, Mình cùng Lingling có phải cũng là tình trạng như thế? Nhưng nếu chỉ là thích, vì sao lại có thể mỗi ngày đều cảm thấy đau lòng khi nhớ đến Lingling.
Không biết sao, Orm lại nói ra câu Lingling đã từng nói với cô trong sơn động đêm nào: "Chúng ta trở thành bạn bè đi, là bạn thân của nhau." Câu nói đó của Orm vừa kết thúc, nước mắt của Jayna cũng chợt rơi xuống.
Không thể nào quay về như lúc đầu được nữa sao?
Có cơn gió thoảng qua, làm cho chiếc chuông gió bên cửa số lay động, phát ra những tiếng lanh canh như tiếng cười khẽ trầm buồn. Jayna trầm ngâm lắng nghe tiếng chuông gió mang theo vẻ đau thương, giống như đang nhẹ nhàng kể lại tình yêu đã qua giữa cô và Orm. Một tình yêu đẹp như vậy, một con người tốt như thế, làm sao lại có thể đánh mất đây?
Vậy cứ làm bạn bè đi, để chúng ta làm lại từ đầu. Jayna lau nước mắt, nhẹ nhàng cười: "Được, chúng ta sẽ làm bạn thân của nhau." Orm thở dài một hơi, mang theo vài tia cam chịu. Sự oán trách bùng lên chỉ có thể đổ ở trong lòng không phát ra được, thật khó chịu.
Khoé mắt Jayna còn vương giọt lệ. Orm nhíu mày, vươn tay lau đi. Cô cứ luôn như thế, không thích nhìn thấy Jayna rơi nước mắt.
Jayna nắm chặt tay Orm, người cũng tựa sắt đến bên người Orm. Hương thơm quen thuộc, sự dịu dàng quen thuộc, cái ôm quen thuộc, thì ra chỉ có thể dựa vào người này, ôm lấy người này, tâm hồn mình mới trở nên an ổn và bình tĩnh.
Orm bị Jayna ôm chặt, thân thể liền bị hóa đá hai giây. Hai giây sau, có lẽ do không đành lòng đẩy ra, cũng có thể do quán tính trỗi dậy, cô cũng vòng tay ôm eo Jayna, đặt cảm lên trán Jayna, suy nghĩ phức tạp, nhắm hai mắt lại.
Rèm cửa sổ lay động, những chiếc bóng chuyển động, chiếc chuông gió lại khẽ khàng vang lên những tiếng nhạc êm tai, phối cùng âm thanh kim giây di chuyển đều đặn trong đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường, giống như đang nằm giữa buổi hòa nhạc giao hưởng thiếu vắng vị nhạc trưởng...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co